Biến Dị Thế Giới - Chương 60: Chapter 60: Tạm Nghỉ Chân
Tiếng then cài cuối cùng được Lão Nam đẩy vào vị trí cũ, một âm thanh khô khốc, nặng nề vang lên trong không gian tù túng của tầng hầm, tạm thời ngăn cách nhóm người bên trong khỏi con hẻm ẩm thấp và những hiểm nguy vừa mới đối mặt. Vy, Trung và Thủy Tâm thở hổn hển, dựa lưng vào bức tường bê tông lạnh lẽo, bụi bặm, cố gắng điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ sau cuộc chiến chớp nhoáng với bầy chuột biến dị và hành trình quay về đầy căng thẳng.
Bầu không khí bên trong tầng hầm đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi giấy mục nát và cả mùi mồ hôi, máu khô còn vương trên người họ. Ánh đèn pin yếu ớt trên tay Lão Nam lia qua, hắt lên những khuôn mặt hốc hác, tái nhợt vì sợ hãi và chờ đợi của những người ở lại. Chị Hạnh ngồi co ro trong góc, vòng tay ôm chặt lấy Linh và Tuấn đang run rẩy, đôi mắt chị mở to, ngập tràn nỗi lo lắng khi nhìn thấy bộ dạng lấm lem và hơi thở gấp gáp của ba người vừa trở về.
"Mọi người... không sao chứ?" Lão Nam hỏi ngay, giọng khàn đặc, ánh mắt già nua quét nhanh qua Vy, Trung rồi dừng lại ở Thủy Tâm, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của thương tích hay sự cố nào khác.
Vy lắc đầu, cố gắng nén cơn đau nhói từ gót chân. "Không sao. Chỉ là đụng độ vài thứ dưới hẻm thôi. Đã xử lý xong." Cô liếc nhanh về phía góc phòng nơi Hùng đang nằm, giọng nói trở nên gấp gáp hơn, "Anh Hùng... thế nào rồi?"
Câu hỏi của Vy như chạm đúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất đang bao trùm nơi này. Lão Nam quay lại nhìn người đồng đội đang nằm bất động trên tấm nệm cũ, khuôn mặt ông sạm đi vì lo lắng. "Không ổn chút nào," ông lắc đầu, giọng nói nặng trĩu. "Cơn sốt vẫn không hạ, lại còn có vẻ nặng hơn. Vết thương ở tay sưng tấy lên nhiều lắm, nóng ran. Thằng bé nó mê man suốt, thỉnh thoảng lại rên lên đau đớn."
Trung vội vàng bước tới gần, tim cậu thắt lại khi nhìn thấy tình trạng của Hùng. Khuôn mặt béo tròn thường ngày giờ đây phù nề, đỏ bừng một cách bệnh hoạn, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở nặng nề, khò khè. Anh vẫn đang mê man, thỉnh thoảng lại khẽ co giật nhẹ, đôi mày nhíu chặt lại như đang phải chịu đựng một cơn đau khủng khiếp ngay cả trong giấc ngủ.
"Thuốc kháng sinh chúng ta lấy về thì sao?" Vy hỏi, bước tới gần hơn, cố gắng không để lộ sự tập tễnh của mình.
Lão Nam thở dài, chỉ vào mấy vỉ thuốc đã bóc dở nằm cạnh chai nước gần như cạn đáy. "Tôi đã cố gắng cho nó uống rồi, nghiền ra hòa với chút nước còn lại. Nhưng có vẻ chưa thấy tác dụng gì nhiều. Nhiễm trùng từ vết gãy hở này nặng quá."
Trung nhìn mấy viên thuốc ít ỏi, rồi lại nhìn Hùng đang vật lộn với cơn sốt, một cảm giác bất lực và tội lỗi lại dâng lên. Họ đã liều mạng đối mặt với con Bloater, đã mang về được thuốc men, nhưng dường như vẫn là quá muộn, hoặc không đủ mạnh.
"Chúng ta tìm được thêm ít nước và đồ hộp." Trung nói khẽ, đặt chiếc ba lô nặng trĩu xuống sàn. Cậu mở ra, lấy mấy chai nước suối nhỏ còn nguyên tem nhưng phủ đầy bụi và vài hộp cá mòi, thịt hộp móp méo, cũ kỹ.
Một tiếng reo khẽ đầy vui mừng bật ra từ cổ họng khô khốc của chị Hạnh. Nước! Dù chỉ là vài chai nhỏ, nhưng vào lúc này, nó quý giá hơn vàng. Linh và Tuấn cũng mở to mắt nhìn những chai nước, đôi môi nứt nẻ vô thức liếm nhẹ.
"Cảm ơn trời đất!" Lão Nam lẩm bẩm, ánh mắt già nua ánh lên sự nhẹ nhõm. Ông vội vàng nhận lấy một chai nước, cẩn thận mở ra, dùng chiếc khăn sạch còn sót lại thấm nước, nhẹ nhàng lau lên môi và trán cho Hùng, hy vọng chút hơi mát có thể giúp anh dễ chịu hơn.
Vy cầm lấy một chai khác, cô không uống ngay mà đưa cho chị Hạnh. "Chị cho bọn trẻ uống trước đi. Mỗi đứa một ít thôi, phải tiết kiệm."
Chị Hạnh run run nhận lấy chai nước, cảm ơn rối rít. Chị cẩn thận cho Linh và Tuấn uống từng ngụm nhỏ. Hai đứa trẻ uống một cách ngấu nghiến, đôi mắt sáng lên một chút sau khi cơn khát được làm dịu đi phần nào. Sau đó, chị mới dám tự mình uống một ngụm nhỏ, rồi đưa lại chai nước gần như đã vơi đi một nửa cho Vy.
Vy cũng chỉ nhấp một ngụm nhỏ đủ để thấm giọng, rồi đưa chai nước cho Trung. Cậu cũng làm tương tự, cố gắng kìm nén cơn khát đang thiêu đốt cổ họng, dành phần nước còn lại cho Lão Nam và Thủy Tâm. Thủy Tâm chỉ lắc đầu nhẹ, không nhận nước, đôi mắt xanh biển của cô vẫn lặng lẽ quan sát xung quanh, cảnh giác như một con thú săn mồi.
Chút nước ít ỏi chỉ như muối bỏ bể so với cơn khát của gần chục con người, nhưng nó cũng mang lại một chút sinh lực và tỉnh táo cần thiết vào lúc này.
"Chúng ta không thể ở lại đây được nữa," Vy nói sau khi tất cả đã tạm ổn định trở lại, giọng nói của cô trở nên nghiêm túc và gấp gáp. Cô nhìn thẳng vào Lão Nam và những người khác. "Tình trạng của Hùng quá tệ, cậu ấy cần được chăm sóc tốt hơn, cần thêm thuốc men mạnh hơn mà chúng ta không có. Nguồn nước và thức ăn ở đây đã cạn kiệt. Hơn nữa, băng Rắn Độc Hưng đang kiểm soát khu chợ gần đây, sớm muộn gì chúng cũng lùng sục đến khu vực này."
Cô dừng lại một chút, rồi nói ra tin tức quan trọng nhất, giọng nói chứa đựng cả hy vọng lẫn sự không chắc chắn. "Chúng tôi đã tìm được một nơi có thể trú ẩn an toàn hơn. Một cộng đồng người sống sót khác đang cố thủ trong khu nhà tập thể cũ cách đây không xa, do một người phụ nữ lớn tuổi tên là bà Ba lãnh đạo."
Vy kể lại ngắn gọn về cuộc gặp gỡ với bà Ba, về sự cảnh giác ban đầu nhưng cuối cùng bà đã đồng ý cho họ đến tá túc tạm thời với điều kiện phải tuân thủ quy tắc và đóng góp công sức. Cô cũng không quên nhắc đến chị Tư, người phụ nữ có chút kiến thức về thuốc nam trong cộng đồng đó, người có thể giúp chăm sóc Hùng tốt hơn.
Lời nói của Vy như một tia sáng bất ngờ chiếu rọi vào tầng hầm tăm tối, u ám. Một cộng đồng? Một nơi an toàn hơn? Có người biết chữa trị?
Chị Hạnh là người phản ứng đầu tiên. Khuôn mặt chị sáng lên một cách rõ rệt, đôi mắt ngấn lệ nhưng lần này là vì hy vọng. "Thật sao cô Vy? Có nơi như vậy thật sao? Chúng ta...
chúng ta có thể đến đó được chứ?"
Lão Nam cũng không giấu được sự ngạc nhiên và mừng rỡ. "Khu nhà tập thể cũ? Gần đây sao? Có phải cái khu nằm sau đường X không?"
"Cháu không rõ tên đường," Vy lắc đầu. "Nhưng đúng là một khu tập thể cũ, được gia cố khá cẩn thận. Bà Ba có vẻ là người tốt, biết điều. Cộng đồng của họ có tổ chức, có kỷ luật, dù cũng rất thiếu thốn."
"Vậy thì còn chờ gì nữa?" Lão Nam đứng bật dậy, sự mệt mỏi dường như tan biến phần nào. "Chúng ta phải đi ngay! Tình trạng của Hùng không thể chờ đợi thêm được nữa. Đến được đó, may ra còn có cơ hội."
Sự đồng thuận nhanh chóng lan tỏa. Ngay cả Trung, dù vẫn còn nặng trĩu tâm tư về bí mật của mình và sự nghi kỵ của mọi người, cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi biết có một đích đến cụ thể, một nơi an toàn hơn đang chờ đợi. Ý nghĩ đưa Hùng và bọn trẻ đến đó càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng cậu.
"Được rồi," Vy gật đầu, sự quyết đoán trở lại trong ánh mắt. "Nhưng hành trình di chuyển sẽ rất khó khăn. Chúng ta đông người hơn, có hai người bị thương nặng, ba đứa trẻ, và cả..." Cô liếc nhanh về phía Trung, một sự nhắc nhở về ẩn số nguy hiểm vẫn còn đó, "...những yếu tố khó lường khác. Chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng và di chuyển thật cẩn thận."
Họ bắt đầu bàn bạc kế hoạch di chuyển. Vấn đề lớn nhất là làm sao đưa được Hùng đi. Anh gần như bất tỉnh và không thể tự di chuyển.
"Phải làm cáng tạm thôi," Lão Nam đề nghị. "Tìm vài thanh gỗ hoặc ống sắt chắc chắn, dùng vải hoặc dây dù buộc lại."
Họ bắt đầu lục lọi trong tầng hầm. May mắn thay, trong đống đồ đạc cũ nát, họ tìm được vài thanh sắt dài từ một chiếc kệ hàng bị hỏng và một tấm bạt nhựa khá dày, tuy hơi cũ nhưng còn chắc chắn. Lão Nam, với kinh nghiệm của mình, nhanh chóng hướng dẫn Trung và Vy cách dùng dây dù để buộc tấm bạt vào hai thanh sắt, tạo thành một chiếc cáng đơn giản nhưng đủ để di chuyển Hùng.
Trong lúc đó, Thủy Tâm lặng lẽ kiểm tra lại cửa ra vào và khu vực con hẻm bên ngoài một lần nữa, đảm bảo không có mối nguy hiểm nào đang rình rập ngay sát. Cô quay lại, khẽ lắc đầu, ra hiệu an toàn tạm thời.
Chị Hạnh thu dọn chút đồ đạc ít ỏi còn lại – vài bộ quần áo cũ, gói lá thuốc chị Tư đưa, và quan trọng nhất là số thuốc hạ sốt quý giá. Chị dỗ dành Linh và Tuấn, dặn dò chúng phải thật ngoan, thật im lặng trên đường đi. Hai đứa trẻ gật đầu, ánh mắt vừa sợ hãi vừa ánh lên chút hy vọng khi biết sắp được đến một nơi an toàn hơn.
Trung, sau khi giúp làm xong chiếc cáng, lại gần chỗ Hùng đang nằm. Cậu nhìn người bạn, người đồng đội luôn lạc quan, vui vẻ giờ đây nằm yếu ớt, bất lực, lòng cậu thắt lại. "Cố lên nhé Hùng," cậu thì thầm. "Sắp đến nơi an toàn rồi." Cậu biết mình phải gánh vác phần lớn trách nhiệm dìu Hùng trên quãng đường sắp tới. Sức mạnh của cậu, dù đáng sợ, lại là thứ cần thiết nhất vào lúc này. Cậu hít một hơi thật sâu, tập trung vào ý chí bảo vệ, cố gắng giữ cho tâm trí vững vàng.
Cuối cùng, mọi thứ đã sẵn sàng. Chiếc cáng tạm được đặt cạnh Hùng. Số nước ít ỏi và đồ hộp được chia vào hai chiếc ba lô rách do Trung và Vy mang. Vũ khí thô sơ được kiểm tra lại lần cuối.
Vy nhìn quanh một lượt, kiểm tra lại đội hình và phân công nhiệm vụ một cách rõ ràng. "Thủy Tâm vẫn đi trước dò đường và cảnh báo. Tôi đi ngay sau, chỉ huy và hỗ trợ. Chị Hạnh dắt bọn trẻ đi giữa, tuyệt đối bám sát tôi. Trung và Lão Nam chịu trách nhiệm chính dìu cáng anh Hùng, đây là nhiệm vụ nặng nề nhất, phải hết sức cẩn thận và phối hợp tốt. Mọi người rõ chưa?"
Tất cả đều gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm.
"Tốt," Vy nói, giọng đanh lại. "Chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa. Mở cửa! Lên đường!"
Lão Nam và Trung cẩn thận gỡ bỏ những vật cản tạm bợ trước cửa tầng hầm. Ánh sáng ban ngày, dù vẫn xám xịt, ùa vào mạnh hơn, báo hiệu một ngày mới đầy thử thách đang bắt đầu.
Họ thận trọng dìu Hùng lên chiếc cáng tạm. Trung và Lão Nam mỗi người giữ một đầu, từ từ nhấc lên. Hùng khẽ rên lên vì đau khi vết thương bị động chạm, nhưng vẫn không tỉnh lại.
Từng người một, họ bước ra khỏi tầng hầm ẩm thấp, tối tăm, quay trở lại con hẻm bẩn thỉu, rồi tiến ra con đường nhựa nứt nẻ của thành phố chết.
Đoàn người di chuyển chậm chạp, nặng nề và đầy cảnh giác. Chiếc cáng tạm ọp ẹp kêu lên kèn kẹt theo từng bước chân.