Biến Dị Thế Giới - Chương 59: Chapter 59: Đường Về Gian Nan
Bầu trời Sài Gòn vẫn khoác lên mình một màu xám xịt, ảm đạm, dù ánh bình minh yếu ớt đã cố gắng len lỏi qua những tầng mây dày đặc, hắt những vệt sáng nhờ nhợt xuống thành phố hoang tàn. Gió đêm còn sót lại vẫn mang theo cái lạnh se sắt và mùi tử khí đặc trưng, luồn lách qua những con hẻm tối tăm, những tòa nhà cao tầng im lìm như những nấm mồ khổng lồ.
Ba bóng người lặng lẽ rời khỏi khu nhà tập thể cũ kỹ của bà Ba, nơi họ vừa tìm thấy một tia hy vọng mong manh giữa biển cả tuyệt vọng. Vy đi đầu, bước chân hơi tập tễnh nhưng vững vàng, con dao găm duy nhất giắt chắc chắn bên hông, ánh mắt sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi bóng đen khả nghi. Trung đi giữa, chiếc ba lô chứa đựng chút ít nước uống và đồ hộp vừa tìm được trong nhà kho khu chợ cũ đè nặng trên vai, nhưng gánh nặng trách nhiệm đưa những người còn lại trở về nơi an toàn này còn nặng nề hơn gấp bội. Cậu siết chặt thanh sắt cong queo trong tay, cố gắng điều hòa nhịp thở, dồn nén cảm giác ngứa ran khó chịu vẫn âm ỉ ở cánh tay phải, tập trung ý chí vào mục tiêu duy nhất: đưa mọi người về đây. Thủy Tâm lướt đi cuối cùng, nhẹ nhàng như một bóng ma, đôi mắt xanh biển lạnh lùng không ngừng quan sát, mái tóc bạch kim của cô như một đốm sáng lập lòe, ma mị trong bóng tối con hẻm.
Họ quay trở lại con đường đầy rẫy hiểm nguy vừa đi qua. Con hẻm nhỏ dẫn ra đường lớn vẫn ngổn ngang rác thải, những túi nilon rách nát bay phần phật, và mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ những vũng nước tù đọng đen ngòm. Họ di chuyển nhanh hơn lúc đến, sự cấp bách của việc cứu Hùng và đưa mọi người đến nơi an toàn hơn thúc đẩy từng bước chân.
"Giữ tốc độ, nhưng phải tuyệt đối im lặng," Vy thì thầm ra lệnh, giọng khản đặc vì mệt mỏi. "Tâm, phía trước có gì bất thường không?"
Thủy Tâm lắc đầu nhẹ, không nói lời nào, nhưng ánh mắt cô liên tục quét qua phía trước và hai bên, như thể đang "nhìn" xuyên qua cả những bức tường đổ nát. Khả năng cảm nhận đặc biệt của cô là tấm khiên vô hình tốt nhất mà họ có lúc này.
Trung cố gắng vận dụng thính giác siêu việt của mình. Cậu nghe thấy tiếng gió rít qua các tòa nhà, tiếng kim loại kêu ken két từ xa, tiếng sột soạt của lũ chuột trong đống rác, và cả tiếng tim đập thình thịch của chính mình và Vy. Sự im lặng của thành phố chết này thật ra chứa đầy những âm thanh ghê rợn nếu lắng nghe đủ kỹ.
Khi họ rẽ ra con đường nhựa nứt nẻ rộng hơn, nơi dẫn về phía tòa nhà Hoàng Quang và con hẻm chứa tầng hầm trú ẩn tạm thời, Vy ra hiệu dừng lại sau một chiếc xe tải bị lật nghiêng, cháy đen thui.
"Qua khỏi ngã tư kia là gần đến khu vực chợ Xóm Chiếu rồi," cô nói khẽ, chỉ tay về phía trước. "Nơi đó là địa bàn của băng Rắn Độc Hưng. Phải hết sức cẩn thận. Di chuyển sát vào lề đường bên này, tận dụng mọi vật cản."
Ba người thận trọng di chuyển, ép sát người vào những bức tường đổ nát, những chiếc xe hơi bỏ hoang. Trung cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng gia tăng. Cậu có thể tưởng tượng ra khuôn mặt gian xảo, tàn độc của Rắn Độc Hưng và đám lâu la của hắn. Chỉ cần một sai sót nhỏ, họ có thể sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến không cân sức khác.
Khi đi ngang qua một con hẻm dẫn vào khu chợ, Trung thoáng nghe thấy tiếng cười nói ồn ào và tiếng chửi thề vọng ra từ phía xa. Tim cậu thót lại.
"Có người," cậu thì thầm cảnh báo.
Vy và Thủy Tâm cũng đã nghe thấy. Họ nhanh chóng nép vào sau một bức tường đổ, nín thở quan sát. Vài bóng người cầm vũ khí tự chế lướt qua đầu con hẻm phía xa, có vẻ như đang đi tuần tra hoặc tìm kiếm thứ gì đó.
"Là bọn chúng," Vy nghiến răng nói khẽ. "May mà chúng chưa phát hiện ra chúng ta. Đi nhanh!"
Họ tăng tốc độ, cố gắng vượt qua khu vực nguy hiểm này càng nhanh càng tốt. Gió thổi mạnh hơn, mang theo mùi khói bụi và cả mùi tanh nồng của máu khô từ một vũng lớn còn đọng lại trên vỉa hè – dấu vết của một cuộc thảm sát nào đó đã diễn ra không lâu trước đây.
Trung liếc nhìn vũng máu, cố gắng không để những hình ảnh kinh hoàng ám ảnh tâm trí. Cậu tập trung vào mục tiêu phía trước, vào hình ảnh Hùng đang yếu dần, vào trách nhiệm bảo vệ những người còn lại. Ý chí bảo vệ lại bùng lên, giúp cậu trấn áp nỗi sợ hãi và cả cảm giác ngứa ran khó chịu ở cánh tay phải.
Họ tiếp tục di chuyển qua những con phố hoang tàn, vượt qua thêm một ngã tư nhỏ nữa. Khung cảnh ngày càng trở nên quen thuộc hơn, gần với khu vực tòa nhà Hoàng Quang và con hẻm nơi Lão Nam và những người khác đang chờ đợi.
Bất ngờ, Thủy Tâm đang đi đầu lại khựng lại, giơ tay ra hiệu dừng gấp. Cô nép sát vào tường, ánh mắt xanh biển nhìn chăm chú về phía trước, nơi con hẻm dẫn vào tầng hầm chỉ còn cách đó vài chục mét.
"Có gì vậy?" Vy hỏi khẽ, tim đập mạnh.
"Tiếng động," Thủy Tâm đáp, giọng nói lạnh lùng nhưng có phần gấp gáp hơn thường lệ. "Không phải loại thường. Nhanh... và... đông."
Trung cũng căng tai lắng nghe. Cậu nghe thấy tiếng sột soạt rất nhanh, tiếng cào cấu trên bê tông, và cả tiếng rít lên khe khẽ, ghê rợn, phát ra từ phía con hẻm tối tăm phía trước. Không phải tiếng gầm gừ lờ đờ của lũ xác sống cấp thấp. Âm thanh này mang một sự nhanh nhẹn và hung dữ khác hẳn.
"Là gì?" Vy hỏi, tay siết chặt con dao găm.
"Tôi không chắc," Thủy Tâm lắc đầu, đôi mày thanh tú nhíu lại. "Cảm giác giống như... một bầy thú nhỏ. Rất nhiều. Bị thu hút bởi mùi máu hoặc thứ gì đó gần cửa tầng hầm."
Một bầy thú nhỏ? Trung nhíu mày. Chuột cống biến dị mà cậu thấy lúc trước? Hay là một loài nào đó còn ghê tởm hơn? Dù là gì, đối mặt với cả một bầy đàn trong không gian hẹp của con hẻm đều là cực kỳ nguy hiểm.
"Phải xử lý chúng trước khi vào tầng hầm," Vy nói dứt khoát. "Không thể để chúng tấn công bất ngờ khi chúng ta đang đưa người ra."
Cô nhìn Trung, rồi nhìn Thủy Tâm. "Kế hoạch: Tâm, cô dùng tốc độ quấy rối, thu hút sự chú ý. Trung, cậu dùng sức mạnh dọn đường, tạo khoảng trống. Tôi sẽ bọc hậu và kết liễu những con sót lại. Rõ chưa?"
Trung và Thủy Tâm gật đầu. Không còn thời gian để sợ hãi hay do dự.
Ba người thận trọng tiến về phía con hẻm. Khi đến gần hơn, họ nhìn thấy chúng.
Đúng như Thủy Tâm cảm nhận, đó là một bầy sinh vật nhỏ, đông lúc nhúc, đang lảng vảng gần cửa tầng hầm.
Chúng có kích thước chỉ bằng những con chuột cống lớn, nhưng hình dáng thì hoàn toàn khác. Lông chúng trụi lủi, để lộ lớp da màu hồng nhợt, căng bóng một cách bệnh hoạn. Đôi mắt chúng nhỏ tí, đen láy và không có mí mắt, lồi hẳn ra ngoài. Cái mõm dài ngoằng với hàm răng lởm chởm những chiếc răng kim nhỏ li ti, sắc nhọn như kim khâu. Và đáng sợ nhất là bốn chi của chúng – khẳng khiu nhưng lại có những bộ móng vuốt cong queo, dài và sắc bén, đang cào cấu điên cuồng trên nền bê tông, tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn.
Chúng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn, lúc thì bò sát đất, lúc lại bật nhảy lên những đống rác gần đó, tiếng rít khe khẽ phát ra liên tục từ cổ họng. Có lẽ chúng bị thu hút bởi mùi máu còn sót lại từ cuộc đào thoát của nhóm Trung lúc trước, hoặc mùi của những sinh vật yếu ớt bên trong tầng hầm.
"Khoảng hơn chục con," Vy ước lượng nhanh. "Không quá mạnh, nhưng đông và nhanh. Phải xử lý dứt điểm!"
"Lên!"
Theo hiệu lệnh của Vy, Thủy Tâm lao ra đầu tiên như một cơn gió. Cô không tấn công trực diện mà dùng tốc độ kinh hoàng của mình lướt qua lại giữa bầy chuột biến dị, đôi dao găm trong tay lóe lên, tạo ra những tiếng động và sự hỗn loạn, thu hút sự chú ý của chúng.
Bầy chuột lập tức bị kích động, chúng rít lên giận dữ, quay đầu lao về phía Thủy Tâm.
"Trung! Bây giờ!" Vy hét lên.
Trung không ngần ngại. Tập trung vào ý chí bảo vệ, cậu vận dụng sức mạnh cường hóa vào đôi chân và cánh tay. Cậu không cần biến đổi hoàn toàn, chỉ cần tốc độ và sức mạnh vượt trội.
Cậu lao vào giữa bầy chuột đang bị phân tâm bởi Thủy Tâm. Thanh sắt trong tay cậu giờ đây như một cây gậy tử thần.
VỤT! VỤT! BỐP!
Mỗi cú vụt của Trung đều chính xác và đầy uy lực. Lũ chuột biến dị, dù nhanh nhẹn, nhưng lớp da thịt của chúng lại khá yếu ớt. Thanh sắt đập xuống, tiếng xương gãy răng rắc, máu đen bắn tung tóe. Chỉ trong vài giây, Trung đã hạ gục được gần một nửa bầy chuột, tạo ra một khoảng trống an toàn ở giữa.
Vy cũng lao vào từ phía sau, con dao găm trong tay cô xử lý gọn gàng những con chuột còn sót lại đang cố gắng tấn công Trung hoặc Thủy Tâm từ hai bên sườn.
Thủy Tâm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thu hút sự chú ý, cũng nhanh chóng tham gia kết liễu. Đôi dao găm của cô như hai tia chớp bạc, chính xác và chết chóc, không cho bất kỳ con chuột nào có cơ hội chạy thoát hay kêu lên quá lớn.
Cuộc chiến diễn ra nhanh chóng và tàn bạo. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, cả bầy chuột biến dị ghê tởm đã bị tiêu diệt hoàn toàn, xác của chúng nằm la liệt trên nền hẻm bẩn thỉu.
Trung thở hổn hển, nhìn xuống thành quả của mình và đồng đội. Cậu đã sử dụng sức mạnh, đã chiến đấu, nhưng lần này, cậu cảm thấy mình làm chủ được nó tốt hơn, không bị cơn giận hay bản năng chi phối quá nhiều. Ý chí bảo vệ đã trở thành ngọn lửa dẫn đường thực sự.
"Dọn dẹp nhanh rồi vào trong!" Vy ra lệnh, cô nhanh chóng kéo xác lũ chuột vào một góc khuất để tránh thu hút những thứ khác đến.
Ba người họ tiến đến cánh cửa sắt ọp ẹp của tầng hầm. Trung gõ nhẹ theo ám hiệu.
Một khoảng im lặng ngắn ngủi, rồi tiếng lạch cạch của then cài và những vật cản được kéo ra từ bên trong vang lên.
Cánh cửa từ từ hé mở. Khuôn mặt già nua, hốc hác vì lo lắng của Lão Nam xuất hiện, theo sau là ánh mắt sợ sệt của chị Hạnh.
"Mọi người..." Lão Nam định hỏi, nhưng khi nhìn thấy ba người an toàn đứng đó, dù hơi thở gấp gáp và quần áo lấm lem, ông thở phào nhẹ nhõm.
"Vào đi, vào đi đã," ông nói gấp. "Hùng... Hùng nó yếu lắm rồi..."
Trung, Vy và Thủy Tâm bước vào bên trong tầng hầm ẩm thấp, bỏ lại phía sau con hẻm tối tăm và xác của bầy quái vật vừa bị tiêu diệt.
Họ đã an toàn trở về, nhưng nhiệm vụ đưa những người còn lại đến cộng đồng bà Ba, một hành trình còn gian nan hơn gấp bội, giờ mới thực sự bắt đầu.