Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 66: Chapter 66: Chạm Trán Bất Ngờ

Xoạt… Két… Âm thanh ghê rợn, không xác định vọng lại từ sâu bên trong bệnh viện khiến Trung rùng mình, bàn tay siết chặt lấy con dao găm của Anh Khoa. Cảm giác bất an như một luồng khí lạnh len lỏi vào từng thớ thịt. Cậu vừa mới đặt chân vào nhà thuốc, nơi chứa đựng hy vọng sống còn cho Hùng, nhưng dường như địa ngục này còn ẩn chứa nhiều tầng lớp kinh hoàng hơn cậu tưởng.

Lũ xác sống cấp thấp lảng vảng giữa các quầy kệ đổ nát không phải là mối đe dọa lớn nhất. Thứ âm thanh kia – tiếng kim loại kéo lê, tiếng gầm gừ trầm đục khác thường – mới thực sự đáng sợ. Nó gợi lên hình ảnh về những con quái vật tiến hóa, những kẻ săn mồi thông minh và tàn bạo như Mato hay con Crawler mà cậu và nhóm đã từng chật vật đối mặt.

Trung đứng nép sau cột bê tông gần cửa ra vào nhà thuốc, cố gắng điều hòa nhịp thở, các giác quan căng ra như dây đàn. Cậu nhìn vào chiếc ba lô rách trên vai, bên trong là vài vỉ kháng sinh thông thường, vài chai cồn nhỏ và mấy cuộn băng gạc ố vàng – thành quả của cuộc tìm kiếm vội vàng trong khu vực phía trước nhà thuốc. Đủ để cầm cự, đủ để sơ cứu tạm thời, nhưng có lẽ không đủ mạnh, không đủ chuyên dụng để cứu Hùng khỏi lưỡi hái tử thần của cơn nhiễm trùng nặng.

Liều mạng đi tiếp vào khu kho dược tối tăm phía sau, nơi thứ âm thanh đáng sợ kia có vẻ đang phát ra, để tìm kiếm loại thuốc tốt hơn? Hay chấp nhận rủi ro, quay về với những gì đang có, hy vọng nó đủ để kéo dài sự sống cho Hùng?

Trái tim Trung đập thình thịch. Hình ảnh Hùng nằm mê man, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt, hơi thở nặng nề lại hiện về. Cậu không thể quay về tay không, không thể để Hùng chết trong khi vẫn còn một tia hy vọng, dù là mong manh nhất.

"Phải thử," cậu tự nhủ, siết chặt cây gậy sắt trong tay kia. Cậu không thể để nỗi sợ hãi lấn át trách nhiệm.

Quyết định được đưa ra. Trung hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ đợi trong bóng tối phía sau quầy dược chính. Cậu thận trọng di chuyển, bước chân nhẹ nhàng trên nền sàn đầy mảnh kính vỡ và thuốc men vương vãi, mắt không rời khỏi cánh cửa kho hé mở ở cuối nhà thuốc.

Nhưng đúng lúc cậu chuẩn bị tiến vào khu vực nguy hiểm đó, một loạt âm thanh khác, bất ngờ và hỗn loạn hơn, lại vang lên từ phía hành lang bên ngoài – lối đi chính mà cậu đã cố gắng tránh né lúc vào.

Tiếng bước chân dồn dập, không phải tiếng lê lết của xác sống, mà là tiếng đế giày nện mạnh trên sàn. Tiếng cười nói hô hố, thô lỗ. Tiếng chửi thề tục tĩu. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng.

Tim Trung như ngừng đập. Người sống! Và qua cái giọng điệu đó, rõ ràng không phải là những người sống sót lương thiện đang tìm kiếm sự giúp đỡ.

"Đù má! Tưởng cái bệnh viện to thế này phải kiếm được nhiều đồ ngon chứ! Lục tung cả buổi sáng mà chả có con mẹ gì!" – một giọng khàn khàn vang lên, đầy vẻ bực bội.

"Đại ca Hưng nói rồi, cứ bình tĩnh! Kiếm mấy con mồi ngon còn hơn mấy thứ thuốc men vớ vẩn này! Nhớ con nhỏ tóc trắng với con mặt lạnh hôm trước ở chợ không? Chậc chậc…" – một giọng khác cười một cách khả ố.

Rắn Độc Hưng! Trung sững người, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sao chúng lại ở đây? Lẽ nào chúng cũng nhắm đến bệnh viện này để tìm tài nguyên? Hay tệ hơn, chúng đang truy lùng dấu vết của cậu và nhóm Vy sau cuộc chạm trán ở khu chợ?

Không còn thời gian để suy nghĩ. Tiếng bước chân đã ở rất gần cửa nhà thuốc. Trung vội vàng quay người, tìm chỗ ẩn nấp. Cậu lao nhanh về phía sau một dãy kệ sắt cao lớn đã bị đổ rạp, nằm chắn ngang một góc phòng, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể, nín thở. Chiếc ba lô đựng thuốc men quý giá được cậu ôm chặt vào lòng.

RẦM! Cánh cửa kính tự động vốn đã hư hỏng bị đạp mạnh sang một bên.

Bóng dáng của Rắn Độc Hưng xuất hiện đầu tiên trong khung cửa. Gã cao gầy, mặc chiếc áo khoác da sờn rách, đôi mắt rắn ti hí liếc nhanh khắp nhà thuốc tối tăm, cây mã tấu dài trên tay lăm lăm đầy vẻ đe dọa. Hình xăm con rắn hổ mang trên cổ hắn như đang ngóc đầu lên một cách ma quái dưới ánh sáng yếu ớt.

Theo sau hắn là ba tên lâu la khác, những khuôn mặt quen thuộc mà Trung đã thấy trong cuộc rượt đuổi ở khu chợ. Một tên vạm vỡ xăm trổ, một tên gầy gò như nghiện ngập, và một tên mặt sẹo trông khá bặm trợn. Vũ khí của chúng vẫn là những món đồ tự chế đầy sát khí: ống tuýp gắn dao bầu, gậy gỗ đóng đinh.

"Đù! Chỗ này cũng tan hoang hết rồi à?" Hưng nhổ toẹt xuống sàn, giọng khàn đặc đầy thất vọng. "Lũ chuột nào nhanh tay dọn sạch hết cả rồi!"

Hắn đảo mắt nhìn quanh cảnh tượng đổ nát, rồi ánh mắt hắn dừng lại ở những cái xác xác sống vừa bị Trung, Vy và Thủy Tâm hạ gục lúc trước.

"Khoan đã," Hưng nheo mắt lại, tiến lại gần một cái xác y tá bị dao găm của Vy cứa cổ. "Vết thương này còn mới lắm. Máu còn chưa khô hẳn."

Tên mặt sẹo cũng cúi xuống xem xét cái xác Trung vừa dùng thanh sắt đập vào gáy. "Đại ca, đúng rồi! Có kẻ vừa mới ở đây!"

Tim Trung đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bị phát hiện rồi!

"Tìm! Lục soát kỹ cho tao!" Hưng gầm lên, đôi mắt rắn đảo quanh, quét qua từng góc tối, từng đống đổ nát. "Tao muốn xem thằng khốn nào dám hớt tay trên của bố mày!"

Đám lâu la lập tức tản ra, lật tung những thứ còn sót lại, tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng vang lên trong không gian tĩnh lặng đến rợn người.

Trung nép sát hơn nữa vào sau kệ sắt đổ, cố gắng nín thở, hy vọng bóng tối và đống đổ nát đủ để che giấu cậu. Nhưng cậu biết cơ hội rất mong manh. Nhà thuốc này tuy rộng nhưng không có quá nhiều chỗ ẩn nấp lý tưởng.

Tên lâu la gầy gò, trong lúc dùng chân đá văng một chồng hộp thuốc rỗng, đã tiến lại rất gần chỗ Trung đang nấp. Ánh mắt hắn vô tình quét qua khe hở giữa kệ sắt và bức tường.

Hắn khựng lại. Đôi mắt ti hí của hắn mở to, rồi chuyển từ ngạc nhiên sang nhận ra, và cuối cùng là một nụ cười nham nhở, đắc thắng.

"Đại ca! Nó đây rồi! Thằng nhãi hôm trước!" Hắn rú lên, chỉ thẳng tay về phía Trung.

Ngay lập tức, mọi ánh mắt đổ dồn về phía chỗ ẩn nấp của Trung. Rắn Độc Hưng quay ngoắt lại, đôi mắt rắn nheo lại đầy vẻ nguy hiểm, rồi khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tàn độc, khoái trá.

"Ồ! Thật là trùng hợp! Xem ra ông trời cũng muốn giúp tao báo thù mà!" Hắn cười khẩy, cây mã tấu trong tay giơ lên, chỉ thẳng vào Trung. "Tưởng mày chạy thoát được rồi sao, thằng ranh con? Dám cả gan đối đầu với băng Rắn Độc này à? Hôm nay mày chết chắc rồi!"

Hắn liếc nhìn Trung một lượt từ đầu đến chân, rồi ánh mắt dừng lại ở cánh tay phải của cậu, nơi hắn đã thoáng thấy sự biến đổi kỳ lạ trong nhà kho lúc trước. "Tao rất tò mò đấy," hắn lè lưỡi liếm mép một cách bệnh hoạn. "Cái cánh tay đó của mày... nó làm được gì nữa nào? Hôm nay tao phải thử xem mới được!"

"Bắt sống nó!" Hưng gầm lên, không còn ý định giết ngay. "Tao muốn xem nó biến hình thế nào! Đứa nào bắt được nó, tao trọng thưởng!"

Ba tên lâu la còn lại, nghe thấy lời hứa thưởng, hai mắt sáng rực lên vẻ tham lam và hung tợn. Chúng gầm gừ, lăm lăm vũ khí tự chế trong tay, từ từ tiến lại gần, tạo thành thế bao vây Trung từ ba phía.

Trung biết mình không còn đường lùi. Đối đầu là lựa chọn duy nhất. Cậu từ từ đứng dậy từ chỗ nấp, thanh sắt và con dao găm nắm chặt trong tay, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Rắn Độc Hưng và đám lâu la của hắn.

Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng ý chí sinh tồn và trách nhiệm phải mang thuốc về cho Hùng còn mạnh mẽ hơn. Cậu không thể gục ngã ở đây.

"Muốn bắt tao?" Trung cười nhạt, cố gắng che giấu sự lo lắng. "Không dễ vậy đâu!"

"Lên!" Tên mặt sẹo gầm lên, vung ống tuýp gắn dao bầu lao tới đầu tiên.

Cuộc chiến lại bùng nổ trong không gian chật hẹp, tối tăm của nhà thuốc tử thần.

Trung đối mặt với ba tên lâu la cùng lúc. Cậu biết mình không thể dùng toàn bộ sức mạnh biến dị, vừa để tiết kiệm thể lực, vừa để tránh bị lộ hết bài, và quan trọng hơn, cậu muốn thử nghiệm khả năng kiểm soát của mình.

Cậu vận dụng tốc độ và phản xạ vượt trội, lách người né tránh cú đâm hiểm hóc của tên mặt sẹo, đồng thời dùng thanh sắt gạt mạnh cây gậy đóng đinh của tên thứ hai đang tấn công từ bên sườn.

Keng! Tiếng kim loại va chạm vang lên.

Tên cầm gậy loạng choạng lùi lại. Lợi dụng sơ hở đó, Trung xoay người, dùng con dao găm của Anh Khoa đâm một nhát nhanh gọn vào bắp tay cầm vũ khí của tên mặt sẹo.

"Á!" Hắn rú lên đau đớn, ống tuýp rơi xuống sàn.

Nhưng tên lâu la thứ ba, tên vạm vỡ xăm trổ, đã kịp thời áp sát từ phía sau, dùng sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn định ôm chặt lấy Trung.

Trung cảm nhận được nguy hiểm, cậu không thể để bị tóm lại. Cậu dùng gót chân đạp mạnh ra sau, trúng vào đầu gối tên vạm vỡ khiến hắn khựng lại trong giây lát. Ngay lập tức, Trung xoay người, dùng cùi chỏ thúc mạnh vào quai hàm hắn.

Rắc! Tên vạm vỡ ngã vật ra sàn, ôm mặt kêu la thảm thiết.

Chỉ trong vài giây, Trung đã vô hiệu hóa được ba tên lâu la bằng sự nhanh nhẹn và những đòn đánh hiểm hóc, có phần tàn nhẫn hơn trước kia, nhưng vẫn chưa cần đến sự biến đổi hoàn toàn của cánh tay phải. Cậu thở hổn hển, nhìn thành quả của mình, một cảm giác tự tin lạ lẫm len lỏi trong lòng. Cậu đang dần làm chủ được nó.

Rắn Độc Hưng đứng phía xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, đôi mắt rắn nheo lại đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn tức giận. Hắn không ngờ thằng nhãi này lại lợi hại đến vậy ngay cả khi không dùng đến cánh tay quái dị kia.

"Lũ vô dụng!" Hắn gầm lên, vung mã tấu. "Để tao!"

Hắn lao tới Trung như một con mãng xà, cây mã tấu trong tay chém ra những đường chém ngang dọc đầy uy lực và hiểm hóc. Tốc độ và kỹ năng của Hưng rõ ràng vượt trội hơn hẳn đám lâu la.

Trung buộc phải tập trung cao độ để né tránh. Thanh sắt trong tay cậu liên tục đỡ gạt những nhát chém chí mạng, tiếng kim loại va chạm vang lên chan chát. Lưỡi mã tấu sắc bén nhiều lần sượt qua người cậu trong gang tấc, xé rách thêm vài chỗ trên bộ quần áo vốn đã tả tơi.

Không gian chật hẹp của nhà thuốc trở thành một bất lợi cho Trung khi đối mặt với cây mã tấu dài của Hưng. Cậu liên tục phải lùi lại, bị ép dần vào góc tường.

"Chết đi thằng ranh!" Hưng gầm lên, tung ra một nhát chém quyết định từ trên xuống, nhắm thẳng vào đầu Trung.

Trung giơ thanh sắt lên đỡ theo phản xạ.

KENG!

Một lực cực mạnh truyền đến. Thanh sắt trong tay Trung bị chém gần đứt lìa, văng ra xa. Cánh tay cậu tê dại.

Lưỡi mã tấu, dù bị giảm tốc, vẫn tiếp tục lao xuống.

Không còn vũ khí, không còn đường lùi. Trung đối mặt trực diện với lưỡi dao tử thần.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, bản năng sinh tồn và ý chí bảo vệ lại bùng nổ. Cậu không còn nghĩ đến việc kiểm soát nữa. Cậu cần sức mạnh. Ngay lập tức!

Cánh tay phải cậu nóng rực lên dữ dội. Lớp vảy sừng đen bóng hiện ra nhanh chóng, bao phủ lấy cả bàn tay và cẳng tay. Các ngón tay biến thành bộ vuốt sắc nhọn.

Cậu giơ cánh tay quỷ dữ lên.

XOẸT! KENGGGGG!

Bộ vuốt cứng như thép va chạm trực diện với lưỡi mã tấu đang giáng xuống. Tia lửa tóe lên. Lưỡi mã tấu bị chặn đứng lại, thậm chí còn bị mẻ một miếng nhỏ. Cánh tay biến dị của Trung chỉ hơi rung lên, lớp vảy sừng không hề hấn gì.

Rắn Độc Hưng sững sờ, không thể tin vào mắt mình. Đòn tấn công mạnh nhất của hắn đã bị chặn lại một cách dễ dàng bởi cánh tay quái dị đó.

"Mày... mày..." Hắn lắp bắp, đôi mắt rắn trợn trừng đầy kinh hoàng xen lẫn thèm thuồng.

Lợi dụng lúc Hưng còn đang sững sờ, Trung dùng hết sức bình sinh, vung cánh tay biến dị tát mạnh vào mặt hắn.

BỐP!

Hưng bị đánh bay ngược lại mấy mét, đập mạnh vào một kệ thuốc đổ nát, máu mũi máu mồm phun ra tung tóe. Cây mã tấu văng ra khỏi tay.

Trung thở hổn hển, nhìn cánh tay phải đang từ từ trở lại bình thường của mình, rồi nhìn Rắn Độc Hưng đang nằm rên rỉ trên sàn. Cậu đã thắng, nhưng cái giá phải trả là sự bộc lộ sức mạnh một lần nữa.

Cậu không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Cậu vội vàng nhặt lại chiếc ba lô đựng thuốc, liếc nhìn đám lâu la đang nằm bất tỉnh hoặc rên rỉ trên sàn, rồi quay người, lao ra khỏi nhà thuốc qua khe cửa hẹp, hướng về phía cửa sổ vỡ nơi cậu đã đột nhập vào.

"Đứng... đứng lại..." Tiếng Hưng yếu ớt vọng lại từ phía sau, đầy căm tức và đe dọa. "Tao... tao sẽ không tha cho mày đâu..."

Trung không ngoảnh lại. Cậu biết mình phải rời khỏi đây ngay lập tức. Tiếng động từ trận chiến chắc chắn đã thu hút sự chú ý của những thứ khác trong bệnh viện. Cậu nhảy qua ô cửa sổ vỡ, đáp nhẹ nhàng xuống mặt đất bên ngoài, rồi cắm đầu chạy thục mạng vào màn đêm đang dần buông của thành phố chết, bỏ lại phía sau nhà thuốc tử thần và một kẻ thù không đội trời chung vừa kết thêm. Nhiệm vụ lấy thuốc đã hoàn thành một phần, nhưng hành trình trở về giờ đây còn gian nan và nguy hiểm gấp bội khi cậu biết mình đang bị săn đuổi bởi cả quái vật lẫn con người.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free