Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 6: Chapter 6: Kẻ Đáng Nghi

Không khí trong căn hộ đặc quánh lại, nặng nề như chì. Câu nói của Minh Kha lơ lửng trong không trung, như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào sự im lặng vốn đã căng thẳng đến tột độ. Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Trung, đầy vẻ nghi hoặc, dò xét, và cả.. sợ hãi.

Vy, không hề do dự, chĩa thẳng khẩu súng ngắn về phía Minh Kha, ngón tay đặt trên cò, sẵn sàng nhả đạn:

"Anh nói vậy là có ý gì? Giải thích rõ ràng ngay lập tức!"

– Giọng cô lạnh lùng, sắc bén, không hề có chút khoan nhượng.

Lão Nam, dù không có vũ khí nóng, cũng nhanh chóng thủ thế. Ông đứng chắn trước bé Linh và cậu Tuấn, hai tay nắm chặt cây gậy gỗ, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào Minh Kha. Ông có thể không hiểu rõ về virus hay khoa học, nhưng ông hiểu rõ về bản năng sinh tồn, và bản năng mách bảo ông rằng người đàn ông này, dù có vẻ ngoài thư sinh và giọng nói yếu ớt, lại ẩn chứa một điều gì đó rất nguy hiểm.

Trung cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Anh bối rối, lo lắng, không biết phải giải thích thế nào. Anh muốn nói rằng mình không phải là quái vật, rằng anh vẫn là Trung, vẫn là người bạn, người đồng đội của họ. Nhưng lời nói nghẹn ứ trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Anh chỉ biết đứng im, nhìn chằm chằm vào Minh Kha, ánh mắt đầy vẻ hoang mang và cầu cứu.

"Tôi.. tôi không hiểu anh đang nói gì."

– Trung lắp bắp, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run rẩy.

Minh Kha không hề tỏ ra sợ hãi trước họng súng của Vy. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn có chút.. thương hại khi nhìn Trung.

"Cậu không cần phải giấu."

– Minh Kha nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn:

"Tôi là một nhà virus học. Tôi đã nghiên cứu về loại virus này từ rất lâu rồi. Tôi biết những gì nó có thể gây ra cho cơ thể con người."

"Làm sao anh biết được? Anh có liên quan gì đến chuyện này?"

– Vy quát lên, siết chặt cò súng hơn.

"Bình tĩnh, Vy."

– Lão Nam lên tiếng, đặt tay lên vai Vy, khẽ ra hiệu cho cô hạ súng xuống:

"Để anh ta nói hết đã."

Vy do dự, nhưng cuối cùng cũng hạ súng xuống, dù ánh mắt vẫn không rời khỏi Minh Kha.

Minh Kha hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại câu chuyện của mình. Anh ta nói rằng mình là một nhà nghiên cứu virus, từng làm việc cho một dự án bí mật của tập đoàn dược phẩm Prometheus, một tập đoàn lớn, có tiếng tăm trong lĩnh vực công nghệ sinh học và y tế. Dự án này, được gọi là "Dự án Chimera", có mục tiêu là phát triển một loại virus có khả năng tăng cường sức mạnh và khả năng phục hồi của con người, biến con người thành những chiến binh siêu việt.

"Nghe như phim khoa học viễn tưởng vậy."

– Hùng lẩm bẩm, không giấu được vẻ hoài nghi.

"Tôi biết, nghe có vẻ khó tin."

– Minh Kha thừa nhận:

"Nhưng đó là sự thật. Chúng tôi đã tiến hành nhiều thí nghiệm, trên động vật, và cả.. trên người."

Ánh mắt Minh Kha thoáng qua Trung, rồi nhanh chóng chuyển đi.

"Nhưng mọi chuyện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát."

– Minh Kha tiếp tục:

"Loại virus mà chúng tôi tạo ra quá mạnh, quá nguy hiểm. Nó không chỉ tăng cường sức mạnh, mà còn gây ra những đột biến không thể kiểm soát, biến con người thành.. những thứ mà các anh đã thấy."

Minh Kha lấy ra từ trong chiếc túi xách một chiếc máy tính bảng, mở lên một số tài liệu và hình ảnh. Đó là những bản báo cáo khoa học, những sơ đồ gen, những hình ảnh chụp các tế bào bị nhiễm virus, và cả những video ghi lại quá trình thí nghiệm trên động vật. Những hình ảnh đó thật khủng khiếp, cho thấy những con vật bị biến dạng, trở nên hung dữ, và cuối cùng chết trong đau đớn.

"Chúng tôi đã cố gắng ngăn chặn, nhưng đã quá muộn."

– Minh Kha nói, giọng đầy vẻ hối hận:

"Virus đã thoát ra khỏi phòng thí nghiệm, lây lan ra ngoài cộng đồng. Và.. đây là kết quả."

Mọi người im lặng, không ai nói gì. Họ nhìn chằm chằm vào những hình ảnh trên máy tính bảng, cảm thấy rùng mình trước sự tàn khốc của khoa học khi nó vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

Vy, dù vẫn còn nghi ngờ, nhưng không thể phủ nhận rằng những tài liệu mà Minh Kha đưa ra có vẻ rất thuyết phục. Cô hỏi:

"Vậy anh đến đây làm gì? Anh nói anh có thể giúp chúng tôi?"

"Tôi đã bỏ trốn khỏi tập đoàn khi nhận ra sai lầm của mình."

– Minh Kha đáp:

"Tôi mang theo một số mẫu vật và dữ liệu, hy vọng có thể tìm ra cách chữa trị. Nhưng tôi cần một nơi an toàn để nghiên cứu, và tôi cần.. sự giúp đỡ."

Minh Kha lại nhìn về phía Trung, ánh mắt đầy ẩn ý.

"Cậu là một trường hợp đặc biệt.

"

– Minh Kha nói với Trung:

"Cậu đã bị nhiễm virus, nhưng cậu không biến đổi hoàn toàn. Cậu vẫn giữ được nhân tính, và thậm chí còn có được những khả năng đặc biệt. Cậu có thể là chìa khóa để giải quyết vấn đề này."

Trung cảm thấy choáng váng. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Anh là một thí nghiệm? Anh là chìa khóa? Chuyện này quá hoang đường, quá khó tin.

"Tôi.. tôi không hiểu.."

– Trung lắp bắp.

"Để tôi giải thích sau."

– Minh Kha nói:

"Bây giờ, chúng ta cần phải đưa ra một quyết định. Các anh có tin tôi không? Các anh có sẵn sàng hợp tác với tôi không?"

Mọi người nhìn nhau, do dự. Vy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nghi ngờ. Lão Nam trầm ngâm, suy nghĩ. Hùng "Béo" tỏ ra lo lắng, bất an. Bé Mai và những đứa trẻ khác thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết nép vào người lớn, tìm kiếm sự an toàn.

Chị Hạnh, nãy giờ vẫn im lặng, lên tiếng:

"Tôi.. tôi không biết có nên tin anh hay không. Nhưng chúng tôi không còn lựa chọn nào khác. Chúng tôi cần phải làm gì đó, trước khi quá muộn."

Anh Khoa, người thanh niên ít nói, cũng gật đầu đồng ý:

"Tôi cũng vậy. Tôi không muốn chết ở đây."

Sau một hồi thảo luận căng thẳng, cả nhóm quyết định sẽ tạm thời tin tưởng Minh Kha, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. Họ đồng ý rằng sẽ cùng nhau tìm cách sinh tồn, và hy vọng rằng Minh Kha có thể tìm ra cách chữa trị, hoặc ít nhất là giúp họ hiểu rõ hơn về loại virus này. Trung vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn về Minh Kha. Anh cảm thấy có một sự giả dối, một sự che giấu trong lời nói và hành động của anh ta. Nhưng Trung không thể chỉ ra cụ thể là gì. Anh quyết định sẽ tự mình tìm hiểu, sẽ theo dõi Minh Kha một cách cẩn thận.

"Chúng ta sẽ theo dõi anh ta."

– Trung nói với Vy, khi hai người đứng riêng một góc:

"Đặc biệt là vào ban đêm."

Vy gật đầu đồng ý:

"Tôi cũng nghĩ vậy. Có điều gì đó không ổn về hắn ta."

Đêm xuống, căn hộ chìm trong bóng tối và im lặng. Mọi người đều đã ngủ say, mệt mỏi sau một ngày dài đầy căng thẳng. Chỉ có Trung và Vy vẫn thức, canh gác.

Đúng như dự đoán, Minh Kha lén lút rời khỏi căn hộ, mang theo chiếc túi xách. Trung và Vy bí mật bám theo, giữ khoảng cách an toàn, cố gắng không gây ra tiếng động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free