Biến Dị Thế Giới - Chương 5: Chapter 5: Sức Mạnh Bí Ẩn
Trung mở mắt. Một cơn đau nhói từ cánh tay truyền thẳng lên não, khiến anh rít lên khe khẽ. Căn phòng mờ tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên tấm rèm cửa sổ đã được che chắn kỹ càng. Mùi máu tanh, mùi mồ hôi, và mùi ẩm mốc hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của chết chóc và sợ hãi.
Anh cố gắng cử động, nhưng toàn thân rã rời, không còn chút sức lực. Ký ức về trận chiến kinh hoàng tối qua ùa về, rõ ràng và sắc nét như một thước phim quay chậm. Anh nhớ lại cảnh mình bị con quái vật cắn, nhớ lại cơn đau buốt óc, và nhớ lại ánh mắt đầy lo sợ của Vy.
Mình đã bị nhiễm virus? Mình sẽ biến thành quái vật sao?
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy Trung, lạnh lẽo và tê tái. Anh không muốn chết, càng không muốn trở thành một trong những sinh vật ghê tởm kia. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng trong tâm trí, nhưng chúng vẫn bám riết lấy anh, như những con đỉa đói.
Trong cơn mê man, Trung chìm vào một giấc ngủ chập chờn, đầy ác mộng. Anh thấy mình biến thành một con quái vật, với làn da xanh xám, đôi mắt trắng dã, và những chiếc răng nanh sắc nhọn. Anh thấy mình tấn công những người khác, xé xác họ, ăn thịt họ. Anh thấy mình gầm rú, la hét, mất đi hoàn toàn nhân tính.
Anh thấy Vy, lão Nam, Hùng, bé Mai, và cả những người khác mà anh vừa cứu, tất cả đều nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, ghê tởm. Họ bỏ chạy, la hét, cầu xin anh tha mạng. Nhưng anh không thể dừng lại, anh bị điều khiển bởi một thứ bản năng man rợ, khát máu. Anh đuổi theo họ, vồ lấy họ, và..
Trung giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa ra như tắm, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Chỉ là một giấc mơ, chỉ là một giấc mơ thôi, anh tự nhủ.
Nhưng cảm giác kỳ lạ trong cơ thể anh thì không phải là mơ. Trung cảm thấy khỏe hơn bình thường, mạnh mẽ hơn bình thường. Các giác quan của anh trở nên nhạy bén hơn một cách đáng kinh ngạc. Anh có thể nghe thấy tiếng thở của những người khác trong phòng, tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài ban công, và cả tiếng bước chân rất khẽ của ai đó đang đi lại trên hành lang.
Trung rón rén ngồi dậy, cố gắng không gây ra tiếng động. Anh nhìn xung quanh. Mọi người vẫn đang ngủ say, mệt mỏi sau trận chiến tối qua. Vy nằm cuộn tròn trên một chiếc ghế sofa, tay vẫn nắm chặt khẩu súng. Lão Nam nằm dựa lưng vào tường, ôm chiếc gậy gỗ trong tay. Hùng "Béo" nằm ngáy o o trên sàn nhà, bên cạnh là bé Mai và những đứa trẻ khác đang say giấc nồng.
Trung nhìn xuống cánh tay bị thương. Vết cắn đã lành, không còn chảy máu, không còn đau nhức. Nhưng lớp da xung quanh vết thương đã thay đổi. Nó trở nên cứng hơn, sẫm màu hơn, và có những đường vân kỳ lạ, giống như vảy của một loài bò sát.
Trung rùng mình, một cảm giác vừa sợ hãi vừa tò mò dâng lên trong lòng. Anh cẩn thận chạm vào vết thương, cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Da thịt ở đó không còn mềm mại như da người, mà cứng cáp, đàn hồi như da thú.
Trung bí mật thử nghiệm khả năng của mình. Anh nắm chặt tay lại, cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn trong cơ bắp. Anh thử bẻ cong một thanh sắt nhỏ mà anh tìm thấy trong phòng, và kinh ngạc khi thấy thanh sắt cong veo một cách dễ dàng, như thể nó được làm bằng đất sét.
Anh đi đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm ra. Ánh sáng ban ngày lọt vào, chiếu sáng căn phòng. Trung nheo mắt nhìn ra ngoài, và nhận ra rằng tầm nhìn của anh đã trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. Anh có thể nhìn thấy những chi tiết nhỏ nhất ở khoảng cách rất xa, như thể anh đang nhìn qua một chiếc ống nhòm.
Trung tiếp tục thử nghiệm. Anh tập trung lắng nghe, và nhận ra rằng thính giác của anh cũng đã được tăng cường. Anh có thể nghe thấy tiếng gió thổi, tiếng chim hót, và cả tiếng bước chân của những người sống sót đang di chuyển ở những tầng lầu khác. Trung nhận ra rằng mình đã thay đổi. Anh không còn là một chàng trai bình thường nữa. Anh đã trở thành một thứ gì đó khác, một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn. Một phần trong anh cảm thấy phấn khích, tò mò. Anh muốn khám phá những khả năng mới của mình, muốn thử thách giới hạn của bản thân. Nhưng một phần khác trong anh lại cảm thấy sợ hãi, lo lắng. Anh sợ rằng mình sẽ mất kiểm soát, sợ rằng mình sẽ biến thành một con quái vật thực sự.
Trung cố gắng che giấu sự thay đổi của mình với những người khác. Anh vẫn tỏ ra bình thường, vẫn tham gia vào các hoạt động của nhóm, vẫn giúp đỡ mọi người. Nhưng trong lòng anh, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Anh dằn vặt giữa việc sử dụng sức mạnh của mình để bảo vệ những người khác và nỗi sợ hãi sẽ mất đi nhân tính.
Trong lúc mọi người đang ăn sáng – một bữa ăn đạm bạc với mì gói và bánh quy – Trung nghe thấy tiếng thì thầm giữa Vy và lão Nam. Anh cố gắng lắng nghe, và nhận ra rằng họ đang nói về anh.
"Tôi không tin tưởng cậu ta."
– Vy nói, giọng lạnh lùng:
"Vết thương đó.. nó không bình thường thường."
"Tôi biết."
– Lão Nam đáp, giọng trầm ngâm:
"Nhưng cậu ta đã cứu mạng chúng ta, cứu cả bé Mai."
"Nhưng cậu ta có thể biến thành giống như những con quái vật ngoài kia."
– Vy nói:
"Chúng ta phải cẩn thận."
"Tôi hiểu."
– Lão Nam nói:
"Chúng ta sẽ quan sát thêm. Nếu cậu ta có bất kỳ hành động nào đáng ngờ, chúng ta sẽ phải ra tay."
Trung cảm thấy nhói lòng khi nghe những lời đó. Anh hiểu rằng Vy và lão Nam có lý do để nghi ngờ anh, nhưng anh vẫn cảm thấy buồn và thất vọng. Anh không muốn bị coi là một mối đe dọa, anh chỉ muốn được là một phần của nhóm, muốn được giúp đỡ mọi người.
Anh Khoa, người thanh niên ít nói, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đột nhiên lên tiếng:
"Tôi thấy cậu ta có gì đó lạ. Ánh mắt, cách di chuyển.. không giống người thường.
"
Chị Hạnh, người phụ nữ trẻ ôm hai đứa con nhỏ, lo lắng hỏi:
"Anh nói vậy là sao? Anh Khoa, anh đừng làm tôi sợ."
Cậu bé Tuấn, dù còn nhỏ, cũng nhận thấy sự căng thẳng, bèn nắm chặt tay bé Linh, thì thầm:
"Chắc không sao đâu chị, anh Trung tốt mà."
Hùng cố gắng xoa dịu tình hình:
"Thôi nào mọi người, đừng suy diễn lung tung. Có thể cậu ấy chỉ bị sốc thôi. Chúng ta đều đã trải qua những chuyện kinh khủng, ai mà chẳng thay đổi ít nhiều."
Trung cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Anh biết rằng mình không thể che giấu sự thật mãi được. Sớm muộn gì mọi người cũng sẽ phát hiện ra.
Bất ngờ, có tiếng gõ cửa. Tất cả mọi người đều giật mình, im lặng. Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này dồn dập hơn.
"Ai đó?"
– Vy lên tiếng, tay đặt lên khẩu súng, sẵn sàng chiến đấu.
Một giọng nói yếu ớt vang lên từ bên ngoài:
"Xin chào.. Có ai ở trong đó không? Làm ơn.. giúp tôi với.."
Lão Nam ra hiệu cho mọi người im lặng, cẩn thận tiến về phía cửa. Ông nhìn qua lỗ nhìn, và thấy một người đàn ông trẻ tuổi, dáng vẻ mệt mỏi, đang đứng bên ngoài. Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ y tế đã rách nát, trên tay cầm một chiếc túi xách.
"Anh là ai?"
– Lão Nam hỏi, giọng đầy cảnh giác.
"Tôi.. tôi là Minh Kha. Tôi là một nhà nghiên cứu. Tôi.. tôi có thể giúp các bạn."
– Người đàn ông đáp, giọng run rẩy.
"Giúp chúng tôi? Giúp bằng cách nào?"
– Vy hỏi, vẫn không rời tay khỏi khẩu súng.
"Tôi.. tôi biết về loại virus này. Tôi biết cách.. cách để ngăn chặn nó."
– Minh Kha nói, giọng nói đầy hy vọng.
Lão Nam và Vy nhìn nhau, do dự. Họ không biết có nên tin người đàn ông này hay không. Nhưng trong tình hình hiện tại, họ không còn nhiều lựa chọn.
Lão Nam ra hiệu cho Hùng mở cửa, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn. Cánh cửa từ từ hé mở, Minh Kha bước vào, ánh mắt dừng lại ở Trung.
"Cậu.."
– Minh Kha nói, giọng đầy vẻ kinh ngạc:
"Cậu.. không phải là người bình thường, phải không?"
Trung giật mình, lùi lại một bước. Anh nhìn Minh Kha, ánh mắt đầy cảnh giác và lo sợ. Làm sao hắn biết được? Chẳng lẽ hắn cũng là..
"Anh nói vậy là sao?"
- Vy lạnh giọng hỏi, chĩa súng về phía Minh Kha.