Biến Dị Thế Giới - Chương 4: Chapter 4: Vết Cắn Định Mệnh
Sự im lặng nặng nề bao trùm căn hộ của Trung, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của những người vừa thoát chết trong gang tấc và tiếng nức nở khe khẽ của bé Mai. Bên ngoài, tiếng gầm gừ của đám quái vật vẫn văng vẳng, cào cấu vào cánh cửa như muốn xé toạc mọi thứ để xông vào. Căn phòng khách nhỏ hẹp giờ đây trở thành chiến trường, với đồ đạc đổ vỡ, vết máu loang lổ, và mùi tử khí nồng nặc.
Vy, sau khi kiểm tra nhanh tình hình xung quanh, ngồi phịch xuống sàn, dựa lưng vào tường, thở dốc. Vết thương trên vai do cây gậy của lão Nam gây ra không nghiêm trọng, nhưng cũng khiến cô đau nhức. Lão Nam, với vẻ mặt áy náy, vội vàng lấy ra một cuộn băng gạc từ trong chiếc ba lô cũ kỹ, đưa cho Vy.
"Xin lỗi cô.. Tôi không cố ý.."
– Lão Nam lẩm bẩm, giọng đầy hối hận.
Vy lắc đầu, nhận lấy cuộn băng:
"Không sao. Tình huống lúc đó.."
Cô tự băng bó vết thương một cách thành thạo, như thể đã quá quen với việc này.
Hùng đang lục lọi trong bếp, tìm kiếm thức ăn và nước uống. Anh tìm thấy một vài gói mì tôm, một ít bánh quy, và một chai nước lọc còn sót lại. Không nhiều, nhưng cũng đủ để cầm cự trong một thời gian ngắn. Anh chia cho mọi người, phần bé Mai và những đứa trẻ được ưu tiên hơn một chút.
Bé Mai vẫn còn khóc, tiếng khóc nhỏ dần nhưng vẫn nức nở, đầy sợ hãi. Trung ôm bé vào lòng, vỗ về, an ủi. Anh cố gắng dỗ dành bé, nhưng chính bản thân anh cũng đang cảm thấy hoang mang, lo lắng. Anh nhìn những đứa trẻ khác, chúng cũng đang run rẩy, sợ hãi, ánh mắt ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Mẹ ơi.. Con muốn về nhà.."
– Một đứa bé Linh thút thít.
"Bố ơi.. Con sợ lắm.."
– Một đứa bé Tuấn khác run giọng.
Trung cảm thấy nhói lòng. Anh không biết phải nói gì, không biết phải làm gì để giúp chúng. Anh chỉ biết ôm chúng thật chặt, hy vọng có thể truyền cho chúng một chút hơi ấm, một chút an ủi.
Lão Nam, sau khi quan sát kỹ căn hộ, bắt đầu chia sẻ kinh nghiệm sinh tồn của mình. Ông chỉ cho mọi người cách nhận biết và đối phó với quái vật.
"Chúng bị thu hút bởi tiếng động và ánh sáng."
– Lão Nam nói, giọng trầm thấp:
"Vì vậy, chúng ta phải hạn chế tối đa việc gây ra tiếng ồn và sử dụng ánh sáng. Ban đêm, tuyệt đối không được bật đèn."
Ông tiếp tục:
"Chúng di chuyển chậm chạp, nhưng rất dai sức và hung hãn. Vết thương trên cơ thể chúng không có tác dụng gì nhiều, trừ khi chúng ta tấn công vào đầu. Điểm yếu duy nhất của chúng là não."
Lão Nam hướng dẫn mọi người cách sử dụng vũ khí một cách hiệu quả, cách tận dụng đồ đạc trong nhà để làm bẫy, và cách phối hợp chiến đấu để chống lại quái vật. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giữ bình tĩnh và đoàn kết.
Trong khi đó, Hùng đang cố gắng liên lạc với bên ngoài bằng chiếc radio cũ kỹ mà anh tìm thấy trong bếp. Anh dò tìm các tần số, hy vọng có thể bắt được tín hiệu của quân đội, của chính phủ, hoặc của bất kỳ ai còn sống sót. Nhưng tất cả những gì anh nghe thấy chỉ là tiếng rè rè, nhiễu sóng, và những âm thanh kỳ lạ, không rõ nguồn gốc.
"Không có gì cả."
– Hùng thở dài, tắt radio:
"Có vẻ như chúng ta hoàn toàn bị cô lập rồi."
Một bầu không khí tuyệt vọng bao trùm căn hộ. Mọi người đều cảm thấy mệt mỏi, kiệt sức, và mất phương hướng. Họ không biết phải làm gì tiếp theo, không biết tương lai sẽ ra sao.
Vy, sau khi băng bó xong vết thương, đứng dậy, đi đến chỗ cửa sổ. Cô kéo rèm lại, chỉ để hở một khe nhỏ, cẩn thận quan sát bên ngoài. Đường phố bên dưới vẫn chìm trong hỗn loạn. Những đám cháy bùng lên ở khắp nơi, khói đen bốc cao ngút trời. Tiếng súng nổ, tiếng la hét, tiếng gầm rú vẫn vang vọng không ngừng.
"Chúng ta không thể ở đây mãi được."
– Vy nói, quay lại nhìn mọi người:
"Thức ăn và nước uống sẽ sớm cạn kiệt. Và lũ quái vật sẽ không bỏ cuộc đâu."
"Vậy chúng ta phải làm gì?"
– Trung hỏi, giọng đầy lo lắng.
Vy không trả lời ngay. Cô suy nghĩ một lúc, rồi nói:
"Chúng ta cần một kế hoạch."
Cả nhóm bắt đầu thảo luận, lên kế hoạch cho những bước tiếp theo. Họ quyết định sẽ gia cố căn hộ của Trung một cách chắc chắn nhất có thể, biến nó thành một pháo đài tạm thời. Họ dùng tủ quần áo, bàn ghế, giường, đệm, tất cả những gì có thể để chặn cửa ra vào và cửa sổ. Họ cũng tìm kiếm thêm vũ khí, bất cứ thứ gì có thể dùng để tự vệ: Dao, kéo, gậy, ống nước..
Trung tìm thấy một cây gậy bóng chày trong phòng ngủ, món quà sinh nhật mà Phong đã tặng anh từ hồi đại học.
Anh cầm cây gậy lên, vung thử vài cái, cảm thấy có thêm một chút tự tin.
Đột nhiên, tiếng gầm rú của quái vật trở nên dữ dội hơn. Chúng bắt đầu đập phá cửa ra vào, cửa sổ, cố gắng xông vào. Cả căn hộ rung chuyển, như thể sắp sụp đổ đến nơi.
"Chúng đến rồi!"
– Vy hét lên, rút súng ra, sẵn sàng chiến đấu.
Lão Nam và Hùng cũng cầm vũ khí lên, đứng chắn trước cửa ra vào và cửa sổ. Trung, dù cánh tay đang đau nhức, cũng cầm cây gậy bóng chày lên, đứng bên cạnh Vy.
Một đợt tấn công mới bắt đầu. Những con quái vật điên cuồng đập phá, cào cấu, cố gắng phá vỡ hàng phòng thủ của nhóm. Tiếng kính vỡ, tiếng gỗ gãy, tiếng kim loại va chạm, hòa cùng tiếng gầm rú của quái vật và tiếng la hét của những người sống sót, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng.
Trung vung cây gậy bóng chày, đánh liên tiếp vào những con quái vật đang cố gắng chui qua cửa sổ. Anh đánh trúng đầu chúng, khiến chúng văng ra xa, nhưng chúng vẫn tiếp tục lao vào, không hề sợ hãi.
Trong lúc hỗn chiến, một con quái vật bất ngờ lao tới, vồ lấy Trung. Trung không kịp phản ứng, bị nó cắn vào cánh tay.
Một cơn đau buốt óc, dữ dội hơn bất cứ cơn đau nào mà Trung từng trải qua, xộc thẳng vào não anh. Anh hét lên một tiếng thất thanh, ngã quỵ xuống sàn. Cây gậy bóng chày rơi khỏi tay anh, lăn lông lốc trên sàn nhà.
Mọi người quay lại nhìn Trung, hốt hoảng. Vy vội vàng bắn hạ con quái vật, chạy đến bên Trung. Trong lúc đó lão Nam, Hùng và những người sống sót khác đã đẩy lùi đám quái vật và nhanh chóng gia cố những cánh cửa vỡ và tìm những tấm vãi che khuất hết những tấm kính cửa sổ lại, lũ quái vật sau khi không nhìn thấy gì và tiếng động đã rời đi.
"Trung! Cậu sao vậy?"
– Vy hỏi, giọng đầy lo lắng.
Trung không trả lời, anh chỉ ôm chặt lấy cánh tay, rên rỉ trong đau đớn. Toàn thân anh run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm.
Vy kéo ống tay áo của Trung lên, lộ ra vết cắn. Vết thương đã lan rộng, vùng da xung quanh chuyển sang màu xanh đen đậm hơn, những đường gân nổi lên, co giật liên hồi.
"Chết tiệt!"
– Vy chửi thề, mặt biến sắc. Cô nhìn Trung, ánh mắt đầy lo sợ và nghi ngờ:
"Cậu.. cậu có thấy gì khác thường không?"
Trung lắc đầu, cố gắng nói, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ, không thốt nên lời. Một cảm giác kỳ lạ đang lan truyền trong cơ thể anh, một cảm giác vừa đau đớn, vừa.. phấn khích.
Ánh mắt Vy nhìn Trung càng thêm phần kinh hãi. Cơn đau trong Trung như một dòng điện, chạy dọc sống lưng.