Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 3: Chapter 3: Chung Cư Tử Thần

Sự im lặng nặng nề bao trùm căn hộ của Trung, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của những người vừa thoát chết trong gang tấc và tiếng nức nở khe khẽ của bé Mai. Bên ngoài, tiếng gầm gừ của đám quái vật vẫn văng vẳng, cào cấu vào cánh cửa như muốn xé toạc mọi thứ để xông vào. Căn phòng khách nhỏ hẹp giờ đây trở thành chiến trường, với đồ đạc đổ vỡ, vết máu loang lổ, và mùi tử khí nồng nặc.

Vy, sau khi kiểm tra nhanh tình hình xung quanh, ngồi phịch xuống sàn, dựa lưng vào tường, thở dốc. Vết thương trên vai do cây gậy của lão Nam gây ra không nghiêm trọng, nhưng cũng khiến cô đau nhức. Lão Nam, với vẻ mặt áy náy, vội vàng lấy ra một cuộn băng gạc từ trong chiếc ba lô cũ kỹ, đưa cho Vy.

Mùi máu tanh tưởi xộc thẳng vào mũi Trung, đặc quánh đến nghẹt thở. Cầu thang bộ, nơi vốn quen thuộc với ánh đèn vàng ấm áp, giờ đây chìm trong bóng tối nhầy nhụa, chỉ còn lại ánh sáng đỏ nhấp nháy đầy ám ảnh từ đèn báo cháy. Tiếng la hét thất thanh, tiếng gầm gừ man rợ, tiếng khóc lóc van xin, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng trong không gian chật hẹp, tù túng.

Vy đẩy Trung và bé Mai xuống trước, bản thân cô đi sau cùng, súng lăm lăm trong tay, sẵn sàng nhả đạn. Bé Mai vẫn còn run rẩy, bám chặt lấy cổ Trung, không dám hé răng nửa lời. Trung ôm chặt lấy bé, cố gắng trấn an con bé, dù chính bản thân anh cũng đang sợ hãi tột độ. Mỗi bước chân xuống cầu thang, Trung lại có cảm giác như mình đang bước xuống địa ngục.

Xác chết nằm la liệt trên các bậc thang, trên chiếu nghỉ. Có người già, có trẻ nhỏ, có cả những người mà Trung nhận ra là hàng xóm của mình. Họ đã từng chào hỏi nhau mỗi ngày, từng chia sẻ với nhau những câu chuyện vụn vặt, từng cùng nhau than phiền về giá cả leo thang, về những đứa con nghịch ngợm. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những cái xác không hồn, với những vết thương khủng khiếp, những khuôn mặt biến dạng, méo mó trong đau đớn và kinh hoàng.

Những con quái vật, từng là cư dân của chung cư, giờ đây lang thang khắp nơi, chậm chạp, lê lết, nhưng hung dữ và khát máu. Chúng di chuyển một cách vụng về, xiêu vẹo, như những con rối bị đứt dây. Da thịt chúng thối rữa, bốc mùi hôi thối nồng nặc, những mảng da bong tróc, để lộ ra phần thịt bên trong đã chuyển sang màu xanh đen. Mắt chúng trắng dã, vô hồn, không còn chút ánh sáng của sự sống. Miệng chúng há hốc, nước dãi chảy ròng ròng, nhỏ xuống sàn nhà, tạo thành những vệt dài nhớp nháp.

Vy liên tục nổ súng, bắn hạ những con quái vật đến gần. Tiếng súng chát chúa vang vọng trong không gian chật hẹp, át đi cả tiếng la hét và tiếng gầm rú. Mỗi phát đạn của Vy đều găm thẳng vào đầu quái vật, khiến chúng đổ gục xuống, nhưng số lượng quái vật quá đông, chúng vẫn tiếp tục lao tới, như những con thiêu thân lao vào ánh lửa.

Khi xuống đến tầng 10, họ nghe thấy tiếng kêu cứu phát ra từ một căn hộ. Vy dừng lại, lắng nghe. Tiếng kêu yếu ớt, đứt quãng, như sắp tắt.

"Có người còn sống."

– Vy nói, giọng lạnh lùng.

"Chúng ta phải cứu họ."

– Trung nói, trong lòng dấy lên một tia hy vọng.

Vy nhìn Trung, ánh mắt dò xét. Cô không nói gì, chỉ gật đầu, ra hiệu cho Trung đi theo.

Họ đến trước cửa căn hộ, cửa đã bị phá toang, bên trong tối om. Vy ra hiệu cho Trung đứng lại, cẩn thận bước vào trước. Tiếng gầm gừ vang lên từ bên trong, kèm theo tiếng khóc nức nở của một đứa trẻ.

Vy giơ súng lên, sẵn sàng chiến đấu. Bất ngờ, một bóng người lao ra từ bóng tối, vung một cây gậy gỗ về phía cô. Vy né được, nhưng cây gậy vẫn sượt qua vai cô, khiến cô khẽ nhăn mặt.

"Đứng lại! Đừng có lại gần!"

– Người đó hét lên, giọng khàn đặc, đầy vẻ sợ hãi.

Đó là một người đàn ông trung niên, dáng người gầy gò, khắc khổ, trên mặt có nhiều nếp nhăn. Ông ta mặc một bộ quần áo bảo hộ lao động đã cũ kỹ, bạc màu, trên tay lăm lăm một cây gậy gỗ, đầu gậy có đóng đinh, sẵn sàng tấn công bất cứ ai đến gần.

"Bình tĩnh! Chúng tôi không phải quái vật!"

– Vy lên tiếng, cố gắng trấn an người đàn ông.

"Ông là ai?"

– Trung hỏi, bước lên phía trước, bé Mai vẫn nép sau lưng anh.

"Tôi.. tôi là Nam, bảo vệ của khu chung cư này."

– Người đàn ông đáp, giọng run rẩy:

"Các người.. các người còn sống sao?"

"Chúng tôi đến để giúp ông."

– Trung nói:

"Còn ai trong đó không?"

Lão Nam gật đầu, chỉ tay vào trong:

"Còn.. còn mấy đứa nhỏ.. Tôi đã cố gắng bảo vệ chúng.."

Vy và Trung bước vào trong, theo sau là lão Nam. Căn hộ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin của lão Nam. Trong góc phòng, một nhóm trẻ em đang co ro, ôm chặt lấy nhau, sợ hãi. Chúng khoảng từ 5 đến 10 tuổi, đứa nào đứa nấy mặt mày lem luốc, quần áo xộc xệch, có đứa còn bị thương.

Đúng lúc đó, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía sau lưng họ. Một người đàn ông to béo, mặc áo đầu bếp, tay cầm con dao phay to bản, lao ra từ một căn phòng khác, chém thẳng vào một con quái vật đang bò lổm ngổm trên sàn.

"Hùng! Cẩn thận!"

– Lão Nam hét lên.

Người đàn ông, được gọi là Hùng, xoay người, né được đòn tấn công của con quái vật, vung dao chém liên tiếp. Con dao phay sắc bén chém đứt đôi con quái vật, máu me và nội tạng văng tung tóe.

Hùng thở hổn hển, quay lại nhìn nhóm người mới đến, nở một nụ cười méo mó:

"Chào mừng đến với địa ngục."

"Anh là.."

– Trung ngập ngừng.

"Tôi là Hùng, đầu bếp của nhà hàng dưới tầng trệt. Còn sống sót được đến giờ này cũng là một kỳ tích rồi."

– Hùng đáp, giọng nói có vẻ lạc quan, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.

Cả nhóm tập trung lại, giới thiệu bản thân. Vy và Trung kể lại những gì đã xảy ra, lão Nam và Hùng cũng chia sẻ câu chuyện của mình. Họ đều là những người sống sót may mắn, đã cố gắng chiến đấu để giành giật sự sống trong cái chung cư chết chóc này.

"Chúng ta phải rời khỏi đây.

"

– Vy nói, sau khi nghe xong câu chuyện của mọi người:

"Chung cư này không còn an toàn nữa rồi. Quái vật quá đông, chúng ta không thể chống cự được lâu."

"Nhưng đi đâu bây giờ?"

– Hùng hỏi, giọng đầy lo lắng:

"Ngoài kia còn nguy hiểm hơn."

"Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn."

– Trung nói, trong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ:

"Căn hộ của tôi ở tầng 15. Cửa sổ đã được gia cố bằng lưới thép, cửa ra vào cũng khá chắc chắn. Có lẽ chúng ta có thể cố thủ ở đó một thời gian."

"Tầng 15 sao?"

– Lão Nam nhíu mày:

"Cao quá. Đi lên đó rất nguy hiểm."

"Nhưng đó là lựa chọn tốt nhất hiện tại."

– Trung nói:

"Chúng ta có thể tìm kiếm thêm thức ăn và nước uống ở các căn hộ khác trên đường đi."

Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm quyết định sẽ di chuyển lên căn hộ của Trung. Họ lên kế hoạch cẩn thận, phân công nhiệm vụ cho từng người. Vy sẽ đi đầu, mở đường, lão Nam sẽ đi cuối, bảo vệ phía sau, Trung và Hùng sẽ đi giữa, bảo vệ bé Mai và những đứa trẻ khác.

Họ bắt đầu di chuyển, từng bước một, cẩn thận và im lặng. Mỗi tầng lầu, mỗi hành lang, mỗi căn hộ đều ẩn chứa những nguy hiểm rình rập. Họ phải đối mặt với những con quái vật hung hãn, những cái bẫy chết người, và cả những kẻ sống sót ích kỷ, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để sinh tồn.

Trên đường đi, họ tìm thấy thêm một vài người sống sót, nhưng cũng chứng kiến không ít cảnh tượng kinh hoàng. Có người bị quái vật ăn thịt, có người tự sát vì không chịu nổi sự tuyệt vọng, có người biến thành quái vật ngay trước mắt họ.

Khi đến gần tầng 15, họ bất ngờ bị tấn công bởi một nhóm quái vật đặc biệt. Chúng không chậm chạp, lờ đờ như những con quái vật thông thường. Chúng nhanh nhẹn, khỏe mạnh, và có vẻ như có một chút trí khôn. Chúng di chuyển có tổ chức, phối hợp tấn công, khiến cả nhóm rơi vào thế bị động.

Vy nổ súng liên tục, nhưng những con quái vật này né tránh rất nhanh, khiến nhiều viên đạn trượt mục tiêu. Lão Nam dùng gậy đánh trả, nhưng cây gậy của ông không thể xuyên thủng lớp da dày của chúng. Hùng vung dao phay, chém đứt được một vài cánh tay, nhưng chúng vẫn tiếp tục lao tới, không hề sợ hãi. Trung cố gắng bảo vệ bé Mai và những đứa trẻ khác. Bọn Trẻ run rẩy, gào khóc, tạo thành một mớ hỗn độn.

"Chết tiệt! Chúng quá mạnh!"

– Vy hét lên, vừa bắn vừa lùi lại. Một con quái vật lao tới, vồ lấy Hùng. Hùng nhanh tay gạt qua, vung dao chém mạnh, nhưng con quá vật né được. Một tiếng nổ lớn vang lên, và con quái vật bị hất văng ra xa. Vy đã dùng quả bom khói cuối cùng.

"Chạy! Chạy mau!"

- Vy hét. Cả nhóm tận dụng cơ hội, dồn sức chạy lên tầng 15. Họ vừa kịp vào trong căn hộ của Trung, đóng sầm cửa lại, khóa trái, và dùng tất cả những gì có thể để chặn cửa: Tủ quần áo, bàn ghế, giường, đệm.. Tất cả nằm vật ra sàn, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Họ đã sống sót, nhưng sự an toàn này chỉ là tạm thời. Bên ngoài, tiếng gầm rú của quái vật vẫn vang vọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free