Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Biến Dị Thế Giới - Chương 2: Chapter 2: Tiếng Gọi Trong Đêm

Bàn tay Trung run rẩy khi nắm chặt tay nắm cửa. Mồ hôi lạnh túa ra, thấm ướt cả chiếc áo phông mỏng. Anh hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn hoảng loạn đang chực trào dâng, anh nhẩm lại lời Đức nói lúc chiều, khi cả bọn tụ tập ở quán cà phê quen thuộc:

"Mày lo xa quá, Trung ơi! Virus gì mà ghê thế? Nếu có thật thì chắc chắn chính phủ sẽ có biện pháp ngăn chặn thôi. Chẳng lẽ lại để dân chết hết à?"

Đức vừa cười ha hả, vừa vỗ vai Trung một cái mạnh đến đau điếng. Lúc đó, Trung cũng chỉ cười trừ, nghĩ rằng mình quá nhạy cảm.

Nhưng bây giờ, khi đứng trước cánh cửa này, đối diện với những âm thanh kinh hoàng bên ngoài, Trung ước gì mình đã tin vào linh cảm của mình. Chính phủ ở đâu? Quân đội ở đâu? Tất cả những gì anh nghe thấy chỉ là tiếng la hét, tiếng gầm rú, tiếng đổ vỡ, và tiếng.. nhai nuốt rợn người.

Trung hé mắt nhìn qua lỗ nhìn trên cửa. Hành lang chung cư tối om, chỉ có ánh đèn báo cháy đỏ lòm nhấp nháy liên tục, tạo nên một khung cảnh ma quái, rợn người. Một bóng đen di chuyển loạng choạng, kéo lê chân trên sàn, phát ra những tiếng khò khè, nức nở như tiếng người sắp chết. Trung rùng mình, suýt nữa thì hét lên. Đó không phải dáng đi của người bình thường. Cái bóng đó.. nó giống như một con thú hoang bị thương, vừa điên cuồng, vừa đau đớn.

Tiếng kêu cứu của bà Lan lại vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, như một lưỡi dao cứa vào tim Trung:

"Trung ơi, cứu bác với! Cứu cái Mai với! Con quỷ tha ma đáng chết.."

Trung không thể chần chừ thêm nữa. Lương tâm anh không cho phép anh bỏ mặc người hàng xóm già yếu và đứa cháu gái bé bỏng. Anh vặn khóa, mở cửa thật nhanh, lao vào căn hộ của bà Lan, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước.

Cảnh tượng trước mắt khiến Trung kinh hoàng, suýt nữa thì ngã quỵ. Căn hộ ngập trong máu. Máu văng tung tóe khắp nơi, đồ đạc đổ vỡ tan hoang. Bức tranh gia đình treo trên tường, vốn luôn được bà Lan lau chùi cẩn thận, giờ đây bị xé toạc, rơi xuống đất, vỡ tan tành. Tấm ảnh cưới của con trai bà Lan, người mà bà luôn tự hào khoe với Trung, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn thủy tinh lấp lánh trong vũng máu. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, đặc quánh, khiến Trung suýt nôn khan.

Bà Lan, người hàng xóm hiền lành, tốt bụng, người vẫn thường cho Trung bánh trái mỗi khi anh đi làm về muộn, giờ đây đã biến thành một sinh vật gớm ghiếc. Mái tóc bạc rối bù, bết máu. Khuôn mặt nhăn nheo đầy máu, những vết cào cấu chằng chịt. Đôi mắt trắng dã, vô hồn, không còn chút ánh sáng của sự sống. Bà ta đang gầm gừ, bò lổm ngổm trên sàn, lao về phía bé Mai, đứa cháu gái nhỏ nhắn, xinh xắn của bà. Bé mai chỉ biết run rẩy nép vào góc tường, hai tay ôm chặt con búp bê vải đã sờn cũ.

"Bà Lan! Dừng lại đi!"

– Trung hét lên, giọng lạc cả đi, nhưng bà ta không hề có phản ứng. Tiếng gầm gừ càng trở nên man rợ hơn.

Trung vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, con dao mà bà Lan vẫn thường dùng để gọt trái cây cho Trung, lao tới, đâm thẳng vào người bà Lan. Con dao xuyên qua lớp áo bà ba mỏng manh, cắm sâu vào da thịt đã bắt đầu thối rữa. Nhưng bà ta không hề cảm thấy đau đớn. Bà ta quay lại, gầm lên một tiếng man rợ, giơ móng vuốt – những ngón tay đã biến dạng, móng tay dài ra, đen đúa và sắc nhọn như dao – cào về phía Trung.

Trung né được, nhưng ngã nhào ra phía sau. Anh lùi lại, thở hổn hển, cố giữ khoảng cách với bà Lan.

"Bà Lan, là cháu đây, Trung đây! Bà tỉnh lại đi!"

– Trung cố gắng gọi tên bà, hy vọng có thể đánh thức chút lý trí còn sót lại trong bà, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh. Nhưng vô ích. Bà ta chỉ gầm gừ và tiếp tục lao vào tấn công, như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.

Bé Mai khóc thét lên, gọi bà, gọi mẹ, tiếng khóc xé lòng. Tiếng khóc của bé như một hồi chuông cảnh tỉnh, thúc giục Trung phải hành động. Anh không thể để con bé bị thương. Anh phải bảo vệ nó.

Trung vớ lấy chiếc bình chữa cháy mini treo trên tường, món quà tân gia mà anh Đức đã tặng cho bà Lan, xịt thẳng vào mặt bà Lan. Chất bọt trắng xóa bao trùm lấy bà, khiến bà ta loạng choạng, mất phương hướng, khua khoắng tay chân trong vô vọng. Trung nhân cơ hội đó, chạy đến chỗ bé Mai, bế thốc con bé lên, ôm chặt vào lòng.

"Chạy đi! Chạy mau!"

– Trung hét lên, vừa chạy vừa cố gắng che chắn cho bé Mai, cảm nhận được cơ thể bé nhỏ run rẩy vì sợ hãi.

Nhưng bà Lan đã hồi phục rất nhanh. Bà ta gạt lớp bọt trên mặt, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, lao theo Trung với tốc độ đáng kinh ngạc, như thể cơn giận dữ đã tiếp thêm cho bà ta sức mạnh.

Trung chạy ra khỏi căn hộ, hướng về phía cầu thang bộ. Anh nghe thấy tiếng bước chân rầm rập đuổi theo phía sau, tiếng gầm gừ ngày càng gần, tiếng móng vuốt cào trên sàn nhà nghe đến rợn người.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện từ phía cuối hành lang, chặn đường Trung. Trung giật mình, suýt nữa thì ngã xuống, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Đứng yên đó!"

– Người đó lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, không hề run sợ.

Trung nheo mắt nhìn, cố gắng định thần trong ánh sáng mờ ảo. Đó là một cô gái trẻ, cao ráo, dáng người khỏe khoắn, toát lên vẻ mạnh mẽ và quyết đoán. Cô mặc một bộ quần áo dã chiến màu xanh rêu, trên vai đeo một cây súng trường, và trên tay cầm một con dao găm sáng loáng. Mái tóc ngắn của cô được buộc gọn gàng kiểu đuôi ngựa, để lộ khuôn mặt góc cạnh, với một vết sẹo nhỏ trên má, như một dấu ấn của những trận chiến đã qua. Đôi mắt cô sắc lạnh, ánh lên vẻ kiên quyết, không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

"Cô là ai?"

– Trung hỏi, giọng run rẩy, vẫn giữ tư thế cảnh giác.

"Không phải chuyện của cậu. Tránh ra!"

- Cô gái trả lời, giọng nói không hề thay đổi, như thể việc đối mặt với những sinh vật ghê rợn này là chuyện thường ngày.

Đúng lúc đó, bà Lan lao tới, như một cơn lốc đen. Cô gái không nói không rằng, vung dao lên, chém một nhát dứt khoát, nhanh gọn và chính xác. Đầu bà Lan lìa khỏi cổ, rơi xuống đất, lăn lông lốc, đôi mắt trắng dã vẫn còn mở trừng trừng. Cơ thể bà ta đổ sụp xuống, co giật vài cái rồi nằm im bất động, máu từ cổ phun ra, tạo thành một vũng máu lớn trên sàn nhà.

Trung sững sờ, đứng như trời trồng, không thể tin vào mắt mình. Anh chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy, một cảnh tượng mà anh chỉ thấy trong những bộ phim kinh dị. Cô gái thu dao về, tra vào bao, lạnh lùng nói:

"Đi thôi, ở đây không an toàn."

Trung vẫn còn bàng hoàng, lắp bắp:

"Nhưng.. nhưng đó là bà Lan, hàng xóm của tôi.. Bà ấy.. bà ấy.."

"Bây giờ bà ta là quái vật, không phải người.

"

- Cô gái ngắt lời, giọng nói không hề có chút cảm xúc:

"Đi nhanh, trước khi bọn khác tới. Chúng bị thu hút bởi tiếng ồn."

Trung nhìn bé Mai, bé vẫn đang khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ anh, vùi mặt vào vai anh, không dám nhìn cảnh tượng vừa rồi. Anh biết cô gái kia nói đúng. Anh không thể ở lại đây, không thể để bé Mai gặp nguy hiểm.

"Cô.. cô tên gì?"

- Trung hỏi, vừa chạy theo cô gái, cố gắng bắt kịp bước chân nhanh nhẹn của cô.

"Trần Vy."

- Cô gái đáp gọn lỏn, không quay đầu lại.

Vy dẫn Trung và bé Mai chạy về phía cuối hành lang. Họ vừa đi vừa né tránh những xác chết nằm la liệt trên sàn, những vũng máu loang lổ, và những đồ đạc đổ vỡ. Tiếng gầm rú của quái vật ngày càng gần, như một bản nhạc nền rùng rợn cho cuộc chạy trốn của họ.

Đột nhiên, từ phía sau, một đám quái vật xuất hiện, lao về phía họ như một cơn sóng thần đen ngòm. Chúng không còn là những người hàng xóm hiền lành Trung từng biết. Chúng biến thành những sinh vật khát máu, điên cuồng, chỉ còn bản năng săn mồi.

Vy rút súng ra, bắn liên tiếp. Những viên đạn găm vào đầu quái vật, khiến chúng đổ gục xuống, nhưng số lượng quái vật quá đông, chúng vẫn tiếp tục lao tới, không hề nao núng. Vy bắn rất chính xác, nhưng cô không thể giết hết chúng.

"Chết tiệt!"

– Vy chửi thề, lần đầu tiên Trung thấy cô mất bình tĩnh:

"Chạy mau! Không chống lại được đâu!"

Cả ba người chạy thục mạng về phía cầu thang bộ. Vy vừa chạy vừa bắn, cố gắng mở đường, tạo khoảng trống cho Trung và bé Mai. Trung ôm bé Mai chạy theo sau, cố gắng không để bị tụt lại, cảm nhận được hơi thở nóng rực của quái vật phả vào gáy.

Khi đến gần cầu thang bộ, Vy bất ngờ dừng lại, ném một vật gì đó xuống đất. Một tiếng nổ nhỏ vang lên, khói trắng dày đặc bốc lên, che khuất tầm nhìn, tạo ra một bức màn chắn giữa họ và đám quái vật.

"Bom khói!"

– Vy hét lên, giọng nói bị bóp nghẹt bởi làn khói:

"Chạy mau, xuống cầu thang! Nhanh lên!"

Trung không kịp suy nghĩ, ôm bé Mai chạy xuống cầu thang bộ, men theo ánh sáng lờ mờ của đèn báo cháy. Vy chạy theo sau, đóng sầm cánh cửa lại, chặn đứng tiếng gầm rú của đám quái vật ở phía trên.

"Phù.."

– Vy thở phào nhẹ nhõm, dựa lưng vào cánh cửa, mồ hôi nhễ nhại:

"Tạm thời an toàn rồi."

Trung đặt bé Mai xuống đất, thở hổn hển, hai chân run rẩy, không còn chút sức lực nào. Anh nhìn Vy, ánh mắt đầy sự biết ơn và ngưỡng mộ. Cô gái này, dù lạnh lùng và xa cách, nhưng đã cứu mạng anh và bé Mai.

"Cảm ơn.. cảm ơn cô đã cứu chúng tôi."

– Trung nói, giọng vẫn còn run rẩy.

Vy không đáp, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu thay cho lời đáp. Cô nhìn xuống cầu thang bộ, ánh mắt đầy lo lắng, như đang suy tính điều gì đó.

"Chúng ta phải đi thôi."

– Vy nói, giọng nói trở lại vẻ lạnh lùng thường thấy:

"Ở đây không an toàn lâu đâu. Chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây thôi."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free