Biến Dị Thế Giới - Chương 7: Chapter 7: Bóng Đêm Bí Ẩn
Bóng tối đặc quánh nuốt chửng hành lang chung cư Hoàng Quang, biến nơi từng là lối đi quen thuộc thành một mê cung đầy rẫy hiểm nguy. Không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ tan hoang, hay tiếng gầm gừ xa xăm, yếu ớt của những con quái vật đang lang thang đâu đó trong tòa nhà. Ánh đèn báo cháy màu đỏ le lói, nhấp nháy không ngừng, hắt lên những bức tường loang lổ vết máu khô và những bóng đen méo mó, tạo nên một khung cảnh ma quái, lạnh sống lưng.
Trung nín thở, ép sát người vào bức tường lạnh lẽo, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu cố gắng điều hòa nhịp thở, vận dụng thính giác nhạy bén bất thường của mình để dò theo từng tiếng bước chân nhẹ bẫng của Minh Kha phía trước. Mỗi tiếng đế giày ma sát với sàn nhà, mỗi tiếng sột soạt của quần áo, dù rất nhỏ, đều vang lên rõ mồn một trong tai Trung.
Bên cạnh Trung, Vy di chuyển nhẹ nhàng như một con báo săn mồi. Vẻ mặt cô lạnh lùng, tập trung cao độ, đôi mắt sắc bén liên tục quét qua mọi ngóc ngách, tay giữ chặt khẩu súng ngắn đã lên đạn. Dù im lặng, giữa họ dường như có một sự phối hợp ăn ý kỳ lạ, một sự tin tưởng bất đắc dĩ nảy sinh trong hoàn cảnh nguy hiểm này.
Minh Kha di chuyển khá nhanh, dường như đã quen thuộc với bóng tối và sự nguy hiểm nơi đây. Hắn không đi xuống tầng dưới, cũng không hướng lên sân thượng như Trung và Vy đã dự đoán. Thay vào đó, hắn rẽ vào một hành lang phụ tối tăm hơn, dẫn đến khu vực dường như ít người qua lại. Trung nheo mắt, cố gắng nhìn rõ hơn. Hình như đó là khu vực chứa các phòng kỹ thuật và kho chứa đồ cũ của tòa nhà.
"Hắn định làm gì ở đó?"
– Trung thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ đủ cho Vy nghe thấy.
Vy không đáp, chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Trung tiếp tục bám theo.
Minh Kha dừng lại trước một cánh cửa sắt đã hoen gỉ, có dán biển "Phòng Kỹ Thuật - Cấm Vào". Hắn nhìn quanh một lượt, rồi rút từ trong túi ra một chiếc chìa khóa, tra vào ổ và mở cửa một cách dễ dàng. Điều này càng khiến Trung và Vy thêm nghi ngờ. Tại sao một "nhà nghiên cứu bỏ trốn" lại có chìa khóa phòng kỹ thuật của một khu chung cư cũ?
Cánh cửa khép lại sau lưng Minh Kha. Trung và Vy thận trọng tiến lại gần. May mắn thay, cánh cửa không đóng hoàn toàn mà vẫn còn hé một khe nhỏ. Vy ra hiệu, cả hai cùng ép sát vào cửa, cố gắng nhìn vào bên trong.
Căn phòng kỹ thuật bừa bộn với đủ loại máy móc, dây điện chằng chịt và bụi bặm phủ dày. Minh Kha đặt chiếc túi xách lên một chiếc bàn kim loại cũ, lấy ra chiếc máy tính bảng và một vài thiết bị lạ mắt khác. Có những ống nghiệm chứa dung dịch màu xanh lá cây phát sáng lờ mờ, một thiết bị trông giống máy quét cầm tay, và một cái hộp đen nhỏ với nhiều nút bấm và ăng-ten kỳ lạ - có lẽ là thiết bị liên lạc mà họ đã thấy thoáng qua.
Minh Kha cắm một sợi dây từ chiếc hộp đen vào máy tính bảng. Màn hình máy tính bảng sáng lên, hiển thị những dòng mã lệnh phức tạp và những biểu đồ khó hiểu. Khuôn mặt Minh Kha lúc này hoàn toàn khác hẳn vẻ yếu đuối, sợ sệt ban nãy. Ánh mắt hắn sắc lạnh, tập trung, đôi môi mím chặt, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình. Hắn đeo một chiếc tai nghe nhỏ, bắt đầu nói chuyện một mình, hoặc đúng hơn là nói chuyện với ai đó qua thiết bị liên lạc.
Trung tập trung cao độ, cố gắng vận dụng thính giác vượt trội của mình. Dù tiếng nói của Minh Kha rất nhỏ và lẫn vào tiếng rè rè của thiết bị, nhưng Trung vẫn bắt được một vài từ khóa rời rạc:
".. tiến độ.. vật chủ.. phản ứng bất thường.. khả năng tiềm ẩn.. Đối tượng Zero.. theo dõi.."
"Đối tượng Zero?"
– Trung lẩm bẩm trong đầu, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Chẳng lẽ.. hắn đang nói về mình? Cái tên đó, nghe như một mã hiệu trong phòng thí nghiệm. Sự nghi ngờ trong lòng Trung càng lúc càng lớn dần, biến thành một cơn giận dữ âm ỉ. Hắn ta đã lừa dối họ. Hắn ta không phải là một nhà khoa học hối lỗi muốn tìm cách chữa trị. Hắn ta có một mục đích khác, và Trung, bằng cách nào đó, lại là một phần trong kế hoạch của hắn.
Vy đánh nhẹ vào tay Trung, ra hiệu hỏi cậu có nghe được gì không. Trung khẽ lắc đầu, ra hiệu rằng cậu không chắc chắn, nhưng nét mặt của cậu đã đủ để Vy hiểu rằng có điều gì đó không ổn.
Đột nhiên, một tiếng "kít" nhỏ vang lên từ góc phòng. Một con chuột cống to bằng bắp tay phóng vọt ra từ đống dây điện cũ, chạy ngang qua chân Minh Kha. Hắn giật mình, suýt làm rơi chiếc máy tính bảng. Con chuột chạy về phía cửa, nơi Trung và Vy đang ẩn nấp.
Vy phản xạ cực nhanh, dùng tay bịt chặt miệng Trung, kéo cậu nép sát vào tường. Cả hai nín thở, tim đập loạn xạ. Con chuột chạy vụt qua khe cửa, biến mất vào bóng tối hành lang. Minh Kha nhìn ra phía cửa một cách nghi ngờ, lắng tai nghe ngóng trong giây lát. Không thấy có gì bất thường, hắn mới quay lại tiếp tục công việc của mình.
Trung và Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo. Chỉ một chút nữa thôi là họ đã bị phát hiện.
Minh Kha tiếp tục nói chuyện qua thiết bị liên lạc. Lần này, giọng nói của hắn có vẻ gấp gáp hơn. Trung cố gắng tập trung lắng nghe.
".. tín hiệu yếu.. nhiễu.. Yêu cầu xác nhận chỉ thị giai đoạn tiếp theo.. Lặp lại, yêu cầu xác nhận.."
Giọng nói ở đầu dây bên kia vang lên, bị biến đổi và rè đặc, nhưng Trung vẫn nghe được vài từ:
".
. Đối tượng Zero.. quan trọng.. Không được để mất.. Thu thập dữ liệu.. Giai đoạn hai.. Sắp bắt đầu.."
"Giai đoạn hai?"
– Trung nhíu mày. Giai đoạn hai là gì?
Minh Kha gật đầu, đáp lại:
"Đã rõ. Sẽ tiếp tục theo dõi sát sao. Báo cáo định kỳ.. Chết tiệt! Mất tín hiệu rồi!"
Màn hình máy tính bảng vụt tắt, chiếc hộp đen phát ra những tiếng rè rè khó chịu rồi im bặt. Minh Kha đập mạnh tay xuống bàn, vẻ mặt lộ rõ sự bực bội và lo lắng. Hắn cố gắng khởi động lại thiết bị, kiểm tra dây nối, nhưng vô ích. Liên lạc đã hoàn toàn bị cắt đứt.
"Khốn kiếp! Sao lại đúng lúc này?"
– Minh Kha lẩm bẩm, đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt đầy bất an.
Hắn thu dọn đồ đạc một cách vội vàng, nhét tất cả vào chiếc túi xách, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng kỹ thuật, khóa cửa lại cẩn thận.
Trung và Vy vội vàng lẫn trốn đợi cho Minh Kha đi khuất hẳn mới đi ra từ căn hộ kế bên. Những gì họ vừa nghe và thấy đã xác nhận những nghi ngờ tồi tệ nhất. Minh Kha không phải là đồng minh. Hắn ta là một kẻ nguy hiểm, có liên quan trực tiếp đến loại virus này, và Trung chính là mục tiêu của hắn.
"Chúng ta phải làm gì bây giờ?"
– Trung hỏi, giọng nói có phần lạc đi vì tức giận và hoang mang.
"Quay lại."
– Vy đáp gọn lỏn, giọng nói lạnh như băng:
"Chúng ta cần nói cho lão Nam biết. Và chúng ta cần phải đề phòng hắn."
Hai người lặng lẽ quay trở lại căn hộ tầng 15. Nhưng khi họ vừa đi được nửa đường, một tiếng động kinh hoàng vang lên từ phía cuối hành lang, nơi thông với cầu thang bộ chính.
RẦM! SOẠT!
Đó không phải là tiếng gầm gừ quen thuộc của lũ quái vật thông thường. Đó là tiếng kim loại bị xé toạc một cách dữ dội, tiếng bê tông vỡ vụn, và tiếng bước chân nặng nề, dồn dập như búa bổ.
Trung và Vy giật mình, quay đầu lại. Từ trong bóng tối mịt mùng của cầu thang bộ, một hình dáng khổng lồ từ từ hiện ra. Nó cao hơn hẳn những con quái vật họ từng gặp, phải đến gần ba mét. Lớp da của nó dày cui, sần sùi như vỏ cây khô, có những mảng cứng như giáp sắt bao phủ ở ngực và lưng. Cánh tay phải của nó biến dạng thành một lưỡi vuốt khổng lồ, sắc bén như dao, kéo lê trên sàn nhà, tạo ra những vệt xước sâu hoắm. Cánh tay trái thì teo tóp, khẳng khiu, như một cành cây khô.
Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt của nó. Không còn là màu trắng dã vô hồn, đôi mắt nó đỏ ngầu như máu, lóe lên những tia nhìn đầy hung tợn và.. sự thông minh ma quái. Nó không lao vào tấn công một cách mù quáng. Nó dừng lại ở đầu hành lang, nghiêng đầu, khịt khịt mũi như đang đánh hơi, rồi từ từ quay đầu lại.
Đôi mắt đỏ ngầu ấy khóa chặt vào vị trí ẩn nấp của Trung và Vy.
Trung cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Nó nhìn thấy họ rồi! Nó cảm nhận được họ!
Con quái vật tiến hóa gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc, một âm thanh khác hẳn, cao và sắc hơn tiếng gầm của lũ quái vật thường, mang theo sự thị uy và chết chóc. Rồi, không một chút do dự, nó co người lấy đà, lao thẳng về phía Trung và Vy như một mũi tên đen ngòm, bỏ lại sau lưng những tiếng sàn nhà rạn nứt.