(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 11:
“Bởi vì điện hạ… gần đây có chút dục cầu bất mãn.”
Đào Trĩ nhớ lại dáng vẻ Ivan buổi chiều như muốn nuốt chửng cậu, bất giác rùng mình. Những người tưởng chừng lạnh lùng, dè dặt như vậy thật ra lại thường kìm nén nhiều điều; đối với một Alpha bị kích thích bởi tin tức tố khủng khiếp như vậy, điều này cũng dễ hiểu.
Cậu miên man suy đoán, không hề hay biết sắc mặt Ivan đã càng lúc càng u ám.
“Dục-cầu-bất-mãn?” Ivan nghiến răng nghiến lợi, rít từng chữ một qua kẽ răng.
Anh đã sống thờ ơ suốt hai mươi mốt năm, chỉ vì Đào Trĩ kích thích một lần mà anh chủ động thể hiện, thế mà trong mắt Đào Trĩ lại biến thành “dục cầu bất mãn”.
Lòng anh vì cậu mà rối bời, người thì bị cậu chọc cho tức chết.
“Đào Trĩ.” Cơn tức giận của Ivan bùng nổ, lần đầu tiên anh trịnh trọng gọi thẳng tên đầy đủ của cậu.
“Hửm.”
“Em đúng đồ đầu gỗ, tùy ý trêu chọc, không hiểu phong tình.” Ivan lên án xong, càng nghĩ lại càng tức, lại chẳng thể bày tỏ rõ lòng mình, bị Đào Trĩ hiểu lầm, khiến anh tiến thoái lưỡng nan, lòng đầy buồn phiền. Anh đứng dậy, bê đĩa cơm rồi rời đi.
Đào Trĩ trợn tròn mắt. Sao Ivan lại vu khống cậu như thế chứ? Việc tùy ý trêu chọc thì cậu nhận, nhưng nói cậu không hiểu phong tình thì phải là Ivan mới đúng! Từ trước đến nay, mọi chiêu thức quyến rũ đàn ông của cậu đều chẳng khiến anh ta mảy may động lòng, bây giờ lại trách ngược cậu không hiểu phong tình?
Thấy Ivan tức giận rời đi, cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vội vã chạy theo: “Điện hạ, sao ngài lại giận em?”
Điện hạ thật là dễ nổi nóng.
Ivan dừng lại, quay đầu nhìn cậu, quyết định sẽ không thể nào dễ dàng bỏ qua như những lần trước, chỉ vì Đào Trĩ tỏ vẻ đáng thương.
Đào Trĩ là một con hồ ly xảo quyệt, nhưng cũng là kẻ đần độn chậm chạp.
“Dùng cái đầu của em mà suy nghĩ xem tại sao tôi lại giận. Không nghĩ ra thì đừng tìm tôi.” Ivan quả quyết quay lưng rời đi.
Đào Trĩ bị bỏ lại một mình, chán nản dùng nĩa chọc vào thịt viên trên đĩa, thở dài. Tâm tư đàn ông thật khó đoán, đặc biệt là Ivan. Chậc.
“Cãi nhau với điện hạ à?” Tuấn Hạo ở bàn ăn cách đó không xa vẫn luôn để ý đến bầu không khí giữa hai người; sau khi thấy Ivan với vẻ mặt âm trầm rời đi, hắn liền chạy đến hỏi.
“Ờ.” Đào Trĩ chọc chọc đồ ăn trước mặt. Nhớ đến việc tối nay Ivan vẫn chưa ăn gì, mà tất cả đều đưa cho mình, trong lòng cậu càng nghĩ càng thấy không thoải mái. Cậu đành đứng dậy đi tìm Ivan. Dù sao da mặt cậu cũng dày, Ivan không muốn gặp thì cậu càng phải đi.
Tuấn Hạo thấy cậu sắp đi, liền tóm lấy cậu: “Mày định tìm điện hạ?”
“Ừm.” Đào Trĩ đáp: “Buông ra đi, kẻo không kịp trước giờ giới nghiêm mất.”
“Điện hạ còn đang giận, giờ mày chạy đến đó có ổn không? Tốt nhất là nên chờ cả hai cùng bình tĩnh lại rồi hẵng nói chuyện.” Tuấn Hạo tỏ vẻ không đồng ý. Hắn nhìn thế nào cũng thấy cuộc xung đột này không giống một cuộc cãi vã bình thường, có lẽ đã âm ỉ từ rất lâu rồi mới bùng phát. Ivan trước giờ đều nổi tiếng kiêu ngạo khó gần, hắn sợ Đào Trĩ chui đầu vào họng súng sẽ phải chịu thiệt.
Đào Trĩ bị vẻ mặt nghiêm túc của hắn làm cho sợ hãi, cảm thấy Tuấn Hạo nói đúng. Dù sao thì Ivan vừa bảo cậu phải suy nghĩ rõ ràng rồi mới được phép đến tìm anh, vậy thì đành đợi Ivan bình tĩnh lại rồi nói sau vậy.
Suốt một đêm, Ivan kìm nén cơn tức giận. Sau khi ngủ dậy, cơn bực tức của ngày hôm qua cũng đã vơi đi rất nhiều.
Khi đi vào sân tập hợp của trại huấn luyện, anh không kìm được mà suy nghĩ lại xem hôm qua mình có lỡ lời gì quá đáng không, trong lòng hơi hối hận một chút.
Nhưng anh đợi suốt một ngày, Đào Trĩ cũng không đi tìm anh. Bình thường cậu sẽ lẽo đẽo theo sau, cười nịnh nọt anh mỗi khi có dịp; vậy mà bây giờ chỉ đứng xa xa, chớp chớp mắt nhìn anh mà không nói lời nào, giống một con chó con đáng thương bị chủ bỏ rơi.
Anh cố ý đi ngang qua Đào Trĩ nhiều lần, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt xuống. Không có lý do gì để rút lại những lời đã nói trước đó… hơn nữa, anh sẽ không bao giờ là người cúi đầu trước.
Mặc dù Ivan nghĩ như vậy, nhưng cuối cùng vẫn bị đánh bại, chấp nhận thỏa hiệp. Khi khu AB sáp nhập để huấn luyện chung, anh cố tình đi đến trước mặt Đào Trĩ mà không nói một lời nào, chỉ giả vờ ho vài tiếng. Đào Trĩ lập tức quay đầu lại, với vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi.
Còn không nói lời nào?
Ivan mím môi, ho thêm vài tiếng nữa, hận không thể ho tung cả phổi mình ra ngoài, khiến những người xung quanh cũng phải quay lại nhìn. Sau đó họ đều thấy lông mày Ivan nhíu chặt, khuôn mặt tuấn mỹ tái nhợt, cho dù là ai thì đều không kìm được mà lo lắng…. Nhưng mà, một Alpha cấp S có thể dễ dàng bị bệnh như thế sao? Cũng chỉ có Đào Trĩ mới tin.
Đào Trĩ thấy Ivan bị bệnh, đột nhiên đứng dậy. Cậu vẫn nhớ Tuấn Hạo dặn phải đợi cả hai cùng bình tĩnh lại, nhưng cậu vẫn bước đến chỗ anh: “Điện hạ, ngài bệnh sao? Uống thuốc chưa? Muốn đến bệnh viện không?”
Thấy đã thành công gây được sự chú ý của Đào Trĩ, Ivan cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái, nhưng anh vẫn phải làm bộ ôm ngực giả vờ yếu đuối: “Không biết, lạnh quá, chắc là bị ốm rồi.”
Cách đó không xa, Tuấn Hạo nhìn thấy cảnh tượng Đào Trĩ đang lo lắng vây quanh Ivan, lại nghe Ivan trả lời như vậy thì hắn rất muốn chạy ra nói với Đào Trĩ rằng thể chất của Alpha khác với người thường, Ivan đang giả bệnh lừa cậu. Nhưng tất nhiên, cho hắn mười cái mạng cũng không dám đứng ra vạch trần, chỉ đành trơ mắt nhìn Đào Trĩ bị ăn thịt.
“Vậy ngài mau đi bệnh viện.” Đào Trĩ không còn bận tâm Ivan có còn t���c giận hay không nữa, cậu đưa tay sờ lên trán Ivan. Không nóng, cậu tự hỏi không biết anh bị bệnh gì: “Không có phát sốt…”
“Ừ…” Ivan lại ho vài tiếng rồi tựa người vào Đào Trĩ: “Tôi không sao. Chắc là do đêm qua ngủ không ngon nên bị cảm lạnh, em đưa tôi về ký túc xá nghỉ ngơi một chút là được.”
Đào Trĩ nghe anh nói tối qua ngủ không ngon, càng cảm thấy áy náy hơn. Chẳng phải vì hôm qua tức giận quá nên không ngủ ngon, giờ mới ngã bệnh đấy chứ?
“Được, em đưa ngài về ký túc xá, sau đó đi gặp huấn luyện viên xin nghỉ phép.”
Đào Trĩ cẩn thận đỡ người cao hơn mình cả một cái đầu, sợ anh va vào đâu đó. Ivan thấy hết tất cả, cố ý thì thầm một tiếng: “Lạnh…”
Đào Trĩ vội vàng ôm chặt hơn.
Cuối cùng cũng về đến ký túc xá của Ivan, Đào Trĩ đặt anh lên giường, xoay người đi lấy cho Ivan một cốc nước nóng.
Khi cậu vừa quay người, đột nhiên bị một lực mạnh kéo giật lại, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống bờ ngực ấm áp, rồi một cánh tay mạnh mẽ siết chặt lấy cậu.
“Lạnh… Để tôi ôm em một lát.” Ivan ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ người Đào Trĩ, lập tức cảm thấy thoải mái.
Đào Trĩ giật mình, nghiêng đầu sang một bên. Thấy Ivan vẫn là dáng vẻ ốm yếu như cũ, cậu ngoan ngoãn nằm im. Do dự một chút, mặc dù không biết mình đã sai ở điểm nào, nhưng cậu vẫn mở miệng nói: “Điện hạ, em sai rồi.”
Cánh tay ôm Đào Trĩ của Ivan siết chặt hơn: “Sai ở đâu?”
Đào Trĩ chột dạ, ngón tay vẽ loạn xạ lên ngực anh: “Em không biết… em chỉ muốn điện hạ vui vẻ một chút thôi.”
Trái tim Ivan bỗng nhiên mềm nhũn, anh thở dài. Nếu anh không nói rõ, chắc chắn Đào Trĩ sẽ không bao giờ hiểu được. Anh mở miệng, đang định nói: “Tôi…”
“Điện hạ, thần nghe nói ngài bị bệnh.”
Giọng nói của Bối Duy đột nhiên vang lên bên ngoài cửa phòng ký túc xá: “Bệ hạ nghe tin này rất lo lắng. Ngài đặc biệt phái bác sĩ từ cung điện đến khám cho ngài.”
Mọi nội dung trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc.