(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 12:
Ivan im lặng ôm người trong lòng, vùi mặt vào hõm cổ Đào Trĩ, ngửi mùi trên cơ thể cậu, giả vờ như không nghe thấy gì.
Anh không có bệnh, không cần phải khám. Nếu để Đào Trĩ biết anh giả bệnh thì biết giấu mặt mũi vào đâu?
Đào Trĩ thấy Ivan không nói gì, lại nghĩ anh khó chịu không nói nên lời, nhẹ nhàng đẩy anh, nhỏ giọng nói: “Điện hạ, nếu ngài mệt thì đ�� bác sĩ khám một chút đi.”
Hết cách, Ivan đành đồng ý. Khi Bối Duy và bác sĩ bước vào, anh bực mình nhìn chằm chằm hai người họ.
Ban đầu, bác sĩ nghe thái tử điện hạ bị bệnh, cứ ngỡ là một căn bệnh nan y nghiêm trọng nào đó khiến một Alpha cấp S phải đổ bệnh. Nhưng khi đến nơi, ông hoàn toàn không thấy bất kỳ dấu hiệu nào. Ông ngập ngừng định cất lời thì bị ánh mắt lạnh lùng của Ivan dán chặt.
Thoáng chốc, bác sĩ nuốt những lời định nói xuống bụng, sau đó lên tiếng: “Bệnh của điện hạ… có thể phải mất vài ngày mới khỏi.”
Đào Trĩ nghe bác sĩ nói vậy, sắc mặt lập tức lo lắng, sao lại nghiêm trọng đến thế?
Ivan thấy thế, danh chính ngôn thuận dựa người vào lòng Đào Trĩ, ho khan vài tiếng, khiến trái tim Đào Trĩ thắt lại, giống như bị ai đó bóp chặt.
Đạo đức nghề nghiệp của bác sĩ hoàn toàn bị khuất phục trước sự uy hiếp của Ivan, im lặng quay mặt đi.
Thấy Ivan ốm yếu cần người chăm sóc, trong lòng Bối Duy khẽ dấy lên ý đồ, lập tức muốn đá Đào Trĩ rời khỏi căn phòng này: “Sắp đến giờ giới nghi��m rồi, cậu về phòng của mình đi, tôi sẽ ở đây chăm sóc cho điện hạ.”
Ivan nghe vậy, ở chỗ Đào Trĩ không thấy được, ánh mắt lập tức sắc bén lạnh lùng, vẻ mặt cũng trầm xuống, không còn vẻ yếu ớt như trước nữa. Anh nhìn chằm chằm Bối Duy.
Đào Trĩ muốn từ chối, nhưng cậu chỉ là sinh viên ở đây, phải nghe theo mệnh lệnh của huấn luyện viên.
Ivan từ trong lòng Đào Trĩ ngồi dậy, trên mặt vẫn biểu cảm lạnh lùng, nhưng ngữ khí lại dịu dàng nói: “Đừng lo lắng, em về trước đi, đúng lúc tôi có chuyện muốn nói với Bối Duy.”
Bối Duy không ngờ Ivan có thể dễ dàng đồng ý như vậy, hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn, lập tức bị ánh mắt lạnh lùng của Ivan dán chặt, trong lòng có dự cảm không tốt.
“…Vâng.”
Đào Trĩ nghe Ivan nói vậy thì đành phải đi ra ngoài, nhưng khi nhìn Bối Duy và Ivan ở riêng với nhau, cậu lại thấy buồn bực khó chịu.
Sau khi Đào Trĩ rời đi, Ivan đứng dậy khỏi giường, bước chân chậm rãi thong dong, không có chút dáng vẻ yếu đuối nào. Anh đi đến gần Bối Duy với vẻ mặt u ám.
Bối Duy thấy sắc mặt Ivan không đúng, nụ cười trên mặt cứng đờ. Trong đầu không ngừng suy nghĩ, tự hỏi mình đã đắc tội với Ivan từ khi nào, vội vàng quỳ xuống, cung kính kêu lên: “Điện hạ.”
“Chuyện ta điều Á Luân đi là do ngươi nói với Đào Trĩ?” Khi Ivan bắt đầu chất vấn, áp lực xung quanh anh càng lúc càng lớn.
Bối Duy không dám nói dối, lưng đổ mồ hôi lạnh. Hắn không hiểu Ivan hỏi có ý gì, chỉ dám gật đầu đáp: “Khi thần tình cờ gặp hoàng phi ở bệnh viện, thuận miệng nói một câu.”
“Á Luân là người ngươi mang đến.” Ivan đứng cách Bối Duy không đến một thước, ngữ khí không gợn sóng: “Dám tơ tưởng hoàng phi, gan lớn thật đấy.”
Bối Duy á khẩu, áp lực nặng nề đè lên khiến hắn không thở được. Không biết là do tâm lý sợ hãi hay cơ thể khó chịu, hắn cảm giác như có bàn tay Ivan đang bóp chặt cổ mình. Chỉ cần Ivan dùng một chút lực, hắn có thể chết ngay lập tức.
Hắn biết Ivan sẽ không giết mình, nhưng bản năng sợ hãi khiến toàn thân hắn run rẩy. Không ngờ vị trí của Đào Trĩ trong lòng Ivan lại lớn đến vậy, chỉ vì một người ngoài động đến cậu ta mà đã có sát ý.
“Là… Bệ hạ… bảo thần làm việc này.” Giọng Bối Duy run run. Chỉ vài câu chất vấn đã khiến hắn bán đứng chủ nhân của mình. Hắn yêu tiền tài, nhưng càng quý trọng mạng sống hơn.
Khuôn mặt Ivan thoáng lộ vẻ bất ngờ, nhưng rất nhanh đã trở lại lạnh lùng như cũ. Anh tăng thêm cường độ áp lực, nói tiếp: “Ta không thích người khác chú ý đến Đào Trĩ, cũng đừng có bất kỳ suy nghĩ không hay nào với cậu ấy, hiểu?”
Nói xong, anh thu lại áp lực.
Bối Duy sống sót sau cơn khủng hoảng, ngã khụy xuống đất thở hổn hển.
“Ra ngoài.” Anh lạnh lùng nói.
Chân Bối Duy yếu ớt, loạng choạng chạy ra ngoài.
Ivan bước đến bồn rửa tay và rửa tay nhiều lần bằng nước xà phòng. Anh chỉ lau khô tay mình sau khi không còn ngửi thấy mùi tin tức tố của Bối Duy nữa. Anh nhìn chính mình trong gương, nhớ đến biểu cảm lo lắng bồn chồn của Đào Trĩ lúc nãy, nhếch miệng nở một nụ cười.
Đúng là kẻ ngốc.
Đào Trĩ về ký túc xá liền ngã xuống giường, đầu óc không ngừng quay cuồng nghĩ đến chuyện Ivan và Bối Duy đang ở riêng với nhau, họ nói chuyện gì, tại sao phải đuổi cậu đi. Cậu thầm hận bản thân đã không quay lại ký túc xá của Ivan để nói rõ mọi chuyện, rằng có chuyện gì mà không thể nói trước mặt cậu.
Nghĩ hồi lâu, cậu cảm thấy trạng thái của mình có gì đó không ổn, nhưng không giải thích được. Bực mình vùi đầu vào gối, cậu cố ép bản thân ngừng suy nghĩ.
Giữa lúc nín thở vài giây ấy, cậu nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Cậu chán nản mở điện thoại ra xem, tim thắt lại.
Là điện thoại của bệnh viện, cậu vội vàng nghe máy.
“Xin hỏi, có phải người nhà của bà Lý không?” Y tá ở đầu dây bên kia hỏi.
“Đúng, bà nội ổn không?” Đào Trĩ bắt đầu lo lắng.
“Tình trạng của bệnh nhân đêm nay đột ngột chuyển biến xấu, có thể phải làm phẫu thuật ngay lập tức. Ngài có thể nhanh chóng đến bệnh viện ký giấy phẫu thuật được không?”
Đào Trĩ như rơi thẳng xuống hầm băng lạnh buốt. Lần cuối vào thăm, bà nội vẫn tương đối ổn định, sao lại đột ngột chuyển biến xấu thế này? Tin tức này như một hồi chuông báo động, khiến đầu óc cậu trống rỗng, vô thức lao nhanh ra khỏi ký túc xá, rồi mới sực nhớ mình phải trả lời điện thoại: “Được… được. Tôi lập tức đến!”
Trong lòng vội như đang ngồi trên đống lửa, cậu không nghĩ phải đến căn cứ xin phép trước, trực tiếp quẹt thẻ sinh viên của mình và chạy đi. Cậu lao đến phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện nhanh nhất có thể.
An Khả cũng đang ở đó, thấy Đào Trĩ vội vàng tới thì vội bước tới đón cậu, nói: “Sức khỏe của bà nội đã không ổn từ chiều nay. Tao định báo cho mày rồi nhưng bà nội ngăn lại, sợ làm phiền thời gian huấn luyện của mày.”
“Mày có đủ tiền phẫu thuật không? Tao cho mượn. Để tao xin viện cho mày đóng trễ vài ngày phần còn lại.”
Đào Trĩ run rẩy cầm tờ giấy, ký tên: “Đủ…đủ.”
Niềm an ủi duy nhất của cậu lúc này là số tiền Ivan đã chuyển cho mình trước đó.
Khi đèn trên bảng hiệu phòng phẫu thuật cuối cùng cũng bật sáng, Đào Trĩ giật mình nhận ra lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Dựa vào tường, cậu từ từ trượt xuống, toàn thân tê dại.
Đầu óc cậu hỗn loạn một mớ bòng bong, chỉ duy nhất một suy nghĩ hiện rõ mồn một: may mà cậu còn ở lại tinh cầu Snow. Nếu không, lỡ bà nội xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cần người nhà ký tên phẫu thuật hay thanh toán viện phí, thì chẳng biết tìm ai.
“Ca phẫu thuật còn lâu mới xong, mày đi nghỉ ngơi trước đi.” An Khả đưa cho cậu một chai nước, thấy dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của Đào Trĩ, trong lòng cũng không thoải mái.
“Cảm ơn…” Đào Trĩ cầm lấy chai nước, uống mấy ngụm, cuối cùng cũng lấy lại tỉnh táo. Cậu cởi áo khoác đồng phục ướt sũng mồ hôi ra, bên trong còn có điện thoại di động. Cậu đặt áo xuống băng ghế phòng chờ.
An Khả cũng ngồi xổm bên cạnh cậu, tìm cách đánh lạc hướng Đào Trĩ bằng cách hỏi: “Chuyện mày với Ivan thế nào rồi?”
Chủ đề này, thà không nhắc đến còn hơn. Đào Trĩ nghe An Khả nói vậy, tâm trạng càng nặng nề hơn: “Không có tiến triển gì cả.”
Nói xong, cậu dừng lại một lát, buồn bực nói tiếp: “Ivan có tâm tư quá khó đoán, dăm bữa nửa tháng lại nổi giận. Chẳng hiểu tao làm gì mà chọc anh ta mất hứng.”
An Khả nghe Đào Trĩ nói vậy, thầm lẩm bẩm trong lòng: “Tâm tư đàn ông thì có gì mà khó đoán đâu,” nhưng xét đến kinh nghiệm tình ái ít ỏi của Đào Trĩ, thấy cũng phải nên hỏi tiếp: “Trước khi anh ta nổi giận thì mày làm gì?”
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.