(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 10:
Đôi mắt Ivan tối sầm, anh dùng đầu lưỡi đẩy đẩy chiếc răng nanh trong miệng. Anh còn chưa kịp cảm nhận hết tin tức tố của Đào Trĩ thì cậu đã không kìm được mà hôn anh, dù có chút vụng về nhưng đầy mời gọi.
Nghĩ đến đây, Ivan không khỏi thấy hai tai mình nóng bừng. Đào Trĩ vô cùng yêu anh.
Mặc dù vẻ mặt Ivan vẫn lạnh lùng như thường, nhưng khi cúi đầu nh��n gương mặt Đào Trĩ đỏ bừng như trái cà chua chín, anh thầm nghĩ cậu là một đứa trẻ đáng thương, phải một mình chịu đựng những khao khát cháy bỏng vì chưa được anh đáp lại tình cảm. Anh nhẹ nhàng nói: “Nếu cảm thấy không thoải mái thì đến gặp tôi, đừng chịu đựng một mình.”
“Đến, đến giờ rồi, em… em ra ngoài trước.”
Làm sao Đào Trĩ dám tìm Ivan để anh đánh dấu nữa? Lúc nãy, cậu sợ anh phát hiện mình không có tin tức tố nên mới vội vàng hôn anh. Ai ngờ lại khéo quá hóa vụng, suýt chút nữa đã bị Ivan hôn đến mức thở không ra hơi.
Cậu tự hỏi có phải mình đã độc thân quá lâu rồi, nên khi đối mặt với nụ hôn mãnh liệt đó của Ivan, tim cậu đập thình thịch không ngừng.
Đào Trĩ vừa đi vừa không ngừng lo lắng. Nếu Ivan tiến vào kỳ dịch cảm thì cậu sẽ phải làm thế nào? Cậu biết mình chẳng có khả năng kiểm soát được tình hình khi đối mặt với một Alpha mạnh mẽ như thế. Nếu Ivan phát hiện cậu chỉ là một Beta không thể tiết ra tin tức tố, vậy thì mọi chuyện sẽ tiêu đời.
Thời gian huấn luyện còn lại là kiểm tra thể lực, khám sức khỏe, xét nghiệm máu. Bác sĩ sẽ căn cứ vào kết quả kiểm tra để lên thực đơn và cường độ luyện tập cho mỗi người.
Khi Đào Trĩ đứng lên cân, cậu mới phát hiện mình đã tăng cân so với trước. Nhưng cậu đứng trước gương, vẫn không thấy mình mập lên chút nào.
“Số 15, Đào Trĩ.”
Y tá đứng ở cửa phòng khám hô to.
Đào Trĩ giật mình rời khỏi gương, cầm tờ kết quả đi vào, đưa cho bác sĩ.
Bác sĩ cầm tờ giấy lên, chỉnh lại kính, chậm rãi cau mày khi nhìn thấy giới tính trên phiếu ghi là Beta. “Không đúng. Cậu là Đào Trĩ?”
Tại sao chỉ số progesterone lại bất thường như vậy, hoàn toàn là hormone thai kỳ.
“Vâng.” Đào Trĩ thành thật trả lời, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bác sĩ, trong lòng có chút bất an hỏi: “Sao vậy bác sĩ?”
Bác sĩ lắc đầu, xem xét kỹ hơn chỉ số progesterone trên phiếu kết quả. Sau một hồi suy nghĩ, ông hỏi: “Gần đây cậu có uống hay tiêm loại thuốc nội tiết tố nào không?”
Đào Trĩ nhìn thấy vẻ mặt của bác sĩ, tất nhiên không dám nói dối. Cậu nghĩ mình đang mắc phải bệnh nan y nào đó, rồi nhớ lại đêm mình đã tiêm tin tức tố Omega vào tuyến thể, sau đó trả lời: “Có… Bác sĩ, có phải tôi bị bệnh gì không?”
Thấy vẻ mặt lo lắng của Đào Trĩ, bác sĩ nhanh chóng bình tĩnh lại để không làm đối phương sợ hãi, lắc đầu: “Không có gì đâu, có thể do cậu dùng thuốc nội tiết tố nên đã ảnh hưởng đến độ chính xác của kết quả. Cậu nên dừng dùng thuốc vài ngày, giữ nguyên chế độ ăn uống, sau đó xét nghiệm máu lại.”
“Vâng.”
Đào Trĩ thở phào nhẹ nhõm rời khỏi phòng khám. Đang định trở về thì lại gặp Bối Duy ở ngoài cổng.
Cậu định lách sang một bên để đi thẳng thì Bối Duy gọi giật lại.
Bối Duy nói vọng theo từ phía sau: “Á Luân bị đuổi việc rồi.”
“Cái gì?” Đào Trĩ bất ngờ hỏi.
Bối Duy đến gần cậu, nhận thấy mùi tin tức tố của Ivan trên người Đào Trĩ còn nồng hơn lúc sáng: “Là Ivan đã gọi cho hiệu trưởng, yêu cầu điều Á Luân xuống bộ phận hậu cần, hắn ta không còn cơ hội làm huấn luyện viên nữa. Nếu như không có cậu, hắn vẫn có thể làm huấn luyện viên thêm hai mươi năm nữa.”
Đào Trĩ nghe Bối Duy nói vậy liền cảm thấy không thoải mái, cau mày nói: “Chuyện này là lỗi của anh thì đúng hơn chứ? Nếu không phải anh để hắn quấy rối sinh viên, hắn cũng sẽ không bị như vậy.”
Vẻ mặt Bối Duy thay đổi, không ngờ Đào Trĩ đã đoán được.
Đào Trĩ không có ý định dây dưa với hắn, cậu biết Bối Duy đang nghe theo mệnh lệnh của vị hoàng đế già, hận không thể nhanh chóng tống cậu đi chỗ khác, tất nhiên cậu có thể đoán được sự xuất hiện của Á Luân có ý đồ gì.
Cậu cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đã đến giờ ăn tối rồi. Nhớ ra mình vừa mời Ivan đi ăn tối, cậu lập tức không nói thêm lời nào, đi lướt qua Bối Duy.
Sau khi Bối Duy hoàn hồn, mới nhớ đến mục đích chính của mình khi đến đây, liền đẩy cửa phòng khám ra: “Kết quả sức khỏe của sinh viên tên Đào Trĩ vừa rồi là thế nào?”
Bác sĩ đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan ca. Ông thoáng ngạc nhiên khi có người xông vào, nhưng khi thấy người mặc đồ huấn luyện viên thì không còn e ngại, nói thẳng:
“Mức progesterone của cậu ấy bất thường, hình như đang mang thai, nhưng có thể bị ảnh hưởng bởi thuốc. Phải mấy ngày nữa xét nghiệm lại mới có thể biết chính xác.”
“Mang thai?”
Bối Duy cau mày. Rồi nghiêm nghị nhìn bác sĩ nói: “Cho dù kết quả xét nghiệm thế nào thì trên báo cáo của Đào Trĩ không được phép ghi là mang thai, hiểu chưa?”
“Sao?” Bác sĩ ngơ ngác hỏi.
“Đây là mệnh lệnh của hoàng thất Lier, hiểu chưa?” Bối Duy đe dọa.
**
Đào Trĩ đến muộn, thấy Ivan đã ngồi ở bàn ăn. Trước mặt anh là hai phần ăn, một cho anh và một cho cậu.
“Xin lỗi Điện hạ, em đến muộn.” Đào Trĩ ngượng ngùng cười, rồi ngồi xuống đối diện Ivan.
“Ừm.”
Ivan không tức giận, vẫn trầm mặc như thường lệ, động tác trên tay nhã nhặn cầm dao nĩa, chuyển hết phần thịt của mình sang đĩa Đào Trĩ.
Đào Trĩ tự hỏi liệu việc mình tăng cân có phải do Ivan không ngừng nhồi thức ăn cho cậu không. Cậu máy móc nhai miếng thịt trong miệng, hỏi lơ đãng: “Nghe nói huấn luyện viên Á Luân bị Điện hạ điều đi.”
Trên thực tế, khi nghe Bối Duy nói rằng Ivan đã điều Á Luân đi nơi khác, cậu vẫn không dám tin, không tin rằng bản thân mình lại quan trọng đến mức khiến anh phải hao tâm tổn trí gọi điện cho hiệu trưởng như thế.
Ivan nghe vậy liền dừng tay, nhìn Đào Trĩ do dự hỏi: “Em cảm thấy tôi lạm quyền?”
Đào Trĩ vội vàng phủ nhận.
Ivan thấy cậu không nghĩ thế liền thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến Á Lu��n, anh không khỏi cau mày, lộ rõ vẻ chán ghét: “Tôi không thích hắn.”
Đào Trĩ nghe vậy, dừng động tác xiên thịt lại, nhìn Ivan. Nghĩ đến những bất thường gần đây của anh, thái độ cậu cũng mềm mỏng hơn trước rất nhiều.
Hôm qua khi chạy trong núi, Ivan bị cậu trêu chọc đến đỏ mặt. Sáng nay, tính chiếm hữu của anh bỗng bộc phát vì Á Luân. Chiều nay anh còn chủ động hôn lại cậu trong nhà vệ sinh. Đào Trĩ chợt nghĩ đến một chuyện vô cùng quan trọng, cậu nghiêm túc nhìn Ivan, nói: “Điện hạ, có phải Ngài đến kỳ dịch cảm không?”
Khi Alpha đến kỳ dịch cảm, họ thường sẽ phụ thuộc vào người mà họ đã đánh dấu, tính chiếm hữu càng tăng cao. Trạng thái bồn chồn bất an, cần sự đồng hành với bạn đời.
“…Cái gì?” Ivan ngây người, anh không biết tại sao Đào Trĩ lại có kết luận này.
“Là… tính chiếm hữu rất cao, rất muốn ở bên cạnh bạn đời của mình, tất cả đều là triệu chứng của kỳ dịch cảm.” Đào Trĩ nghiêm túc nói: “Điện hạ, nếu như Ngài sắp đến kỳ dịch cảm, em sẽ chuẩn bị thật tốt.”
Ví dụ như chuẩn bị tốt tin tức tố Omega.
Không ngờ, những lời này vừa nói ra, sắc mặt Ivan liền tối sầm lại. Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy uất nghẹn như thế này. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đào Trĩ, anh càng thấy mình đang đấm vào một núi bông, rầu rĩ nói: “Em cho rằng tất cả những biểu hiện này của tôi là do kỳ dịch cảm sao?”
Toàn bộ nội dung truyện này được Truyen.free giữ bản quyền.