Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn - Chương 9:

Ngày hôm sau, Đào Trĩ bị Ivan đánh thức.

Cậu vô ý ngủ quên, khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường. Cậu cứ ngỡ người hầu đã đưa mình vào phòng và thay quần áo giúp.

Đào Trĩ cảm thấy toàn thân đau nhức. Nếu là do căng cơ vì buổi huấn luyện hôm qua thì chỉ đau ở chân thôi. Đằng này cậu còn thấy đau dữ dội ở sau gáy nữa.

Đào Trĩ đưa tay sờ gáy, c���m thấy là lạ. Cậu ngẩng đầu nhìn Ivan đang thắt cà vạt, nói: “Điện hạ, hình như hôm qua em bị côn trùng cắn ở sau gáy, sáng nay ngủ dậy thấy hơi đau.”

Nói rồi, cậu quay đầu cúi xuống, để lộ chiếc cổ trắng nõn. Trên đó vẫn còn lưu lại vết cắn Ivan đã để lại đêm qua.

Ivan chột dạ quay mặt đi, mặt không đổi sắc nói dối: “Chắc là cậu bị sái cổ rồi.”

Đào Trĩ lẩm bẩm trong lòng: "Vị trí sái cổ đâu có phải chỗ này."

Nhưng giờ cậu cũng không có nhiều thời gian để bận tâm. Hôm qua họ được nghỉ, hôm nay sẽ chính thức tham gia huấn luyện tại học viện quân sự. Các đội chiến thắng trong cuộc thi lần trước đều được tham gia chuẩn bị cho trận chung kết.

Lần này Đào Trĩ không dám nói sẽ đi riêng với Ivan nữa. Cậu nhớ rõ hôm qua anh đã tức giận vì chuyện này, sau khi dỗ dành xong còn bị "hành hạ" một trận. Cậu nghi ngờ Ivan đang mượn việc công trả thù riêng!

Hai người ăn sáng xong, cùng nhau rời khỏi nhà. Đào Trĩ cảm thấy cơ thể mình như bị ô tô cán qua, còn Ivan với đôi chân dài chỉ có thể bước chậm rãi, từ t��� đi bên cạnh cậu.

Từ trước đến nay Ivan vẫn luôn kiệm lời, Đào Trĩ cũng đã quá quen. Cậu cúi đầu nhìn mũi chân, suy nghĩ xem hôm nay làm cách nào để rút ngắn khoảng cách với anh. Thái độ "khẩu thị tâm phi" của Ivan hôm qua đã nhen nhóm cho cậu một tia hy vọng. Có vẻ như tảng băng trôi đang có dấu hiệu tan chảy, cậu mừng như điên.

“Cậu… thích trẻ con không?” Ivan đột nhiên lên tiếng.

Đào Trĩ nghe vậy liền sững người. Chẳng lẽ… Ivan hỏi thế là vì muốn có con?

Cậu cảm giác được khoảng cách giữa mình và mục tiêu lại gần thêm một bước. Không kìm được hưng phấn, cậu xáp lại gần Ivan, nở một nụ cười thật tươi: “Tất nhiên rồi, trẻ con rất đáng yêu, mềm mềm mại mại, ôm trong tay giống như một viên kẹo dẻo vậy.”

Ivan nghe vậy thì nghiêm túc suy nghĩ. Anh chỉ thấy trẻ con thật phiền phức, ồn ào và đáng ghét.

Nhưng anh lại nhìn Đào Trĩ đang cười tươi. Khi cậu cười, đôi mắt cong cong, lộ ra chiếc răng khểnh trắng sáng, giống như một mặt trời nhỏ ấm áp.

Nếu như… có một bảo bối giống Đào Trĩ, anh cũng không ngại phiền.

“Điện hạ thì sao? Ngài có thích trẻ con không?” Đào Trĩ cũng chớp mắt hỏi anh.

Anh nhìn vẻ mặt vui mừng nhảy cẫng của Đào Trĩ, cứ như có một chiếc đuôi nhỏ sau mông đang điên cuồng vẫy vẫy. Anh không nhịn được nhếch miệng cười, sau đó lại kéo khóe miệng xuống, cố không để Đào Trĩ thấy được, rồi kiêu ngạo nói: “Miễn cưỡng có thể chấp nhận được.”

Đào Trĩ không hiểu. Thích là thích, không thích là không thích. Miễn cưỡng chấp nhận là sao? Ivan nói lấp lửng như vậy khiến cậu không thể nào đoán ra được.

Tâm tư của Ivan đúng là thâm sâu khó đoán.

Đào Trĩ vừa đi vừa "chĩa mũi tên uất hận" lên người Ivan. Hai người nhanh chóng đến căn cứ huấn luyện để báo danh.

Căn cứ huấn luyện của Học viện Quân sự Hoàng gia được xây dựng trên một cảng không gian bị bỏ hoang. Sau khi xuất trình thẻ căn cước, thang treo mở ra, họ bước vào cửa hầm dẫn đến khu huấn luyện dưới lòng đất. Vì cả hai thuộc hai hệ khác nhau nên họ phải tách ra. Đào Trĩ đến khu vực hệ chỉ huy, còn Ivan đến khu vực hệ chiến đấu.

Khi đến nơi, Đào Trĩ ngạc nhiên khi thấy Bối Duy – người mà cậu đã chạm mặt trong hoàng cung hôm qua, cũng đang ở đây. Anh ta mặc bộ đồng phục huấn luyện viên, đang ghi chép thông tin của từng người tham gia thi đấu.

“Lần này, nửa thời gian đầu, hai hệ chỉ huy và chiến đấu sẽ được tách ra huấn luyện riêng. Khu ký túc xá cũng chia thành hai khu – A và B. Các bạn phải tuân thủ thời gian huấn luyện hàng ngày, không được đi muộn về sớm, càng không được phép chạy lung tung giữa các khu ký túc xá. Mong rằng mọi người sẽ cùng nhau duy trì sự hài hòa giữa hai bên. Nếu bị phát hiện vi phạm, sẽ bị tước bỏ tư cách huấn luyện.”

Sau khi Bối Duy nói xong những điều cần chú ý, hắn liếc Đào Trĩ với ánh mắt đầy ám chỉ.

...

Đào Trĩ coi như hiểu. Lão hoàng đế vì đề phòng cậu mà đã phải khổ tâm rất nhiều.

Bối Duy đi một lượt từ đầu hàng xuống cuối hàng, cuối cùng đứng trước mặt Đào Trĩ, đưa cho cậu thẻ phòng ký túc xá. Đi bên cạnh hắn còn có một huấn luyện viên alpha.

“Phòng ký túc xá của cậu ở khu A12. Đây là huấn luyện viên của cậu, Á Luân. Từ giờ trở đi, anh ấy sẽ hướng dẫn cậu những điều cần chú ý khi thi đấu với vai trò hoa tiêu.”

Á Luân là một alpha đẹp trai, nhưng ấn tượng đầu tiên của Đào Trĩ về anh ta không được tốt. Hai người vừa gặp nhau, Á Luân đã đưa tay ra muốn bắt tay cậu. Đào Trĩ sửng sốt nhưng vẫn lịch sự đưa tay ra.

Kết quả là khi ngón tay cái và lòng bàn tay của Á Luân chạm vào mu bàn tay cậu, Đào Trĩ lập tức thấy toàn thân nổi da gà, bèn rụt tay lại.

Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy Á Luân đang nhìn chằm chằm vào mình bằng đôi mắt như hồ ly rình mồi. Bối Duy đã thay đổi chiến lược, muốn đi đường vòng cứu quốc, chuyển sang "mỹ nam kế".

Trong lòng Đào Trĩ lắc đầu. Cậu là người đã "nếm qua thịt rồi", làm sao có thể "nuốt trôi rau củ"? Bối Duy nếu muốn dùng mỹ nam kế thì ít nhất cũng phải chọn người quyến rũ hơn Ivan. Cho cái người này đến đây, hắn đang coi thường Ivan ư?

Cậu nhìn về phía Ivan đang đứng cách đó không xa. Anh cũng đang nhìn về phía này, vẻ mặt không rõ, nhưng giữa hai hàng lông mày lại nhíu chặt. Anh đang đi đ���n chỗ cậu.

Đào Trĩ đang định hỏi ký túc xá của anh ở đâu thì Ivan trực tiếp tóm chặt lấy tay phải của Á Luân. Đôi mắt sâu thẳm, ngữ khí bình tĩnh: “Hắn vừa chạm vào chỗ nào?”

Tâm trạng thất thường của Alpha cấp S rất nguy hiểm, áp lực tinh thần tương đối lớn. Một số huấn luyện viên đã tập trung lại một chỗ, đặt tay lên d��i cui điện, ánh mắt dè chừng nhìn Ivan, đang do dự không biết có nên tiến lên ngăn Thái tử Điện hạ hay không.

Đào Trĩ bối rối trước sự việc bất ngờ này. Trong tay cậu vẫn cầm thẻ phòng ký túc xá, lời muốn nói vẫn chưa thốt ra.

Cổ tay của Á Luân gần như bị bóp nát, còn bị tinh thần của Ivan áp chế đến mức không thở nổi: “Điện hạ, chúng thần chỉ bắt tay bình thường thôi ạ.”

Nói xong, Á Luân còn hướng ánh mắt cầu cứu đến Đào Trĩ. Bối Duy cũng sợ sẽ có án mạng xảy ra: “Điện… Đào Trĩ, xin hãy giải thích với Điện hạ, đừng để mọi chuyện đi quá xa.”

Đào Trĩ nghe vậy, cũng lo lắng sẽ xảy ra chuyện, lập tức mỉm cười với Ivan, nói: “Chúng em chỉ chào hỏi nhau thôi, anh ta không làm gì em cả.”

Cậu không ngờ ý thức bảo vệ lãnh thổ của alpha lại mạnh mẽ đến vậy. Cho dù chỉ là đối tượng đánh dấu tạm thời, Ivan cũng không cho phép người khác lại gần. Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh có dáng vẻ này.

Đào Trĩ nói xong, muốn chuyển hướng sự chú ý của Ivan. Cậu lấy thẻ phòng ký túc xá của mình ra: “Phòng ký túc xá của em ở khu A12, Điện hạ, ngài ở đâu?”

Ivan lạnh lùng lườm Á Luân, rốt cuộc vẫn buông tay. Anh lấy thẻ phòng ký túc xá trong túi đồng phục ra, nhìn một cái rồi nói: “Khu B13.”

Khu A12 và khu B13. Một nơi ở chân trời, một nơi ở gốc biển, muốn gặp nhau cũng thật khó khăn.

“Sau khi nhận thẻ phòng, mọi người bắt đầu tách ra khu huấn luyện riêng biệt. Hệ chỉ huy đến khu A, hệ chiến đấu sẽ đến khu B.”

Á Luân vừa xoa cổ tay bị Ivan bóp đến méo mó, vừa nói. Anh ta nhìn Đào Trĩ, luôn cảm thấy quan hệ của Beta này với Ivan không hề đơn giản.

Nhận ra ánh mắt như có như không của Ivan vẫn luôn theo dõi mình, anh ta không dám táy máy tay chân nữa, thầm nghĩ "kiếm tiền thật khó", lúc trước không nên đồng ý với Bối Duy mà đến đây.

Các thí sinh khác của hai hệ chỉ huy và chiến đấu đều đi theo huấn luyện viên của mình vào sân huấn luyện. Khu A và Khu B chỉ cách nhau một bức tường trong suốt, chỉ cần nhìn là có thể thấy hai bên huấn luyện thế nào.

Đào Trĩ có thể không chú ý đến ánh mắt của Ivan, nhưng Á Luân chắc chắn cảm nhận được.

Để tránh tay mình bị Ivan bẻ gãy, anh ta bắt đầu giữ khoảng cách cố định với Đào Trĩ. Tuy nhiên, khoang buồng lái mô hình không lớn nên việc hai người đụng chạm là điều khó tránh khỏi. Mỗi khi vô tình chạm vào nhau, Á Luân đều bị dọa muốn nhảy dựng lên, bất ngờ đập đầu vào cửa cabin, gây ra tiếng động rất lớn.

“Huấn luyện viên?”

Đào Trĩ cũng nhận ra vẻ mặt anh ta có gì đó không bình thường, lo lắng hỏi: “Anh thấy khó chịu à?”

“Không, không có gì. Chúng ta tiếp tục thôi.” Á Luân đỡ trán, thở dài trong lòng, tiếp tục chỉ đạo: “Hoa tiêu lúc nào cũng phải chú ý đến số liệu tinh thần của alpha trong buồng lái. Nếu có bất thường, phải chuyển sang trạng thái chiến đấu cơ giáp ngay lập tức…”

Huấn luyện ngày đầu tiên rất đơn giản, chủ yếu là làm quen với các thao tác trên bảng điều khiển.

Buổi huấn luyện chiều nhanh chóng kết thúc. Đào Trĩ đi đến nhà vệ sinh rửa mặt, vừa đi vừa nghĩ cách tranh thủ thời gian vun đắp tình cảm với Ivan. Chưa đến cửa nhà vệ sinh, cậu đã nghe thấy tiếng gọi mình ở phía sau.

“Đào Trĩ.”

Là giọng của Ivan.

Đào Trĩ kinh ngạc, quay đầu lại nhìn Ivan đang đi về phía mình, lập tức cất lời mời: “Điện hạ, lát nữa ngài có muốn đi căng tin không? Em đi cùng ngài nhé?”

“Ừm.” Ivan đến gần cậu, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên người anh.

Ivan cúi đầu, mím môi ngửi người cậu, cau mày bất mãn nói: “Trên người cậu toàn mùi của người khác.”

Rõ ràng đêm qua anh đã bổ sung đánh dấu rồi, sáng nay cơ thể cậu vẫn còn thơm ngát mùi hương của anh. Vậy mà mới có một buổi chiều đã toàn mùi kinh tởm của tên alpha chướng tai gai mắt kia.

Đào Trĩ lập tức chột dạ. Bản thân là một Beta, tất nhiên cậu không thể giữ được tin tức tố của alpha trên người lâu, ngay cả dấu vết đánh dấu tạm thời đêm qua cũng đã nhanh chóng biến mất từ lâu.

Cậu còn đang bận nghĩ cách chuyển chủ đề thế nào để Ivan không nghi ngờ thì đã bị anh nắm chặt cổ tay, kéo vào nhà vệ sinh.

Trong không gian nhỏ hẹp, cậu gần như có thể nghe được tiếng thở của Ivan.

Thân hình cao lớn c��a anh hoàn toàn bao bọc lấy cậu: “Còn mười phút nữa mới đến thời gian huấn luyện tiếp theo.”

Giọng nói trầm khàn, đậm chất đàn ông của Ivan vang lên trên đầu. Đào Trĩ không hiểu anh muốn nói gì, bèn ngẩng đầu lên nhìn.

Cậu nhìn chằm chằm vào hầu kết đang trượt lên trượt xuống của anh. Bị nhìn như vậy, trong lòng Ivan dâng lên cảm giác muốn đánh dấu Đào Trĩ một lần nữa, để cơ thể cậu được bao bọc trong mùi hương của mình.

Nhưng từ trước đến nay anh vẫn luôn giữ dáng vẻ cao cao tại thượng, tiếp nhận sự cung phụng của người khác. Anh chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ chủ động lấy thứ gì đó từ người khác.

Anh muốn đánh dấu Đào Trĩ.

Nhưng khi lời nói vừa ra khỏi môi, chúng lại biến thành một câu hỏi lúng túng: “Tôi nghe nói Omega bị Alpha đánh dấu tạm thời, nếu không được bổ sung ấn ký sẽ cảm thấy bồn chồn lo lắng. Tại sao cậu không như vậy?”

Câu hỏi này khiến tim Đào Trĩ suýt nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu trợn tròn mắt. Không phải Ivan đã phát hiện ra cậu có gì đó không ổn đấy chứ? Vậy là cậu đành vội vàng giả vờ cơ thể không thoải mái, mềm mại ngã vào lòng Ivan cọ cọ: “Khó… khó chịu. Em sợ Điện hạ không thích nên mới cố gắng chịu đựng.”

Đào Trĩ cọ tới cọ lui trong lòng khiến vành tai Ivan nóng bừng. Nhưng anh vẫn tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Nếu đã vậy, với tư cách là chồng hợp pháp của cậu, tôi vẫn phải làm tròn nghĩa vụ của mình.”

Trông có vẻ miễn cưỡng, nhưng thực ra nội tâm anh đã mong đợi điều này từ lâu.

Đào Trĩ nhẹ nhàng gật đầu. Cậu không ngờ Ivan lại tốt bụng đến mức quan tâm đến việc omega bị đánh dấu tạm thời có khó chịu hay không. Nhưng bản thân là một kẻ lừa đảo, căn bản cậu không biết những triệu chứng khó chịu như lời anh nói là gì, lương tâm có chút cắn rứt, tuy không đáng kể.

“Ư… Điện hạ, mau cắn đi, em không chờ được nữa.” Đào Trĩ cứ như một con sâu không xương, uốn éo cọ xát trong ngực Ivan, chủ động giơ cái cổ trắng nõn của mình ra.

Ivan nuốt khan, cúi đầu cắn xuống, răng nanh cắn sâu vào tuyến thể teo quắt của đối phương.

Ưm, đau quá.

Đào Trĩ rên rỉ khe khẽ. Cậu là một Beta, nếu không có sự trợ giúp của thuốc vào đêm đó, cậu sẽ chỉ cảm thấy đau đớn, không có khoái cảm. Nhưng cậu nhất định phải diễn, bắt chước dáng vẻ động tình của một Omega sau khi bị đánh dấu.

Hơi thở của cậu trở nên nặng nề và gấp gáp. Cậu đưa tay ôm chặt thắt lưng rắn rỏi của Ivan, nhỏ giọng lặp đi lặp lại gọi tên anh.

Đào Trĩ sợ nếu Ivan tiếp tục đánh dấu mình, anh sẽ phát hiện tuyến thể của mình không tiết ra tin tức tố của Omega. Vì vậy, cậu giả vờ như mất kiểm soát, đẩy Ivan vào cửa nhà vệ sinh, đưa tay ôm lấy mặt anh, nhanh chóng dùng môi mình chặn môi anh.

Hô hấp của Ivan trở nên nặng nề hơn. Anh nào còn để ý đến việc đánh dấu nữa, vô thức ôm cứng vòng eo của Đào Trĩ.

Đào Trĩ lặng lẽ mở mắt nhìn Ivan, liền đối diện với cặp mắt màu xanh lam tuyệt đẹp cũng đang nhìn mình. Trong mắt Ivan cuồn cuộn nhiệt huyết cùng khao khát. Điều đó khiến trái tim cậu đập nhanh, cũng quên luôn cả động tác đang hôn của mình.

Ivan bất mãn trước sự dừng lại đột ngột của Đào Trĩ. Anh cau mày, hai người đổi lại vị trí tấn công cho nhau. Ivan bóp cằm cậu, mạnh mẽ hôn xuống, ánh mắt nhu hòa nhìn cậu.

Đào Trĩ cứng người.

Ivan… chủ động hôn cậu?

Trước khi cậu có thể suy nghĩ quá nhiều, tiếng chuông huấn luyện ở căn cứ vang lên, cưỡng chế gián đoạn hành động của hai người. Ivan còn chưa thỏa mãn, tay vẫn ôm chặt lấy cậu, cụm trán mình vào trán cậu, thều thào hỏi: “Em… tốt hơn chưa?”

Đào Trĩ không biết tại sao, khuôn mặt cậu đỏ bừng, lần đầu tiên thể hiện sự luống cuống trước mặt Ivan. Cậu bối rối gật đầu, không dám nhìn thẳng vào mặt anh: “Tốt… tốt hơn rồi.”

Mất mặt quá, tại sao cậu lại cà lăm thế này!

Cốt truyện độc đáo này được truyền tải trọn vẹn và độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free