Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 44

Nghiễm Hàn thánh nữ đột nhiên biến sắc, hỏi: – Tại sao lại đổi thành sát trận? Không phải vừa rồi là khốn trận sao?

Trong mắt Lâm Dịch cũng hiện lên vẻ đau khổ, nói: – Ta không biết, đừng hỏi ta, có lẽ không phải do ta động tới.

Dừng lại một chút, hắn lại nói: – Trận văn phức tạp trong đại trận này ta chưa từng thấy qua. Cũng may chúng ta mới ti���n vào chưa sâu, nhưng dù chỉ một góc của đại trận này cũng đủ sức vây khốn chúng ta rồi.

Vừa dứt lời, trong nháy mắt bọn họ đã bị chuyển đến một không gian khác. Họ thấy mình đang đứng trên một hòn đảo nhỏ hẹp, xung quanh sấm chớp rền vang. Trên bầu trời, mưa to tầm tã nổi lên, tiếng sấm cuồn cuộn, mang theo từng trận uy áp.

Trong khoảnh khắc, gió lớn mưa rào nổi lên, mây gió cuộn trào. Hai người Lâm Dịch giống như thuyền con giữa mưa gió, không ngừng chông chênh trên biển rộng.

Mây đen hạ thấp, tựa như sóng mực vẩy, biến ảo khôn lường. Đám mây đen dường như bị một lực lượng vô danh dẫn dắt, chậm rãi tụ tập trên không trung hòn đảo nhỏ. Bên trong chúng đang tích tụ năng lượng khổng lồ, chuẩn bị bùng nổ.

– Lôi kiếp!

Nghiễm Hàn thánh nữ biến sắc, nói rành rọt: – Lần này nếu không thể phá trận, ta và ngươi chỉ có một con đường chết mà thôi.

Lâm Dịch cũng vội vã đến mức toát mồ hôi hột, một bên nghiên cứu trận văn, một bên vừa nói: – Sát trận là loại trận pháp có uy lực lớn nhất. Một khi rơi vào trong đó, thông thường là thân thể bị hủy hết, thần hồn bị diệt. Nhưng chính vì vậy, nó lại bớt đi sự biến hóa khôn lường, cho nên sát trận cũng là trận pháp dễ phá nhất.

Lúc này, mây đen trên bầu trời đã biến thành vòng xoáy, chậm rãi xoay tròn. Ở giữa, sấm chớp lóe lên đỏ rực chói mắt, đang tích góp năng lượng khổng lồ.

Rồi đột nhiên!

Một đạo sấm sét màu đỏ bắn thẳng về phía Lâm Dịch. Hắn đang vội vàng phá giải trận văn, dường như say sưa trầm tư, vẫn chưa cảm giác được nguy hiểm đang tới gần.

Nghiễm Hàn thánh nữ không chút do dự tiến lên, chặn trước người Lâm Dịch. Lòng bàn tay lóe lên hàn quang, đánh ra một đầu băng long dữ tợn kinh người, hung hăng lao về phía sấm sét đỏ ngầu.

– Phanh!

Sấm sét màu đỏ và băng long va chạm vào nhau, bạo phát một tiếng nổ lớn. Băng long của Nghiễm Hàn thánh nữ bị nghiền nát, khí thế của sấm sét vẫn không giảm, tiếp tục đánh xuống.

Nghiễm Hàn thánh nữ biến sắc, tay bấm pháp quyết, khẽ quát: – Băng Đống Kết Giới!

Sau đó, tất cả vạn vật xung quanh đều được phủ lên một tầng băng mỏng. Trong nháy mắt này, tốc độ của sấm sét màu đỏ cũng hơi chậm lại, nhưng vẫn chưa đủ để ngăn cản ý muốn hủy diệt hai người Lâm Dịch của nó. Nó vẫn tản ra từng trận uy áp kinh thiên từ trên trời giáng xuống.

Ở trong Băng Đống Kết Giới, rõ ràng lực lượng của sấm sét màu đỏ đã bị suy yếu đi rất nhiều.

Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ quyết đoán, nàng phi thân lao tới, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh kiếm băng khổng lồ, nàng lớn tiếng nói: – Thần thông, Hàn Băng Kiếm!

Hai tay cầm kiếm, nâng lên không trung, mang theo thiên địa chi uy, bổ về phía sấm sét màu đỏ.

– Phanh!

Song phương va chạm, kiếm băng phát ra tiếng nứt vỡ, sau đó vỡ vụn. Sấm sét vẫn còn dư lực đánh thẳng về phía Nghiễm Hàn thánh nữ.

Nghiễm Hàn thánh nữ hai tay chống đỡ, nghênh đón.

Lại là một người liều mạng.

Sấm sét màu đỏ bị đánh tan, tiêu tán trong thiên địa. Thân thể Nghiễm Hàn thánh nữ cũng bị một kích này đẩy văng ra ngoài, rơi xuống ngay dưới chân Lâm Dịch. Từ khóe miệng nàng tràn ra một tia máu, kết hợp v��i dung nhan tuyệt thế kia, lại càng thêm vẻ thê lương, xinh đẹp đến kinh diễm.

Lâm Dịch càng thêm hoảng sợ, vội lên tiếng hỏi thăm nàng: – Ngươi không sao chứ?

Nghiễm Hàn thánh nữ thản nhiên nói: – Nếu như ngươi không phá giải được trận pháp, thì ta sẽ có chuyện.

Lâm Dịch đỏ mặt, cười nói: – Nàng cứ ở đây cố gắng chịu đựng một chút, ta sẽ cố gắng hết sức.

Mây đen trên bầu trời không những không tan mà ngược lại càng thêm dày đặc, thâm sâu, đen nhánh như mực, tỏa ra sát khí chấn nhiếp lòng người.

Ở trung tâm vòng xoáy lóe lên một vệt sáng đỏ thẫm, màu sắc so với sấm sét ban nãy còn đậm hơn, năng lượng càng cuồng bạo hơn gấp bội.

Nghiễm Hàn thánh nữ lau vết máu ở khóe miệng, đề khí, lần nữa đón đỡ công kích.

Sau những tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, thân thể mềm mại của Nghiễm Hàn thánh nữ vô lực đổ gục xuống, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi. Nàng thở hổn hển từng ngụm lớn, bộ ngực mê người phập phồng, toát lên vẻ mềm mại kiều diễm không thể tả.

Lâm Dịch gãi mũi, thấp giọng nói: – Hình như thương thế của nàng rất nặng, cái này…

– Tu vi của ta bị áp chế ở Ngưng Khí kỳ, dù dùng hết thần thông pháp thuật cũng chỉ có thể miễn cưỡng gánh được đạo lôi kiếp thứ hai mà thôi. Thôi bỏ đi, hôm nay ta và ngươi sẽ chết trong trận này rồi.

Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ hiện lên nỗi bi thương, nàng thở dài một tiếng.

Lâm Dịch chột dạ, do dự một lúc lâu mới quanh co nói: – Sao phải buông xuôi chứ, Thánh Nữ tỷ tỷ. Có chuyện này, hình như ta quên nói với nàng…

Vẻ mặt Nghiễm Hàn thánh nữ không biểu cảm gì, rất thản nhiên.

Lâm Dịch liếc trộm vẻ mặt Nghiễm Hàn thánh nữ. Sau khi thấy nàng vẫn bình tĩnh, hắn cười nịnh nói: – Hình như trong đại trận này không cần áp chế tu vi. Trận pháp này có thể che giấu phong ấn của Thần Ma chi địa, dù bạo phát tu vi cũng sẽ không dẫn tới khe nứt không gian.

Vẻ mặt Nghiễm Hàn thánh nữ cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại. Hai mắt nàng ánh lên hàn ý thấu xương, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch nào còn dám nhìn nàng, vội vã cúi thấp đầu, giả vờ đáng thương.

Trước đây không nói là vì sợ nữ nhân này bạo phát tu vi, tiện tay trấn áp hắn, khiến sau này hắn sẽ luôn ở thế bị động. Nhưng lúc này tình huống khẩn cấp, như chỉ mành treo chuông, một chút sơ sẩy là thân tử đạo tiêu, cho nên hắn cũng không kịp nghĩ nhiều như vậy.

Rõ ràng tiểu tử này có ý định giấu diếm, Nghiễm Hàn thánh nữ tức giận đến mức suýt chút nữa bạo phát. Bao nhiêu năm tu đạo, thanh tâm quả dục, vậy mà mới chung đụng vài ngày với hắn đã liên tục giận dữ như vậy. Chẳng lẽ người này được ông trời phái tới để hành hạ nàng sao?

Nàng hít sâu một hơi, tâm thần dần bình phục. Đôi mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm Lâm Dịch, cắn răng nghiến lợi nói: – Tiểu tặc, sau này ta sẽ tính sổ với ngươi!

Lâm Dịch cười híp mắt nói: – Thánh Nữ tỷ tỷ, nên rộng lượng tha thứ thì tốt hơn.

Nghiễm Hàn thánh nữ thở hổn hển, không thể kiềm chế được mà thét to: – Ta bảo ngươi đi phá trận! Không phá được thì ta sẽ làm thịt ngươi trước!

Lâm Dịch bị một tiếng rống này làm cho cả người run rẩy, sợ đến mức run bắn, né sang một bên, yếu ớt nói: – Thánh Nữ tỷ tỷ, ta sợ hãi…

– Ngươi…

Nghiễm Hàn thánh nữ giận dữ, quay đầu bỏ đi, lao tới nghênh đón đạo lôi kiếp thứ ba. Khí tức Kim Đan ầm ầm bạo phát, thiên địa biến sắc, dường như cả thế giới cũng trở nên lạnh lẽo. Giữa những cái giơ tay nhấc chân, dường như nàng có thể đóng băng cả vạn dặm.

Lâm Dịch cảm khái, đây chính là tu sĩ Kim Đan, một khi kết đan, khi đó mới thực sự là tiên.

Chỉ có bước vào Kim Đan cảnh mới có tư cách được gọi là Tiên nhân, thủ đoạn của Ngưng Khí, Trúc Cơ kỳ không thể nào so sánh được. Dời núi lấp biển, hô mưa gọi gió, không gì là không làm được.

Cũng không lâu sau, Lâm Dịch kêu lên một tiếng kinh hãi, lớn tiếng nói: – Thánh Nữ tỷ tỷ, mau tới đây, nơi này an toàn!

Hòn đảo đơn độc này rất nhỏ hẹp, ít cây cối, chỉ có một cây cổ thụ che trời đứng vững chãi giữa mây trời. Lâm Dịch phát hiện ra một luồng trận văn dưới gốc cây cổ thụ này, vô cùng cổ quái. Sau khi thôi diễn một lúc lâu, rốt cuộc hắn đi đến một kết luận: đây cũng là cửa sinh duy nhất trong sát trận.

Nghiễm Hàn thánh nữ với sắc mặt bất thiện, sóng vai đứng cùng Lâm Dịch dưới gốc cây cổ thụ, nàng không nhịn được giễu cợt hắn: – Ngươi bận rộn hơn nửa ngày, đây là phương pháp phá trận sao?

Lâm Dịch cười nói: – Ít nhất nơi này rất an toàn.

Bên ngoài đen kịt, tiếng sấm cuồn cuộn, thanh thế kinh người, phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Sấm sét đánh xuống khắp nơi trên đảo, đất rung núi chuyển. Hòn đảo cô độc này trở nên thê lương, tựa như gió thu cuốn hết lá vàng đi vậy. Thế nhưng dưới gốc cây cổ thụ này lại không gặp tai ương như vậy.

Nghiễm Hàn thánh nữ thản nhiên nói: – Chúng ta phải ra ngoài bằng cách nào? Cũng không thể trốn mãi ở đây được. Ngươi đừng quên, còn bốn ngày nữa là đến kỳ hạn một tháng của Thần Ma chi địa.

Lâm Dịch nghe vậy, ánh mắt trở nên buồn bã, tâm tình vui sướng vừa rồi chợt tan biến, hắn nói: – Chỉ có thể đi một bước, tính một bước mà thôi.

Chỉ còn bốn ngày, liệu còn có cơ hội tìm kiếm thần dược Thái Cổ nữa sao? Liệu còn có cơ hội sống sót rời khỏi Thần Ma chi địa sao?

Nội dung này được truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free