Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 43:

Nghiễm Hàn Thánh Nữ nhìn bốn phía ngập tràn sương mù dày đặc, trong lòng cũng không khỏi bất an, nàng trầm ngâm cất tiếng:

- Chẳng lẽ đây là một tiểu thế giới khác?

- Sợ rằng không đơn giản như vậy.

Lâm Dịch suy nghĩ một lát rồi đáp:

- Nếu tiểu thế giới mà lại để chúng ta tùy tiện xông vào như vậy thì không gian này chẳng có giá trị gì. Chúng ta chỉ cần quay đầu là có thể đi ra ngoài ngay.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ nhẹ nhàng vén lọn tóc dài trên trán, lạnh nhạt nói:

- Không thử một chút thì làm sao biết được? Ngươi đi trước, ta theo sau, đừng hòng có ý đồ chạy trốn.

Lâm Dịch cười nhạt một tiếng, đi sang một bên. Hắn tùy tiện vẽ vài nét lên tảng đá, sau đó định hướng rồi tiếp tục đi về phía trước.

Hai người đi được một lúc theo hướng đã định, Lâm Dịch khẽ nhíu mày, lại ngồi xổm xuống đất, cẩn thận quan sát.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ khẽ nhíu mày, khẽ trách:

- Đi mau, ngươi lề mề gì vậy?

Lâm Dịch liếc nhìn nàng, vẻ mặt trầm trọng, nói:

- Theo lý mà nói, chúng ta đã rời khỏi nơi này rồi mới phải.

- Có ý gì?

- Khi ta vừa bước vào đây đã cảm thấy có gì đó không ổn, khi ấy ta đã dừng lại. Nói cách khác, nếu quay đầu đi ngược lại, chỉ cần vài bước là có thể ra khỏi đây, tiến vào Thần Ma Chi Địa. Chúng ta đã đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa ra khỏi đám sương mù dày đặc này, ha ha.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ trầm ngâm một lát, nói:

- Ý ngươi là ngay từ đầu chúng ta đã đi nhầm phương hướng? Nhưng rõ ràng đây chính là hướng đi ban đầu mà.

Lâm Dịch khoanh tay, nói:

- Ngươi quyết đoán hơn ta, ta nghe lời ngươi, vậy ngươi nói xem chúng ta nên đi thế nào?

- Tiếp tục đi về phía trước.

Lâm Dịch cười khổ một tiếng, quay người bước đi, thỉnh thoảng lại cúi nhìn mặt đất, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.

Không biết hai người đã đi được bao lâu, xung quanh vẫn là một màn sương mù dày đặc. Trong lòng Nghiễm Hàn Thánh Nữ không khỏi hoài nghi, lẽ nào hướng đi đã sai thật rồi sao?

Lâm Dịch đang đi phía trước đột nhiên dừng lại, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi. Hắn nhìn tảng đá lớn cách đó không xa ngay phía trước, im lặng không nói một lời.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ đi tới, cũng nhìn về phía tảng đá lớn kia. Chỉ thấy trên mặt đá khắc vài dấu sao, trông có chút quen thuộc. Trong lòng nàng khẽ giật mình, nghiêng đầu hỏi:

- Đây là tảng đá ban đầu ngươi khắc, đúng không?

Lâm Dịch hít sâu một hơi, gật đầu, giữa hai hàng lông mày lộ rõ vẻ ngưng trọng.

Trong mắt Nghiễm Hàn Thánh Nữ cũng hiện lên vẻ bối rối, môi anh đào mím chặt, khẽ nói:

- Vậy là do sai hướng rồi, chúng ta đổi sang hướng khác là được.

Lâm Dịch vỗ trán, thở dài một tiếng, nói:

- Vô dụng thôi. Sợ rằng chúng ta đã rơi vào một loại đại trận rồi.

- Đại trận?

Trong mắt Nghiễm Hàn Thánh Nữ lộ ra vẻ suy tư.

Lâm Dịch gật đầu nói:

- Không sai, trận pháp nhất đạo đại khái có thể chia làm ảo trận, khốn trận, sát trận, và một số trận pháp phụ trợ khác. Thứ chúng ta đang rơi vào chính là một loại khốn trận.

Ở Dịch Kiếm Tông, Lâm Thanh Phong chưởng quản trận pháp, có nghiên cứu sâu sắc về trận pháp nhất đạo. Khi còn bé, bởi vì Lâm Dịch không thể Ngưng Khí, nên cũng đã dành nhiều tâm huyết nghiên cứu trận pháp. Có thể nói, ở Dịch Kiếm Tông, sự lĩnh ngộ về trận pháp của Lâm Dịch không hề kém cạnh sư phụ hắn.

Lâm Dịch vừa tiến vào nơi này đã có cảm giác như mình đã xông vào một loại đại trận, nhưng hắn không dám xác định. Mãi đến tận bây giờ, khi cả hai đã đi loanh quanh vô số vòng, hắn mới càng chắc chắn rằng họ đã vô tình xông vào một loại khốn trận.

Nếu như không thể phá giải, sợ rằng cả đời sẽ bị vây khốn ở nơi này, cho đến khi thọ nguyên cạn kiệt.

Trận pháp nhất đạo, là việc mượn đạo văn để tạo ra sự cộng hưởng với thiên địa. Mượn sức mạnh của thiên địa để ngăn địch, một khi rơi vào trận pháp sẽ tương đương với việc đối đầu cùng thiên địa. Trận pháp cao minh có uy lực rất lớn, có thể hủy thiên diệt địa, cũng có thể khai thiên lập địa.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ chưa từng tìm hiểu về trận pháp, bởi lẽ trận pháp là một nhánh tu đạo đặc biệt, trong ba ngàn đại đạo, đa số tu sĩ chỉ chú trọng tu luyện trường sinh. Thế nhưng trong lòng nàng vẫn biết rõ uy lực của trận pháp. Nàng không khỏi cau mày, hỏi:

- Ngươi có thể phá giải được trận này hay không?

Lâm Dịch lắc đầu, than thở:

- Nào có dễ dàng như vậy được. Trận văn này ảo diệu khó lường, biến hóa đa đoan, không tìm ra được chút manh mối nào. Trận pháp này được thiết lập trong Thần Ma Chi Địa, không phải là một tu sĩ Ngưng Khí như ta mà nói phá giải là có thể phá giải được ngay.

- Chẳng lẽ chúng ta sẽ bị vây khốn cho đến chết ở đây sao?

Nghiễm Hàn Thánh Nữ lẩm bẩm nói.

Lâm Dịch suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, nói:

- Cũng không nhất định, sẽ có lối thoát để phá giải trận pháp. Trong thiên địa này không ai có thể bày ra diệt tuyệt đại trận. Cho dù là sát trận với sát khí mười phần, thông thường cũng sẽ để lại một đường sinh. Đó là vì sợ đuổi tận giết tuyệt sẽ làm tổn hại đến hòa khí thiên địa.

- Vậy phải bao lâu thì ngươi mới có thể phá giải được trận này?

Nghiễm Hàn Thánh Nữ hỏi một vấn đề mấu chốt.

Lâm Dịch cười khổ nói:

- Ta không biết, là ngày mai, hay vài ngày, hay cả đời... ta cũng không biết được.

Trong ánh mắt Nghiễm Hàn Thánh Nữ hiện lên vẻ mê man, vẻ mặt hoảng sợ, đầy bất an. Vào giờ phút này đây, nàng không còn là Thánh Nữ cao cao tại thượng kia nữa mà giống như một tiểu cô nương cô độc không có ai giúp đỡ.

Nàng có chút khổ sở nói:

- Còn mười một ngày nữa chính là kỳ hạn một tháng. Khi thời gian vừa đến, không gian Thần Ma Chi Địa sẽ lại trở nên rung chuyển bất an, khắp nơi đều xuất hiện khe nứt không gian. Cho dù chúng ta có thoát ra được thì cũng không khác gì chết.

Dừng lại một chút, nàng hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

- Nói cách khác, chúng ta chỉ có thời gian mười một ngày. Nếu vượt quá kỳ hạn này, cho dù có phá giải được trận pháp thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, ng��ơi...

Lời còn chưa dứt thì Nghiễm Hàn Thánh Nữ đã thấy Lâm Dịch ngồi xổm dưới đất từ lâu, đang chăm chú nghiên cứu những trận văn ba động khắc trên mặt đất. Nàng dùng ánh mắt phức tạp nhìn tiểu tử ngây ngô này, trong lòng có trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Trước kia Nghiễm Hàn Thánh Nữ từng đuổi giết, uy hiếp hắn, nhưng hôm nay hai người đã bị nhốt ở nơi này. Nàng lại chỉ có thể dựa vào hắn mới có hy vọng sống sót.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ thở dài một tiếng, không quấy rầy Lâm Dịch nữa, mà đứng từ xa nhìn thiếu niên này. Nàng chợt nhận ra, khi hắn nghiêm túc thật sự rất hấp dẫn; cho dù có vẻ ngốc nghếch, nhưng hắn thực sự không giống một ác nhân.

Nghĩ tới đây, mặt nàng đỏ ửng, quay mặt nhìn sang chỗ khác, bắt đầu ngồi tĩnh tọa ngộ đạo.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, chớp mắt đã bảy ngày trôi qua, chỉ còn bốn ngày nữa là đến kỳ hạn một tháng.

Trong thời gian này Lâm Dịch không hề ngủ nghỉ, nay hai mắt đã đỏ hoe, trên mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi.

Hắn đã đi qua từng tấc đất xung quanh đây không chỉ một lần, trận văn cũng đã nghiên cứu một hồi lâu, nhưng vẫn không tìm ra được manh mối nào.

Tất cả mọi chuyện Nghiễm Hàn Thánh Nữ đều thấy rõ trong mắt. Nàng đi đến, nhẹ giọng nói:

- Ta không giúp được gì, ngươi có muốn nghỉ ngơi một chút không? Chúng ta cũng không thiếu chút thời gian này.

Lúc này trong lòng Lâm Dịch đang tâm phiền ý loạn, hắn làm như không nghe thấy lời Nghiễm Hàn Thánh Nữ vừa nói. Hắn chỉ cau mày, im lặng không nói một lời.

Nửa ngày sau, Lâm Dịch đứng lên, cũng không thèm liếc nhìn nàng một cái mà đi đến một bãi cỏ khác.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ nhìn dáng vẻ Lâm Dịch lập tức cảm thấy ủy khuất. Nàng có ý tốt quan tâm hắn, hắn lại chẳng cảm kích chút nào.

Nàng tức giận đến mức cả người run rẩy, lớn tiếng nói:

- Ngươi... tiểu tặc này, sao ngươi lại vô lễ đến vậy!

Lâm Dịch không bận tâm đến nàng, trong lòng hắn quả thực đang rất sốt ruột. Lần này hắn tới Thần Ma Chi Địa chính là để tìm kiếm thần dược Thái cổ, nhưng hôm nay bị nhốt ở nơi này đã bảy ngày. Nếu kéo dài thêm một ngày, vết thương của sư phụ sẽ thêm nghiêm trọng một phần.

Đúng lúc này, cảnh vật xung quanh đột nhiên biến đổi.

Một trận tiếng sấm vang ì ùng truyền đến, vang vọng bên tai Lâm Dịch, giống như sấm sét giữa trời quang, khiến hắn giật mình.

Nghiễm Hàn Thánh Nữ vui mừng nói:

- Tiểu tặc, không ngờ ngươi lại có chút bản lĩnh, đã thật sự phá giải được trận pháp này.

Sắc mặt Lâm Dịch lại càng khó coi, trầm giọng nói:

- Ta không phá giải được. Chúng ta đã rơi vào một loại đại trận khác.

Trong lòng Nghiễm Hàn Thánh Nữ chùng xuống, run giọng hỏi:

- Trận pháp gì?

- Sát trận!

Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với bản biên tập này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free