(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 42
Trên một bãi cỏ xanh ngắt, xen lẫn những hòn đá lởm chởm, bốn phía sương mù dày đặc bao phủ, tầm mắt chỉ có thể nhìn xa hơn một trượng.
Nơi đây so với Thần ma chi địa đúng là một trời một vực, tựa như một không gian hoàn toàn khác. Một tiểu thế giới bị cưỡng ép mở ra, chứa đựng vô vàn điều bí ẩn.
Lâm Dịch cau mày, trầm ngâm nói: – Đây là nơi nào? Lẽ nào đã ra khỏi Thần ma chi địa rồi sao?
– Tuyệt đối không thể. Phong ấn của Thần ma chi địa phải là tu sĩ Kim Đan trở lên mới có thể phá vỡ. Dựa vào tu vi Ngưng Khí của ngươi mà xông xáo khắp nơi có thể thoát ra sao? Ngây thơ! Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ khinh thường.
Lâm Dịch cũng không tức giận, hai tay khoanh lại, cười ngây ngô nói: – Thánh Nữ tỷ tỷ, vậy ngươi nói cho ta biết, đây là đâu?
Nghiễm Hàn thánh nữ nén lại cơn giận, hừ lạnh nói: – Ta mặc kệ đây là đâu, ta phải chém ngươi trước!
Lời vừa dứt, toàn thân Nghiễm Hàn thánh nữ tỏa ra từng đợt hàn ý lạnh thấu xương, khí lạnh ngập trời. Cánh tay ngọc vung ra, chộp về phía Lâm Dịch, rốt cuộc nàng đã quyết định ra tay.
Lâm Dịch lại càng hoảng hốt, không ngờ nữ nhân này nói trở mặt là trở mặt ngay. Hắn nhún mũi chân, vội vàng lùi về sau mấy bước, miệng lớn tiếng nói: – Ngươi chờ một chút, đừng động một tí là đánh giết, không cẩn thận cả hai chúng ta sẽ chết ở nơi này!
Nghiễm Hàn thánh nữ dừng một chút, nhưng sau đó lại chẳng màng đến mà vẫn xông lên, miệng khẽ nói: – Băng Đống Kết Giới!
Trong nháy mắt, Lâm Dịch cảm thấy cả người cứng đờ, lạnh lẽo đến cực điểm. Từ chân đến đầu bị phủ một tầng băng, hắn luôn miệng nói: – Ta có lời muốn nói, trước tiên đừng động thủ!
Vừa dứt lời, cả người hắn đã biến thành một khối băng hình người, trong suốt sáng rõ, tản ra từng đợt hàn ý.
Cánh tay ngọc của Nghiễm Hàn thánh nữ dừng lại trên đầu Lâm Dịch, cũng không hạ xuống. Ngoài miệng nàng lạnh lùng nói: – Ngươi trốn không thoát, có chuyện gì nói mau, đừng có cố tình kéo dài thời gian.
Lâm Dịch thừa lúc Nghiễm Hàn thánh nữ dừng lại, khí huyết màu lam trong cơ thể cuộn trào mãnh liệt. Kiếm khí chấn động, phát ra tiếng kiếm minh, lớp băng trên toàn thân trong nháy mắt vỡ vụn, hắn tránh thoát khỏi khống chế, hơi lùi về phía sau mấy bước.
Nghiễm Hàn thánh nữ cũng không truy kích, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào hắn.
Trong lòng Lâm Dịch thầm buồn bực, thần thông Băng Đống Kết Giới của nữ nhân này quả thực có sức uy hiếp cực lớn đối với hắn. Tuy rằng chỉ có thể đóng băng hắn chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi, nhưng chỉ một hơi thở đó thôi cũng đủ để Nghiễm Hàn thánh nữ hạ thủ hắn rồi.
Lâm Dịch tiến vào nơi này đã có cảm giác bất an, linh giác hắn mạnh mẽ, cảm giác của hắn tuyệt đối không sai. Nơi này tuyệt đối không phải đất lành, bởi vậy hắn không dám chạy lung tung.
Nhưng ��ối mặt với thủ đoạn của Nghiễm Hàn thánh nữ, hắn lại không có cách nào phá giải. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn trầm ngâm nói: – Ngươi muốn giết ta, không phải vì Ma Chỉ ở trong cơ thể ta, đúng không?
– Không sai. Giọng Nghiễm Hàn thánh nữ vẫn lạnh lùng như vậy.
Lâm Dịch nhún nhún vai, cười nói: – Như vậy cũng dễ nói. Ta có thể nói thẳng cho ngươi biết, trong cơ thể ta có thứ có thể trấn áp được Ma Chỉ. Khiến nó không thể đi ra hại người, bằng không ta đã sớm là một đống xương trắng rồi.
Nghiễm Hàn thánh nữ hơi rung động, nhưng trong mắt đã hiện lên một tia nghi hoặc.
Ma Chỉ xuất thế, cảnh tượng ấy nàng đã tận mắt chứng kiến. E rằng ngay cả tu sĩ Nguyên Anh ra tay cũng khó lòng trấn áp được nó. Nếu tên ngốc này thật sự có vật phẩm trấn áp được Ma Chỉ trong người, vậy thì nhất định là bí bảo tuyệt thế. Nếu chuyện này truyền ra, chắc chắn sẽ dẫn tới các tu sĩ Hồng Hoang tranh đoạt.
Lâm Dịch thận trọng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Nghiễm Hàn thánh nữ, phát hiện ra trong mắt nàng không chút tham lam, trong lòng hắn có chút yên tâm, lại nói: – Nếu như ngươi giết ta thật, Ma Chỉ sẽ lần nữa xuất thế, không chỉ ngươi phải bỏ mạng tại đây, mà cả Thần ma chi địa cũng sẽ lại chìm trong một trận gió tanh mưa máu. Ngươi cứ suy tính một chút đi, xem có muốn ra tay với ta nữa hay không.
Nghiễm Hàn thánh nữ cau mày, rơi vào trầm tư. Nàng giương mắt nhìn Lâm Dịch một chút, phát hiện ra vẻ mặt đối phương chất phác, ánh mắt lộ vẻ chân thành, có lẽ đối phương nói vậy cũng không phải là bịa chuyện.
Nghiễm Hàn thánh nữ trầm ngâm nói: – Nhưng Ma Chỉ này ở lại bên trong cơ thể của ngươi, cuối cùng vẫn là một mối họa. Vạn nhất có một ngày ngươi không trấn áp được nó, hậu quả sẽ thật khôn lường.
Lâm Dịch thấy Nghiễm Hàn thánh nữ không còn gay gắt như trước nữa, hắn không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm, trong lòng nảy sinh ý trêu chọc, hắn nói: – Thánh Nữ đang lo lắng cho ta sao?
Sắc mặt Nghiễm Hàn thánh nữ phát lạnh, lạnh lùng nói: – Tên vô lễ nhà ngươi, chớ có ép ta giết ngươi!
Lâm Dịch nhíu mày, ra vẻ không quan tâm, hắn thản nhiên nói: – Ngươi muốn giết cũng được. Nếu như Ma Chỉ xuất thế, tàn sát chúng sinh, khiến Hồng Hoang đại lục chìm trong cảnh sinh linh đồ thán, vậy thì ngươi chính là tội nhân, cũng đừng trách ta không khuyên bảo ngươi.
Nghiễm Hàn thánh nữ tức giận đến mức nghiến chặt răng. Thế nhưng lại chẳng có cách nào với người này. Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, nàng mới chậm rãi nói: – Trước tiên không giết ngươi cũng được, nhưng sau khi ra khỏi Thần ma chi địa, ngươi phải đi cùng ta về Nghiễm Hàn Cung, để tiền bối trong Cung ta lấy Ma Chỉ ra, rồi trấn áp nó.
Lâm Dịch nở nụ cười, nói rất dễ nghe. Thế nhưng rõ ràng là muốn bắt cóc và giam lỏng hắn. Muốn lấy ra Ma Chỉ và trấn áp thì phải phá vỡ đan điền của hắn, như vậy toàn thân hắn không còn chút bí mật nào. Hơn nữa, đến địa bàn của người ta, thân bất do kỷ, sống chết khó lường.
Lâm Dịch lắc đầu, nói: – Như vậy có chút quá đáng. Nếu như hiện tại ta có thể trấn áp Ma Chỉ, thì sau này cũng có thể. Nhưng ngươi đưa ta tới Nghiễm Hàn Cung, mặc cho các ngươi xử trí. Đến lúc đó tùy ti���n định một tội danh nào đó cho ta, coi ta là ma đầu giết người. Khi đó ta cũng không có một chút lực phản kháng nào, ta không đi.
– Nói bậy! Nghiễm Hàn Cung ta chính là danh môn chính tông truyền thừa lâu đời trong Hồng Hoang đại lục này. Việc vô sỉ như thế sao ta có thể làm được. Ngươi có thể hồi cung cùng ta, ta bảo đảm tính mạng của ngươi, ngươi không cần lo lắng. Nghiễm Hàn thánh nữ lạnh lùng nói.
Lâm Dịch bĩu môi, mỉm cười nói: – Ta không tin, ngươi cũng không phải là Cung chủ, có quyền lực lớn bao nhiêu cơ chứ? Lại nói quan hệ giữa ngươi và Công Tôn Cổ Nguyệt tốt như vậy, ai biết ngươi có thể mang tình nhân cũ của ngươi tới hay không? Khi đó lại dùng một chưởng diệt ta, ta không đi là không đi.
Mặt Nghiễm Hàn thánh nữ đỏ lên, trong hai mắt hiện lên vẻ giận dữ, lớn tiếng nói: – Ngươi nói cái gì? Cái gì mà tình nhân? Ngươi thật không biết xấu hổ, ngươi... ngươi... con chó nhỏ nhà ngươi!
Lâm Dịch buồn cười, khẽ bật cười. Hắn chưa từng thấy Nghiễm Hàn thánh nữ thất thố như vậy. Điều thú vị nhất chính là, không ngờ Thánh Nữ lại không biết mắng chửi người. Cùng lắm cũng chỉ là mấy từ "không biết xấu hổ", "chó nhỏ"... Có lẽ đây là những lời cay nghiệt nhất mà nàng có thể thốt ra.
Trong lúc hoảng loạn, Lâm Dịch tránh thoát khỏi một chiêu do Nghiễm Hàn thánh nữ hùng hổ đánh ra. Trong lòng lại càng hoảng sợ, nữ nhân này điên rồi sao, nói động thủ là động thủ, chẳng để lại đường lui nào.
Hắn vội vàng nói: – Này, này, được rồi, coi như ta chưa nói. Vốn ta thấy quan hệ giữa các ngươi tốt như vậy, nhìn như kim đồng ngọc nữ, xứng đôi vừa lứa. Nếu như không có quan hệ thì coi như ta lắm miệng, đừng nóng giận, ai u!
Lâm Dịch không kịp trốn tránh, đầu vai bị một chưởng của Nghiễm Hàn thánh nữ đánh trúng, không khỏi khẽ kêu đau một tiếng. Trên đầu vai bị một tầng băng bao phủ, hàn ý lạnh thấu xương.
Lâm Dịch hít một ngụm khí lạnh, khẽ vận kình, kiếm khí màu lam từ trong cơ thể dâng lên vai, đánh tan lớp băng. Cơ thể hắn lập tức khôi phục trạng thái ban đầu.
Lâm Dịch liên tục xua tay, nói: – Thánh Nữ tỷ tỷ, ngươi nặng tay như vậy, nhỡ đâu đánh ta chết đi, khi đó Ma Chỉ sẽ đi ra, ngươi phải thận trọng đó.
Nghiễm Hàn thánh nữ tức giận đến mức nghiến chặt răng, dùng giọng căm hận nói: – Đánh chết cũng tốt, đỡ phải nghe ngươi nói lung tung, hủy hoại danh dự của ta.
Lâm Dịch nuốt nước miếng một cái, thở dài nói: – Công Tôn Cổ Nguyệt không phải là người tốt, tuyệt đối không xứng đáng với ngươi. Trước kia ta còn tiếc nuối thay ngươi, hiện tại xem ra là ta nghĩ nhiều. Hóa ra ngươi cũng chẳng coi trọng hắn.
Từ nhỏ Lâm Dịch đã lớn lên cùng Diệp Uyển Nhi, bình thường bị sư tỷ quấn quýt, những lời nịnh hót mỹ nữ, hắn đã thuộc nằm lòng, chẳng để lại một chút dấu vết nào cả.
Quả nhiên sắc mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ đã tốt hơn rất nhiều, miệng hừ nhẹ một tiếng, nói: – Ta và Cổ Nguyệt huynh là quân tử chi giao, chỉ là có thiện cảm mà thôi. Còn chưa nói tới có xứng đôi hay không, lại nói, sao ngươi biết hắn không phải là người tốt? Ta thấy ngươi mới không giống như người tốt!
Lâm Dịch dùng vẻ mặt xem thường, nói: – Thôi, ta không tranh cãi với ngươi nữa. Sau này ngươi sẽ rõ.
– Hừ, ta thấy ngươi là cố chấp cãi cùn. Việc lần này, rõ ràng là ngươi giết hai Bất Tử Kim Thân trước, sau đó lại chém hơn mười tu sĩ, lẽ nào ngươi là người tốt sao?
Lâm Dịch cười lạnh một tiếng, nói: – Lẽ nào Công Tôn gia bọn họ xem trọng bảo bối trên người ta, chúng muốn giết ta thì ta không được giết lại sao? Hừ hừ, Công Tôn Cổ Nguyệt động một tí là hủy diệt cả một truyền thừa, tàn sát cả nhà, diệt sạch phàm nhân. Sao ngươi không đi nói đạo lý với hắn chứ?
– Ta và Cổ Nguyệt huynh đã quen biết không ít ngày, sao ta chưa từng nghe qua việc này chứ? Nghiễm Hàn thánh nữ khẽ nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên vẻ hoài nghi.
Lâm Dịch liên tục cười lạnh, nói: – Đám người các ngươi, thân ở địa vị cao, nào biết nỗi khổ của muôn dân. Lại nói, dựa vào thủ đoạn thích giết chóc của Công Tôn Cổ Nguyệt, ai dám đi mạo phạm, ai dám đứng ra nói hắn chứ? Ta chỉ vì mấy lời nói thật mà hắn đã muốn đích thân ra tay tiêu diệt ta. Loại người cặn bã như thế này, nếu ta còn sống sót, tương lai nhất định sẽ phải chém hắn!
Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ hiện lên vẻ suy nghĩ sâu xa, đột nhiên trừng mắt lạnh về phía hắn, lạnh giọng nói: – Tiểu tặc nhà ngươi, rất vô sỉ. Vốn ta muốn trao đổi việc dẫn ngươi hồi cung, không ngờ ngươi lại lôi ta đi xa đến thế.
Trong lòng Lâm Dịch chẳng còn chút kiên nhẫn nào, hắn muốn mau chóng điều tra xem nơi này có thứ gì. Hắn nói: – Chờ sau khi ra ngoài rồi hãy nói. Ngươi là tu sĩ Kim Đan, ta cũng chạy không thoát, trước tiên chúng ta cứ thoát khỏi kiếp nạn trước mắt này rồi lại tính.
Mọi nội dung trong đoạn văn này đều là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.