(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 45:
Trên hòn đảo cô độc, hẹp dài, dưới tán một gốc cổ thụ cao vút che trời, có một đôi nam nữ đang sóng vai đứng cạnh nhau. Nữ nhân phong hoa tuyệt đại, xinh đẹp vô ngần; còn nam tử có phần ngây ngốc, hình dáng phổ thông, nhìn qua thật không hợp chút nào.
Lâm Dịch và Nghiễm Hàn thánh nữ đã bị nhốt trong sát trận này bảy ngày, trong khi kỳ hạn một tháng ở Thần ma chi địa đã trôi qua từ lâu.
Bên ngoài gốc cổ thụ, sấm chớp rền vang, trời đất tối đen như mực, những luồng sét không ngừng giáng xuống. Trên hòn đảo đơn độc, cảnh tượng hỗn loạn, tan hoang khắp nơi.
Trong lòng bàn tay Lâm Dịch đang nắm một khối Linh thạch, hắn nghiêm túc khắc vẽ lên đó.
Sắc mặt của Nghiễm Hàn thánh nữ không hề lạnh lẽo mà trái lại còn lộ ra một tia bi thương tiêu điều. Nàng nhìn tiểu tử bên cạnh rồi thấp giọng hỏi:
– Chúng ta đang làm gì thế này?
Lâm Dịch không ngẩng đầu, đáp:
– Ghi nhớ thời gian, bây giờ là một tháng lẻ ba ngày trong Thần ma chi địa.
Khóe miệng Nghiễm Hàn thánh nữ thoáng hiện lên một nụ cười giễu cợt, nàng lắc đầu thở dài:
– Ghi nhớ thời gian thì có tác dụng gì chứ?
– Sư phụ ta chỉ còn một năm thọ mệnh, ta muốn trong vòng một năm này tìm được thần dược Thái cổ, mang về trị thương cho người.
Lâm Dịch trầm mặc một lát rồi nhẹ nhàng nói.
Nghiễm Hàn thánh nữ liếc mắt nhìn Lâm Dịch, thở dài:
– Chúng ta nên tỉnh táo một chút đi. Đừng nói là chúng ta không phá giải đư��c trận pháp này, cho dù có phá được trận mà ra ngoài thì đến Thần ma chi địa cũng sẽ bị các khe nứt không gian nuốt chửng. Chỉ có đường chết, làm gì còn cơ hội tìm thần dược Thái cổ.
– Chỉ cần không chết thì sẽ có cơ hội. Chỉ cần còn chưa tới kỳ hạn một năm, ta sẽ không từ bỏ việc tìm thần dược Thái cổ đó.
Lâm Dịch kiên quyết nói.
Nghiễm Hàn thánh nữ lạnh nhạt cười, không khuyên hắn nữa.
Không biết đã qua bao lâu, Lâm Dịch đột nhiên lên tiếng:
– Hôm nay đã là ngày thứ bảy tiến vào sát trận rồi.
Nghiễm Hàn thánh nữ tĩnh tọa nhập định, vẻ mặt không chút biểu lộ, thậm chí không có một chút phản ứng nào.
Trong mắt Lâm Dịch lóe lên một tia sáng, hắn trầm ngâm nói:
– Sau khi chúng ta bị vây trong khốn trận bảy ngày, đã bị chuyển dời đến bên trong sát trận.
– Sao cơ?
Nghiễm Hàn thánh nữ mở hai mắt, đôi mắt đẹp quét nhìn về phía Lâm Dịch, hỏi:
– Ngươi nói vậy là có ý gì?
Nàng biết Lâm Dịch tuyệt đối không thể nào vô duyên vô cớ nói ra một câu như vậy.
– Nếu như ta đoán không sai, chúng ta s��� lập tức bị chuyển đến bên trong một tòa đại trận khác, bảy ngày sẽ là một vòng luân hồi.
Nghiễm Hàn thánh nữ biến sắc, cau mày hỏi:
– Lại phải chuyển trận sao? Lần này là trận pháp gì đây?
Lâm Dịch lắc đầu nói:
– Ta cũng không biết, có lẽ là ảo trận, có lẽ là trận pháp phụ trợ. Đương nhiên đây cũng chỉ là một dự đoán của ta, chưa chắc đã chuẩn.
Vừa dứt lời, cảnh tượng trước mắt biến đổi, không gian xung quanh cũng bắt đầu trở nên mờ mịt, tiếng sấm dần dần tiêu tán, biến mất không thể nghe thấy nữa.
Lâm Dịch chớp mắt một cái, hắn cảm thấy thân thể mình đã bị mạnh mẽ kéo tới một nơi khác.
Hắn vội vã nín thở ngưng thần, nhìn khắp bốn phía. Vừa nhìn rõ, hắn đã trợn mắt há hốc mồm, đứng sững tại chỗ.
Nghiễm Hàn thánh nữ cũng bị dẫn vào trong. Khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nàng nhíu mày, đứng yên không nói.
Ở trong đại trận này nàng không cần áp chế tu vi, có thể thi triển thủ đoạn Kim Đan, cho nên vẻ mặt cũng có vẻ bình tĩnh hơn.
Nơi này không giống một tòa trận pháp mà hai người bị truyền vào một căn phòng lớn.
Căn phòng bố trí vô cùng tinh xảo, đập vào mắt là một mảng đỏ tươi, trên bàn có hoa quả, trên cửa sổ dán một chữ hỷ thật to, vô cùng chói mắt.
Bên cạnh, cách hai người không xa là một chiếc giường, hai bên trái phải có cây cảnh, hai bên giắt lụa đỏ, khiến người ta không khỏi muốn nằm lên ��ó nghỉ ngơi.
Lâm Dịch cau mày, đẩy cửa phòng một chút, nhưng không hề nhúc nhích. Trong mắt lóe lên một tia cổ quái, hắn vận kình lực toàn thân, lại thử đẩy ra.
Ầm một tiếng, Lâm Dịch lùi lại vài bước, nhìn cánh cửa vẫn hoàn hảo không chút sứt mẻ, lại rơi vào trầm tư.
Nghiễm Hàn thánh nữ đi tới một bên, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra. Không khí tươi mới lập tức tràn vào, cuốn đi một chút áp lực trong phòng.
Nàng đưa tay ra ngoài cửa sổ để thăm dò, lại phát hiện ra dù mình làm thế nào cũng không thể thò ra ngoài, giống như có một tầng chướng ngại ngăn cản ở đó, nhưng phong cảnh phía ngoài lại thu hết vào tầm mắt nàng.
Trong mắt Nghiễm Hàn thánh nữ lóe lên vẻ lạnh lẽo, bàn tay chộp ra, khẽ quát:
– Thần thông, Hàn Băng Kiếm!
Băng kiếm trực tiếp bắn ra phía ngoài cửa sổ, nhưng không một tiếng động nào cả. Dường như băng kiếm đã bị tầng chướng ngại kia nuốt chửng hoàn toàn, lập tức biến mất không chút dấu vết.
Nghiễm Hàn thánh nữ nhìn Lâm Dịch đang suy nghĩ, nàng cau mày hỏi:
– Đây cũng là trận pháp sao?
Vẻ mặt Lâm Dịch cũng rất khó hiểu, lẩm bẩm nói:
– Ta nhìn thế nào cũng giống như nơi động phòng…
Sắc mặt Nghiễm Hàn thánh nữ trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Tốt nhất đừng có nói lung tung, chúng ta bị vây khốn ở đây đã chỉ có đường chết, nếu như chọc tới ta, ta sẽ đập chết ngươi trước!
Lâm Dịch không nhịn được phải lên tiếng:
– Không cần phải dùng vẻ mặt đó để dọa ta. Ở nơi này chỉ có hai chúng ta, nếu còn đánh đấm giết chóc, thì cũng phải chờ ra khỏi đây đã rồi tính.
– Ra ngoài cũng chỉ có chết.
Nghiễm Hàn thánh nữ khẽ hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác không thèm nhìn hắn nữa.
Đúng lúc này, trong phòng đột nhiên xuất hiện một làn sương mù màu hồng, dày đặc lượn lờ, từ từ lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong gian phòng.
Biến cố bất ngờ này làm Lâm Dịch có chút trở tay không kịp, hắn nhíu mày, rơi vào trầm tư.
Nghiễm Hàn thánh nữ không dám khinh thường, vội vã ngừng thở. Nửa ngày sau, nàng cảm giác trong lòng có một tia dị thường, xao động khó nhịn, cả người trở nên nóng lên.
Nàng cúi đầu nhìn tho��ng qua cánh tay, chỉ thấy trên lớp da đã bị tầng phấn kia bao phủ. Nó đang chậm rãi thấm vào da thịt, trên cánh tay mơ hồ lộ ra một tia hồng nhạt, rất là mê hoặc.
Khí tức của Nghiễm Hàn thánh nữ có chút bất ổn, sắc mặt ửng hồng, nàng lạnh giọng nói:
– Đây là trận pháp gì? Mau phá giải nó đi!
Lúc này trên đầu Lâm Dịch cũng đầy mồ hôi, cảm giác toàn thân tràn ngập dục hỏa khó nhịn. Ngôi sao màu tím trong thức hải đã chậm rãi chuyển động từ lâu. Hắn niệm hơn trăm câu pháp quyết, thế nhưng vẫn không thể nào ngăn chặn nổi loại cảm giác dục hỏa thiêu đốt người này.
Hắn nhìn Nghiễm Hàn thánh nữ, hai mắt cảm thấy hoảng hốt.
Chỉ thấy Nghiễm Hàn thánh nữ với sắc mặt đỏ bừng đi tới chỗ hắn, thân thể thướt tha, cái eo nhỏ nhắn lộ ra.
Mái tóc đen nhánh xõa tới vai, tấm lụa hồng nhạt mỏng manh mang theo nét kiều diễm mê hoặc, đôi ngọc thỏ trước ngực cao vút run rẩy, tưởng chừng muốn phá tung y phục mà thoát ra ngoài.
Thứ mê người nhất chính là một đôi mắt to long lanh, khi nhìn quanh liên tục bắn ra những ánh sáng mê hoặc. Cái mũi tinh xảo, đôi môi anh đào hồng nhuận khẽ nhếch lên, dường như đang cầu xin hắn điều gì đó.
Lâm Dịch cắn nhẹ đầu lưỡi, hít sâu một hơi. Khi lần nữa nhìn về phía trước, phát hiện ra Nghiễm Hàn thánh nữ vẫn đang mặc một thân y phục trắng như tuyết, dùng vẻ mặt bất thiện dõi theo hắn, chỉ là miệng nàng đang thở hổn hển.
Tất cả mọi thứ đều là ảo giác.
Nhưng loại xao động khác thường này quả thực đã tác động mạnh mẽ đến thân thể. Nếu như không tìm được cách hóa giải, e rằng sẽ thực sự rơi vào vực sâu dục vọng.
Lâm Dịch khổ sở nói:
– Nếu ta đoán không lầm, đây là Lục Dục Đại Trận trong ảo trận. Không ngờ trận pháp này lại tồn tại ở đây. Sư phụ ta nói Lục Dục Đại Trận đã sớm biến mất trong thời đại Thái cổ, truyền thừa cũng bị chặt đứt, không ngờ lại gặp phải ở nơi này.
– Sao… Sao… Lục Dục?
Từ sâu trong cổ họng Nghiễm Hàn thánh nữ không kìm được khẽ lẩm bẩm, âm thanh rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy.
Lâm Dịch nghe thấy vậy trái tim nhảy lên một trận, nuốt nước bọt, thở dốc nói:
– Lục dục là chỉ sáu loại dục vọng cơ bản của con người đối với thế giới bên ngoài: sắc (hình tướng, dáng vẻ), thanh (âm thanh), hương (mùi vị), vị (mùi vị), xúc (xúc chạm) và pháp (tâm niệm, ý chí). Nói cách khác…
Sắc mặt Lâm Dịch ửng hồng, dường như đang phải thừa nhận thống khổ cực lớn. Trong lòng Nghiễm Hàn thánh nữ trầm xuống, nàng cắn chặt răng, lạnh giọng hỏi:
– Nói tiếp!
– Nói cách khác… trong tình huống này, nó thường được hiểu thành sáu loại dục vọng đối với người khác phái, chính là tình dục mà các tu sĩ thường nhắc tới.
Cả phòng trong nháy mắt trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người, mang theo một nét kỳ lạ.
Lâm Dịch cách Nghiễm Hàn thánh nữ rất xa, nhưng không gian trong phòng có hạn, hai người vẫn đang nằm trong phạm vi tầm mắt của đối phương.
Lâm Dịch cúi thấp đầu, quỳ trên mặt đất, hai tay nắm chặt thành quyền. Đầu ngón tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, một tia máu nhỏ tràn ra. Cảm giác dục hỏa thiêu đốt đã làm hắn không còn tâm tư để suy nghĩ ��ến việc phá trận nữa.
Hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn Nghiễm Hàn thánh nữ, rất sợ chỉ cần liếc mắt một cái sẽ bị hãm sâu vào đó, biến thành công cụ bị dục vọng chi phối.
Tuy rằng hắn và Nghiễm Hàn thánh nữ không phải là bằng hữu, nhưng hắn cũng không phải loại người làm chuyện bỏ đá xuống giếng như vậy.
Một loạt cảm giác khô nóng dồn dập ập đến đã làm cả người hắn dâng lên máu nóng, hai mắt đỏ hồng, ý thức cũng dần dần bắt đầu trở nên mờ mịt.
Lâm Dịch không biết Nghiễm Hàn thánh nữ có thể chịu đựng được loại dục vọng này hay không. Thế nhưng hắn biết, nếu cứ tiếp tục chống chịu thế này, hắn sẽ mất đi chút lý trí cuối cùng.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa có sự đồng ý.