Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 4

Tần Mục vỗ vai Chu Tiểu Mai, nói: – Tiểu Mai tỷ, đừng nói vậy mà. Anh không biết nên tiếp tục câu chuyện thế nào cho phải.

Chu Tiểu Mai nhe răng cười: – Anh không định để tôi đứng ngoài sân lạnh đấy chứ?

Tần Mục vội vã dẫn Chu Tiểu Mai vào nhà. Căn phòng gọn gàng sạch sẽ, cho thấy anh là người khá ngăn nắp.

Vừa khép cửa lại, Chu Tiểu Mai đã thắp nến lên. Nàng dường như còn quen thuộc căn phòng này hơn cả Tần Mục.

Tần Mục vừa định mở lời thì Chu Tiểu Mai đã lao vào lòng anh như một cơn gió, đôi môi họ lại một lần nữa quấn quýt. Bàn tay Tần Mục cũng chẳng hề "ngoan ngoãn", luồn vào eo Chu Tiểu Mai, vuốt ve làn da mềm mại. Cảm giác lạnh từ tay anh lướt trên da thịt khiến Chu Tiểu Mai hơi rùng mình. Giữa nụ hôn nồng cháy, bàn tay Chu Tiểu Mai vô tình vuốt lên đầu Tần Mục, làm chiếc mũ tuột xuống, để lộ băng gạc trắng toát.

PHỐC. Nụ hôn sâu dứt, Chu Tiểu Mai nhìn vết băng trên đầu Tần Mục, bật cười che miệng. Mãi một lúc sau, nàng mới hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.

Tần Mục chẳng giải thích gì, chỉ biết ngượng nghịu cười. Chu Tiểu Mai cởi áo khoác, ném lên giường Tần Mục rồi nói: – Để tôi xem nào! Nói đoạn, nàng định gỡ băng gạc, xem xét vết thương của anh.

Tần Mục nắm lấy cổ tay Chu Tiểu Mai, đôi mắt anh sáng rực nhìn thẳng vào nàng. Chu Tiểu Mai thoáng bối rối, biết rõ mình đã "tự động đưa tới cửa", khó mà thoát được. Nàng đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí hỏi: – Anh… anh nhìn cái gì vậy?

Tần Mục chậm rãi thở dài, ngón tay vuốt nhẹ cằm Chu Tiểu Mai, nâng khuôn mặt nàng lên. Chu Tiểu Mai sóng mắt đưa tình, toàn thân toát ra vẻ quyến rũ.

– Tiểu Mai tỷ... Tần Mục cảm thấy mình như một thằng ngốc, chẳng biết nên nói gì.

Chu Tiểu Mai khẽ cười duyên, giãy nhẹ khỏi tay Tần Mục, vỗ đầu anh một cái rồi nói: – Nhóc con, đừng nghĩ lung tung. Vài hôm nữa Tiểu Mai tỷ sẽ giới thiệu cho cậu một cô gái tốt, tôi làm bà mai đáng tin lắm đấy.

Dứt lời, sóng mắt nàng lại khẽ đưa, trong đó ẩn chứa một nỗi buồn man mác.

Đầu Tần Mục như nổ tung, trong tâm trí anh hiện lên những ký ức thuở xa xưa với Chu Tiểu Mai, tựa như một dòng sông nhỏ chảy xiết trong lòng. Đây là cô gái thanh mai trúc mã của anh, một người cũng chất chứa nhiều nỗi buồn.

Thấy Tần Mục há hốc mồm, Chu Tiểu Mai nhõng nhẽo cười, nói: – Anh mau đi ngủ đi, bây giờ nên đốt lò sưởi lên, đắp chăn sớm kẻo lạnh.

Tần Mục chậm rãi vuốt ve mái tóc đen nhánh dài của Chu Tiểu Mai, nhất thời không biết nói gì cho phải.

Chu Tiểu Mai cảm nhận bàn tay ấm áp của Tần Mục lướt nhẹ, mặt nàng ửng đỏ, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Bỗng nhiên, nàng nhận ra tay anh đang từ từ di chuyển xuống, dần dần tiến đến những phần nhạy cảm trên cơ thể nàng. Nàng không kìm được khẽ kêu lên một tiếng, đẩy Tần Mục xuống giường gạch rồi chạy vội ra ngoài.

Tần Mục ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Chu Tiểu Mai, vừa dở khóc vừa dở cười.

Sáng hôm sau, Tần Mục thức dậy, đang chuẩn bị đánh răng rửa mặt rồi ra phố dạo chơi thì bên ngoài cửa ra vào truyền đến những âm thanh ầm ĩ. Trong đó không chỉ có tiếng nói lớn của các lão đàn ông mà còn cả những giọng the thé của mấy bà thím.

Tần Mục nghi hoặc đi ra sân. Vừa định mở cửa thì anh nghe thấy tiếng la ó từ bên ngoài: – Tiểu Hà, cô còn chống chế gì nữa! Hôm nay bọn tôi phải tìm thằng Tần Mục nói cho rõ ràng, làm gì có chuyện đắc tội thần tài chứ?

Ngay sau đó lại nghe giọng Hà Tinh vang lên: – Các bác, các chú ơi, Tần thôn trưởng nói Lý Kim Bưu sử dụng lao động trẻ em là phạm pháp, là điều quốc gia không cho phép!

Một giọng đàn ông lớn tiếng đáp: – Lao động trẻ em là cái gì chứ, tôi chả biết. Tôi chỉ biết thằng tiểu lục tử nhà tôi ở ngoài đó một năm có thể kiếm ba ngàn đồng. Sang năm mà không được đi nữa thì bọn tôi lấy gì mà ăn, lấy gì mà uống đây?

Nghe đến đó, Tần Mục cũng hiểu rõ vấn đề. Hóa ra Lý Kim Bưu đã tuyên bố sang năm sẽ không dùng người của thôn Tây Sơn nữa, đây là cách ông ta ép dân làng phải làm khó anh. Hiểu được điều này, Tần Mục đã có tính toán. Anh thò tay kéo then cửa, vừa mở cửa ra thì một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn ngã chúi xuống. Tần Mục vội vàng đỡ lấy. Không biết Chu Tiểu Mai rời đi kiểu gì mà cánh cửa đã cài then khóa chặt rồi.

Hà Tinh vội vàng đứng bật dậy, sắc mặt đỏ bừng nhìn ra đám đông bên ngoài.

Thấy Tần Mục bước ra, các thôn dân đều lộ vẻ tức giận, trong đó một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi quát lên: – Thằng nhóc con, mày đúng là không biết trời cao đất rộng! Mày dám đắc tội thần tài, mày thật sự không muốn sống nữa rồi.

– Lão Lâm ở phía tây đấy ạ. Hà Tinh lí nhí nói.

Tần Mục khẽ gật đầu, nhìn lướt qua những thôn dân xung quanh rồi lớn tiếng nói: – Tốt lắm, xem ra hôm nay sự tức giận của bà con không hề nhỏ. Mời mọi người vào trong phòng đi, có chuyện gì thì cứ từ từ nói.

Nói rồi, anh hơi nghiêng người, nhường lối vào nhà.

Lão Lâm dẫn đầu bước vào, những người khác có vẻ hơi rụt rè, nhưng cuối cùng cũng theo vào sân. Tần Mục chỉ tay vào trong phòng, nói: – Tiểu Hà, đun nước đi. Lâu lắm rồi không có khách đến chơi, chẳng có gì đãi mọi người cả.

Hà Tinh gật đầu rồi đi vào trong.

– Chú Lâm, nói đi, rốt cuộc là có chuyện gì? Tần Mục nhìn chú Lâm đang ngồi xổm hút thuốc lá vấn, hỏi.

Lão Lâm rít liền hai hơi thuốc, thở dài nói: – Thằng nhóc con à, mày còn nhỏ chưa hiểu chuyện. Lý Kim Bưu là một nhân vật lớn, đến chú của mày cũng chẳng dám đắc tội với hắn ta. Giờ mày chọc vào hắn, chẳng khác nào cắt đứt nguồn việc làm của cả thôn đâu.

Tần Mục nhìn quanh. Các thôn dân đều dõi mắt về phía Lão Lâm, rồi người nọ người kia bắt đầu trách cứ Tần Mục không phải, rằng anh đã đắc tội Lý Kim Bưu.

– Nói như vậy đúng là trẻ con không hiểu chuyện. Tần Mục nghe họ nói cả buổi, sau khi nhận rõ thân phận của từng người, anh tổng kết lại tất cả những lời ấy chỉ gói gọn trong một chữ – tiền.

Lũ trẻ con choai choai ra ngoài làm, Lý Kim Bưu lo ăn ở, mỗi tháng nhận ba trăm đồng tiền công – một con số không hề nhỏ ở cái thôn nghèo khó này.

Lão Lâm trừng mắt, nói: – Còn không phải sao? Thằng nhóc con à, tao khuyên mày nên đi gặp "thần tài" mà xin lỗi đi. Bằng không, chẳng những mày không làm được trưởng thôn, mà ngay cả thôn Tây Sơn chúng ta cũng phải ăn không khí mà sống thôi.

Tần Mục mỉm cười, nhàn nhạt hỏi lại: – Ý của chú là bảo tôi đi xin lỗi Lý Kim Bưu?

– Còn không phải sao? Lão Lâm trừng mắt. Những người khác cũng nhao nhao khuyên Tần Mục nên đi xin lỗi Lý Kim Bưu.

Tần Mục im lặng một lát rồi đứng dậy, anh chỉ tay về phía những ngọn núi lớn bao quanh, hỏi: – Các vị lão gia, các cô, các thím nhìn xem, xung quanh chúng ta là cái gì?

Nghe Tần Mục hỏi vậy, mọi người nhao nhao đáp: là núi, là đá.

Nội dung này được truyen.free biên tập và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free