Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bà Cốt Khương Tô - Chương 31:

Trịnh Dung Dung cẩn thận hỏi: “À thì, tiên cô à, có phải thứ đó đã bị cô tiêu diệt rồi không?” Khương Tô “hừ” một tiếng: “Nếu không cô nghĩ vừa rồi tôi ở dưới giếng làm gì? Bơi lội à?” “Rương của tôi đâu?” Khương Tô nói.

“Ở chỗ này!” Trịnh Dung Dung vội vàng xách cái rương đến đưa cho cô.

Rồi cô ta nhìn thấy Khương Tô mở rương, lấy một tờ giấy vàng trống trơn bên trong ra, chấm chút chu sa, vẽ một phù chú phức tạp lên tờ giấy vàng, sau đó tiện tay gấp lại thành hình tam giác rồi đưa cho cô ta: “Lá bùa này, ban ngày cô đeo trên người, buổi tối ngủ thì đặt dưới gối. Ma quỷ sẽ không dám đến gần cô.” Trịnh Dung Dung cẩn thận nhận lấy rồi nắm chặt trong lòng bàn tay: “Cảm ơn tiên cô.” Khương Tô đóng rương lại, nói: “Được rồi, nhớ nói với mẹ cô mang tiền đến cho tôi.” Sau đó xách rương lên, mở cửa phòng đi ra ngoài.

Trương Tiểu Kiều vẫn còn đứng chờ ngoài cửa, nhìn thấy Khương Tô, cậu ta bỗng ngẩn người một lát, rồi hóa đá. Khương Tô rất hưởng thụ những ánh mắt kinh ngạc pha chút sợ hãi này, cô nghiêng đầu, nháy mắt, ánh mắt như có điện phóng về phía Trương Tiểu Kiều: “Tôi đẹp không?” Trương Tiểu Kiều như bị điện giật, trong lòng tê dại, buột miệng thốt lên: “Đẹp…” Khương Tô lập tức khẽ cong môi, véo nhẹ má cậu ta, sau đó vỗ đầu: “Chậc, nhóc con đúng là ngoan ghê.” Sau đó vui vẻ xách rương đi xuống lầu.

Trương Tiểu Kiều hơi mở to mắt, ngơ ngác đưa tay xoa khuôn mặt vừa bị Khương Tô véo nhẹ, sau đó gãi đầu, khẽ thì thầm: “Ai là nhóc con chứ…” “Trương Tiểu Kiều, cậu đứng đây làm gì đó?” Trịnh Dung Dung vừa đi từ trong phòng ra, đã nhìn thấy Trương Tiểu Kiều đứng trước cửa ngẩn người vuốt mặt mình, thấy hơi khó hiểu. “Không có gì.” “Sao mặt cậu đỏ quá vậy?” “… Tại trời nóng thôi.”

“Cô còn nhỏ tuổi không lo học hành đi, làm cái nghề phù thủy này làm gì? Giáo viên ở trường học không dạy cô đây là mê tín dị đoan sao? Lại còn làm ra chuyện nguy hiểm như vậy, hôm nay là do cô mạng lớn, nếu không thì mất mạng như chơi rồi!” Lúc Trương Tiểu Kiều và Trịnh Dung Dung xuống lầu thì phát hiện viên cảnh sát đẹp trai kia đang răn dạy Khương Tô. Khóe môi Khương Tô khẽ nhếch lên, nói một câu: “Chú cảnh sát à, anh có muốn vớt thi thể dưới giếng lên rồi mới răn dạy tôi không?” Trình Nham nhíu mày: “Cô nói cái gì?” “Bên dưới giếng có một thi thể.” Khương Tô nói: “Tôi mệt rồi, về ngủ đây.” Nói xong cô quay đầu nói với bà Trịnh: “Được rồi, nhiệm vụ của tôi đã xong xuôi, bà Trịnh, bà dặn tài xế đưa tôi về, còn nữa, ngày mai nhớ mang tiền đến nhà tôi.” Cô dừng lại một chút rồi bổ sung thêm: “Đúng rồi, tốt nhất nên là tiền mặt, tôi thích tiền mặt.” Nói xong cô xách rương lên đi ra ngoài.

“Từ từ đã, vừa rồi cô nói đến thi thể?” Trình Nham kéo Khương Tô lại. Khương Tô rụt tay ra: “Anh xuống đó vớt lên chẳng phải sẽ biết sao? Để anh ấy làm.” Cô chỉ vào vị cảnh sát mới vừa thay đồ lặn. Sau đó cô thẳng thừng bỏ đi, không ngoảnh đầu lại. Trương Tiểu Kiều vội vàng nói với bà Trịnh: “Dì à, vậy cháu cũng về đây!” Sau đó nhanh chân đuổi theo Khương Tô.

“Khụ, à thì, cô không cần đi học sao?” Trương Tiểu Kiều hỏi, trông Khương Tô cũng khoảng tuổi cậu, nếu như đi học thì chắc cũng đang học cấp ba. “Không cần.” Khương Tô đáp cụt lủn. Vừa lúc tài xế đã mở cửa mời cô vào xe, cô nhanh chóng ngồi vào trong xe. Trương Tiểu Kiều chỉ có thể nhìn Khương Tô ngồi vào xe rồi nghiễm nhiên rời đi. Có lẽ bởi vì gia cảnh tốt đẹp, còn có ngoại hình sáng sủa cho nên dù ở trường học hay là ra ngoài Trương Tiểu Kiều đều rất được lòng người, nhưng trước mặt Khương Tô cậu ta luôn có cảm giác không chút hấp dẫn với cô. Sự nhiệt tình của cậu ta luôn bị dội một gáo nước lạnh, không khỏi cảm thấy thất bại.

Mọi nỗ lực chuyển ngữ tác phẩm này chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free