[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 362: Chương 362
Sáng sớm hôm sau, Hỏa Sư Đà bắt đầu lựa chọn nhóm người đầu tiên tiến vào Niên Luân Mộ Địa để điều tra. Có người vô cùng hưng phấn, nhưng cũng có người dè dặt cẩn trọng. Dù hung danh của Niên Luân Mộ Địa hiển hiện rõ ràng, nhưng những người như Vũ La, chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhận ra điều bất thường, lại rất ít. Nhìn bề ngoài, Niên Luân Mộ Địa trông hết sức hiền hòa, không giống một hung địa. Bởi vậy, rất nhiều người dũng cảm ghi tên tham gia, còn những người dè dặt cẩn trọng đa phần là những kẻ lớn tuổi, lão luyện.
Hỏa Sư Đà hiểu rõ tâm tư của mọi người, ai cũng nghĩ rằng người xông vào trước sẽ giành được nhiều lợi ích hơn. Số người báo danh rất đông, nhưng ông ta vẫn nghiêm ngặt tuân theo lệnh Vũ La, chỉ chọn mười người.
Mọi người lập tức không phục, tranh cãi rất lâu rồi mới đưa ra quyết định: mỗi Thần Trủng chọn ra một người, còn hai chỗ trống sẽ dành cho những người báo danh rút thăm.
Sau khi chọn được mười người, đúng chính Ngọ họ liền tiến vào Niên Luân Mộ Địa.
Tuy Niên Luân Mộ Địa vô cùng rộng lớn, nhưng đứng trên sườn núi vẫn có thể nhìn thấy doanh trại của Bát Đại Thần Trủng ở phía bên kia. Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu, Nguyễn Xạ Nhật cũng phái một toán người tiến vào Niên Luân Mộ Địa đúng chính Ngọ.
Hỏa Sư Đà thấy vậy, liền chạy xuống dặn dò mười người đang chuẩn bị tiến vào:
– Bát Đại Thần Trủng phía đối diện cũng đã phái người vào rồi, chúng ta không thể thua kém bọn họ. Các ngươi hãy cẩn thận một chút cho ta, nếu có thể lấy được Hoàn Hồn Thảo, các ngươi sẽ lập được công đầu.
Mười người đồng loạt hét lớn một tiếng, rồi quay đầu vọt thẳng vào Niên Luân Mộ Địa.
Đứng trên cao nhìn xuống, tầng ngoài cùng cũng không rộng lắm, chỉ khoảng năm mươi trượng. Mười người này xông vào, với tốc độ của họ, hẳn là có thể vượt qua rất nhanh mới phải, nhưng rồi họ lại như đá chìm đáy biển, không một chút tiếng động nào.
Trong số mọi người ở đó, chỉ có Vũ La nhận ra rằng sau khi mười người kia vọt vào, ánh sáng trong rừng đột nhiên tối sầm lại. Vốn dĩ có thể nhìn rõ khoảng cách năm, sáu cây cổ thụ, nay chỉ còn thấy được hai, ba cây.
Vũ La cau mày thật chặt.
Qua nửa canh giờ vẫn không có động tĩnh gì, đến lúc này, mọi người mới bắt đầu cảm thấy hoảng sợ.
Vốn dĩ họ cũng chỉ còn lại hơn bảy mươi người, mười người tiến vào lần này tương đương với một phần bảy lực lượng của họ, nhưng vẫn chưa thể đột phá được tầng thứ nhất.
Phía đối diện chợt bay lên một luồng khói màu vàng, Hỏa Sư Đà tức tối nện mạnh một quyền xuống đất, khiến đất đá tung bay khắp nơi:
– Xem ra người của Bát Đại Thần Trủng đã đột phá được tầng thứ nhất.
Bên cạnh có người an ủi:
– Người bọn họ phái đi nhiều hơn chúng ta.
Nhưng đợi thêm nửa canh giờ, chẳng những người phe mình không có hồi âm, mà ngay cả đối phương cũng chẳng có động tĩnh gì.
Vũ La thầm than một tiếng, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra được chủ ý nào.
Niên Luân Mộ Địa quá mức đáng sợ, mười tên chiến sĩ Yêu tộc vào trong đó, ngay cả tầng thứ nhất cũng không thể đột phá. Hơn nữa, những chiến sĩ Yêu tộc này đều là những người hùng mạnh được chọn lựa từ các Thần Trủng.
Cả buổi chiều, đội ngũ đều chìm đắm trong bầu không khí nặng nề, hầu như không ai nói chuyện.
Đêm xuống, Vũ La vẫn tu luyện Cửu Long Thôn Nhật như trước, trong Long Cung, Linh Long vẫn ngủ say. Vũ La mở bừng mắt, trầm tư một lúc lâu.
Sáng sớm hôm sau, Hỏa Sư Đà cùng các Hổ Báo chiến sĩ liền tìm đến hắn:
– Vũ La Đại nhân, chúng ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu trở về như vậy, chúng ta không cam lòng, dù thế nào cũng phải vào xem một lần.
Vũ La liếc nhìn mọi người một cái, chỉ hỏi:
– Các ngươi không sợ chết ư?
– Sợ!
Hỏa Sư Đà thản nhiên đáp:
– Nhưng nếu cứ thế lủi thủi trở về, chẳng những không cam lòng, mà sau khi trở về còn bị người ta nhạo báng.
Vũ La lập tức quyết định:
– Được thôi, vậy mọi người sẽ cùng nhau đi vào, nhưng khi đến địa phương mà các ngươi không đủ năng lực tiến sâu hơn thì phải dừng lại. Ta nhất định phải đoạt được Hoàn Hồn Thảo, sau khi vào trong, có lẽ ta cũng không còn dư sức chiếu cố các ngươi, ta cũng không thể vì các ngươi mà từ bỏ Hoàn Hồn Thảo. Các ngươi đã hiểu rõ chưa?
Bọn Hỏa Sư Đà liếc nhìn nhau, sau đó đồng thời gật đầu:
– Chúng ta đã rõ, tuyệt không dám liên lụy Đại nhân.
Vũ La gật đầu một cái:
– Nếu đã như vậy, chính Ngọ chúng ta xuất phát!
Hôm nay quả thật không may, sáng sớm trời còn có nắng, nhưng đến gần trưa, mây đen bắt đầu từ bốn phương tám hướng kéo tới. Đến khi chính Ngọ, mây đen đã che kín cả bầu trời, khí dương cương suy yếu tột độ. Bọn Hỏa Sư Đà có thể cảm giác rõ ràng, âm khí bên trong Niên Luân Mộ Địa đang tăng mạnh.
– Đại nhân, có nên đợi thêm một ngày nữa không?
Hỏa Sư Đà do dự hỏi.
Trong lòng Vũ La cũng cảm thấy nặng nề, đây là sự ngẫu nhiên sao, e rằng chưa chắc... Nếu kẻ ẩn trong Niên Luân Mộ Địa đã hùng mạnh tới mức có thể ảnh hưởng tới sự biến hóa của thời tiết, thì dù kéo dài sang ngày mai cũng chẳng khác gì.
Hắn vung tay lên, giọng cương quyết như chém đinh chặt sắt:
– Tiến vào!
Nếu là trước kia, Vũ La tỏ ra cương quyết độc đoán như vậy, ắt sẽ có người không phục, sẽ lên tiếng tranh cãi vài câu. Thế nhưng hiện tại, những người còn sống sót đã tin tưởng Vũ La tới mức tuyệt đối. Vũ La vừa dứt lời tiến vào, đám chiến sĩ Yêu tộc lập tức xông về phía rừng cây.
Vừa tiến vào tầng thứ nhất, lập tức có một cảm giác kỳ dị ập vào mặt, giống như một lớp lụa mỏng phớt qua.
Mọi người quay đầu lại, sau lưng bọn họ đã là một màn sương mù dày đặc, không còn nhìn rõ cảnh vật ngoài rừng.
Theo bản năng, mọi người lại càng tiến nhanh hơn, Hỏa Sư Đà quát lớn:
– Vây thành vòng tròn, đề phòng cẩn thận!
Hơn sáu mươi người chia thành hai vòng tròn, Vũ La ở trung tâm.
Vừa vào rừng, mọi người mới phát hiện ra bên trong hết sức âm trầm lạnh lẽo, chợt nghe Kim A Na kinh ngạc thốt lên:
– Vì sao những thân cổ thụ này lại trông giống mặt người như vậy…
Mọi người nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện chẳng những những thân cổ thụ này to lớn đều đặn, hơn nữa trên thân cây còn có hình mặt người đang nhăn nhó dữ tợn, giống như người đang chịu đau đớn khốn khổ.
Tuy rằng mọi người đều là chiến sĩ Yêu tộc thân kinh bách chiến, nhưng ở trong khu rừng như vậy, họ cũng cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Tất cả mọi người vô cùng cẩn thận đi được một lúc, không ngờ lại đi tới một khoảng đất trống. Vũ La khoát tay, thản nhiên nói:
– Không cần đi về phía trước nữa. Nếu vượt qua được thử thách ở đây, chúng ta sẽ có thể tiến sâu vào khoảng đất trống này; còn nếu không, tất cả sẽ chôn xác tại chỗ này.
Mọi người nghe vậy giật mình kinh hãi, Vũ La chỉ vào một gốc cổ thụ gần đó.
Thân cây cổ thụ này cũng nhăn nhó kinh khủng, lúc đầu mọi người vẫn chưa nhìn rõ, sau đó chợt nghe Kim A Na kinh hô lên thất thanh:
– Mặt người trên cây này vì sao lại giống Tả Viễn như vậy…
Tả Viễn chính là một trong mười chiến sĩ Yêu tộc tiến vào rừng hôm qua. Kim A Na vừa kêu lên, mọi người cẩn thận nhìn lại, quả nhiên phát hiện tuy rằng gương mặt trên cây nhăn nhó vặn vẹo, nhưng nét mặt quả thật có vài phần tương đồng với Tả Viễn.
Mọi người còn đang nhìn chằm chằm ‘Tả Viễn’, trong rừng cây phía sau lưng thình lình sáng lên hai điểm hồng quang. Sau đó dường như lan truyền, trong cả khu rừng tăm tối sáng lên từng cặp điểm hồng quang như vậy.
– Cẩn thận!
Vũ La cao giọng kêu to. Dường như hưởng ứng tiếng kêu của hắn, tất cả cổ thụ xung quanh đồng thời mở bừng hai mắt, toát ra hồng quang đỏ rực như máu, mang theo vẻ oán độc lạnh lùng, nhìn mọi người chăm chú.
Cuối cùng mới là cặp mắt của gương mặt Tả Viễn chậm rãi mở ra.
Lúc mắt của những cây cổ thụ này còn nhắm, dường như chúng phải chịu đựng tất cả đau khổ trên thế gian này. Nhưng sau khi chúng mở mắt ra, dường như đã chuyển dời tất cả những đau khổ này vào trong ánh mắt.
Bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, bất kể là ai cũng sẽ cảm thấy không dễ chịu.
Cây quỷ cố ý chừa ra khoảng đất trống này, tạo thành một địa điểm phục kích.
Lá cây quỷ run lên kịch liệt, mặt đất sủi lên bùn đất cuồn cuộn. Từng cây quỷ bắt đầu di chuyển, cành cây to tướng hóa thành những xúc tu hung tợn, trong mắt đỏ ngầu toát ra vẻ hung tàn bạo ngược, chậm rãi di chuyển, dần dần hình thành thế bao vây mọi người. Bản dịch văn chương này thuộc độc quyền của truyen.free.