Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 361: Chương 361

Có thể trở thành Hổ Báo chiến sĩ, có lẽ chỉ cần vũ lực hùng mạnh là được. Nhưng muốn trở thành Đại Tế Ti, mưu trí phải hơn người. Bất kể Khoái Tông hay Nguyễn Xạ Nhật, đều là những kẻ túc trí đa mưu.

Niên Luân Mộ Địa có liên quan đến việc âm thú xung quanh bạo phát. Vũ La có thể nghĩ ra điều này, thì những người khác cũng không ngoại lệ. Chính vì Nguyễn Xạ Nhật nhìn thấu điểm này nên mới xung phong dẫn người chạy tới Niên Luân Mộ Địa.

Lúc này Nguyễn Xạ Nhật dẫn quân đóng ở phía Đông Niên Luân Mộ Địa, còn Vũ La cùng đoàn người thì lập doanh trại ở phía Tây.

Vừa đặt chân đến Niên Luân Mộ Địa, ai nấy đều tỏ ra hết sức thận trọng trước sự tồn tại của hung địa nổi tiếng này. Đến cả đám hung thú hùng mạnh cũng không dám tới quấy rầy.

Vũ La và những người khác cũng không nôn nóng tiến về phía trước. Sau khi lập doanh trại xong, Hỏa Sư Đà bèn triệu tập các Hổ Báo chiến sĩ, rồi mời Vũ La tới. Mọi người cùng nhau bàn bạc về bước đi tiếp theo.

Các Hổ Báo chiến sĩ của các Thần Trủng cũng chẳng có ý kiến gì khả dĩ. Vũ Uyên sơn này vốn là nơi khỉ ho cò gáy, cho dù tổ chức Địa Liệp Long cũng hiếm khi lựa chọn nơi đây. Mọi người gần như chẳng hiểu biết gì về Niên Luân Mộ Địa đầy thần bí này, nên đương nhiên không thể đưa ra ý kiến gì hay.

Hỏa Sư Đà cũng bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Vũ La với vẻ mong chờ.

Tuy rằng Hỏa Sư Đà có chút bản l��nh, nhưng muốn dẫn dắt nhiều Thần Trủng như vậy thì quả thật hơi quá sức. Cũng may coi như Hỏa Sư Đà biết cách dùng người, quyết định sử dụng người có năng lực, hoặc có thể nói là ỷ lại, nên đã giao phó tất cả chuyện quan trọng cho Vũ La.

Vũ La trầm ngâm một lúc, quyết định vào giữa trưa mai sẽ phái một toán nhân mã nhỏ nhoi tiến vào Niên Luân Mộ Địa thăm dò tình hình, sau đó mới định đoạt.

Tất cả mọi người đều gật đầu, xử lý như vậy là ổn thỏa.

Sở dĩ chọn vào giữa trưa là vì khi đó dương khí mạnh nhất, có thể áp chế lực lượng trong Niên Luân Mộ Địa.

Đến tối, Hỏa Sư Đà vốn không tin tưởng Bát Đại Thần Trủng, đã an bài không ít lực lượng gác đêm. Vũ La một mình ở trong trướng bằng da thú, đả tọa tu luyện Cửu Long Thôn Nhật.

Gần đây hắn đã đạt tới cảnh giới Long Hồ đỉnh phong, chính là thời khắc mấu chốt. Tuy rằng chưa tìm được cơ hội đột phá, nhưng hưng thịnh ắt có suy tàn. Nếu không cẩn thận giữ vững trạng thái hùng mạnh hiện có, rất có thể sẽ sụt giảm, bỏ lỡ mất cơ hội đột phá.

Lần này Vũ La vừa vận chuyển công pháp Cửu Long Thôn Nhật, Linh Long trong Long Hồ đã dài chừng bảy trượng, đang tung tăng bơi lội trong hồ như cá.

Lúc này nếu có đối thủ công lực tương đương, Vũ La chỉ cần thả Linh Long ra, cắn một cái là có thể hấp thu sạch sẽ linh nguyên của đối thủ.

Tuy nhiên, "công lực tương đương" ở đây chỉ xét về tu vi cảnh giới, chứ không phải chiến lực thực tế.

Cảnh giới Long Hồ của Vũ La tương đương với tu sĩ cảnh giới Cửu Cung Quàng Hạ. Đáng tiếc hiện tại Vũ La đối mặt với toàn là cường giả như quái đằng vạn năm, Đại Tế Ti Nguyễn Xạ Nhật, cho dù Cửu Long Thôn Nhật bá đạo vô cùng, nhưng trong lúc nhất thời cũng không có đất dụng võ.

Đến lúc trăng lên giữa trời, Vũ La rõ ràng cảm giác được hàn khí xung quanh ngày càng tăng lên. Cửu Long Thôn Nhật nuốt lấy linh nguyên, bỗng nhiên, trong từng đợt hàn khí xung quanh, rất nhiều tia năng lượng lạnh giá nhỏ li ti thừa cơ hội dung nhập vào cơ thể hắn. Vũ La giật mình kinh hãi, nhưng không đợi hắn kịp phản ứng, những tia năng lượng lạnh như băng kia đã theo kinh mạch xâm nhập vào trong nguyên hồn Vũ La vô cùng nhanh chóng.

Vũ La đang thầm kêu không ổn, bất ngờ phát hiện dưới tác dụng của luồng năng lượng lạnh lẽo này, nguyên hồn của hắn lại được tăng cường.

Hắn còn đang kinh ngạc, tia năng lượng kia lại xảy ra biến hóa, tách ra khỏi nguyên hồn, thuận lợi tiến vào Minh Đường Cung, sau đó tất cả dung nhập vào trong Linh Long.

Vũ La chỉ cảm thấy trong đầu nổ ầm một tiếng, cảnh vật trước mắt bỗng nhiên biến đổi, chỉ thấy sóng xanh ngập trời, quay cuồng không ngớt, trong tai nghe thấy từng đợt tiếng nước chảy. Lúc này hắn mới kịp phản ứng, thì ra mình đang dùng thị giác của Linh Long để nhìn thế giới này.

Trong lúc còn đang kinh ngạc, ý thức của hắn lập tức tách khỏi thân thể Linh Long trở lại bản thể. Vũ La nhìn lại Linh Long, có chút cảm giác kỳ quái, thoáng động trong lòng, ý thức lại dung nhập vào trong cơ thể Linh Long lần nữa, chỉ thấy trước mắt sóng xanh vạn trượng.

Vũ La nghi hoặc trong lòng, chẳng lẽ đây là Thần Ngoại Hóa Thần?

Luồng năng lượng lạnh như băng rót vào cơ th�� khi nãy đã phân hóa nguyên hồn của hắn, luyện thành một đạo Thần Ngoại Hóa Thần, gửi trên thân thể Linh Long. Nói cách khác, hiện tại Linh Long là Thần Ngoại Hóa Thần của hắn.

Pháp môn Thần Ngoại Hóa Thần cũng không hiếm thấy, chỉ có điều Tu Chân Giới trong vài ngàn năm qua không chú trọng vào việc sử dụng các loại linh hồn phụ, nên các pháp môn liên quan đến chúng cũng dần mai một, chẳng còn ai chú tâm tu luyện.

Quan niệm phổ biến trên Tu Chân Giới chính là chỉ cần nguyên hồn hùng mạnh, những pháp môn khác chỉ là râu ria không đáng kể.

Dĩ nhiên, nói Thần Ngoại Hóa Thần không khó khăn là so với tiền kiếp của Vũ La, hắn đã từng muốn luyện thành Thần Ngoại Hóa Thần, tu luyện Hạn Bạt Huyết Phần thành đệ nhị nguyên hồn của mình, đáng tiếc không thể thành công.

Tới đời này của Vũ La, hầu như không có năng lực tu luyện Thần Ngoại Hóa Thần.

Nhưng không ngờ rằng lần này lại thuận thế mà thành, có cảm giác như không làm mà hưởng, khiến cho Vũ La cảm thấy hơi bỡ ngỡ. Có điều rốt cục Thần Ngoại Hóa Thần này là tốt hay xấu, Vũ La cũng chưa biết được.

Nhưng có một điểm, Vũ La biết rất rõ ràng, hiện tại Linh Long cũng tương đương với bản thân hắn. Nói cách khác, chỉ cần Linh Long có đột phá, tỷ như phá nát bản thân, cải tạo hình thể... chắc chắn Vũ La cũng sẽ cảm nhận được.

Hắn không khỏi cười khổ một tiếng, còn đang suy nghĩ xem luồng năng lượng lạnh lẽo kia rốt cục là thứ gì, bỗng nhiên Linh Long thoáng động. Vũ La lập tức truyền ý thức của mình vào cơ thể Linh Long.

Lần này vừa chuyển dời xong, Vũ La chỉ cảm thấy giữa ngực và bụng mình có cảm giác lạnh thấu xương cuồn cuộn không ngừng, khiến cho hắn giật nảy mình. Chẳng lẽ là luồng năng lượng Băng Hàn này đang tác quái?

Chẳng qua là ý thức của Vũ La trên thân thể Linh Long chưa quen. Trong lúc nhất thời, hắn muốn vận dụng Thần Hỏa của Kỳ Lân Tý tới tiêu diệt cỗ hàn khí kia. Bỗng nhiên, cảm giác không thoải mái ập đến, hắn há miệng thật to, cất lên một tiếng long ngâm rất lớn, khiến cho cả mặt Long Hồ bùng phát sóng âm, chấn động nước cuộn rào rào, bắn ra tung tóe.

Một đạo hào quang màu xanh đ��m từ trong miệng Linh Long phun ra, bắn vào hồ nước, chỉ nghe một loạt tiếng "răng rắc" đóng băng vang lên, mặt hồ xuất hiện đầy sương lạnh.

Nhưng ngay sau đó, ở vị trí đạo hào quang màu xanh đậm kia chậm rãi dâng lên một ngọn núi băng, mơ hồ có dáng vóc của một cung điện.

Vũ La giật mình, nhưng ngay sau đó cảm giác được đạo hào quang màu xanh đậm kia có một mối liên hệ kỳ diệu với Linh Long.

Linh lực trong thân thể Linh Long không ngừng trút vào, Vũ La thoáng động trong lòng. Cung điện băng kia cũng xảy ra biến hóa, thay đổi hình dáng theo ý niệm của hắn.

Mà lúc này, theo linh lực trút ra, thân thể Vũ La đang thu nhỏ lại. Dường như có vô số ngón tay đang ra sức bóp đầu hắn, đau đớn vô cùng.

Cửu Long Thôn Nhật không ngừng vận chuyển, hấp thu linh khí từ bên ngoài để bổ sung.

Lúc này Vũ La cũng đã hiểu ra, trước mắt rõ ràng chính là cơ duyên. Hắn cũng chẳng quan tâm luồng năng lượng Băng Hàn kia rốt cục có lai lịch thế nào, lập tức hấp thu nhanh chóng.

Lần này, lực lượng Băng Hàn thẳng tiến vào Minh Đường Cung, chạy một vòng trong thân thể Linh Long, sau đó dung nhập vào đạo hào quang màu xanh đậm kia.

Hàn khí càng ngày càng nặng, rất nhanh đạo hào quang màu xanh đậm kia đã chiếu rọi khắp cả Long Hồ. Một tầng sương lạnh lướt qua, cả Long Hồ hóa thành một ngọn núi băng rất lớn. Đỉnh núi theo ý của Vũ La ảo hóa ra một cung điện băng tinh, hiện tại cũng không lớn lắm, chỉ có diện tích chừng ba mẫu. Nói là cung điện không khỏi có chút miễn cưỡng, với hình dáng hiện tại chỉ có thể xem như một trang viên nhỏ.

Tuy nhiên, đây đã là năng lực cực hạn hiện tại của Vũ La.

Vốn Linh Long có chiều dài bảy trượng, hiện tại thu lại chỉ còn nửa trượng, thân thể cũng càng cô đọng hơn, nhưng hiện tại cũng cần nghỉ ngơi một phen.

Đầu Vũ La đau như búa bổ, cố gắng bay lên, lảo đảo rơi vào trong Long Cung. Thân thể gục xuống, lập tức cảm thấy mí mắt nặng trĩu, nhanh chóng ngủ say.

Linh Long đã ngủ say, Vũ La thu ý thức trở lại thân thể mình, nhưng cảm giác đau đớn khó chịu này cũng không hề giảm bớt.

Hắn không có cách nào, đành cưỡng ép Động Động cùng tu luyện với mình.

Bất kể thế nào, đột phá thành công cảnh giới Long Cung, so ra cũng tương đương tu sĩ cảnh giới Cửu Cung Hầu Môn, lực lượng của Cửu Long Thôn Nhật tăng lên không ít.

Một miếng Ngọc Tủy ấy vậy mà chỉ sau một lần hô hấp, linh khí đã bị hấp thu sạch sẽ, hóa thành phấn vụn.

Sau khi liên tiếp nuốt lấy linh khí của chín mươi chín miếng Ngọc Tủy, Vũ La mới có thể ổn định bước đầu cảnh giới Long Cung. Có điều Linh Long trong Long Cung cũng không có dấu hiệu lớn lên, vẫn còn đang say ngủ.

Vũ La mở mắt, thở ra một hơi thật dài. Động Động bất mãn chí chóe vài tiếng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Vũ La chằm chằm, vung móng lên múa may mấy cái, tỏ ra tức giận vì bị "cưỡng bức lao động", sau đó bay vù trở vào trong Thiên Phủ Chỉ Quốc.

Vũ La không bận tâm đến tiểu gia hỏa, sau khi nuốt hai viên linh đan mà cảm thấy không có hiệu quả gì, hắn bèn chọn ra hai món trong số dược liệu của Yêu tộc, bắt chước cách Yêu tộc dùng chúng. Bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một cỗ khí thế mờ nhạt tỏa ra.

Đó là khí thế thuộc về cường giả, chỉ có cường giả mới cảm ứng được.

Tuy rằng cảnh giới của Vũ La không cao, nhưng nguyên hồn của hắn là nguyên hồn Đế Quân chân chính, nên mới cảm ứng được cỗ khí thế này.

Vũ La ngẩng đầu nhìn ra xa, quả nhiên thấy một người đang ngồi trên một ngọn đồi con nằm ở phía Bắc của thung lũng này.

Vũ La đứng dậy, c���t bước đi qua đó.

Ngọn đồi này có vị trí vô cùng đắc địa, nằm ngay giữa hai hướng Đông và Tây.

Nguyễn Xạ Nhật đang ngồi xếp bằng trên đồi. So với ban ngày, y lộ vẻ tiêu sái hơn dưới ánh trăng. Trường bào rộng thùng thình bay lất phất theo gió đêm, đuôi tóc buộc thả sau lưng cũng tung bay không ngớt.

Trước mặt y bày hai bình rượu.

Khác với loại bình rượu có bụng rộng của Nhân tộc, tuy rằng bình rượu của Yêu tộc cũng có bụng rộng, nhưng cổ và miệng bình rất nhỏ, lại có thêm quai cầm.

Nhân tộc thường sử dụng chén để uống rượu, ấy là hạng người hào sảng. Đa số Yêu tộc dùng bình mà uống, như vậy cho tới say mèm cũng không có gì là lạ.

Nguyễn Xạ Nhật nốc một ngụm, đặt bình rượu xuống, nhìn Vũ La cười nói:

- Ngồi.

Y chính là đường đường Đại Tế Ti Bát Đại Thần Trủng, địa vị vô cùng hiển hách. Cho dù có lòng muốn giao hảo với Vũ La, cũng sẽ không hành động nông cạn như bọn Hỏa Sư Đà. Nguyễn Xạ Nhật đã dùng chính sự chân thành của mình để đối đãi với Vũ La, đây cũng là một thủ đoạn khéo léo đ�� bày tỏ thiện ý và sự thân thiết.

So với bọn Hỏa Sư Đà, thủ đoạn này hiển nhiên cao minh hơn rất nhiều.

Vũ La cũng cười một tiếng, bưng bình rượu còn lại lên uống một ngụm.

Nguyễn Xạ Nhật cười hỏi:

- Thế nào?

- Rượu ngon!

Vũ La đặt bình rượu xuống, khen một câu.

Nguyễn Xạ Nhật hơi có vẻ tự hào:

- Hống Tuyền Thần Trủng chúng ta ủ rượu, đương nhiên bất phàm.

Hai người chạm bình rượu với nhau nghe cạch một tiếng, sau đó mạnh ai nấy nâng bình lên nốc ừng ực một hơi dài. Vũ La chùi mép, cười lớn:

- Đã thật!

Đã rất lâu Vũ La chưa được uống rượu thích thú như vậy. Cảm giác hiện tại chỉ có khi uống rượu cùng bọn Kiều Hồ, Mã Hồng ở Nhược Lô Ngục mà thôi.

Nguyễn Xạ Nhật cười một tiếng, đặt bình rượu xuống nói:

- Vũ huynh đệ có từng nghe qua câu này hay chưa: “Hoàn hồn tiên đoạn hồn.”

Vũ La lắc đầu:

- Giải thích thế nào?

Đương nhiên hắn chưa nghe nói qua. Đừng nói hắn là Nhân tộc, ngay cả Yêu tộc sinh trưởng tại địa phương cũng không có mấy người nghe nói qua câu này.

Nguyễn X��� Nhật không có biểu hiện gì đắc ý, chỉ nói đơn giản:

- Những lời này ám chỉ Hoàn Hồn Thảo. Hoàn Hồn Thảo quả thật có thể cải tử hoàn sinh, nhưng muốn lấy được Hoàn Hồn Thảo, hầu như không thể tránh khỏi một cuộc chém giết. Trong lịch sử Đông Thố, mỗi một lần Hoàn Hồn Thảo xuất hiện, cũng sẽ có vô số cường giả bỏ mạng theo.

Vũ La thầm đồng ý với những lời này. Thiên Đạo tuần hoàn, nếu như muốn cải tử hoàn sinh, đương nhiên phải trả một cái giá không nhỏ.

Nguyễn Xạ Nhật nhìn hắn một cái, chỉ vào Niên Luân Mộ Địa bên dưới nói:

- Ta có một ít tin tức muốn chia sẻ với Vũ huynh đệ. Ta biết những tin này mà Vũ huynh đệ lại không biết, hai bên chúng ta cạnh tranh với nhau, đối với ngươi mà nói tự nhiên không công bằng. Nếu ta không nói cho ngươi, dù là thắng trận này cũng là thắng không vẻ vang.

Vũ La ôm quyền:

- Đại Tế Ti quang minh lỗi lạc, kính xin chỉ giáo.

Đây không phải là lúc tự cao. Đối mặt với Niên Luân Mộ Địa quỷ dị này, Vũ La cũng không khỏi tỏ ra cẩn trọng. Hắn cũng không phải là Kim Tiên bất tử, vạn nhất sa vào trong đó mà không ra được, ắt sẽ trở thành phân bón cho Quỳ Mộc mà thôi.

Biết thêm một chút tin tức, tự nhiên sẽ nắm chắc hơn một phần.

- Niên Luân Mộ Địa vốn có mười tầng. Nghe nói vào thời Hồng Hoang, một vị cổ Tiên bị kẻ gian hãm hại mà chết, chết không nhắm mắt, oán khí ngưng kết mà thành.

- Cũng vì truyền thuyết này, đã có không biết bao nhiêu cường giả xâm nhập vào trong đó, muốn tìm bảo khố của vị cổ Tiên kia. Cho nên trên thực tế Niên Luân Mộ Địa này không hề hẻo lánh, chỉ có điều những người tiến vào trong đó đều có tu vi tuyệt cao, Yêu tộc tầm thường không biết.

Vũ La gật đầu đồng ý. Hắn từng đứng ở đỉnh phong của thế gian này, hiểu rất rõ ràng suy nghĩ của những cường giả siêu cấp tiến vào Niên Luân Mộ Địa. Đã bao nhiêu năm qua, thế giới này chưa từng có ai phi thăng. Những tu sĩ chưa tới đỉnh phong, ai nấy đều cố gắng vươn tới. Nhưng sau khi đạt đỉnh phong rồi, bọn họ vẫn cảm thấy hoang mang mờ mịt. Cảm giác như vậy có thể khiến cho con người điên cuồng, cho nên nghe nói có di tích của cổ Tiên, cho dù là cơ hội cực kỳ bé nhỏ tới mức không có khả năng, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua.

- Ngược lại những kẻ tu vi không cao minh, sau khi tiến vào được ba tầng, biết không thể tiến thêm được nữa, thức thời rời khỏi. Từ đó mới lan truyền chuyện Niên Luân Mộ Địa ra ngoài.

- Nghe nói trong đó có tất cả mười tầng. Tầng ngoài cùng là nguy hiểm ít nhất, nhưng cũng không dễ gì vào được. Nghe nói trong đó có mười vạn quỷ binh, mỗi một gốc cây cổ thụ cũng là một thành viên quỷ binh. Mười vạn quỷ binh có một ngàn Quỷ Tướng thống lĩnh. Trên Quỷ Tướng có còn Quỷ Soái, Quỷ Vương nữa hay không, vậy thì không biết được.

- Niên Luân Mộ Địa, một ngàn năm mới có thể sinh ra một vòng. Vòng ngoài cùng chính là mới sinh ra trong một ngàn năm trở lại đây. Càng đi vào trong, niên kỷ của những cây cổ thụ kia càng cao, nhưng vòng cuối cùng không chỉ có một vạn năm thọ mệnh, tin tức trong đó khó lòng biết được.

- Vào trong tầng hai, nghe nói có mười vạn quỷ binh, vào tầng ba nghe nói có tám vạn quỷ binh. Nếu căn cứ theo như vậy mà phỏng đoán, càng đi vào trong, quỷ binh lại càng hùng mạnh, Quỷ Tướng lại càng không cần nói tới.

- Theo như những người trở ra nói lại, trong đó có không ít quỷ binh, Quỷ Tướng đã đạt tới cảnh giới cường giả, có thể thao túng dị bảo và binh khí công sát, quả thật là khó lòng chống đỡ.

- Nhưng chuyện kỳ quái chính là, khoảng đất trống giữa hai tầng với nhau lại hết sức an toàn, chưa từng có người nào bị công kích ở đó.

- Tình huống đại khái chính là như vậy, Vũ huynh đệ trăm ngàn lần cẩn thận.

Nguyễn Xạ Nhật nói xong, Vũ La cau chặt đôi mày, trầm ngâm một lúc, sau đó nhìn Nguyễn Xạ Nhật chắp tay nói lời cảm tạ:

- Đa tạ Đại Tế Ti chỉ điểm.

Nguyễn Xạ Nhật chỉ cười:

- Không cần khách sáo.

Phiên bản tiếng Việt này, được truyen.free dày công biên tập, hy vọng sẽ mang đến trải nghiệm trọn vẹn cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free