[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 363: Chương 363
Một chiến sĩ Yêu tộc không giữ nổi bình tĩnh, hoàn toàn phát điên, thét lên chói tai, rời khỏi đội ngũ xông về phía trước.
– Trở về...
Hỏa Sư Đà còn chưa dứt lời, đám quỷ cây xung quanh đã hành động trước. Hàng chục quỷ cây thình lình há to miệng như những lỗ đen, mạnh mẽ hút tên chiến sĩ Yêu tộc đang mất tinh thần. Nhất thời, y bay vút lên không. Do bị nhiều quỷ c��y từ các hướng khác nhau đồng loạt hút, thân hình y bị kéo bổng lên.
Thấy con mồi sắp vào miệng, đám quỷ cây không chịu nhượng bộ, cây nào cũng ra sức hút mạnh hơn. Chiến sĩ Yêu tộc kia kêu thảm thiết liên tục. Thình lình giữa không trung nổ ầm một tiếng. Thân thể y bị lực hút của hàng chục quỷ cây xé tan xác, máu thịt văng vãi khắp trời. Chưa kịp rơi xuống đất, rất nhiều quỷ cây xung quanh đã vội vã xông tới, gào thét, từng luồng âm phong quét qua, hút khô máu thịt của chiến sĩ kia, không để lại một giọt nào.
Thấy cảnh tượng tàn khốc trước mặt, ai nấy đều giật mình kinh hãi. Những chiến sĩ Yêu tộc còn sống sót đến giờ đều không phải dạng vừa, thêm vào thể chất cường hãn trời sinh của Yêu tộc. Thế mà đám quỷ cây này, chỉ bằng lực hút, lại có thể xé nát thân thể một chiến sĩ. Quả thực, chúng đáng sợ vô cùng.
Vũ La nhận ra, lực hút của đám quỷ cây đã nghiền nát nguyên hồn của chiến sĩ Yêu tộc đó trước, khiến thân thể y mất đi sự khống chế, đương nhiên dễ dàng bị xé tan.
Đám chiến sĩ Yêu tộc thấy vậy kinh hãi, trở nên hết sức khẩn trương. Vòng vây của quỷ cây ngày càng khép chặt, lúc này muốn rút lui cũng không thể nữa rồi.
– Vũ La Đại nhân, làm... làm sao bây giờ...
Hỏa Sư Đà lại không có chủ ý, mồ hôi lạnh ứa ra, lắp bắp hỏi Vũ La. Vài chiến sĩ Yêu tộc đã bắt đầu hối hận, lẽ ra không nên tiến sâu vào khu rừng này.
Không thấy Vũ La đáp lời, Hỏa Sư Đà quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy hai mắt Vũ La khép hờ, dường như thân thể đang toàn lực đề phòng, nhìn chằm chằm vào quỷ cây có gương mặt Tả Viễn. Dường như đám quỷ cây xung quanh không phải là vấn đề đối với hắn, chỉ có gương mặt này mới là mối đe dọa thực sự.
Bỗng nhiên, một tiếng thở dài u oán vang lên, như vọng ra từ lòng đất, từ những oan hồn đã bị đè nén tự bao giờ. Đôi mắt ‘Tả Viễn’ lộ vẻ mệt mỏi, khóe môi khô héo giật giật, làm rơi xuống những mảnh vỏ cây:
– Lại có sinh vật sống bước vào đây sao? Gần đây, thức ăn không đến nỗi tệ...
Quỷ cây này vừa lên tiếng nói, Hỏa Sư Đà sợ đến mức dựng tóc gáy, hầu như theo bản năng vung tay lên. Dị bảo của y hóa thành một đạo hàn quang, đâm thẳng vào mắt ‘Tả Viễn’.
‘Tả Viễn’ chỉ khẽ ngẩng đầu lên, há miệng hút một cái. Dị bảo kia không chút sức phản kháng, lập tức bị hút vào cái miệng đen ngòm của ‘Tả Viễn’.
Hỏa Sư Đà chỉ cảm thấy như có một cái miệng cắn vào cổ họng, đau đớn đến nỗi thét lớn một tiếng, phun ra ngụm máu tươi xa ba thước.
Dị bảo giống như bản mệnh pháp bảo của tu sĩ, vậy mà quỷ cây kia lại nuốt chửng dễ dàng đến thế. Sau khi nuốt vào bụng, không biết nó dùng thủ đoạn gì, dị bảo nháy mắt tan nát, Hỏa Sư Đà cũng bị thương không nhẹ.
Xung quanh vang lên tiếng xào xạc, tất cả quỷ cây cùng nhau ùa tới. Vũ La nhìn chằm chằm ‘Tả Viễn’, trong lòng chợt bừng tỉnh ngộ:
– Quỷ Tướng!
Quỷ Tướng nuốt chửng dị bảo của Hỏa Sư Đà, thể hiện chiến lực mạnh mẽ, nhưng lại lộ vẻ chưa thỏa mãn, đau khổ lẩm bẩm:
– Máu thịt... chỉ có máu thịt mới xoa dịu được nỗi đau của chúng ta. Các huynh đệ, xông lên!
Vừa dứt lời, đám quỷ cây đang xông lên bỗng trở nên cuồng bạo, từ thân chúng hiện ra bộ mộc giáp bảo vệ. Một số quỷ cây khác biến đổi thành những thanh đao gỗ sắc bén, điên cuồng gào thét xông tới.
Từ trên cao nhìn xuống, xung quanh toàn là quỷ cây hùng mạnh, vô cùng vô tận. Vài chục người Vũ La bị vây hãm ở giữa, giống như con thuyền nan giữa biển cả, có thể bị sóng dữ nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Quỷ Tướng xông lên. Khác với những quỷ cây khác, Quỷ Tướng đã có thể hóa hình người, ít nhất cũng giống được tám phần. Cành cây hóa thành hai cánh tay, rễ cây biến thành hai chân, thân khoác giáp gỗ, thậm chí còn có một miếng hộ tâm kính màu vàng. Quỷ Tướng chộp ra sau lưng, rút một thanh mộc kiếm dài ba trượng. Tay trái nó vung lên, một tấm mộc thuẫn cao hai trượng, rộng chừng một trượng xuất hiện.
Mộc kiếm gõ vào mộc thuẫn, vang lên những tiếng thình thịch đều nhịp, giống tiếng trống trận của quân đội. Âm thanh đó vừa vang lên, đám quỷ cây xung quanh càng thêm cuồng bạo. Lập tức, bảy, tám chiến sĩ Yêu tộc bị quỷ cây lôi ra khỏi đội hình. Sau đó một đám quỷ cây ùa lên điên cuồng, chỉ nghe vài tiếng kêu thảm thiết. Khi đám quỷ cây tản ra, trên mặt đất chỉ còn lại một vũng máu.
Quỷ Tướng vẫn gõ mộc thuẫn. Âm thanh ấy gây áp lực nặng nề cho các chiến sĩ Yêu tộc. Nó bước tới từng bước một, mỗi bước để lại dấu chân sâu chừng một tấc, hết sức rõ ràng. Mỗi bước chân tiến lên, âm khí trên người Quỷ Tướng lại tăng thêm một phần, hồng quang cuồng bạo trong mắt nó cũng theo đó mà bùng lên.
Cuối cùng, khi đến trước đội hình của các chiến sĩ Yêu tộc, hai chiến sĩ đối diện với Quỷ Tướng bị ánh mắt nó lướt qua. Một luồng dao động tinh thần cuồng bạo nháy mắt đâm thẳng vào nguyên hồn của cả hai. Chỉ nghe hai người hét thảm một tiếng, trúng thương mà lùi về phía sau. Đội hình lập tức xuất hiện một lỗ hổng. Đám quỷ cây gào thét ùa tới, chuẩn bị xông vào từ lỗ hổng đó, tàn sát các chiến sĩ Yêu tộc.
Vũ La giáng quyền trái xuống, thế mạnh ngàn cân, nhìn bề ngoài có vẻ chậm rãi nhưng thực ra lại cực nhanh. "Ầm" một tiếng vang lên, một vòng lửa màu vàng nhạt khuếch tán trên mặt đất. Đám quỷ cây đang bao vây xung quanh bị ngọn lửa thiêu cháy rừng rực, rất nhanh đã nổ tung thành từng mảnh nhỏ. Những quỷ cây xông lên trước càng thảm hơn, bị nổ tan xác, vụn gỗ bay tán loạn khắp trời.
Nương theo những vụn gỗ bay tán loạn che khuất tầm nhìn, ánh mắt Quỷ Tướng bỗng trở nên sắc bén hẳn:
– Ha ha, ngươi bị lừa rồi.
Quỷ Tướng lách mình tiến tới, mộc thuẫn trong tay nó quét mạnh một cái, đánh bay ba chiến sĩ Yêu tộc. Lập tức, lỗ hổng mở rộng ra, Quỷ Tướng xông thẳng vào vung kiếm chém Vũ La.
Thanh mộc kiếm khổng lồ phát ra tiếng "vù", chớp mắt đã tới, chỉ còn cách Vũ La chưa đầy một thước. Phía dưới mộc kiếm, khí lưu sắc bén cuồng bạo thổi quét khiến đất đá bay tán loạn, vô số nhánh cây như những mũi tên bắn ra tứ phía.
Vốn Quỷ Tướng và Vũ La đang đề phòng lẫn nhau, nhưng vì các chiến sĩ Yêu tộc xung quanh, Vũ La không thể không ra tay, nên bị Quỷ Tướng đoạt mất tiên cơ.
Quỷ Tướng tung ra một kiếm mười phần nắm chắc, nhưng sắc mặt Vũ La không hề kinh hoàng, ngược lại còn nở một nụ cười quỷ dị:
– Kẻ bị lừa chính là ngươi!
Lúc này, Quỷ Tướng cảm thấy không ổn, nhưng đã quá muộn. Dưới chân nó bỗng nhiên bạo phát một cỗ lực lượng. "Ầm" một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, khắp trời là lửa màu vàng. Quỷ Tướng bị nổ hất bay lên không, một chân đã tan tành, giữa không trung không thể mượn lực. Thân hình Vũ La chợt lóe lên, đã tới bên cạnh nó. Quyền trái mang theo vệt lửa dài như sao băng, đánh mạnh vào ngực Quỷ Tướng.
Quỷ Tướng điên cuồng hét lên một tiếng, giơ mộc kiếm gác ngang đỡ lấy một quyền của Vũ La. Bốp một tiếng vang lên. Ngọn lửa màu vàng đánh vỡ nát mộc kiếm, ánh lửa bùng lên, mộc kiếm tan tành, vụn gỗ bùng cháy khắp trời.
Trong khoảnh khắc này, Vũ La chuyển "Lực Bạt Sơn" từ tay trái sang tay phải, giơ hữu chưởng lên chộp mạnh vào đầu Quỷ Tướng.
Trong vụ va chạm vừa rồi, nửa thân Quỷ Tướng đã trở nên tê dại, lần này không thể tránh né. Nó miễn cưỡng xoay người, cũng chỉ tránh được nửa cái đầu, nửa còn lại bị chộp vỡ nát, nhìn qua thê thảm vô cùng.
Vũ La không dám sử dụng thần lực, sợ rừng Bồng Kinh Thần Mộc của mình bị âm khí ô nhiễm, chỉ sử dụng "Thiên Mệnh Thần Phù". Vốn dĩ, Thần Hỏa bên trong Kỳ Lân Tí trời sinh khắc chế quỷ hồn.
Nếu nói về khắc chế âm hồn, không nghi ngờ gì "Kim Ô Thần Hỏa" là tốt nhất, "Kỳ Lân Thần Hỏa" còn kém một bậc.
Dù vậy, Quỷ Tướng cũng không chịu nổi, ngã lăn xuống đất. Nó vội vàng đạp chân thật mạnh, lập tức ẩn mình vào giữa đám bộ hạ. Vũ La đã nổi sát tâm, không còn lo nghĩ nhiều nữa. Một tay sử dụng Kỳ Lân Tí, một tay sử dụng "Lực Bạt Sơn", hắn xông thẳng vào giữa đám quỷ cây. Song chưởng hắn xuất ra liên tục, mỗi một quyền đánh ra chắc chắn có một quỷ cây chết đi. Nếu không bị đốt thành tro bụi, cũng bị sức mạnh đánh cho tan tành thành gỗ vụn.
Quỷ Tướng đang liều mạng chạy nhanh về phía sau, cảm thấy có thể dừng lại thở dốc. Nhưng vừa dừng lại, chợt nghe bộ hạ phía sau kêu thảm thiết liên hồi. Quỷ Tướng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Vũ La đang đuổi theo sát nút. Hắn đi qua đâu, nơi đó hỗn loạn một trận. Đám quỷ cây không một cây nào là đối thủ một hiệp, khoảng cách với Quỷ Tướng chỉ còn chừng ba, bốn bước.
Quỷ Tướng sợ đến nỗi hồn phi phách tán, lúc này không còn phong độ cao thủ như trước, co giò bỏ chạy.
Đám quỷ cây phía sau nó cũng lập tức giải tán. Vũ La vung tay trái lên, tạo ra một ngọn roi lửa, "vù" một tiếng quất mạnh, quấn lấy thân Quỷ Tướng đang bỏ chạy. Vũ La kéo mạnh, Quỷ Tướng lảo đảo sắp ngã xuống đất. Hắn liền xông tới thật nhanh, hai tay hợp chưởng vỗ mạnh vào thân Quỷ Tướng.
Ầm một tiếng vang lên, mặt đất khẽ rung chuyển. Thân hình Quỷ Tướng bị đập tan tành, vụn gỗ như ám khí bay tứ phía. Một luồng âm hồn đen kịt bay ra, trong đó ẩn chứa vô số gương mặt quỷ dữ tợn, gào thét giận dữ, mà gương mặt Tả Viễn nằm ở trên cùng.
Một ngọn lửa màu vàng chui vào luồng âm hồn này, đốt cháy nó hóa thành một làn khói trắng.
Quỷ Tướng vừa chết, đám quỷ cây xung quanh lập tức giải tán. Những cây chạy chậm bị các chiến sĩ Yêu tộc quấn lấy, bảy, tám người xúm lại đập cho tan tành. Tuy nhiên, các chiến sĩ Yêu tộc không có bản lĩnh như Vũ La, đa số quỷ cây đều chạy thoát.
Đám quỷ cây tới nhanh như vũ bão, rút đi cũng vội vã. Đến khi tất cả quỷ cây đã rút lui, mọi người mới khó lòng tin vào mắt mình, nhìn bãi chiến trường ngổn ngang. Niềm vui sống sót sau kiếp nạn bùng lên trong lòng. Chẳng biết ai khơi mào, mọi người cùng nhau cất tiếng hoan hô.
Trên mặt đất rơi vãi không ít mộc đao, mộc kiếm, mộc giáp – những thứ mà đám quỷ cây bỏ lại. Hỏa Sư Đà cầm lên một món, nhìn qua rồi đưa cho Vũ La, mặt không đổi sắc nói:
– Chẳng qua chỉ là trang bị thông thường của quỷ cây, không thể sánh được với dị bảo của ta.
Lúc này, y đang cảm thấy đau lòng. Nếu Vũ La không đánh tan tành Quỷ Tướng đó, thanh mộc kiếm và mộc thuẫn của nó còn giữ được, ắt hẳn là bảo bối bất phàm.
Đương nhiên, ý nghĩ này cũng chỉ chợt lóe qua. Ai nấy đều biết rõ, nếu không nhờ một quyền của Vũ La bức lui đám quỷ cây, đội hình của bọn họ đã sớm bị công phá. Nếu không nhờ Vũ La giết chết Quỷ Tướng, ắt hẳn đám quỷ cây đã chẳng chịu rút đi.
Ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái. Vũ La lại cau mày quan sát xung quanh, sau đó xua tay:
– Nhanh chóng trang bị, còn một trận chiến kịch liệt nữa.
Mọi người đã thành chim sợ cành cong, cuống quýt tranh giành trang bị. Dù trang bị không ít, nhưng cũng không đủ cho mỗi người một món. Ai cướp được coi như may mắn, không cướp được cũng chẳng dám cãi cọ. Bởi vì hiện tại, ngay cả bọn họ cũng cảm nhận được một cỗ khí thế hùng hậu của địch.
Cảm giác này không phải là tác động trực tiếp lên thân thể, mà là thông qua nguyên hồn, tác động lên tinh thần, khiến người ta có cảm giác vô lực chống cự. Đã có vài chiến sĩ Yêu tộc hai chân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.
– Hừ!
Vũ La quát to một tiếng. Một luồng âm ba có thể nhìn thấy bằng mắt thường từ đầu lưỡi hắn bay ra, luồng âm ba màu trắng nhạt đó phá vỡ áp lực tinh thần kia. Lúc này, các chiến sĩ Yêu tộc mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Xung quanh mọi người lúc này vẫn là một màn sương mù âm u, trên đầu lại là mây đen cuồn cuộn.
Dưới lòng đất, nơi mà nhóm Vũ La không thể nhìn thấy, những chiếc rễ của Quỳ Mộc đang vận chuyển từng luồng âm khí. Trên bầu trời, những nhánh Quỳ Mộc tụ tập từng luồng hắc khí từ bốn phương tám hướng.
Bên trong hắc khí, có thể mơ hồ nhìn thấy những gương mặt nhăn nhó đau đớn.
Ở một nơi phía Tây khu rừng, một con Quỷ Tướng đang ��au đớn vặn vẹo thân thể. Lực lượng của tối thiểu ba vạn gốc Quỳ Mộc từ bốn phương tám hướng vọt tới chui vào thân Quỷ Tướng này, khiến thân nó suýt chút nữa nổ tung. Vô số âm hồn hội tụ trong một thân thể, những âm hồn này đều tranh đoạt quyền kiểm soát.
Sau khi âm lực và âm hồn bay ra khỏi thân Quỳ Mộc, tất cả Quỳ Mộc giống như những ngọn đèn đã tắt, lặng lẽ đứng yên giữa rừng, trên thân cây không còn gương mặt dữ tợn.
Sau khi tất cả âm lực, âm hồn rót vào thân thể Quỷ Tướng đó, nó ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, nhưng lại không phát ra âm thanh nào. Chỉ có một cột sáng màu đen rất lớn từ cái miệng như lỗ đen của Quỷ Tướng phóng vút lên cao.
Tuy lặng lẽ không tiếng động, nhưng vô cùng quỷ dị.
Cuối cùng, thân thể Quỷ Tướng này bắt đầu sụp đổ, vỡ vụn thành từng mảnh. Nhưng dường như trong rừng cây này có một lực lượng thần bí nào đó, bất kể thân thể Quỷ Tướng tổn hại tới mức nào, cũng có thể chữa trị vô cùng nhanh chóng.
Chỉ là, lực lượng của ba vạn gốc Quỳ Mộc quá đỗi hùng mạnh, bất kể thế nào Quỷ Tướng này cũng không chịu nổi. Thân hình nó dần dần phát sinh biến hóa. Sau khi nửa thân dưới vỡ nát, nó lại tái sinh một lần nữa, mọc ra tám chân giống như loài nhện. Đầu nó mọc ra hai sừng, tay trái trở nên giống như càng bò cạp. Cuối cùng, sau lưng nó nổ "đùng" một tiếng, mở ra đôi cánh khô quắt thật lớn. Đến lúc này, cả quá trình biến dị mới xem như hoàn thành.
Vô số oan hồn tranh đoạt đến cuối cùng, rốt cuộc có một oan hồn thành công, nắm được quyền kiểm soát thân thể. Gương mặt Quỷ Tướng biến hóa vài vạn lần, cuối cùng mới trở nên cố định.
– Ha ha ha...
Giọng cười của nó nghe như ác ma từ dưới địa ngục vọng lên, hết sức chói tai, khiến người ta nghe thấy tâm thần hoảng hốt.
Bởi vì vòng rừng cây tầng thứ nhất này mới sinh ra không lâu, vẫn chưa thể sinh ra Quỷ Vương. Quỷ Tướng đã không thể ngăn cản đám người này xâm nhập, cỗ lực lượng trong vô minh kiểm soát Niên Luân Mộ Địa này không thể không nhúng tay vào, mới tạo ra một Quỷ Vương.
Quỷ Vương vừa mới sinh ra cao lớn vô cùng. Tiện tay thò ra sau lưng rút một cái, một thanh chiến phủ xuất hiện.
Toàn thân nó từ trên xuống dưới, ngoại trừ đôi cánh khô, đều mặc giáp trụ hoàn mỹ, hoàn toàn sinh ra vì chém giết.
Nhóm Vũ La đang cảnh giác quan sát bốn phía trong màn sương mù, chợt cảm nhận được một luồng khí tức cuồng bạo, thị uy, không hề che giấu quét tới. Nhóm Hỏa Sư Đà giật mình kinh hãi:
– Lực lượng thật là hùng mạnh!
Ngay cả Hỏa Sư Đà, cả đời cũng chưa từng thấy qua lực lượng hùng mạnh đến vậy. Cho dù là quái đằng vạn năm mà y từng gặp lần trước, nếu so với luồng khí tức này cũng kém xa.
Y có chút lo lắng nhìn Vũ La, lòng tin hơi dao động, không biết Vũ La có thể ứng phó hay không.
Vũ La cũng âm thầm kêu khổ trong lòng. Chỉ dựa vào lực lượng mà hắn có thể vận dụng hiện tại, quả thật rất khó ứng phó trận đại chiến sắp tới. Nhưng không thể để bại lộ thân phận, vậy phải làm thế nào?
Vũ La chậm rãi giơ song chưởng lên, dùng "Thiên Phủ Chỉ Quốc" gia trì bản thân, phát tán lực lượng của rừng Bồng Kinh Thần Mộc, rừng Ngọc Trúc và Bích Ngọc Đằng. Ba loại thần lực này chồng lên nhau, quả nhiên mãnh liệt mênh mông, thành công thu hút sự chú ý của cường giả sau làn sương mù tới hắn.
Vũ La hơi nghiêng đầu nói với nhóm Hỏa Sư Đà:
– Các ngươi lập tức lui ra ngoài. Ta chỉ có thể làm được bấy nhiêu, ai muốn ở lại chịu chết, ta tuyệt đối sẽ không chiếu cố kẻ đó.
Hỏa Sư Đà không nói nửa lời, quay đầu bước đi. Cỗ khí thế kia quả thật không phải sinh vật nào có khả năng có được. Hỏa Sư Đà hiểu rõ Vũ La không nói sai, ở lại chỉ có đường chết.
Bản dịch này là thành quả lao động của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức.