[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 350: Chương 350
Kim A Na vô cùng cẩn thận trèo lên một cây đại thụ, cố gắng không làm rung động bất cứ chiếc lá nào. Thân thể nàng hết sức mềm dẻo, xoay vặn mình thành một tư thế khó lòng tưởng tượng, dán sát vào thân cây.
Phía trước có hai luồng khí tức âm hồn hùng mạnh, nàng muốn tìm một con đường an toàn để đi qua giữa chúng.
Không ai biết được vì sao đột nhiên bên ngoài Vũ Uyên sơn lại xuất hiện nhiều âm thú hùng mạnh đáng sợ đến vậy. Tám chiến sĩ của Phượng Kim Thần Trũng nếu đồng loạt xông lên, đương nhiên có thể giải quyết hai con âm thú này, nhưng sợ rằng sẽ kinh động đến những âm thú khác. Hơn nữa, cho dù thắng, bọn họ cũng sẽ tổn hao không nhỏ. Nơi này mới chỉ là vòng ngoài Vũ Uyên sơn, còn chưa tiến sâu vào trong, nếu tiêu hao quá nhiều, vậy thì họ chẳng cần vào núi nữa, cứ thế quay về Thần Trũng là được rồi.
Kim Hà Hạo ở phía sau đang nói thầm với mọi người:
– Vũ Uyên sơn cũng là một trong những Cổ Địa, nhưng từ trước tới nay chưa từng nghe nói nơi này có âm thú xuất hiện, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Âm thú có lực sát thương rất lớn đối với Yêu tộc, âm thú hùng mạnh thậm chí có thể nuốt chửng thần lực. Khi chiến đấu với âm thú, Yêu tộc như bị trói tay trói chân, hoàn toàn không được tự nhiên.
Vũ La không rành về Đông Thổ, nhưng bọn Kim Hà Hạo biết rất rõ ràng, trong Vũ Uyên sơn trước kia chưa bao giờ xuất hiện âm thú. Trên thực tế, toàn Đông Thổ đều căm hận sinh vật âm hồn đến tận xương tủy, lịch sử từng có vài lần sinh vật âm hồn bạo phát gây ra tai họa, càng khiến cho Đông Thổ Yêu tộc vô cùng kiêng kỵ sinh vật âm hồn.
Nhưng bên ngoài Vũ Uyên sơn vô duyên vô cớ xuất hiện rất nhiều âm thú, khiến cho các đại Thần Trũng ở Đông Thổ vô cùng lo lắng.
Kim A Na vô cùng cẩn thận, nhẹ nhàng vén một mảng lá cây che trước mặt mình sang bên. Lập tức toàn thân nàng run lên, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Nàng vừa nhìn thấy thứ gì? Nàng có cảm giác như mình vừa thấy ma, không ngờ lại là Vũ La.
Giữa lãnh địa của hai âm thú, Vũ La như một Yêu tộc nhỏ nhoi ngây thơ không biết gì, với vẻ mặt hồn nhiên, tùy tiện xông vào.
– Không ngờ tên này lại có thể không chết...
Kim A Na có chút khó tin:
– Vận may của hắn tốt quá rồi...
Thực lực mà Vũ La thể hiện ra lúc này là cảnh giới Thất phẩm Hạ, cho nên Kim A Na không thể ngờ được, một chiến sĩ Yêu tộc Thất phẩm Hạ lại có thể trốn thoát khỏi một âm thú Ngũ phẩm.
Vừa rồi nàng khẽ run lên đã khiến cho hai con âm thú nọ chú ý, hai luồng khí tức cường hãn lặng lẽ lan tỏa ra xung quanh. Mà Kim A Na rõ ràng cảm nhận được, hai luồng lực lượng như có như không đang nhắm vào mình chằm chằm, cảm giác này quả thật mười phần không thoải mái.
Trong lòng Kim A Na không khỏi thầm than thở: “Thật đáng chết, không biết vì sao tiểu tử kia lại may mắn như vậy, đi xuyên qua giữa hai con âm thú mà không có chuyện gì. Còn mình lại vô cùng xui xẻo, chỉ khẽ chạm vào nhánh cây một chút đã bị phát hiện.”
Tuy rằng hết sức bực tức trong lòng, nhưng nàng cũng không dám lơ là. Hai âm thú này không thể coi thường, toàn là thực lực Ngũ phẩm trở lên, nếu bị chúng giữ lại, chắc chắn nàng sẽ chết không nghi ngờ gì.
Kim A Na dõi mắt nhìn theo Vũ La phía trước, gương mặt xinh đẹp nở một nụ cười hiểm độc:
– Con tốt thí này quả thật vẫn còn có thể phát huy tác dụng...
Kim A Na tiện tay búng ra một cái, một luồng thần lực hóa thành mềm mại như sợi tơ, bay vút tới quấn lấy thân thể Vũ La, giống như một con linh xà khuấy động một hồi, khiến cho cây cối xung quanh va chạm xào xạc.
Quả nhiên sự chú ý của hai con âm thú kia đã bị dời đi, Kim A Na cảm thấy hai luồng lực lượng nhắm vào mình đã hoàn toàn biến mất, nàng vội vàng tụt xuống đất, liều mạng chạy lùi về phía sau.
Trong rừng, Vũ La nở một nụ cười lạnh lẽo, tay trái vung lên, một đạo Thần Hỏa phóng vút lên cao.
Kim A Na vô cùng vất vả chạy về đội ngũ của mình, sắc mặt bọn Kim Hà Hạo tỏ ra hết sức khó coi:
– Có chuyện gì vậy, vì sao ngươi lại kinh động hai con âm thú?
Kim A Na thở hồng hộc xua tay:
– Đừng nói nhiều nữa, chạy cho mau. Tiểu tử kia đã giúp chúng ta dẫn dụ hai con âm thú rời đi, nếu chúng ta không đi ngay sẽ không kịp nữa.
– Tiểu tử nào vậy?
Kim Hà Hạo sững sờ hỏi.
– Vũ La... Tiểu tử đó vô cùng may mắn, lần đầu đã trốn thoát được.
Những người khác tỏ ra hết sức bất ngờ, nhưng không ai thương hại cho Vũ La. Hai âm thú hùng mạnh đã bị kinh động, tám người bèn đổi hướng khác mà xông ra.
Dưới chân tám người đều có những lá sắt mỏng, bóng loáng vô cùng, sử dụng thần lực khống chế, dán sát mặt đất, lướt qua ngọn cỏ, ngọn cây mà bay đi, tốc độ nhanh như điện chớp.
Bọn họ chạy một hơi đã rời khỏi chỗ cũ mười mấy dặm, lúc này mới ngừng lại. Cả tám người đều chưa hoàn hồn lại được, trên mặt Kim Hà Hạo toát mồ hôi lạnh:
– Thật là may mắn.
Cả tám người đều cảm thấy uất ức trong lòng, đường đường là chiến sĩ tinh nhuệ của Thần Trũng cấp Hai, lại phải bỏ chạy giống như chó mất chủ. Nhưng âm thú thật sự khó đối phó, âm thú Ngũ phẩm trở lên có thể nuốt chửng thần lực. Nếu gặp hai con âm thú Ngũ phẩm trở lên, cho dù bọn họ có Hổ Báo Chiến sĩ Kim Hà Hạo tọa trấn, cũng chỉ có thể tạm tránh mũi nhọn.
Sắc mặt Kim Hà Hạo trở nên hết sức khó coi, muốn đối phó với âm thú, biện pháp tốt nhất là dùng dị bảo để chém giết. Nhưng dị bảo Thiên Thối Kim Mâu mà Phượng Kim Thần Trũng chuyên cấp cho Hổ Báo Chiến sĩ của mình sử dụng đã ra đi cùng vị Hổ Báo Chiến sĩ trước đây, nằm lại bên trong Hỏa Nham cốc.
Hiện tại Hỏa Nham cốc là một nơi tử địa, gần như không thể xâm nhập. Kim Hà Hạo chỉ có thể sử dụng dị bảo của mình, còn kém xa Thiên Thối Kim Mâu, động thủ với âm thú Ngũ phẩm trở lên vô cùng vất vả.
Không khí hết sức nặng nề, tám người không ai nói gì cả.
Đúng vào lúc này, thình lình gần đó vang lên một tràng cười sảng khoái:
– Ha ha ha, thật là trùng hợp, lại gặp chư vị ở nơi này, không ngại tới đây uống chút trà?
Nghe giọng nói này, Kim Hà Hạo và Kim A Na giật nảy mình, sắc mặt đại biến. Những người còn lại nhìn theo phương hướng phát ra âm thanh, lúc này mới nhìn rõ người vừa lên tiếng chính là Vũ La.
Vũ La ngồi cách đó không xa trên một tảng đá lớn, trước người bày một bộ trà cụ tinh xảo, tay đang nâng một chiếc chén nhỏ, thưởng thức trà ngon.
Sắc mặt mọi người đại biến, bọn họ nhớ rất rõ ràng, vừa rồi lúc ngừng lại, trên tảng đá kia không hề có bóng người nào. Vũ La có thể lặng lẽ không tiếng động tiếp cận mà không bị ai phát hiện, chuyện này một chiến sĩ cảnh giới Thất phẩm có thể làm được sao?
– Ngươi... ngươi vẫn còn sống ư?
Kim A Na nhìn hắn với vẻ khó tin, Vũ La cười nói:
– Cũng không có gì, chỉ là con tốt thí như ta hơi khó gặm một chút, cho nên đám âm thú này không giết ta được.
Âm thú hung tàn hiếu sát, một khi quấn lấy đối phương chắc chắn không chết không thôi. Lần đầu tiên Vũ La chạy thoát, có thể cho là may mắn, nhưng lần thứ hai, hơn nữa còn đối mặt với hai con âm thú, thì không thể dùng may mắn mà giải thích được.
Sắc mặt Kim Hà Hạo trở nên ngưng trọng, liếc nhìn mọi người một cái, khẽ quát một tiếng:
– Đi!
Tám người vừa muốn động, Vũ La nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, thản nhiên nói:
– Ta khuyên chư vị không nên khinh suất vọng động, ngồi xuống đây uống chén trà là hơn.
Kim A Na là người đầu tiên như bị đóng đinh tại chỗ, không dám nhúc nhích. Thật ra trong tám người, có vài người manh động nhìn Kim Hà Hạo chờ đợi. Sắc mặt Kim Hà Hạo thay đổi mấy lượt, còn đang do dự, thình lình một tiếng thét điên cuồng vang lên trong cánh rừng sau lưng Vũ La. Một âm thú hết sức khổng lồ nương theo bóng cây mà lần khuất tiến tới, trên đường đi đánh bay vô số đất đá, sau đó vọt tới hết sức cuồng bạo.
Thân thể âm thú này dài hơn ba trượng, đầu to tướng giống như đầu heo rừng, có sáu chiếc răng nanh to dài, thân thể toát ra hào quang mờ ảo óng ánh, hết sức cường tráng.
Có người kinh hô một tiếng:
– Âm thú này đã đạt tới Tứ phẩm.
Âm thú nọ nhìn thấy bọn Kim Hà Hạo, mắt lóe lên tinh quang, gào thét một tiếng xông về phía bọn họ.
Âm thú nuốt chửng thần lực, rất có ích cho bản thân nó. Cho nên vừa nhìn thấy Yêu tộc, nó lập tức hưng phấn xông tới.
– Mọi người cẩn thận!
Kim Hà Hạo hô to một tiếng, sau đó nhanh chóng an bài mọi người chuẩn bị đối phó với kẻ địch:
– Kim Lực, Kim Báo theo ta phòng ngự mặt trước, Kim A Na, Kim Huân phụ trách phòng ngự cánh trái, Kim Tồn Thiện, Kim Tuyết phụ trách phòng ngự cánh phải, Kim Long Tiêu phụ trách mặt sau...
Kim Hà Hạo an bài một cách trật tự chỉnh tề, có phong thái lâm nguy bất loạn, mang ba người chiến lực hùng mạnh nhất đặt tại mặt trước, ngăn cản âm thú công kích.
Tuy nhiên y biết rất rõ ràng thực lực phe mình, dù là có tám chiến sĩ, nhưng đối mặt với một âm thú Tứ phẩm như vậy, cũng chỉ có thể phòng ngự bị động.
Tám người lập tức khẩn trương di chuyển. Trận chiến này, có thể sống sót hay không, trong lòng bọn họ vẫn không dám chắc. Âm thú Tứ phẩm có năng lực nuốt chửng thần lực cao gấp ba âm thú Ngũ phẩm.
Âm thú nọ gào thét một tiếng, răng của nó dễ dàng cày nát đất đá trước mặt, hung hăng xông tới. Âm thú chỉ há miệng hút một cái, sắc mặt tám người lập tức đại biến. Thần lực của họ trong lúc này hơi chuyển động, dường như không còn nằm dưới sự khống chế của họ nữa.
Như vậy thì còn đánh đấm gì nữa, chưa kịp động thủ, bọn họ đã không dám vận dụng thần lực.
Âm thú gào thét xông tới, trên người ám quang chợt lóe, mang theo một luồng lực lượng bài sơn đảo hải, đánh ầm một tiếng, trúng vào giữa trận hình phòng ngự của tám người.
Kim Hà Hạo xuất ra dị bảo của mình, một chiếc thuẫn bằng kim loại có cạnh sắc bén.
Bốp một tiếng vang lên, dị bảo thuẫn kia bị âm thú Tứ phẩm húc cho vỡ nát, trận hình tám người lập tức sụp đổ. Lực lượng mạnh mẽ đẩy tám người bay ra theo nhiều phương hướng khác nhau. Lúc vừa chạm đất, cả tám người đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi.
Chỉ vừa va chạm lần đầu tiên, đám người Phượng Kim Thần Trũng đã bị đánh cho tan tác tơi bời.
Âm thú hùng mạnh kia ngửa mặt lên trời rống giận, chân sau giậm mạnh một cái, há miệng táp về phía một tên chiến sĩ Yêu tộc gần đó. Tên chiến sĩ kia thấy vậy bủn rủn chân tay, hầu như không thể nào tránh được. Bỗng nhiên một ngọn lửa không biết từ đâu xuất hiện bên cạnh y, nhẹ nhàng bắn trúng thân thể âm thú nọ.
Âm thú gào thét, thân hình khổng lồ bị đánh văng ra xa mấy trượng, lăn lóc trên mặt đất mấy vòng, có vẻ vô cùng đau đớn.
Ngọn lửa nọ run lên một cái giữa không trung, sau đó hóa thành ba đạo xiềng xích trói âm thú lại. Sau đó ngọn lửa thình lình bạo phát, lửa cháy rừng rực luyện hóa con âm thú khổng lồ kia rất nhanh. Cuối cùng, ngọn lửa mới chậm rãi rút trở về cánh tay trái của Vũ La.
Mọi người Phượng Kim Thần Trũng trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mặt. Bọn họ dốc hết toàn lực phòng ngự, vẫn không ngăn được một đòn công kích của âm thú, nhưng Vũ La chỉ ra tay nhẹ nhàng đã lấy mạng của nó.
Kim A Na cùng Kim Hà Hạo nhìn nhau, thần sắc hai người vô cùng hoảng sợ. Lúc trước không phải là Vũ La gặp may, có lẽ kết quả ba con âm thú trước đó cũng chẳng khác gì con này.
Vũ La lại nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, cười nhìn tám người:
– Sao hả, không ngờ phải không?
Vừa rồi Kim Hà Hạo cố lấy can đảm đánh cược một phen, hiện tại không còn chút can đảm nào cả. Y lồm cồm bò dậy, chạy thẳng tới chỗ Vũ La giống như một con chó ngoan ngoãn vâng lời. Y cũng không dám ngồi lên tảng đá ngang hàng với Vũ La, mà ngoan ngoãn đứng phía dưới tảng đá.
Bảy người còn lại không còn dám có tâm tư gì khác, cả bọn toát mồ hôi lạnh, đi tới, ngoan ngoãn bắt chước Kim Hà Hạo đứng khép nép bên cạnh.
Vũ La hài lòng gật gật đầu:
– Ta chỉ mời các ngươi uống trà mà thôi, không cần tỏ ra căng thẳng như vậy.
Trong số những người này, chỉ có Kim A Na và Kim Hà Hạo trong lòng vẫn thắc thỏm không yên. Kim A Na nghe Vũ La mời uống trà, vội vàng chạy tới châm trà cho hắn, sau đó mới rót cho đồng bạn của mình.
Vốn nàng eo nhỏ chân dài, tuy rằng trên mặt còn dính chút bùn đất, nhưng cũng là thiên sinh lệ chất, động tác châm trà rót nước như vậy vô cùng đẹp mắt.
Vũ La nhìn tám người, một lúc lâu sau mới nói:
– Các ngươi yên tâm, tạm thời ta sẽ không làm gì các ngươi, giữ các ngươi lại còn có chỗ dùng.
Trước đây tám người đã quen ở trên cao, Thần Trũng cấp Hai ở Đông Thổ cũng là thế lực không nhỏ, đâu ai dám vênh mặt chỉ tay sai khiến bọn họ như vậy? Nhưng sau khi nghe Vũ La nói những lời này, tám người mới đồng thời thở ra một hơi thật dài nhẹ nhõm, thầm cảm thấy may mắn.
– Nếu lấy được Hoàn Hồn Thảo, chắc chắn các ngươi sẽ không được chia phần. Tuy nhiên, ngoại trừ Hoàn Hồn Thảo ra, thu hoạch khác có lẽ cũng không ít, các ngươi có thể tùy tiện chọn một ít.
Đây là những lời mà Kim Hà Hạo nói với Vũ La lúc hắn mới gia nhập, hiện tại Vũ La hoàn trả lại. Kim Hà Hạo vội vàng quỳ bái:
– Chúng ta không dám, Đại nhân cần gì xin cứ dặn dò là được.
Vốn Vũ La muốn âm thầm lặng lẽ tiến vào Vũ Uyên sơn. Đại đa số Thần Trũng ở Đông Thổ, cho dù là Bát Đại Thần Trũng, hắn cũng không ngại. Người mà hắn kiêng kỵ chính là Thiết Hoành Giang nhất tộc.
Vũ La cũng tự biết mình, nếu Thiết Hoành Giang phái một đứa cháu tới, Vũ La có thể thắng một cách dễ dàng. Nếu là hai đứa cháu, Vũ La nhờ vào Bách Vạn Nhân Đồ, miễn cưỡng có thể thắng. Nếu phái ba đứa cháu, dù Vũ La khai hết hỏa lực của mình, e rằng cũng chỉ có thể miễn cưỡng duy trì thế bất bại.
Nếu Thiết Hoành Giang coi trọng một chút, phái tới một đứa con, Vũ La sẽ rất khó khăn.
Hiện tại trên thực tế hắn có chút do dự, Thiết Hoành Giang đối với hắn hiện tại quá mức hùng mạnh. Chuyện Hoàn Hồn Thảo liên quan tới vận mệnh của Nhan Chỉ Vi và Chu Nghiên, không phải trò đùa. Nếu thật sự không được, Vũ La chỉ có thể chạy tới chỗ Nhan lão xin giúp đỡ.
Nhưng với tính cách của hắn, thật sự không muốn làm như vậy.
Thật ra hiện tại Vũ La có hơi bực tức, chuyện Nộ Long đảo xem như Nhan lão đã lừa hắn một vố. Chẳng qua Nhan lão cũng không dự đoán được sự tình sẽ xảy ra biến cố như hiện tại.
Rốt cuộc hắn cũng lấy đại cục làm trọng, đã hạ quyết tâm, nếu không thể được, vậy chỉ có thể mời Nhan lão ra mặt. Nhưng trước lúc đó, Vũ La vẫn muốn nỗ lực một phen.
Hắn định mang theo tám người này trà trộn tiến vào Vũ Uyên sơn, âm thầm quan sát thực lực người Thiết gia một chút, sau đó mới quyết định.
Vũ La nâng chén trà lên mời, bọn Kim Hà Hạo không dám không phụ họa, cũng vội vàng uống một ngụm. Trà này là trà ngon, là do Nhan Chỉ Vi lặng lẽ đưa cho Vũ La, tuy nhiên tám người uống vào lại không biết được mùi vị ngon tuyệt.
Tiền kiếp Vũ La là Nam Hoang Đế Quân, cảm giác ở vị thế cao chót vót như vậy, hắn hiểu rất rõ, hạ nhân có tâm trạng thế nào, hắn cũng hiểu rõ, rốt cuộc khoát tay ngăn lại:
– Thôi đi, không cho các ngươi lãng phí trà ngon của ta nữa. Ta bảo đảm các ngươi có thể vào Vũ Uyên sơn, chỉ là trước mặt người ngoài, các ngươi coi ta như một chiến sĩ bình thường là được, không được làm bại lộ thân phận ta, các ngươi rõ chưa?
Kim Hà Hạo không hiểu vì sao Vũ La muốn làm như vậy, đối với Vũ La, tám người mình đi theo chỉ là ràng buộc cho hắn. Nhưng ngoài miệng Kim Hà Hạo vội vàng đáp ứng:
– Hiểu, đã hiểu.
Chuyện tốt như vậy, nếu không đáp ứng chẳng phải là ngốc tử sao?
Vũ La vung tay lên, bộ trà cụ trên tảng đá biến mất không còn thấy nữa, tám người Kim Hà Hạo thấy vậy không khỏi giật mình. Dị bảo trữ vật. Lúc trước tám người chỉ thấy thực lực Vũ La hùng mạnh, nhưng hiện tại phát hiện hắn có thể sử dụng dị bảo trữ vật, hiển nhiên lai lịch cũng rất lớn.
Tám người ngoan ngoãn đi theo Vũ La, Vũ La vung tay lên:
– Đi thôi.
Vũ La đi ở phía trước, tám người lẽo đẽo theo sau. Vũ La đi được hai bước, nhìn thấy tám người giống như người hầu theo sát phía sau mình, không khỏi nở một nụ cười khổ:
– Không cần như vậy, các ngươi làm như vậy, người khác chỉ cần liếc mắt qua là sẽ lập tức nhìn thấu, hãy tỏ ra tự nhiên một chút! Mọi bản quyền đối với tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.