[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 349: Chương 349
Thình lình, chim chóc kinh động bay lên ầm ĩ cả một vùng, một cỗ âm khí hùng mạnh phóng vút lên cao, sương mù màu xám mịt mờ chậm rãi bay lên, bao phủ khắp cả cánh rừng. Kim A Na đứng bên ngoài cũng giật mình:
- Theo khí tức này, tối thiểu cũng là một con âm thú ngũ phẩm, tiểu tử này chết chắc rồi!
- Chết cũng chết rồi, đỡ mất công đi cạnh hắn mà còn phải đề phòng...
Kim A Na lộ vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác.
Mọi người phía sau đuổi tới, tân Hổ Báo chiến sĩ Kim Hà Hạo đạp lên mấy lá sắt mỏng, dưới sự khống chế thần lực thành thạo, chúng dán sát mặt cỏ lướt đi như bay, cất tiếng hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Kim A Na lạnh lùng nói:
- Tiểu tử nọ vận may quá kém, đụng phải một con âm thú ngũ phẩm. Ta nghĩ hẳn là nó sẽ giúp chúng ta giải quyết mối phiền phức này.
Kim Hà Hạo cảm thấy hơi đáng tiếc:
- Không ngờ tiểu tử nọ xui xẻo như vậy. Vốn nghĩ rằng chờ gặp tình huống nguy hiểm, sẽ để tiểu tử này làm vật hy sinh giữ chân kẻ địch, còn chúng ta nhân cơ hội đào tẩu...
Những người khác bên cạnh cũng lắc đầu khuyên nhủ:
- Người cũng đã chết, có nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì. Chúng ta tiếp tục tiến tới thôi, hiện tại bên ngoài đã nguy hiểm như vậy, chúng ta càng phải cẩn thận gấp bội.
Kim Hà Hạo gật đầu, khoát tay ra hiệu lệnh:
- Kim A Na, ngươi cứ đi trước dò đường, có tình huống gì xảy ra phải báo cho chúng ta ngay tức khắc. Ngàn vạn lần không nên tự mình mạo hiểm, tiểu tử ngốc kia chính là vết xe đổ đấy!
Kim A Na gật đầu:
- Ta biết rồi.
Trong rừng cây, Vũ La hơi bất ngờ nhìn quái vật trước mặt mình.
Hắn đang đứng giữa hai gốc cây to bằng miệng bát, trước mặt là một bãi cỏ hoang. Tán cây rậm rạp che khuất ánh sáng mặt trời, bên trong đó ẩn nấp một con quái vật với thân thể có vẻ hư ảo.
Con quái vật này có hai sừng như sừng trâu trên đầu, đầu hổ, từ cổ trở xuống là thân cá sấu, còn bốn chân lại là chân sói.
Âm khí xung quanh quái vật bắt đầu cuộn trào, phóng xuất từng luồng sương mù màu xám, không ngừng lan tràn khắp rừng cây.
Kiếp trước, Vũ La cũng từng sử dụng một ít Ma tu và âm hồn tu luyện. Chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhìn ra con âm thú này là do thú hồn chắp nối lại mà thành, song hùng mạnh hơn thú hồn thông thường rất nhiều, dường như giữ lại được tất cả lực lượng của những thú hồn kia khi còn sống. Hơn nữa, chắp nối lại với nhau như vậy, thú hồn sẽ đau đớn vô cùng, cũng càng thêm tàn bạo hiếu sát.
Từng cỗ khí tức âm hồn từ dưới đất khuếch tán ra, cỏ trên mặt đất dường như bị một bàn tay khổng lồ vô hình vuốt qua, ngã rạp kéo dài về phía Vũ La. Xuyên qua đám cỏ rậm rạp, Vũ La nhìn thấy nơi khí tức âm hồn đi qua, mặt đất trở nên đen kịt.
Đây là mối nguy hiểm theo lời đám người Phượng Kim Thần Trũng sao? Vũ La thầm nghĩ trong lòng.
Hôm qua, đám người Phượng Kim Thần Trũng đã gặp phải một số âm thú hùng mạnh. Vì không kịp đề phòng, sau khi chiến đấu vất vả một ngày, bọn họ chỉ còn đường rút lui tháo chạy. Vốn dĩ bọn họ có tư tâm, nên đã không nói rõ cho Vũ La biết rốt cuộc nguy hiểm là gì.
Yêu tộc tu luyện thần lực, nếu so với Nhân tộc, lực lượng nguyên hồn của họ yếu ớt hơn rất nhiều. Cho nên khi đối mặt với loại âm thú do âm hồn ngưng kết này, hoàn toàn chịu thiệt.
Tỷ như Kim Hà Hạo đã là chiến sĩ Yêu tộc tam phẩm thượng, nhưng nếu y đối mặt với con âm thú ngũ phẩm này, hẳn sẽ vô cùng chật vật.
Vũ La lại khác. Hắn quan sát con âm thú ngũ phẩm này, cảm ứng được đám người Phượng Kim Thần Trũng ngoài rừng đã rời đi, không khỏi nở một nụ cười, rồi nhìn âm thú ngũ phẩm đang gào thét, giơ tay lên khẽ ngoắc.
Cỗ âm khí từ dưới đất đang tiến tới, đến trước người Vũ La chừng năm trượng dường như bị thứ gì đó chặn lại, không thể tiến thêm chút nào. Kết quả như vậy khiến con âm thú kia vô cùng giận dữ, điên cuồng thét lên một tiếng làm chấn động lá cây xung quanh rụng xuống rào rào, thình lình xông về phía Vũ La.
Nguyên hồn Vũ La hùng mạnh vô cùng, tuy rằng với cảnh giới của hắn hiện tại, vận dụng nguyên hồn tiêu hao rất lớn, nhưng muốn giải quyết một âm thú như vậy là không thành vấn đề.
Hắn vung tay điểm ra, chỉ thấy ngón tay bỗng nhiên dài ra thêm một đoạn. Nhìn kỹ mới phát hiện, ngay trước đầu ngón tay hắn mọc ra thêm một lóng, lóng đó toát ra hào quang mờ nhạt. Tuy như ngưng tụ thành thực chất, nhưng vẫn không phải là thực thể, đó chính là nguyên hồn Vũ La hiển hóa.
Đạo nguyên hồn hiển hóa thành lóng tay, mọc ra móng vuốt sắc bén, đón gió hóa lớn. Chỉ cần chém ra một đạo hồn lực, bằng vào lực lượng nguyên hồn của Vũ La, chỉ một nhát chém nhẹ nhàng này cũng thừa sức cắt đôi con âm thú ngũ phẩm kia.
Nhưng lúc Vũ La vừa định chém ra, vốn dĩ cánh tay trái hắn từ đầu chí cuối vẫn không hề nhúc nhích, giờ thình lình tự động giơ lên. Ngay sau đó, một cỗ Hỏa Thần Lực hùng mạnh vô cùng không chịu khống chế, từ cánh tay trái Vũ La bay vọt ra ngoài.
Ầm một tiếng vang lên, hào quang màu đỏ sẫm tung tóe khắp rừng cây, đánh cho sương mù màu xám tan tác không còn một chút. Một hư ảnh Thần Hỏa Kỳ Lân xuất hiện giữa không trung, hai móng vuốt khẽ ấn, trợn mắt to như chuông, uy phong lẫm liệt.
Âm thú ngũ phẩm nọ vừa nhìn thấy Thần Hỏa Kỳ Lân, sợ tới mức gào lên một tiếng, thân mình mềm nhũn ngã vật xuống, lăn trên mặt đất mấy vòng, sau đó quay đầu bỏ chạy.
Thần Hỏa Kỳ Lân vung trảo xuất ra một đòn, một luồng lửa đỏ bay ra, được nửa đường lại hóa thành ba đạo xiềng xích lửa đỏ, chỉ khẽ run lên đã trói chặt âm thú.
Âm thú lớn tiếng khóc thét, ra sức giãy giụa cố gắng trốn thoát, nhưng Hỏa Thần Lực đó thật sự không thể chống lại. Đây là Thần Hỏa của Địa Hỏa Kim Kỳ Lân, hoàn toàn khắc chế loại sinh vật âm thú này. Chỉ trong thoáng chốc, nó đã kéo con âm thú ngũ phẩm vừa rồi còn diễu võ giương oai tới sát miệng mình. Địa Hỏa Kim Kỳ Lân há miệng thật to, lập tức nuốt chửng.
Dường như vừa được ăn linh đan diệu dược đại bổ, Thần Hỏa trên thân Địa Hỏa Kim Kỳ Lân thình lình bùng lên cao mấy trượng, ngọn lửa bừng bừng. Cháy như vậy một lúc, sau đó mới chậm rãi thu trở về thân thể Địa Hỏa Kim Kỳ Lân.
Địa Hỏa Kim Kỳ Lân chép miệng một cái ra vẻ ngon lành, lại phun ra một chuỗi bọt khí màu đỏ.
Tay phải Vũ La vẫn còn giơ lên giữa không trung, nguyên hồn hiển hóa ở đầu ngón tay vẫn chưa thu về. Con âm thú ngũ phẩm nọ đã bị Địa Hỏa Kim Kỳ Lân giải quyết mau lẹ, khiến hắn không khỏi trợn mắt há mồm. Địa Hỏa Kim Kỳ Lân trừng mắt nhìn hắn, miệng nói tiếng người, giọng điệu vô cùng bất mãn:
- Sau này có chuyện tốt như vậy nhớ báo cho ta. Tuy hiện tại bản tọa suy yếu thật, nhưng sau khi khôi phục thực lực, giúp ngươi xưng bá Đông Thổ là không thành vấn đề.
Vũ La á khẩu nghẹn lời, ai mà biết được Kỳ Lân lão Đại nhân ngài còn có bản lĩnh này chứ, ai biết âm hồn lại là vật đại bổ đối với lão nhân gia ngài chứ? Ta quả thật oan uổng, cứ như ta độc chiếm lợi ích không chia cho ngài vậy... Nếu biết trước lão nhân gia ngài lợi hại như vậy, ta đâu cần tốn sức hiển hóa nguyên hồn để làm gì...
Xem ra sinh vật âm hồn này đặc biệt quan trọng với Địa Hỏa Kim Kỳ Lân. Nó nói xong những lời này, dường như có hơi lo lắng, lại nói thêm mấy lời:
- Nếu có thêm bảy, tám âm thú như vậy nữa, ta có thể giúp ngươi gia tăng Kỳ Lân Tý lên một bậc.
Dứt lời, nó trừng mắt nhìn Vũ La ra vẻ không hài lòng, sau đó hóa thành một tia lửa nhỏ chui trở lại vào cánh tay trái Vũ La.
Vũ La dở khóc dở cười, nhưng lời Địa Hỏa Kim Kỳ Lân vừa nói sẽ giúp Kỳ Lân Tý tăng lên một cấp đã làm hắn động lòng. Hiện tại hắn đã có Lực Bạt Sơn, nếu Kỳ Lân Tý được tăng thêm một cấp, lại phối hợp với thần kiếm Thiên Tinh, người trong thiên hạ này có thể ngăn được một kiếm của hắn quả thật không nhiều.
Trong lòng cảm thấy hưng phấn, Vũ La ra khỏi rừng, theo dấu vết của đám người Phượng Kim Thần Trũng để lại.
Mọi bản quyền đối với phần văn bản đã được biên tập này đều thuộc về truyen.free.