[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 348: Chương 348
Một người khác đang ngồi cạnh y, vừa giơ tay hơ lửa, vừa cất tiếng:
- Dù không có những thế lực đó, việc tiến vào Vũ Uyên sơn cũng chẳng dễ dàng gì. Chúng ta vừa mới đến ngoại vi mà suýt chút nữa đã gặp chuyện, chuyến này quả thực không hề đơn giản.
Sắc mặt những người này đều tỏ ra hết sức khó coi, ai nấy nhất thời chìm vào trầm ngâm.
Vũ La cũng không khỏi bất ngờ. Y vốn nghĩ nếu cứ tùy tiện bay thẳng vào Vũ Uyên sơn, chắc chắn sẽ gặp phải những thế lực đang truy lùng Hoàn Hồn Thảo. Giờ đây nghe những người này bàn tán, y mới thấy Vũ Uyên sơn quả thật vô cùng nguy hiểm, lần này mình thật sự may mắn, đi liều mà không ngờ lại gặp được họ.
Vũ La âm thầm quan sát những người này. Y phục của Yêu tộc không có một kiểu dáng thống nhất, điều này thực chất có liên quan chặt chẽ đến thần lực của các Thần Trũng. Chẳng hạn, chiến sĩ Mộc Thần Trũng thích mặc quần cỏ, còn những người vừa rồi tự xưng là thành viên Phượng Kim Thần Trũng, ai nấy trên người đều khoác một chiếc áo giáp kim loại.
Trong số đó có hai nữ nhân, áo giáp của họ chỉ che ngực và mông, để lộ phần bụng thon thả bằng phẳng cùng đôi đùi sạm nắng thon dài rắn chắc, chập chờn ẩn hiện giữa ánh lửa đêm, trông thật mê hoặc.
Đông Thồ không thiếu kim loại thông thường, chỉ thiếu kim loại quý hiếm để bố trí trận pháp hay luyện chế dị bảo mà thôi.
Bộ giáp trên người những kẻ này được chế tác từ các loại kim loại thông thường như đồng, sắt... Với sức mạnh nhục thể của Yêu tộc, chỉ cần vận lực là có thể xé rách chúng dễ dàng. Dù mang danh áo giáp, nhưng thực chất chúng chỉ là y phục thông thường.
Dù là áo giáp bằng đồng hay sắt, trên đó cũng không hề thấy một vết hoen gỉ nào, có lẽ những người này quả thật sở trường Kim Thần Lực.
Vũ La thầm tính toán trong lòng, quyết định gia nhập nhóm người này, cùng họ trà trộn vào Vũ Uyên sơn tìm cơ hội. Hoàn Hồn Thảo đã thu hút toàn bộ lực lượng Đông Thồ đổ xô về đây, hiện tại Vũ La thế đơn lực bạc, việc đi tìm Nhan lão cầu viện không phải là tính cách của y. Vì vậy, y tạm thời ẩn nhẫn, chờ xem tình hình rồi mới tính toán tiếp.
Y lùi về phía sau một đoạn, sau đó cố ý gây ra chút động tĩnh, rồi mới chầm chậm bước về phía đống lửa của nhóm người kia.
Phượng Kim Thần Trũng dù sao cũng là một Thần Trũng cấp hai danh tiếng, chẳng qua Hổ Báo chiến sĩ của họ đã thiệt mạng trong vụ nổ Hỏa Nham cốc. Thực lực của Hổ Báo chiến sĩ mới không bằng người trước, nên các thành viên Phượng Kim Thần Trũng vẫn chưa đủ tự tin.
Vũ La vừa xuất hiện, người canh gác trên đỉnh đồi lập tức phát hiện ra y, liền ra hiệu cho những người bên dưới. Bốn tên Yêu tộc lặng lẽ không một tiếng động hòa mình vào bóng tối.
Vũ La cảm nhận rõ ràng có bốn người đang mai phục xung quanh mình, sau đó họ âm thầm lặng lẽ xuất hiện, bao vây lấy y. Bốn bóng người đứng thẳng như những u linh, tỏa ra khí thế hết sức đáng sợ. Nếu quả thật là kẻ vô tình xâm nhập vào khu vực này, chắc chắn sẽ bị họ dọa cho khiếp vía.
Vũ La diễn xuất vô cùng hợp lý, giả vờ ngây người ra:
- Các ngươi...
Người đi đầu không hề động chân, thân hình đã nhẹ nhàng lướt tới, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi là ai, vì sao âm thầm theo dõi chúng ta?
Vũ La vội xua tay:
- Không phải, ta chỉ là đi ngang qua nơi đây. Nói vậy các vị cũng muốn vào Vũ Uyên sơn sao? Ta nghe nói trong Vũ Uyên sơn hung hiểm vô cùng, nếu chúng ta kết bạn mà đi, thêm một người là thêm một phần lực lượng.
- Kết bạn mà đi?
Bên cạnh có người hừ lạnh một tiếng. Người đi đầu cũng nhìn chằm chằm Vũ La một hồi, rồi chợt mỉm cười:
- Được thôi, nhưng dọc đường ngươi phải nghe lời chúng ta.
- Nếu lấy được Hoàn Hồn Thảo, chắc chắn ngươi sẽ không được chia phần. Tuy nhiên, ngoài Hoàn Hồn Thảo ra, những thu hoạch khác có lẽ cũng không ít, ngươi có thể tùy tiện chọn một món.
Vũ La nhìn bốn người, ra vẻ hạ quyết tâm:
- Được!
Kẻ cầm đầu cười lớn:
- Cứ yên tâm, thế lực chúng ta rất mạnh, thừa sức bảo vệ cho ngươi.
Vũ La vội vàng gật đầu:
- Được.
Bốn người vẫn hơi đề phòng, nửa vô tình nửa cố ý vây Vũ La vào giữa, rồi chậm rãi đi về phía đống lửa.
Nơi đó còn có một nam và hai nữ. Thấy bốn người trở về còn dẫn theo một người, ai nấy nghi hoặc vây lại. Người cầm đầu giới thiệu với mọi người:
- Đừng căng thẳng, có người muốn nhập bọn.
Y ra vẻ hào sảng nói với Vũ La:
- Này tiểu tử, ta là Kim Hà Hạo, ngươi tên là gì?
- Vũ La.
Sau sự kiện Hỏa Nham cốc, cái tên Vũ La của Mộc Thần Trũng vốn đã vang danh thiên hạ. Đáng tiếc, sau đó đại kiếp nạn xảy ra, mọi sự chú ý đều ��ổ dồn vào đó, không còn ai nhắc tới chuyện cũ nữa. Bởi vậy, khi nhóm Kim Hà Hạo nghe tên Vũ La cũng chỉ khẽ cau mày, không hỏi thêm gì.
Kim Hà Hạo lại giới thiệu sơ qua những người còn lại cho Vũ La, sau đó vỗ vai y:
- Đi nghỉ ngơi đi, ngươi mới gia nhập nên được ưu tiên không cần gác đêm. Sáng mai có thể chúng ta sẽ phải chiến đấu kịch liệt, vậy nên cần nghỉ ngơi dưỡng sức.
Vũ La gật đầu cảm tạ, rồi đi tới chân đồi nằm xuống.
Các thành viên Phượng Kim Thần Trũng vẫn vây quanh đống lửa tán gẫu. Chỉ trong thoáng chốc, tiếng ngáy của Vũ La dần dần vang lên. Lúc này, bảy người mới nhìn nhau, rồi nhẹ nhàng tập trung lại bàn tán.
- Lão Đại, vì sao huynh lại kéo tiểu tử này vào đây, chẳng lẽ không sợ hắn là gian tế của Thần Trũng khác sao?
Kim Hà Hạo mỉm cười:
- Nếu hắn là gian tế, vậy giữ hắn bên cạnh chúng ta sẽ dễ dàng giám thị hơn, để hắn đi ngược lại thì còn đáng lo hơn.
Mọi người gật đầu khen phải:
- Đúng vậy.
- Huống hồ, tiểu tử này bất quá tu vi chỉ là chiến sĩ thất phẩm hạ, có thể làm được trò trống gì? Ngày mai để hắn đi trước dò đường, có con tốt thí tự dâng đến cửa như vậy, không dùng thì thật lãng phí.
Vũ La ngáy ầm ầm, nhưng không hề bỏ sót lời nào của họ.
Sáng sớm hôm sau, Kim Hà Hạo cười tươi chào hỏi Vũ La:
- Dậy rồi ư?
Vũ La cũng cười đáp lễ, vẻ mặt ôn hòa. Thêm vào người canh gác, bảy người còn lại của Phượng Kim Thần Trũng thu thập đồ đạc một chút, sau đó báo cáo với Kim Hà Hạo:
- Đại nhân, có thể xuất phát.
Kim Hà Hạo vỗ vai Vũ La:
- Vũ huynh đệ, ngươi đi trước làm thám báo cho chúng ta.
Y lại chỉ vào một cô gái:
- Kim A Na, nàng đi cùng y.
Nếu để Vũ La một mình đi trước trinh sát, các thành viên Phượng Kim Thần Trũng chắc chắn sẽ không yên lòng. Kim A Na là một chiến sĩ Yêu tộc lục phẩm hạ, có nàng giám thị, Vũ La bất quá chỉ ở cảnh giới thất phẩm hạ nên tự nhiên sẽ bị khống chế gắt gao.
Nữ Yêu tộc nọ sắc mặt lạnh lùng, sửa soạn hành trang một chút, sau đó đến cạnh Vũ La và lên tiếng:
- Đi thôi.
Yêu tộc thiên phú hơn người, vóc người Kim A Na cũng cao tương đương Vũ La. Đôi chân thon dài thẳng tắp của nàng mang giày chiến bằng da, đế kim loại. Nửa thân trên khoác áo giáp che ngực và hai vai, thân dưới có mành giáp đến đùi, toàn thân toát lên vẻ hấp dẫn khó cưỡng.
Thế nhưng, qua vẻ mặt của nàng, hiển nhiên nàng đã coi Vũ La là một kẻ đã chết.
Nàng đi trước, Vũ La tụt lại nửa thân người phía sau. Hai người cùng tiến vào cánh rừng trước mặt.
Vùng này chỉ toàn đồi núi thấp nhỏ, cây cối thưa thớt, theo lý thì không thể nào có hung thú cỡ lớn sinh sống. Thế nhưng, sau khi rời đội ngũ, Kim A Na lại tỏ ra đặc biệt cẩn thận. Eo nàng dẻo vô cùng, thoăn thoắt xuyên qua rừng giống như một con báo. Chợt nàng quay đầu lại, chỉ thấy vẻ mặt Vũ La vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, vẫn bám sát theo sau. Nàng nhất thời cau mày tỏ vẻ không vui. Môi nàng mấp máy, dường như muốn nói gì, nhưng rốt cục nàng kìm lại, trong lòng thầm nhủ: "Tiểu tử ngốc này, chết đến nơi còn không tự biết, phải cho ngươi chịu chút đau khổ mới được..."
Đi thêm một lúc, chợt Kim A Na cảm ứng được trong rừng phía trước có một cỗ lực lượng hùng mạnh đang ẩn nấp. Nàng không thèm bận tâm đến Vũ La, mà lén lút đi lệch khỏi hướng đã định.
Nàng rẽ sang một hướng khác, mặc cho Vũ La vẫn thẳng tiến vào cánh rừng phía trước.
Vũ La vẫn không hay biết gì, tiếp tục đi thẳng vào rừng. Bản văn đã được trau chuốt này là tài sản của truyen.free.