Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 351: Chương 351

Dạ, dạ... Kim Hà Hạo cúi đầu vâng dạ, nhưng sau đó vẫn giữ bộ dạng cũ.

Vũ La bất đắc dĩ, ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng là lẽ thường tình. Trong mắt bọn Kim Hà Hạo, hình ảnh của hắn đã trở thành một nhân vật hùng mạnh và tàn khốc, muốn họ đối xử như trước là điều hiển nhiên không thể.

Đây là một vấn đề. Vũ La trầm ngâm. Nếu cứ thế này, hắn sẽ bại lộ hành tung, cần phải thoải mái hơn mới được...

Vũ La vung tay về phía bọn họ: – Thôi được, coi như các ngươi là tùy tùng của ta. Từ giờ trở đi, ta chính là Hổ Báo chiến sĩ của Phượng Kim Thần Trủng.

Hắn tiện miệng tự phong cho mình danh hiệu Hổ Báo chiến sĩ của Phượng Kim Thần Trủng, chiếm lấy địa vị của Kim Hà Hạo, nhưng Kim Hà Hạo cũng chẳng dám nói gì. Chẳng những y không dám nói, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm. Nếu thật sự vẫn cứ khăng khăng như vừa rồi, bọn họ mới khó xử, lỡ xảy ra chuyện gì không hay, đến lúc đó Vũ La chắc chắn sẽ không bỏ qua cho họ.

Phượng Kim Thần Trủng chính là Thần Trủng cấp hai, Hổ Báo chiến sĩ của Thần Trủng cũng không khiến cho người khác quá mức chú ý.

Một đoàn chín người tiếp tục xâm nhập Vũ Uyên sơn. Dọc đường đi, họ gặp bốn âm thú, có cao có thấp, cao nhất là ngũ phẩm thượng, thấp nhất thất phẩm hạ. Cơ hồ không cần bọn Kim Hà Hạo ra tay. Vũ La chỉ khẽ vung tay, một ngọn lửa đã bay ra luyện hóa đám hung thú.

Chuyện đi chung đường như hiện tại khiến bọn Kim Hà Hạo có cảm giác "nhân họa đắc phúc".

Rất nhanh bọn họ đã tới chân Vũ Uyên sơn. Điều khiến Vũ La bất ngờ chính là, dưới chân Vũ Uyên sơn tụ tập không ít người. Tám lá đại kỳ đón gió tung bay, Bát Đại Thần Trủng không thiếu một nhà nào, tất cả đều đã có mặt.

Xung quanh tám lá đại kỳ này, dưới mỗi lá đều có một đám người. Phàm là những Thần Trủng có chút thế lực ở Đông Thổ đều ít nhiều có quan hệ với Bát Đại Thần Trủng. Lần này không phải là Cổ Địa Liệp Long, mà là muốn xông vào Vũ Uyên sơn. Không ngờ Bát Đại Thần Trủng đều phái thế lực của mình tới.

Dọc đường đi, Kim Hà Hạo không dám giấu diếm chuyện gì nữa, kể lại rõ ràng chuyện âm thú cho Vũ La. Thấy nơi đây tụ tập nhiều người như vậy, Vũ La cũng không bất ngờ lắm. Dù sao tuy âm thú lợi hại, nhưng có thể dùng dị bảo khắc chế. Nhưng Phượng Kim Thần Trủng là Kim Thần Lực, Đông Thổ lại thiếu thốn kim loại hiếm, vì vậy Thần Trủng hệ Kim có ít dị bảo nhất trong các Thần Trủng.

Bọn Kim Hà Hạo tiến vào vất vả, người khác chắc chắn dễ dàng hơn rất nhiều.

Vốn Vũ La muốn trà trộn vào giữa mọi người, tránh sự chú ý âm thầm của người Thiết gia.

Thấy ở đây nhiều người như vậy, đương nhiên hắn vui sướng vô cùng, thốt nhiên hỏi: – Kim Hà Hạo, chúng ta có quan hệ với Thần Trủng nào vậy?

Kim Hà Hạo có chút xấu hổ, bước lên bẩm báo: – Đại nhân, chúng ta chính là thế lực độc lập, không có liên quan tới Bát Đại Thần Trủng.

– Ủa?

Vũ La hơi cảm thấy bất ngờ.

Hắn không biết tình hình Đông Thổ. Thần Trủng hệ Kim như Phượng Kim Thần Trủng, chẳng có giá trị lợi dụng gì đối với Bát Đại Thần Trủng. Bởi vì tài nguyên kim loại quý hiếm khan hiếm, năng lực của Phượng Kim Thần Trủng tuy có độc đáo riêng biệt nhưng cũng chỉ có thể làm tay chân. Mà Bát Đại Thần Trủng thì không thiếu những kẻ tay chân như vậy.

Hơn nữa, nếu chiêu nạp một Thần Trủng hệ Kim làm thuộc hạ, khi họ cần kim loại hiếm, lẽ nào Bát Đại Thần Trủng lại không cung cấp?

Cho nên địa vị của Phượng Kim Thần Trủng ở Đông Thổ vô cùng khó xử. Nhờ công pháp có phong cách riêng, và cũng đã nhiều lần thể hiện nổi trội xuất sắc trong Cổ Địa Liệp Long, nên mới được sắc phong Thần Trủng cấp hai. Nhưng nếu nói thực lực chân chính, vẫn còn kém một bậc so với Thần Trủng cấp hai thông thường.

Vũ La nhìn một lượt, ngoại trừ bên dưới tám lá đại kỳ, vẫn có một ít thế lực rải rác tụ tập ở một bên. Hắn bèn chỉ bừa một chỗ: – Thôi được, chúng ta qua bên kia đi.

Kim Hà Hạo bất đắc dĩ, đành phải đi theo Vũ La.

Những thế lực rải rác này cũng chỉ là bình thường, chưa chắc đã đoàn kết với nhau. Bọn Kim Hà Hạo vừa đi qua, đã có người kêu lên: – Ủa, đây không phải là Hổ Báo chiến sĩ Kim Hà Hạo của Phượng Kim Thần Trủng hay sao? Nghe nói ngươi chỉ là một chiến sĩ tam phẩm, cũng có thể lên làm Hổ Báo chiến sĩ, Phượng Kim Thần Trủng thật sự là không còn người sao? Hay là thỉnh lão tử đây chống đỡ cục diện cho Phượng Kim Thần Trủng các ngươi? Ha ha ha...

Kẻ vừa nói chuyện là một tráng hán râu quai nón, thân hình vạm vỡ, ở trần, vận một chiếc khố da thú, cơ bắp trên cánh tay cuộn lên như từng viên đá cuội.

Nếu so với dáng vóc vạm vỡ của tráng hán kia, dáng người Kim Hà Hạo thanh tú trắng trẻo hơn. Hai người đứng chung một chỗ, khó tránh khỏi khiến người ta có sự so sánh tương phản.

Sắc mặt Kim Hà Hạo hơi khó coi, hừ lạnh một tiếng: – Hỏa Sư Đà, có bản lĩnh thì ngươi hãy diễu võ dương oai trước mặt Bát Đại Thần Trủng. Chúng ta chỉ là một đám Yêu tộc chẳng ai đoái hoài, thương xót, mà còn tự nội đấu lẫn nhau, Lăng Hỏa Thần Trủng các ngươi không biết xấu hổ hay sao?

Hỏa Sư Đà thóa mạ người khác thì được, nhưng đấu võ mồm lại kém cỏi. Bị Kim Hà Hạo trách móc như vậy, y chỉ cảm thấy lời đối phương có lý, mình không thể phản bác. Y á khẩu nghẹn lời, dù không phục trong lòng, vẫn hầm hừ trừng mắt với Kim Hà Hạo, thầm tính toán cách lấy lại thể diện.

Hỏa Sư Đà khiêu khích một phen, ngược lại bị đối phương nói cho á khẩu, không sao đáp lại được. Đám Yêu tộc xung quanh cười vang. Hỏa Sư Đà giận tím mặt, hung hăng trừng mắt nhìn cả bọn Kim Hà Hạo.

Kim Hà Hạo không muốn xung đột với Hỏa Sư Đà. Tuy rằng Lăng Hỏa Thần Trủng chỉ là Thần Trủng cấp ba, nhưng nếu tổng hợp thực lực lại, cũng không kém bao nhiêu so với Phượng Kim Thần Trủng cấp hai. Hơn nữa Lăng Hỏa Thần Trủng sở trường Hỏa Thần Lực, vừa khéo khắc chế Kim Thần Lực của Phượng Kim Thần Trủng. Giữa hai Thần Trủng với nhau, ngày thường cũng có gút mắc.

Kim Hà Hạo nghiêng người làm hiệu mời, ý muốn Vũ La ra mặt: – Đại nhân, xin mời.

Vũ La vừa bước ra, mắt Hỏa Sư Đà lập tức rực sáng: – Ha ha, Kim Hà Hạo, ngươi tỏ ra tôn kính người này như vậy, chẳng lẽ là khách quý của Phượng Kim Thần Trủng các ngươi ư?

Kim Hà Hạo bình thản đáp: – Há chỉ là khách quý, Vũ La Đại nhân chính là tân Hổ Báo chiến sĩ của Phượng Kim Thần Trủng chúng ta.

– Không phải tân Hổ Báo chiến sĩ là ngươi sao?

Xung quanh có người hỏi, Hỏa Sư Đà ở bên cạnh nhìn Kim Hà Hạo với vẻ hả hê trước tai họa của kẻ khác.

Sắc mặt Kim Hà Hạo vẫn như thường: – Ta chỉ là chiến sĩ tam phẩm, có tài đức gì mà đảm nhận địa vị Hổ Báo chiến sĩ? Thực lực của Vũ La Đại nhân hơn xa ta, mới là nhân tuyển tốt nhất cho địa vị Hổ Báo chiến sĩ.

Rốt cuộc Hỏa Sư Đà chộp được cơ hội, hung hăng nhổ toẹt một tiếng: – Rốt cuộc Phượng Kim Thần Trủng các ngươi đã xảy ra chuyện gì mà lại tìm một tên phế vật chỉ có thực lực thất phẩm hạ làm Hổ Báo chiến sĩ?

Hỏa Sư Đà thuộc loại người bề ngoài thô kệch nhưng trong lòng nham hiểm. Chẳng qua y có vẻ ngu ngốc, tuy trong lòng có tính toán nhưng lại không biết cách nói ra.

Rõ ràng thực lực của Vũ La chỉ là thất phẩm hạ, thế mà Kim Hà Hạo lại nói hết sức đường hoàng như vậy. Hỏa Sư Đà không tin, thầm phỏng đoán rằng Phượng Kim Thần Trủng hẳn là...

Hỏa Sư Đà đoán rằng không phải thực lực Vũ La hùng mạnh, mà là thế lực hùng mạnh mới đúng. Rất có thể sau lưng hắn có chỗ dựa lớn lao, khiến cho Phượng Kim Thần Trủng không thể không khuất phục.

Nếu không gặp phải một quái thai như Vũ La, phỏng đoán của y có lẽ đã chính xác đến tám chín phần.

Hỏa Sư Đà nhìn chằm chằm Vũ La một lúc, sắc mặt Vũ La vẫn tỏ ra bình thản như thường.

– Không cần biết ngươi tin hay không, Vũ La Đại nhân vẫn là Hổ Báo chiến sĩ của Phượng Kim Thần Trủng chúng ta.

Kim Hà Hạo cứng rắn nói.

Vũ La chợt khoát tay ngắt lời Kim Hà Hạo. Hắn liếc nhìn mọi người xung quanh một lượt, rồi mới nhìn sang Hỏa Sư Đà.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free