Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 7: Chapter 7:

Đã gần nửa đêm, trời se lạnh, nhưng cũng không thể át đi không khí náo nhiệt nơi thành Droc, nhưng trong phòng ăn của tòa nhà chính, lão Jef đang nhìn ngài Gust vè lúng túng bất lực, Viktor vẫn ngồi đó và lắng nghe, mọi chuyện đang dần phức tạp hơn

" Pháo Hiến Hương, rồi thợ rèn Drunba, Eleanor và Alaric, ..." Viktor lẩm bẩm những con người, những điều kỳ lạ mà trong những cuốn sách trước giờ anh đọc là không hề có. Những con người đặc biệt, những món đồ đặc biệt. Thấy gương mặt đầy bối rối của Viktor, lão Jef nghiêng người về phía trước, " Eleanor là người quen của ta, cô ấy thông minh, xinh đẹp, đi đến đâu là người dân đều quý mến và kính trọng, những buổi gặp mặt quý tộc ta có đôi lần nói chuyện với cô ấy, cô ấy đã chỉ cho ta một số điều có thể giúp dân chúng sống tốt hơn."

Lão Jef nhấp môi nhẹ một ít rượu, ngài Gust gật gù nhẹ nhàng tỏ vẻ đồng ý với câu chuyện của lão, một cô gái đặc biệt, đi đến đâu người dân đều yêu quý. "Alaric thì ta không rõ, cũng có những buổi gặp mặt có sự xuất hiện của hắn, nhưng hắn là một kẻ bí ẩn, nhưng đợt bất ổn lần này, ta nghĩ hắn có tiềm năng nắm trọn vùng phía Bắc này." Lão Jef đặt tay lên trán đầy vẻ suy nghĩ, ngài Gust cũng chỉ ngồi đó, im lặng lắc nhẹ ly rượu bên tay, Viktor nhận ra, nếu liên minh với một trong hai có thể gây phật ý bên còn lại, thậm chí nếu liên minh thì thứ hai người đó thực sự muốn chính là Pháo Hiến Chương chỗ ngài Gust.

Căn phòng lại một lần nữa chìm trong suy tư của cả ba người, " Thế ngươi nghĩ sao Viktor, nói thử ta nghe xem." Ngài Gust đưa mắt sang nhìn Viktor, anh vẫn không dám nói, những kiến thức anh đọc được từ trong sách đã khác rất nhiều so với tình hình thực tế, suy nghĩ của anh có thể cũng đã có phần lạc hậu." Thưa ngài, thần có thể biết chút ít từ sách vở, nhưng những chuyện liên minh phức tạp này thần không dám nói, đây là lần đầu tiên thần bước ra thế giới rộng lớn này, thưa ngài." ngài Gust ồ lên một tiếng, rồi nhìn lão Jef, cả hai đều phì cười nhẹ, Viktor không biết gì hết, sự tự tin trước Ragna hôm trưa chỉ có thể là từ một kẻ không biết gì mà làm liều, nhưng với lão Jef, chứng kiến khoảnh khắc đó cho lão biết rằng, tên thanh niên này thực sự có tài và trí, có thể có ích cho tình hình rối reng hiện tại của vương quốc Ngàn Hoa.

" Ta sẽ cần ngài rèn luyện hắn đấy, ngài Jefrad à." Gust nhìn sang lão Jef, ngài ấy cũng đã nhận ra tiềm năng nhỏ bé của Viktor trước mắt, nếu được biết thêm về con người, cuộc sống, xã hội các loài thì có thể anh ấy sẽ tiến bộ hơn, với những kiến thức đã học được sẵn, chàng trai này chỉ cần thêm trải nghiệm nữa là sẽ có ích cho sau này. Một buổi hẹn sáng mai giữa lão Jef và Viktor được đề ra, đó sẽ là một buổi đi dạo quanh thành Droc, sẽ có những bài học mới khiến Viktor hồi hộp. Tạm thời cuộc thảo luận tình hình hiện tại của cả ba người đã hết, ngài Gust đứng dậy nhẹ cúi chào lịch sự rồi quay ra ngoài, ngài đi ra ngoài theo ông quản gia đưa đến nơi được chuẩn bị sẵn, còn Viktor được lão Jef cho phép lui đi, do nhưng phòng của anh chưa chuẩn bị xong vì mọi người chuẩn bị cho ngài Gusts trước, lão Jef cho một người hầu đi theo để phục vụ Viktor, tránh để làm phiền, hay vô ý gây phiền cho những người trong lâu đài, anh quyết định đi ra ngoài để tham gia không khí ăn mừng chiến thắng của thành Droc.

Viktor dạo quanh bên ngoài lâu đài, các con đường hồi chiều vắng tanh giờ đã đông nghẹt người qua lại, trẻ em chạy nhảy, chơi đùa trong những con hẻm, một nhóm người tụ tập lại cười nói trên đồi, các bữa tiệc ngoài trờ tổ chức linh đình, các trò chơi truyền thống của chủng loài khác nhau được tổ chức. Mọi người cười nói vui vẻ, khẽ cười, nhưng Viktor chỉ đứng ngắm họ, anh không định đến gần hơn để thưởng thức không khí buổi tiệc, " Cô làm ở đây lâu chưa ?" Viktor nhìn cô người hầu, anh đứng nhướn qua nhướn lại như kiểu đang bồn chồn, anh nhìn qua nhìn lại bắt một câu chuyện vu vơ làm quà.

" Thưa ngài, tôi ở đây được 4 năm rồi." Viktor ồ lên rồi gật đầu, xong cuộc nói chuyện của họ lại im bặt, tiếng cười đùa của mọi người phía trước cũng không làm bớt đi sự gượng gạo của anh ấy, anh ấy không biết bắt chuyện như thế nào, chào hỏi câu nào cho hợp lý đây. " Thế cô tên gì ?" Viktor lại quay sang hỏi, giờ đã đứng thẳng, tay chắp sau lưng, chỉ là cuộc nói chuyện bình thường thôi, anh tự nhủ vậy." Tôi tên Mirai, thưa ngài". Mirai chỉ đứng đó, mái tóc cam nhẹ nhàng đung đưa, đôi mắt vàng cam nhẹ nhìn vào dòng người cười đùa phía trước, đôi tai mèo cam hơi cụp xuống, gò má cao ửng hồng với đôi môi son đỏ nhẹ, gương mặt cô ở đó, không chút cảm xúc.

Sự gượng gạo gần như đang chiếm lấy nơi Viktor đứng, sao chuẩn bị phòng lâu vậy, hồi chiều người hầu làm vườn đông lắm mà, anh thầm nhủ, mím chặt môi đầy ngượng ngùng, thấy tình hình có hơi khó xử, Mirai quay mặt đi, đủ nhanh để chàng trai lúng túng kia không thấy được đôi môi cô khẽ cười. " Ngài không tham gia bữa tiệc à ?" Mirai hỏi, bầu không khí của hai người như gần hơn, cảm giác ngượng ngùng đã vơi bớt, Viktor đáp lời " Tôi ... tôi không giỏi giao tiếp lắm" vừa nói anh vừa gãi đầu " Trước ở rừng Drovan tôi thường không nói chuyện với ai, chỉ có đọc sách thôi."

Mirai nhìn anh ấy, gương mặt vẫn không thay đổi, đôi mắt nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ lạnh lùng khiến anh ấy thấy sợ. " Ngài không có bạn bè sao? " Mirai hỏi Viktor, đã có sự thoải mái từ hai bên, không khí giờ đã dễ thở hơn, " Năm 10 tuổi tôi có 2 người bạn, nhưng về sau họ cũng rời đi khỏi rừng." Viktor nhìn dòng người qua lại, mọi thứ mờ đi, ánh đèn nhòe nhòe trong mắt anh, anh nhớ về những chuyện cũ, nhắc về rừng Drovan, hình ảnh ngôi làng quê hiện về, " Ngài sống trong rừng sao ?" Mirai hỏi tiếp, cô thấy ánh mắt đen đó đang nhìn xa xăm, một sự lo lắng đang ẩn sâu trong đôi mắt đó.

" Không tôi sống trong làng." Mirai nhìn, tai vểnh lên, cô nhếch miệng cười khó hiểu, " Ngài gọi là rừng mà.", Viktor lúng túng xua tay.

" Không không, tôi sống trong làng, nhưng mà làng tôi tên gì tôi lại không biết ấy chứ." Viktor quơ tay liên tục để giải thích, con người kì lạ đến khó hiểu trước mặt Mirai khiến cô ấy bật cười, cả hai nhìn nhau rồi cười nhẹ.

Giọng một người hầu khác trong lâu đài vọng ra gọi Viktor về phong, Mirai cúi người mời anh đi vào, anh ấy cũng cúi người mời cô, cả hai lại khẽ cười mời nhau vào.

Đi theo Mirai lên cầu thang lớn giữa sãnh, rẽ ngay hướng bên phải, phòng bên trái đối diện là của Viktor, căn phòng vừa phải, không quá rộng như phòng ăn ở dưới, một chiếc giường gỗ đơn giản nằm góc trái sát trên, có cái kệ nhỏ kế bên đó, bên trên là một chiếc chuông bằng bạc, ngay bên trên giường là một chiếc cửa sổ nhỏ, bên phải là một cái tủ quần áo nhỏ nằm gọn trong góc.

Mirai đưa lại túi đồ cho Viktor, thứ cô ấy đã giữ dùm khi anh đang gặp ngài Gust, " Ngài còn cần gì không ?"

Mirai hỏi thêm, Viktor bối rối nhìn quanh, giường, bàn, ghế, tử, mọi thứ đều có và còn rất ngăn nắp, suy nghĩ nhanh rồi anh nói : " 1 ly nước nhé, cảm ơn cô". khẽ cúi chào, Mirai lui đi, trong phong dù cao nhưng vẫn có thể nghe được tiếng vui đùa bên ngoài lâu đài.

Viktor ngồi xuống bên bàn, đồ trong túi vẫn đầy đủ, anh nhâm nhi những món khô mà cha đã chuẩn bị sẵn, món ăn nhẹ nhàng, lấy cuốn "Tinh túy Ngàn Hoa" ra xem, anh đọc lại những thông tin từ 30 năm trước.

Thành Droc khi xưa thưa thớt, nay đã là một thành trì to lớn và đông đúc.

Tìm hiểu thêm, không có thông tin gì về 12 kỹ sĩ Trắng, có vẻ chức vụ đó mới xuất hiện gần đây, pháo Hiến Chương cũng không được đề cập đến trong sách, vua Louis đệ Tứ sau 14 năm tại vị đã tạo nên nhiều khác biệt so với sách 30 năm trước, nhưng những thông tin tham khảo vẫn có thể tận dụng được.

" Người thú " chợt lóe lên trong đầu Viktor, anh lật nhanh kiểm sách kiếm vội thông tin về chủng tộc này, " Hình người, đi thẳng, ... giác quan nhạy bén, sức mạnh thể chất đáng gờm, ..." lật liên tục các trang người thú và người lai thú, hầu hết là mô tả họ, sự mạnh mẽ và nhanh nhẹn, nhưng có vẻ như vẫn chưa tìm được gì.

Viktor thở dài trầm ngâm, bỗng tiếng gõ cửa khiến anh tỉnh lại, là Mirai, cô đã mang nước đến cho anh, vội vàng nhận lấy ly nước, anh cúi đầu cảm ơn cô rồi nhanh chóng quay lại bàn, Mirai thấy Viktor có vẻ hơi bận rộn, nên cô cũng chỉ nhẹ cúi chào rồi lui đi, chưa kiệp lui ra cửa thì anh lại kêu cô, : " Cô Mirai này."

Viktor quay phắt lại, anh hơi nhướn mày nhìn về cô gái người mèo trước mắt. " Cô giỏi nhất việc gì nhỉ ?"

Viktor cười hỏi cô, một câu hỏi quan tâm và nhẹ nhàng, Mirai như được mùa, cô nhắm mắt dụi mũi, 2 cái tai mèo vẩy vẩy lên, " Tôi có khả năng quan sát tinh tường và cảm nhận cực kì nhạy bén, này nhá, dù có là nửa người nửa thú, thì tôi vẫn rất giỏi quan sát đấy."

Cô ấy nói mà mặt như muốn hếch lên trời, cô rất tự tin vào điều đó của bản thân, " Người thú luôn giỏi một cái gì đó sao ?"

Viktor nghiêng đầu hỏi, anh tỏ vẻ như đang không hiểu gì về chủng tộc đặc biệt của Mirai, cô gái thích thú, chống 1 tay bên hông, cô nói, " Phải phải, người thú chúng tôi còn có các loài khác, người chó, hay người chim, họ đều có những điểm mạnh riêng, còn tôi là mèo, tôi có siêu giác quan đấy."

Mirai như ngước mặt lên trời nói chuyện, dù trước đó cô vẫn hành xử rất chuẩn một cô hầu gái giàu kinh nghiệm, Viktor chống cằm, cái đầu hơi nghiêng nghiêng, anh khẽ cười nhìn cô, " Thế mà cô không nhận ra có con sâu đang bò bên vai cô đấy."

Mirai trợn hai mắt, cô nhảy dựng lên, như một con mèo khi thấy một quả dưa chuột, tay chân cô múa may, vung chân nọ, đá chân kia, xong đứng một cái thế thủ nhưng sắp đối đầu với con sâu ấy. " Đâu đâu, nó đâu nó đâu ", Mirai nói lớn, mắt cô đảo lia lịa khắp người rồi khắp căn phòng, không có con sâu nào hết, chỉ một tên thanh niên đang ngồi cười khúc khích bên giường.

Mirai không nói gì, cô đỏ mặt, cảm giác ngại chưa từng thấy, mất hết phẩm chất của một cô hầu chuyên nghiệp, " Chiếc chung đó, nếu cần thì ngài cứ gọi, tôi xin phép." Mirai nói lớn và nhanh, cô ấy nhanh chóng cúi chào Viktor rồi chạy vội ra khỏi phòng.

Cánh cửa đóng lại, Viktor vẫn hơi khẽ cười, một cô gái kì lạ, ban đầu thì rất là lạnh lùng, nhưng khi hỏi về bản thân thì cô ấy lại bừng sáng.

Anh tắt đèn, nằm lên giường, mắt hướng về phía cửa sổ, một ngày dài mệt mỏi, chỉ trong một ngày mà có quá nhiều chuyện xảy ra, quá nhiều con người mới và những kẻ đáng sợ lần đầu anh gặp, thì ra, ngoài những vì sao trên kia, vùng đất Ngàn Hoa trong sách giờ đã muôn màu khác xưa, sẽ có nhiều điều thú vị để khám phá.

Viktor mừng thầm, anh chợt nhớ đến ngày mai là bắt đầu luyện tập đặc biệt với lão Jeff, anh phải chuẩn bị sức khỏe cho ngày mai, có thể là một buổi đấu kiếm, hay một bài kiểm tra phép thuật, Viktor có chút hồi hộp trong lòng. Cơn gió nhè nhẹ thổi qua khung cửa sổ, dù mắt nhắm, những ánh sao trên trời như rọi xuyên mắt Viktor, lấp lánh hình ảnh diệu kì, thanh gươm, cuốn sách, mặt trăng, xiêng que, anh không hiểu, sao lại có xiên que ở đây, anh nghe thấy gì đó, tiếng xì xào của ai đó dưới nhà, giọng của mấy cô hầu gái nói vọng lên phòng anh, " Mirai, em có xiên que rồi, đừng lấy của chị, dừng lại !" đêm nay, Viktor không ngủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free