12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 8: Chapter 8:
Những ánh trăng mờ ảo trên cao soi rọi xuống đôi mắt Viktor, chúng lắp lánh qua màn đêm, đầy bí ẩn và tuyệt đẹp. Ánh sáng cứ thế lớn dần, rồi lại lớn dần hơn nữa. Trời đã sáng, ánh sáng buổi sớm chiều vào ô cửa sổ, Viktor từ từ ngồi dậy, hôm qua là một ngày mệt mỏi với anh, cả người sáng nay ê ẩm, nhưng hôm nay Viktor có hẹn, có lẽ anh đã dậy trễ, lật đật thay quần áo, anh mặc lại bộ đồ cũ từ lúc rời làng, bộ đồ đã được giặt sạch sẽ rồi treo lên trong tủ quần áo.
Anh nhanh nhẹn mở cửa đi xuống nhà, không khí trong nhà vẫn hơi yên ắng, chỉ có phòng bếp dưới lầu, nơi rất náo nhiệt đêm qua.
Ghé mắt nhìn vào, phòng bếp hiện rõ trong mắt Viktor, một chiếc nồi to lớn được đặt bên góc phải phía trên của căn phòng, một cái lò to lớn được đặt ngay kế bên đó, còn có các kệ đựng nguyên liệu, thực phẩm, để bên hướng đối diện, các bồn nước và bếp núc được đặt sát vào hai vách tường hai bên, một cái bàn lớn được đặt ở giữa với ngổn ngang đồ ăn trên đó. Bốn cô hầu chạy đôn chạy đáo trong phòng, liên tục là xào xào nấu nấu trên những chiếc chảo nóng, một cô tộc tiên, trông có vẻ là người làm chính ở đây, mái tóc vàng dài buộc cao, đôi mắt xanh sắt bén liên tục tìm kiếm các nguyên liệu để cho vào nồi nấu, cô liên tục ra lệnh cho ba người còn lại hỗ trợ cô làm những món khác, một cô hầu là người thường, một cô là người mèo, còn cô kia là một người lai mèo, là Mirai.
Viktor đứng nhìn vào, Mirai làm việc một cách chuẩn chỉ, cô từ góc nồi nấu phóng phát là đã sang bên quầy gỗ nguyên liệu xong lại nhanh nhẹn sang chỗ chảo nấu, như một cỗ máy được các người lùn chế tạo, tinh xảo, nhanh nhẹn và chính xác. "Bọn họ đang chuẩn bị đồ ăn sáng cho chúng ta đấy." Một giọng nói trầm nhẹ từ đằng sau Viktor, anh nhanh chóng quay ngoắt lại, là ngài Gust, ông đã đứng đó cùng với anh, quan sát các người hầu làm việc mà anh ấy không hay. " Chào ngài." Viktor vội cúi người, anh nói lớn tiếng làm đánh động đến cả các cô hầu đang làm việc bên trong, cả bốn người họ đều ngừng tay, kiểng chân, cúi người trước ngài Gust.
" Ngươi khiến họ bị xao nhãng kìa." Gust thì thầm với Viktor, rồi ông phủi phủi tay ra hiệu họ có thể tiếp tục. Ngài Gust cùng Viktor đi ra trước nhà lớn rồi ghé vào phòng ăn, ngồi sẵn hướng phía trên là lão Jeff cùng gia đình của lão ấy, ngài Gust liền nhanh chóng lui lại, kéo theo cả Viktor, " Giờ vẫn còn sớm, họ tính ăn xong trước rồi mới chuẩn bị cho chúng ta đấy." Viktor khẽ gật đầu, anh đã không để ý giờ giấc hiện tại, do nôn nóng về buổi luyện tập mà không ngờ là đã dậy lúc mới sáng sớm. Ngài Gust mời Viktor qua phòng ông ấy, cả 2 sẽ ngồi chờ cho đến khi bữa ăn gia đình của lão Jeff xong.
" Hôm nay sẽ khá là mệt với ngươi đấy." Ngài Gust vừa lục lọi tủ rựu sau bàn làm việc vừa nói vọng ra, Viktor chỉ "vâng" một cái nhẹ, mắt anh đảo qua căn phòng, mọi thứ trông thật đơn giản, anh đang ngồi ngay giữa phòng ngài Gust, trên một chiếc ghế da nâu lớn, nó kêu ọp ẹp mỗi khi anh cựa mình, một chiếc bàn nhỏ để tiếp khách, đối diện là bàn làm việc với mớ giấy tờ chất đống, phía sau là một tủ rựu nhỏ được chuẩn bị trước, còn một phòng ở phía sau có một cánh cửa khác, có thể là phòng ngủ. " Trà chứ ?" Ngài Gust nói vọng từ tủ ra trong khi tay vẫn đang tìm kiếm gì đó, " Vâng thưa ngài" Viktor đáp, anh ngồi yên, không cử động, có một sự lo lắng nhẹ trong anh, dù hôm qua Viktor đã nói chuyện với ngài Gust rồi, nhưng anh vẫn cảm thấy có chút cách bậc địa vị quá rõ ràng.
" Tầm giờ trưa pháo Hiến Chương sẽ đến đây." Ngài Gust ngồi tựa ra sau chiếc ghê da, hửi nhẹ mùi thơm từ ly trà nâu đậm, " Chúng ta chỉ có tầm khoảng một tháng hơn để chuẩn bị." mắt Gust nhìn sâu vào ly trà, vẻ suy tư như đang đào bới gì đó trong chính ly nước ấy. Viktor im lặng, tay cầm ly trà, anh chỉ hửi nhẹ, sự tập trung đang hướng về phía người đàn ông đối diện. " Thưa ngài, tại sao chúng ta không đồng ý liên minh một bên rồi cùng hợp lực đánh bại bên còn lại ?" Viktor hỏi, gương mặt ngăng không biểu lộ nhiều cảm xúc, ngài Gust vẫn ngồi đó, mắt dán vào ly trà, ông im lặng, câu hỏi của Viktor là bình thường với một người không biết gì như anh ấy, " Không đơn giản như ngươi nghĩ đâu Viktor."
Gust uống hết ly trà, nhẹ nhàng đặt xuống, mắt ông điềm tĩnh đến đáng sợ, nhìn sâu vào đôi mắt đen của tên thanh niên đối tiện, " Phía Bắc này có nhiều thế lực khác ngoài Eleanor hay Alaric, Ragna là một ví dụ, nếu chúng ta chấp nhận liên kết với bên này thì bên kia có thể sẽ liên kết với phe khác rồi đánh trả chúng ta." Ngài Gust dụi tay trên trán, có vẻ đêm qua ngài đã không có giấc ngủ ngon. " Một là chúng ta phải thực sự mạnh mẽ, hai là chúng ta phải thực sự yếu đuối, thế lực bên ngoài phải sợ ta còn không là không màng đến ta, khi đó mọi thứ mới đỡ mệt mỏi hơn."
Ngài Gust nhìn Viktor, anh đang tập trung lắng nghe, đôi mắt nhìn sâu vào trong ly trà nâu trên tay, không nói gì, một bài học mới cho Viktor. " Cũng có những lá thư khác, nhưng nãy ta đã nói, ở phía Bắc này chúng chỉ là loại hai, còn Eleanor và Alaric thì người hiểu rồi đấy." Ngài Gust nhẹ nhàng châm thêm trà vào ly, Viktor khẽ gật đầu, Eleanor và Alaric, hai người khiến ngài Gust và lão Jeff lo lắng khi nhắc đến, họ là "thực sự mạnh mẽ", nhưng mạnh như thế nào thì anh ấy không rõ, đưa ánh mắt nhìn lên ngài Gust, ông ấy cũng đang nhìn anh, áp lực từ Gust như truyền thẳng sang Viktor, anh ấy đã nhận ra, cả hai đều là kỵ sĩ trắng.
" Eleanor, một bông hồng, tuyệt đẹp nhưng đầy gai sắc, dưới sự cố vấn của cô ấy, chủ thành Harris đã có những chính sách vươn mình, một biểu tượng của sự thịnh vượng, nhưng ... không phải lúc nào cũng theo sách vở.
" "không theo sách vở" Viktor suy nghĩ, anh ấy không hiểu, sự châm biếm của ngài Gust khiến anh không hình dung được, Gust nhẹ nhàng nâng ly trà, " Alaric thì khác, anh đã xây dựng được một pháo đài bất khả xâm phạm, thành Ironhold phát triển trên sức mạnh và sự an toàn tuyệt đối" Hai người cùng một tư tưởng thống nhất phương Bắc, nhưng lý tưởng lãnh đạo của họ quá khác nhau, khiến cho liên minh của họ là không thể, một bên là nước Eleanor, một bên là lửa Alaric.
Tuy Viktor tỏ vẻ im lặng và tập trung, nhưng Gust biết, anh đang không hiểu lắm về những gì ông nói, nhưng có lẽ điều đó nên để cho lão Jef giải thích trong buổi huấn luyện sắp đến, vì đúng lúc này, một tiếc gõ cửa vang lên, " Mời vào" Ngài Gust nói vọng ra, trước cửa là cô hầu gái trưởng, cô gái tộc tiên với mái tóc dài buộc cao cúi người mời cả Viktor và ngài Gust xuống ăn sáng cùng chủ thành Droc, chưa kiệp đứng dậy thì có tiếng chạy đùng đùng từ dưới nhà lên, Mirai phóng nhanh ra kế bên cô hầu tiên, tay chân cô ấy múa may liên tục, chỉ chỉ sang phòng Viktor rồi liên tục lắc đầu, một hình ảnh kì lạ đập vào mắt cả ngài Gust và Viktor, Mirai khựng lại, cô nhìn hai người, nhìn cô hầu trưởng, rồi cúi người lủi thủi lui đi, tiếng chạy rầng rầng ấy lại xuất hiện.
" Xin lỗi, cô ấy lúc nãy không tìm thấy ngài, ngài Viktor." Một bữa ăn thịnh soạn được soạn ra trên bàn, có thịt hung khói mật ong nhẹ nhàng, có một tô cháo hành nhỏ, vài ổ bánh mì, và một ít hoa quả, các cô hầu quần quật cả sáng để làm những món ngon này, Viktor và ngài Gust ăn tự nhiên, riêng lão Jeff chỉ ăn nhẹ một ít cháo cùng một ly rượu bên tay. Mùi vị đặc biệt, thịt hung mềm nhai nhẹ nhàng, hương thơm mật ong nhẹ nhàng loan tỏa trong miệng Viktor, cháo ăn thơm nấc mùi hành, có một ít thịt được bằm nhỏ để vào ăn sực sực rất ngon, bánh mì giòn rụm vỡ tan trong miệng, quệt với mật ong thịt hung ăn rất đạm đà.
Lần đầu Viktor được ăn những món đầy quý tộc, nhưng trên bàn ăn không ai nói gì, ngài Gust chỉ nhẹ nhàng ăn mấy muỗng cháo, một ít thịt hung rồi đứng lên về phòng, lão Jeff thì bảo có chút chuyện hẹn Viktor lát gặp ngoài cổng sau khi xong, phong ăn chỉ còn lại Viktor và ông quản gia, anh tận hưởng những món ăn ngon được làm một cách kì công trên bàn. Sửa soạn lại quần áo, Viktor bước ra ngoài cổng lâu đài, lão Jef đã chờ sẵn bên ngoài, lão không nói gì với anh, chỉ nghiêng nhẹ đầu chỉ hướng, thế là cả hai người họ cùng đi, băng qua khu vườn trước lâu đài, ra khỏi khuông viên, trở lại với khung cảnh người dân thành Droc trước mắt, sau đêm tiệc linh đình, sáng nay mọi người lại tấp nập buôn bán, những tiếng hò reo buôn hàng vang xa, những quý tộc đem các vải vóc lụa là ra chưng bày, khu quý tộc nhưng cũng thật náo nhiệt.
Chú ngựa thân quen của Viktor đã đứng đọi sẵn ngay bên, nó đã được chăm sóc một cách cẩn thận, thậm chí bây giờ nó còn thơm hơn Viktor. Lão Jef cũng có ngựa được chuẩn bị sẵn, theo chân lão, Viktor cưỡi ngựa ra khu vực mạn bên của thành Droc, mọi người rao hàng, buôn bán tấp nập ngay hai bên đường anh đi, lão jef vẫn cưỡi ngựa đi nhẹ nhàng phía trước, " Qua mạn bên đi, pháo Hiến Chương đến rồi đấy" Viktor sẽ được chứng kiến một trong những vũ khí mạnh nhất của vương quốc Ngàn Hoa, một tạo phẩm có một của thợ rèn Drunba.
Tới trước cổng thành mạn bên, Lão Jef lệnh cho quân lính mở cổng rồi xuống ngựa, buộc ngựa vào chỗ nghỉ, Viktor to mò nghiêng mình, anh ráng nhìn qua cái khe cửa đang từ từ mở ra, một đội binh đang đứng trước cửa, một đội quân lớn, phải tầm hơn 2000 người, giáp mặc sáng bóng, người lính nào cũng có trên tay một cây thương cao vững chắc, có người thì có khiên và kiếm, tất cả đều trông rất mới và sáng bóng, có nhiều cờ hiệu hoa ba cánh ở phía xa tượng trưng cho quân ngài Hatret, tất cả quân lính giáp trụ đều đi bộ, mỗi bước chân đi như rung chuyển cả mặt đất, đều và thẳng tăm.
Có hai người cưỡi ngựa trông mặc đồ đặc biệt hơn, một người rõ ràng là người chim, đôi cánh lớn vàng sau lưng, anh ấy mặc mộ bộ giáp lưới và để hở ra đôi cánh cũng được đính các mảnh giáp, một bên tay cầm dây cương ngựa, một bên tay là cây thương lớn, một chiếc mũ sắt như che đi cả gương mặt, chỉ có khe vừa đủ để thấy được đôi mắt của anh ấy. Người còn lại mặc đồ trông đơn giản hơn, một bộ đồ vải, có các lớp quấn quanh người, đơn giản nhưng đầy linh hoạt, người này có làn da trông nhợt nhạt, cứ như là đang bị bệnh, mái tóc trắng bặc thu hút đến lạ, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt xanh như biển sâu nhìn thẳng về hướng Viktor, người này đang thở ra hơi lạnh.
Hai người dẫn quân xuống ngựa cúi chào lão Jef, những người lính phía sau cũng làm theo, " Nhiều chuyện bất ngờ quá, Ngài Gust đã đến sớm hơn dự tính rồi, hai ngài Kal và Cryo đây cũng đến sớm quá." Kal cười lớn, anh vỗ vỗ lên vai rồi nói, " nếu mà không đi ngựa, tôi bay một phát có khi còn đến sớm hơn". Lão Jef cũng Kal cười, Viktor nhìn hai người họ, Lão Jef có vẻ cũng rất thân với người chim này, còn người đầy nghiêm nghị kế bên, đó là Cryo, gương mặt anh ấy không biểu cảm rồi nói, " Chúng ta đưa pháo Hiến Chương vào được chứ thưa ngài Jefard."
Lão Jef vội gật đầu rồi sai người mở to cổng thành, cả quân đội bước vào theo hiệu lệnh của Cryo, một cỗ xe hớn đi ngay giữa đội hình, được ít nhất phải gần trăm người kéo xíc đưa đi, bốn cái bánh xe lăn chậm một cách nặng nề tiến vào thành, ánh vàng chói phản lại ánh mặt trời, những nét chạm khắc tinh xảo đầy đối xứng ở hai bên , những đường vân được đúc vàng uốn lượn hai bên thân, một bánh xoay dây được nối sau khối sắt to lớn đầy đáng sợ đó, trái ngược với phần thân sau đầy họa tiết và cầu kì, phần thân trước là một cái nòng kim loại lớn thô sơ, nhưng một thứ uy lực khủng khiếp đè lên người Viktor, không phải nỗi sợ, không phải sức nặng của áp lực, đây là sức mạnh, sức mạnh tỏa ra từ khối kim loại nhẵn nhụi, bóng loáng và chói lóa đó, chưa khai nóng mà Viktor như muốn nằm xuống đất, thứ trước mặt anh dù không có ánh mắt đe dọa, anh cũng đã không thể đứng nổi.
Pháo Hiến Chương được đưa vào thành Droc.