12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 6: Chapter 6:
Tiếng trẻ em cười đùa, tiếng hát vui vẻ của những người dân bình thường, hòa theo là tiếng ăn nhậu của những quý tộc nơi đây, những mon ăn ngon được bày biện ra trước nhà của từng người dân, các món bánh mì đơn giản mà thơm phức của người dân, hay những món ăn cầu kì mà đầy màu sắc của quý tộc, ai cũng có thể ăn uống tự do, người thú so trình độ vật tay với người orc, người lùn trình bày màn bắn pháo với những công nghệ kỳ lạ của họ, tiên tộc thể hiện khả năng bắn cung siêu hạng, có những đám trẻ lấm lem chạy nhảy khắp thành, có đứa là quý tộc, có đưa là dân thường nhưng chung không khí tiệc mừng như này, tất đều là người chung một nhà, mái nhà thành Droc.
Tiếng vui vẻ bên ngoài lâu đài trắng của lão jef khác hoàn toàn so với không khí trong đấy, một buổi gặp trang trọng đang diễn ra, tại phòng ăn, lão Jef ngồi bên đầu bàn phía trước quầy rượu, phía tay phải là Viktor, bộ đồ quý tộc tay rộng đỡ chật chội hơn là những bộ đồ vuông vức mà lão Jef đang mặc hay người đàn ông đối diện anh, ngài Gust Wallson.
Trước mắt Viktor là một người đàn ông trông già dặn, mái tóc đen vuốt ngược ra sau, đôi mắt nâu trũng xuống đầy vẻ suy nghĩ, cùng khuôn mặt vuông vức khiến Gust trông không giống một hầu tước, ông như một kỵ sĩ chinh chiến nhiều năm hơn. Không khí trong phòng im bặt, ngột ngạt đến khó hiểu dù các cửa sổ trong phòng mở toang, lỉ rỉ là tiếng tiệc tùng hò reo bên ngoài cũng không làm dịu đi không khí khó chịu này đối với Viktor, anh im lặng chờ đợi một điều gì đó từ hai người có quyền trước mặt. "Không khí căng thẳng này là sao đây ?"
Ông Gust nói với giọng nghiêm, nhướng một bên chân mày nhìn qua hướng lão Jef, lão Jef cười khểnh, còn ông Gust thì cười phá lên, Viktor vẫn không hiểu chuyện gì, nhưng trông hai người này có vẻ rất thân, không khí đã dễ chịu hơn nhiều, " Tôi không ngờ là lão còn sống khi đứng trước Ragna đấy lão già à." Gust vừa nhâm nhi ly rượu vừa hỏi lão Jef như đang xỉa xói, nhưng lại pha chút chọc ghẹo trong đấy. " Đúng là thần rất sợ thưa ngài, nhưng ngài thấy đấy thần vẫn chưa thể chết nếu chưa thử hết rượu ngon trên đời được."
Cả hai lại cười lớn, Viktor vẫn ngồi im đấy, anh không biết nói gì, ngồi lắng nghe cho đến khi được phép nói là điều nên làm nhất bây giờ. " Còn ngươi là ai đây, ngồi chung mâm với bọn ta mà không giới thiệu sao ?" Gust vui vẻ vừa cười vừa nói về hướng của Viktor, dù rằng nhìn ông ấy đang vui vẻ nói chuyện, nhưng Viktor vẫn cảm thấy nên cẩn trọng trong lời nói hơn. " Thưa ngài, thần là Viktor Wise." Viktor cúi đầu chào Gust tỏ vẻ kính trọng khi trả lời, lão Jef cười tươi hẳn lên rồi quay sang Gust, " Thưa ngài, cái tên nhóc này phải gọi là gan to bằng trời, hắn dám đối mặt nói chuyện với Ragna đấy."
Gust mắt chữ o mồm chữ a khi nghe thấy điều đó, ông thậm chí còn ồ lên thành tiếng trước những điều lão Jef nói, một tên nông dân, không quyền thế, không sức mạnh, không ma thuật, lại dám đối mặt trực tiếp với một kẻ như Ragna, một chiến binh được chính nhà vua quá cố tuyển chọn, kẻ mà các quân đội mạnh mẽ nhất cũng phải dè chừng, thế mà tên nông dân đây lại dám đối mặt với Ragna. " thế ngươi đã đối mặt với hắn như thế nào ấy, kể ta nghe đi."
Gust đưa đôi mắt nâu về phía Viktor, cũng không quên liếc nhẹ sang lão Jef để lão khuyến khích anh ấy kể câu chuyện của mình cho ông Gust nghe, Viktor hít một hơi, anh sẽ kể, nhưng phải không được quá nhập tâm mà tỏ ra hành động nào thất lễ.
" Lúc đó thần hỏi ngài Elderson về quân địch ..." vừa kể Viktor vừa đưa mắt qua lại để quan sát hai người đàn ông trước mặt, Lão Jef thì vừa ăn nhẹ vừa lắng nghe, còn ngài Gust thì chăm chú nghe với ly rượu trên tay, Viktor nhớ lại không khí lúc đó vô cùng gấp gáp, không nhanh thì cả thành Droc sẽ bị đánh chiếm, do không có bất kỳ thông tin gì về kẻ địch anh đã nhanh chóng lấy những thông tin ngắn gọn nhất từ lão Jef. " Ragna là một trong 12 kỵ sĩ trắng của nhà vua, cơ thể cứng như thép, dao kiếm chém không xuể, hắn đã chinh chiến khắp nơi biên giới phía Bắc mà vẫn toàn thây trở về."
Lão Jef gấp gáp mô tả những điều cơ bản nhất về con quái vật đang tiến đến thành, gương mặt lão xanh mét trước mắt Viktor, anh biết đây không phải là lời bịa đặt để hù dọa anh rời đi, đây thực sự là một con quái vật.
" Có từng ngăn chặn được hắn chưa thưa ngài ?" Viktor vừa lay vừa hỏi lão Jef vì thời gian đang rất gấp rút, anh cần thêm thông tin có ích khác. " Ngăn chặn ư, khiến hắn chậm lại còn không thể ấy chứ." Lão Jef quát to vào mặt Viktor, mọi thứ trước mắt lão là vô vọng khi đối đầu với Ragna, không thể chiến thắng là điều chắc chắn, chiến đấu cầm chừng cũng là điều khó khăn, Viktor nhìn xuống quân thủ thành, sự sợ hãi trên gương mặt họ, cùng với tinh thần như đổ vỡ, nơi này sẽ thất thủ. Viktor bắt đầu có ý rút lui, anh bắt đầu thấy sợ, những quân lính mạnh mẽ chặn đứng kẻ thù không tồn tại, những chiến binh thông minh gan dạ không hề có, chỉ có sự sợ hãi đang bao vây lấy Viktor.
Nhưng một thứ, một tia sáng lóe lên trong đầu anh ấy, " Tin và tận dụng những gì mình có" Viktor nhìn về hướng kẻ thù đang đến, anh nhanh chóng hiểu ra vấn đề hiện tại, anh sẽ thử, ít nhất anh đã cố, nếu có thất bại thì người bạn dưới thành vẫn đang sẵn sàng chờ anh ấy. " Thưa ngài, hãy cho người đi kêu pháp sư lửa làm xiếc quay trở lại, chúng ta sẽ cần hắn." Viktor nhanh chóng nói với lão Jef để bắt đầu hành động, anh nhanh chóng quay xuống thành, nhìn những người lính lộn xộn đứng trong hoảng loạn. " Hãy xếp đội hình dọc 10 hàng, mỗi hàng là 50 người, tất cả đứng rộng một khoảng vai, cắm thương gần giữa hai người, nâng khiên lên bằng vai, dơ cao các cờ hiệu và thu về sau hàng cuối hết !"
Quân lính ngơ ngác nhìn lên trên tường thành, ai đây, tên thanh niên này đang nói gì vậy, hắn không thấy kẻ địch mạnh như vậy đang tiến đến đây sao, làm sao mà những con người nhỏ bé này có thể đánh lại một con quái vật.
Nhìn những gương mặt ngơ ngác của quân lính, Viktor không biết làm sao để giải thích cho họ hiểu, " là Phalanx đó lũ ngu, triển khai đội hình đi !" Lão Jef đứng ngay bên Viktor mà quát xuống dưới, lời nói chua chát của lão như đánh thức những ý chí sống còn lại của những người lính, họ nhanh chóng làm theo lệnh Viktor rồi sắp xếp đội hình.
" Đúng vậy thưa ngài, Phalanx, đội hình này có chiều sâu, khiến đội hình trông sẽ dài hơn, binh lính đứng cách một vai để tạo khoảng trống khiến quân rộng thêm, khiên và giáo sẽ giúp họ che đi những chỗ đấy, dù vậy 500 người thì chiều sâu của đội hình vẫn sẽ là không đủ, cờ hiệu sẽ giúp được phần nào." Viktor với giọng điệu run run đầy lo lắng, vừa giải thích đội hình cho lão Jef nghe , vừa đưa mắt xuống quan sát để đảm bảo quân lính di chuyển đúng lời anh. " Nom cũng sẽ trông gần nghìn người, cũng đáng thử đấy." Lão Jef nhìn về phía quân Ragna đến gần vừa nói với Viktor, lão đã nhận ra ý của anh ấy, nếu đánh không thắng, cầm cự không xong, thì đừng đánh, Viktor gật đầu đồng ý với lão Jef, " Ngài hãy nói về việc làm phản, thần nghĩ là gã Ragna này giỏi chiến đấu chứ chưa chắc là giỏi đối đáp đâu." Lão Jef và Viktor nhìn nhau, cả hai không nói gì vì đã hiểu rõ mục tiêu và chiến thuật, cầu hòa Ragna.
Dù vậy cả hai vẫn rất lo lắng, tên pháp sư lửa vẫn chưa về thành ngay được, hắn đã cùng với người dân sơ tán từ lúc đầu, nên trước khi cầu được hòa thì cả hai phải làm sao để câu giờ đến khi mang được tên pháp sư đó về. Trong lúc đối diện với Ragna, Viktor có nhiều lần ngoái lại chông xem tên pháp sư được đưa về chưa bằng cách đi qua đi lại trên thành, may mắn thay, hắn đã được lén đưa lên chỗ đài quan sát của tường thành trong khi Viktor và lão Jef đang thu hút sự chú ý của quân người thú. Kết thúc câu chuyện là Ragna rời đi cùng quân của hắn, ngài Gust vừa lắng nghe vừa gật gù với lão Jef, Viktor ngồi thẳng lưng, mắt đảo qua đảo lại hai người đàn ông trước mặt, " Thật là không ngờ đấy, một kế hoạch rủi ro lão già à" Gust nhướng mày, vừa nhìn lão Jef vừa lắc lắc ly rượu bên tay, ông ta vẫn chưa tin được là chỉ qua một cuộc trò chuyện là có thể khiến Ragna tha cho thành Droc, " Vâng, lúc đó tôi cũng sợ chết khiếp thưa ngài" Lão Jef trả lời ông Gust rồi cả hai một lần nữa cùng cười phá lên, đây như là một chuyện vui hiếm có với họ, chợt Gust quay lại nhìn Viktor, : " Lá thư thứ 13 có đến tay ngươi không ?"
Một câu hỏi đường đột, ánh mắt Gust nghiêm nghị lại hướng về phía Viktor, một câu hỏi khó hiểu, anh lắc đầu, dù không biết lá thư thứ 13 là cái gì nhưng chắc chắn nó không liên quan đến anh ấy. Ngài Gust khẽ gật đầu, còn lão Jef thì thở dài nhẹ nhàng :" Thần xin đắc tội, lá thư ngài đang nói đến là gì vậy ?" Viktor kính cẩn cúi người hỏi ngài Gust có vẻ hơi suy tư trước mặt, ông nhướng mắt lên nhìn anh, một ánh nhìn nhẹ nhàng nhưng như nhìn thấu tâm cang anh ấy,ông đặt ly rượu lên bàn rồi nói: " Nhà vua Louis đệ tứ của chúng ta có một nhóm kỵ sĩ, họ khá đặc biệt,..." Ông Gust rướng người gần với bàn hơn, hai tay đưa lên trước để phụ họa, còn lão Jef cũng ngưng uống rượng mà ngồi im lắng nghe câu chuyện của ông ấy, Viktor nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu ấy, :" Nhóm Kỵ sĩ hiện tại có 12 người, được tuyển chọn một cách rất đặc biệt mà chỉ nhà vua biết, không quan trọng tuổi tác, danh dự, ai cúng có thể, khi chọn được, ngài sẽ đưa một mật thư đến chỗ người đó để mời lên kinh thành uống trà với nhà vua, sau đó được phong tước là Kỵ sĩ Trắng, chức vụ này có thể coi là ngang hàng với ta, hầu tước, nhưng họ đặc biệt tài giỏi, luôn có một số đặc cách nhất định cho họ."
Gust nói xong uống ngay hớp rượu rồi khè một tiếng rõ to vẻ khuây khỏa, Viktor đã hiểu rõ hơn về 12 kỹ sĩ Trắng của nhà vua, còn một người thứ 13 nữa, mà nhà vua vừa băng hà đêm trước nên chắc người này chưa xuất hiện. Nhưng những người này chắc chắn đặc biệt, như cách mô tả của ông Gust và áp lực khủng khiếp mà Viktor đã đối mặt với Ragna hồi trưa nay đã thể hiện điều đó. " À, mà sao hôm nay ngài đến sớm thế ngài Gust, tưởng đi cũng phải nửa ngày đường hơn từ bên ngài mới đến thành Droc chứ ?" Lão Jef quay sang hỏi với vẻ tò mò, ông Gust cười khểnh lên, :" Ta đang trên đường đưa pháo Hiến Chương đến thành Droc này." Lão Jef giật mình, lão trố mắt nhìn ông Gust đầy ngạc nhiên, Viktor nghe mà không hiểu gì, anh đưa mắt nhìn 2 người có tiếng nói trong phòng này thảo luận.
" Ta không ngờ mọi người lại hành động sớm như vậy, nhà vua vừa mất, là các vùng lân cận chúng ta đã lập tức tiếp cận ngài Hatret để liên minh, nên ngài giao cho ta để giải quyết." Lão Jef gật đầu hiểu vấn đề, nhưng hiện tại ngài Gust chỉ đến thành Droc cùng một đoàn quân 3000 người, vẻ mặt thắc mắc của lão Jef khi nhìn sang Gust, ông ta nói, " bọn ta đã đi được hơn nửa chặng đường, rồi đột nhiên quân cứu viện thành Droc đến báo tin, nên là ta cất cử một ít quân theo ta nhanh chóng ứng cứu, quân còn lại tiếp tục đưa pháo Hiến Chương đến đây, có thể trễ nhất là trưa mai họ đến đây" Lão Jef liền sai người hầu chuẩn bị thêm đồ ăn thức uống, trưa mai sẽ phải đón thêm một đội quân nữa của ngài Gust đến, còn Viktor thì không hiểu gì hết, nghe thì khẩu pháo này rất quan trọng, nhưng anh vẫn không thể hình dung được nó quan trọng cỡ nào, lão Gust nhìn qua anh ấy rồi thở dài, " Ngươi chắc không biết pháo Hiến Chương là cái gì đâu nhỉ ?" Viktor nhẹ lắc đầu, anh thực sự là người trên núi xuống, sống trên đời gần 20 năm, ngoài những bài học, cách xử lý tình huống trong sách, thì đây là lần đầu tiên anh được nghe những câu chuyện đầy kỳ thú từ người khác.
" Pháo Hiến Chương, là một khẩu pháo thần công được rèn ra bởi thợ rèn Drunba, một trong 12 kỵ sĩ Trắng của nhà vua, khẩu pháo chỉ được rèn một khẩu duy nhất trên vương quốc này, tốn hơn nửa năm chờ đợi của nhà vua, tầm bắn xa vượt trội, độ chính xác không tưởng, nó có sức mạnh thổi bay 1 vạn quân chỉ bằng một phát bắn duy nhất." 1 vạn quân trong một phát bắn khiến Viktor bất ngờ, đó là một lực lượng quân lớn, chưa tính cả vũ khí và các nhu yếu phẩm khác, lại một thứ đáng sợ khác xuất hiện, chỉ mới rời khỏi làng có một ngày mà biết bao thứ kinh khủng đã đập vào mặt anh ấy. " Eleanor và Alaric đã gửi thư đến ta, họ muốn chúng ta liên minh với một trong hai bọn họ."
Tình hình phức tạp hơn Viktor nghĩ rất nhiều, anh biết khi nhà vua băng hà chắc chắn sẽ có biến lớn, nhưng không ngờ những liên minh và sự chia rẽ bắt đầu ngay lập tức như nó đã được lên kế hoạch từ trước, còn quá nhiều thứ anh ấy cần phải học, người quản gia già rót đầy lại ly rượu ông Gust, nâng ly lên, ông nhẹ đưa mắt qua lão Jef, " Eleanor, bạn thân ông đấy, bây giờ ta làm sao đây ?"