Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 5: Chapter 5:

Viktor đưa mắt đảo liên tục, anh cố gắng thở từng hơi nặng nhọc, đôi tay run rẩy không thể chống giữ người được, may thay lão Jeff kế bên đỡ người anh ấy, anh cố gắng bình tĩnh ngồi xuống, mồ hôi chảy nhễ nhại khắp trán, mọi thứ trước mắt cứ mập mờ, Viktor biết chuyện gì vừa xảy ra, anh ấy biết bản thân vừa mới đối mặt với cái gì, chỉ là lúc đó có một sự tự tin to lớn đã kìm nén tất cả, còn bây giờ khi thứ áp lực khủng khiếp đó đã biến mất, anh đang mất bình tĩnh, lão Jeff kêu người đem nước cho Viktor uống, lão biết cảm giác anh ấy đang trải qua, sự sợ hãi từ đôi mắt đảo điên đó, đó là nỗi sợ cái chết.

Những người lính reo hò mở cổng, vừa vào thành họ vừa hát bài nhạc ăn mừng chiến thắng, những người còn lại trong thành tham gia cùng họ, một không khí ăn mừng đơn giản nhưng thật hoành tráng, chỉ là những con người bình thường, nhỏ bé nhảy múa khập khiễng chung một bài ca. " Ngươi làm tốt lắm, chúng ta thắng rồi". Lão Jef nhìn Viktor, anh đã bình tĩnh hơn sau ngụm nước, anh nghe thấy tiếng hát hò như ăn tiệc, nghe tiếng cười vui sướng của người quý tộc già trước mắt với người lính kế bên, mắt anh dần rõ ràng hơn, tay anh đã vững trở lại, dần dần lụi thụi đứng dậy.

Lão Jeff và anh lính canh nhẹ nhàng đỡ chàng thanh niên lạ dậy, vẫn chỉ quan sát anh ấy vì còn lo lỡ anh ấy có mệnh hề gì còn kiệp phản ứng. " Không sao rồi, chúng ta thắng rồi." Lão Jef nói lại lần nữa để khẳng định với Viktor về chiến thắng đày may mắn của thành Droc, Viktor gật gù ngay sau lời nói của lão Jeff, hơi thở anh vẫn còn hơi nhọc nhằn sau cú sốc to lớn vừa rồi, chờ anh ấy thở đều hơn, lão Jef nói: " Ngươi làm tốt lắm, nhà ngươi tên gì nào ?". Viktor nuốt một hơi, như có gì nghẹn ở cổ anh ấy

" tôi tên Vik...Viktor...Viktor Wise". Dần dần bình tĩnh Viktor đứng thẳng người dậy mà không cần hai người kia phụ giúp. " Ta là Jefard Elderon, chủ thành Droc này." Viktor nghe xong liền nhanh nhẹn khép hai tay bên người rồi cuối người nhẹ tỏ vẻ kính trọng chào lão Jef. " Được rồi chàng trai, xuống thành trước thôi đã." Lão Jef nhìn Viktor rồi ra hiệu cho lính đỡ anh ấy xuống, trước khi xuống cùng những người khác, lão nhìn ra hướng cổng thành, không khí yên bình đã trở lại, thật may mắn làm sao, không ngờ một kế hoạch gần như đặt hết vào sự may rủi lại thành công một cách ngoạn ngục, lão cười thầm, lòng vẫn đầy hồi hộp nhưng gương mặt già của lão lại không thể hiện điều đó ra, trước khi đi xuống lão đưa mắt nhìn chàng trai Viktor đang nhẹ nhàng từng bước xuống tường thành, sự thán phục thể hiện rõ trong đôi mắt lão.

Viktor bước xuống đến thành, theo sau là là Jef và những người lính gác thành, vừa xuống đến nơi các binh lính đã đến vây quanh chúc mừng cho Viktor, lão Jef nhìn mọi người vui vẻ reo hò trong vui sướng cũng khiến lão vui theo, lão ra lệnh cho người gọi người dân quay lại thành, còn bây giờ, lão phải chuẩn bị cho một bữa tiệc lớn để ăn mừng sự kiện này, một chiếc xe ngựa được chuẩn bị sẵn cho lão Jef, Viktor lên lưng chú ngựa đen của anh ấy rồi cùng lão Jef được binh lính vây quanh hộ tống vào thành trong. Trên đường đi, Viktor đã hết hồi hộp hay sợ hãi, anh ấy đã dành thời gian quan sát trong thành rõ hơn, những ngôi nhà mái nghiêng nhỏ nằm liền kề nhau, đôi lúc giữa chúng là một khi vườn cũng nhỏ nhắn xinh xắn, lúc cũng có những căn nhà to lớn hơn lên đến 2 lầu, nhưng không căn nhà nào cao hơn thế, trên đường vào thành trong, có những con hẻm nhỏ nối ra con đường chính này, thấp thoáng bên trong có những mắc dây phơi, dăng từ ô cửa sổ nhà cao xuống nhà thấp chồng chéo nhau, có những con kênh rạch nhỏ được đào bên những ngọn đồi nhỏ xa xa trong thành, có những con hẻm nối thẳng ra một cách đồng lúa vàng đầy sức sống dù bây giờ đang tầm giờ chiều tối, có những con vật khác như là ngựa, cừu, dê vẫn còn ở đó, chúng vẫn nhẹ nhàng ăn uống, cảm giác không quá mấy khác biệt với làng của Viktor, ngoài một cái tường thành to lớn bao lấy nơi này.

Thấy Viktor có vẻ đã ngắm nghía hết trong thành như thế nào rồi, lão Jef gọi anh lên gần xe ngựa của lão, " Này, nhà người đến từ chỗ nào ấy ?" Viktor không trả lời ngay, không phải là anh không biết anh đến từ đâu, mà là ngôi làng của anh không có tên, từ nhỏ đến lớn anh chỉ biết đó là làng anh ấy sống và kế bên là rừng Drovan. " Thần đến từ rừng Drovan, thưa ngài." Cái tên nghe lạ hoắc với lão Jef, lão không nói gì về nó mà chỉ gật đầu nhẹ, rồi hỏi thêm " Nó nằm về hướng nào từ thành Droc ấy ?" Viktor nghiêng người ngoái ra sau để xác định hướng của làng rồi anh ấy" Từ đây là hướng Tây Nam, qua cánh đồng sáng là đến thưa ngài." Lão Jef gật gù, lão nhận ra nơi đó, vẫn thường có người từ cánh đồng sáng đến chỗ thành Droc để mua bán và trao đổi hàng hóa, cũng có thể đó là từ làng của Viktor trong rừng Drovan.

Vào đến khu tòa nhà chính của thành Droc, đó là một nơi to lớn, một căn nhà được thiết kế với nhiều cửa sổ đang mở toang ra ngoài, một khu vườn rộng ngay trước nhà đầy xanh tốt, người làm vườn đã chăm nơi này rất kỹ lương, lão Jef cùng Viktor đều xuống ngựa rồi được một ông người hầu cao lớn, mặc một bộ đồ lịch lãm đen vuông vức dắt cả hai đến nơi to lớn ấy, còn ngựa sẽ được những người hầu khác đưa ra chuồng, dân làng đã được sơ tán hết, mới gần đây lão Jef mới cho người đi đón họ về lại thành, mà nơi đây đã có sẵn người hầu như thế này, thấy sự bối rối nhẹ trên gương mặt chàng trai, lão Jef nói

" Người dân thì phải được sơ tán trước, ta, binh lính, và những người hầu đây sẽ ở lại để có thể, hoặc chí ít là câu thời gian để hoàng tất việc sơ tán, những người này đều có quyền rời đi sơ tán nếu họ muốn, nhưng họ đã chọn ở lại nơi đây, đúng là lũ người hầu ngu ngốc." Lão Jef vừa nói vừa lắc đầu, dù nói ra những lời chỉ trích nặng nề như vậy, nhưng người đàn ông to lớn phía trước chỉ lẳng lặng dẫn đường, không nói gì.

Khu vườn rộng lớn, đi bộ khiến cho Viktor cảm thấy nơi này như to cũng phải bằng cái thành Droc này lúc đi ngựa, nhiều cây ăn quả được trồng xung quanh khu vườn, những người hầu đang thu hoạch các loại trái từ trên đấy, có những vườn hoa nhỏ riêng lẻ đang được vài người hầu khác cắt tỉa một cách vuông vức như cái cách mà lão Jef và ông phục vụ già ăn mặc vậy, phía bên trái có cả một cái chòi nhỏ được bao xung quanh bởi những cây leo sắp xếp gọn gàng, cả khu vườn được thiết kế như một khu làm việc nhỏ cho mọi người ở đây.

Đến trước tòa nhà to lớn, Viktor cảm thấy hơi hồi hộp, khi nãy trông từ xa anh biết là nó sẽ rất to khi lại gần, nhưng bây giờ đây đứng trước nơi này khiến anh ấy há hốc mồm, một lâu đài trắng lớn.

Có bốn cột lớn trước nhà được thiết kế thêm nhiều chi tiết hoa văn và chim chóc trên đấy, một cái bậc thang ngắn nhưng to rộng dưới chân và trước mặt anh ấy là một cái cửa to lớn, nhiều mái nghiêng đưa lên từ thân nhà to lớn, có các cửa sổ ngay những mái hiên đang được mở ra, một nơi rất nhiều phòng ốc.

Cánh cửa to được chạm khắc đầy tinh xảo, có thêm cả các đường nét được dát vàng trên ấy, dần dần mở ra, đập vào mắt Viktor là một cái sảnh lớn, to nom phải cỡ hai thư viện nhà anh mới bằng được, một cái cầu thang to nằm ngay chính giữa nối thẳng lên trên, hai bên tay vịnh là các hình thiên sứ được điêu sắc trông như thể đang bay lên trên cao, sàn nhà và trần nhà được lót trắng vàng sáng bóng, trên trần còn có một cái đèn chùm to lớn treo trên đấy, điểm trên trần nhà còn có vài bức họa các loài chim đang bay lượn.

Đang choáng ngợp trước khung cảnh trước mắt, thì người hầu của lão Jef vỗ vai khiến anh ấy trở lại với mặt đất. " Thưa ngài phòng ăn ở bên này". Viktor bối rối quay sang nhìn lão Jef, lão chỉ gật đầu nhẹ rồi chỉ lên lầu, lão sẽ lên lầu có chút chuyện.

Viktor đi theo ông già giúp việc, anh được dẫn đến ngay phòng ăn phía bên phải, lại một nơi rộng lớn nữa được khám phá.

Một chiếc bàn rộng nằm ngay giữa, trên bàn được trải một miếng lụa trắng có thêu thêm nhiều kiểu hoa trên đó, giữa bàn là một cái trụ đèn cầy lớn cũng được điêu khắc đầy tinh xảo với nhiều chi tiết uốn lượn. Bàn được xếp sẵn 6 chiếc ghế cũng cầu kỳ không khác gì cái bàn, hai phía bên trái phải căn phòng có nhiều tủ lớn bằng gỗ, đựng bên trong là những chai rượu trông rất đắt tiền và quý giá, phía trên hướng sau bàn cũng là một quầy rượu đầy to lớn, thậm chí trên đó còn có cả một thùng rượu gỗ được khui sẵn, trên trần cũng là một cái đèn chùm, nhưng nhỏ hơn cái ngoài sảnh.

Chưa bao giờ thấy một cái bàn ăn to như vậy, khiến Viktor lúc túng không biết ngồi vào đâu: " Xin hãy ngồi đây, tôi sẽ đi chuẩn bị rượu mời ngài.", lão giúp việc vừa kéo một chiếc ghế đầy nhẹ nhàng ngay bàn ăn và mời Viktor ngồi, Viktor nhẹn nhà bước tới, như cố gắng không chạm vào bất cứ thứ gì vì anh sợ sẽ làm hỏng chuyện, ngồi lên chiếc ghế êm ái, Viktor đưa mắt nhìn ông giúp việc

" Ngài có gì muốn nói sao? " Lão giúp việc già dù đang chuẩn bị rượu bên đằng sau bàn ăn vẫn nhận ra sự tò mò đến từ Viktor.: " Tôi chỉ hơi thắc mắc, tại sao mọi người lại không rời đi ?", Bình thản rót rượu vào một cái ly gỗ lỡn, lão già phục vụ lên tiếng một cách nhẹ nhàng: " Tôi đã làm quản gia ở nơi này hơn 22 năm nay, đã qua 4 đời chủ thành Droc này, thưa ngài, ngài Jefard Elderon là một trong những người mà tôi kính trọng nhất. "

Ông quản gia cầm ly rượu lớn đến đặt nhẹ nhàng ngay trước mặt Viktor, mùi rượu sộc lên khiến Viktor nhận ra ngay, đây không phải là rượu bình thường như những thứ anh đã hửi được hồi sáng khi đi vào thành, nâng ly rượu lên nhưng anh không uống, anh chỉ để gần môi rồi lắng nghe ông quản gia nói tiếp: " Ngài ấy là một chủ nhân tốt, cách đây 6 năm, ngài ấy đã cải cách lại thành Droc này, từ một nơi vắng vẻ thưa thớt chẳng có ai, trở thành một nơi vui vẻ như bây giờ."

Vừa nói, lão quản gia vừa quay trở lại quầy rượu sau bàn để chuẩn bị thêm cho những người đến sau, Viktor vẫn im lặng và lắng nghe, anh không biết uống rượu, nhưng quá ngại để nói ra điều đó: " Ngài Jefard Elderon đã xây lên nhiều trường học, cho mở thêm nhiều kênh rạch trong thành, mở thêm đất trồng trọt cho người dân, đặc biệt nhất là ngài ấy giảm thuế cho các thương nhân buôn bán, một lượng lớn thương nhân đã đổ về đây và nơi này đã phát triển như bây giờ. "

Vừa nghe câu chuyện của ông quản gia, Viktor vừa đối chiếu với những gì anh ấy đã đọc được trong " Tinh túy Ngàn Hoa", đúng là cách đây 30 năm, theo sách thì nơi đây là một nơi nhỏ bé, chỉ trong vòng 5 năm mà lão Jef đã có thể phát triển thành Droc như bây giờ.

" Ngài ấy đã giúp những người dân nơi đây có đất để trồng cây, có nước để mà tưới, ngài ấy còn đưa những người khó khăn trong thành về làm người hầu cho ngài ấy, nên có một số người nơi đây xem ngài ấy như là cha, như là anh em, như một người bạn vậy."

Ông quản gia vừa nói vừa cặm cụi làm điều gì đó bên bàn trong, dù ngoái người ra để xem nhưng Viktor chỉ thấy được mỗi bóng lưng ông ấy, câu chuyện của ông quản gia khiến Viktor càng thêm có chút quý người chủ thành Droc hơn, đang ngồi nghĩ ngợi thì có một cô hầu gái bước vào phòng, cô nhìn Viktor rồi cúi chào, cô nói: " Thưa ngài, ngài Elderon muốn gặp ngài trên tầng thượng ạ, mời ngài theo tôi."

Viktor lại một lần nữa lúng túng đứng dậy, anh nhẹ nhàng sao cho cái ghế đẩy ra không làm xước sàn nhà, ra ngoài sảnh lớn, Viktor bước chân lên chiếc cầu than to lớn giữa sảnh, hình những thiên thần hai bên tay vin sắc sảo và đẹp đẽ khiến anh vừa đi vừa ngắm nghía chũng mãi cho đến khi rẻ ra ngoài tầng thượng lớn phía sau lâu đài, ánh sáng bên ngoài mờ ảo, những cây đèn dầu như soi sáng cả bầu trời đêm, những cơn gió bàn đêm nhẹ nhàng thổi qua chỗ Viktor khiến anh thấy rùng mình, lão Jef đang đứng đợi Viktor ngay sát bên thành mái hiên tầng thượng, Viktor nhẹ nhàng chỉnh lại mớ trang phục lọc sọc của anh ấy rồi vội vàng bước đến bên lão Jef, chưa kiệp đến bên lão già thì đập vào mắt ngay trược mặt Viktor là người dân thành Droc, tất cả người dân đã tập trung về lại thành, người nào người đấy đều đang vui vẻ nói chuyện, không có mối ngăn cách khác biệt giữa quý tộc và người dân, dù là quý tộc, nhưng những bộ đồ vuông vức giờ đã xuề xòa, lắm lem bùn đất cũng như những người dân làng khác, cứ như bức tường thành thứ hai cho quý tộc thực ra chỉ là một lớp phòng thủ thứ hai của thành Droc.

Lão Jef ngoái lại, thấy sự bối rối của Viktor khi nhìn thấy rất nhiều người dân thành Droc đang tập trung ngay bên dưới tầng thượng này.: " Hỡi người dân thành Droc, như mọi người đã biết, sáng nay chúng ta có một đợt tất công bất ngờ từ một kẻ thù đầy mạnh mẽ, một kẻ thù mà sức mạnh đã được chứng minh, nhưng may mắn thay quân đội và các binh lính đầy dũng cảm đã chặn đứng được cuộc tấn công ấy. " Vừa dứt lời, mọi người ở xung quanh reo hò ăn mừng đầy vui sướng, người dân lấm hay quý tộc đều ôm trầm lấy nhau, không màng bùn đất, hay mùi hôi sau một ngày duy chuyển vất vả, tất cả như người một nhà." Nhưng, ... chúng ta không thể dành chiến thắng nếu không có sự trợ giúp từ chàng trai trẻ tài giỏi này, Viktor Wise !"

Vừa nói lão Jef vừa kéo Viktor lên trước lão, vỗ liên tục vào vai anh ấy, mọi người ở dưới đều reo hò hô vang tên Viktor Wise và cảm ơn anh ấy rối rít, đứng trước sự reo hò và công nhận của toàn người dân thành Droc, Viktor đỏ mặt, anh chỉ đứng đật ra đó mà nghe mọi người vỗ tay, gọi tên anh, cảm ơn anh ấy, mắt anh ấy đảo liên tục qua lại, tay liên tục đan vào nhau rồi lại chà vào nhau, lần đầu tiên anh cảm nhận điều này, sự công nhận từ những người xung quanh, những người đầy lạ mặt chứ không phải từ cha hay bà Danni quen thuộc của anh ấy, cảm xúc dâng trào khiến Viktor nghẹn cả cổ, anh không biết nói gì trước niềm vui này, anh chỉ biết liên tục cuối đầu và rối rít cảm ơn mọi người.

" Để ăn mừng cho chiến thắng này, toàn bộ thành Droc đêm nay sẽ tổ chức tiệc mừng, chi phí các ngươi cứ nói, ta trả hết".

Lão Jef phủi tay một cái, cả ngôi làng như bừng sáng, tiếng reo hò tung hô của tất cả người dân thành Droc khiến kinh thành như rung chuyển, nhưng với sức mạnh của một người chủ thành, lão Jef nhanh chóng khiến mọi người im lặng bằng một cú xuyệt nhẹ nhàng: " Dù vậy, chúng ta cũng không được chủ quan, kẻ địch vẫn có thể đến tấn công bất ngờ, hãy cùng nhau gia cố lại ngôi nhà của chúng ta rồi hẵng bắt đầu bữa tiệc."

Mọi người trong thành đều đồng thanh đồng ý với những lời lão Jef nói, họ xắn tay áo lên và bắt đầu khuyênh vác củi gỗ mang về phía bức tường thành thứ nhất để gia cố nó, các binh linh quan sát nhanh nhẹn quay trở lại vị trí quan sát cùng chiếc kính thấu thị tốt nhất của họ.

Đứng nhìn những người dân nơi đây, Viktor nhận ra rằng, đây là một người chủ thành luôn đặt người dân lên trước cả ông ấy, dù trong tình huống nào ông ấy cũng sẽ nghĩ cho họ trước, một sự thán phục và kính trọng xuất hiện trong đôi mắt của Viktor khi nhìn về phía lão già Jef, Viktor đã hiểu vì sao ông quản gia tòa lâu đài lại nói lão ấy như là một người cha, một người anh em, một người bạn, lão ấy là bạn của người dân thành Droc.

" Thưa ngài, ngài Gust đến ạ." một cô người hầu vội vàng chạy tới nói bên lão Jef, lão đột nhiên há hốc mồm vì không thể ngờ được là ngài Gust lại có thể đến nhanh vậy, vì từ thành ngài Gust đến thành Droc thì đi nhanh lắm cũng nửa ngày đường, tức là phải sáng mai mới đến, lão vội vàng yêu cầu các người hầu và lão quản gia mau mau chuẩn bị phòng chờ để đón tiếp ngài Gust, không quên Viktor kế bên, lão kéo anh ấy sát bên người, lão nói.

" Ngươi sẽ có nhiều chuyện cần phải kể đấy chàng trai à." Nói rồi lão Jef kêu người hầu cũng chuẩn bị cho Viktor một bộ đồ thật đẹp để cùng lão đón tiếp ngài Gust, Viktor sắp sửa được gặp một người quan trọng của vùng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free