Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 18: Chapter 18:

Dân buôn bán từ ngoài thành trải dài đến trong thành, lính lác la cà hết quán này đến quán khác, những tên lính người thú hoặc người lai mặt mày đỏ chót, chúng kéo nhau lê lết trên đường đi, người dân thì liên tục ra đường chào mới khách hàng, có những tên lính nằm giữa đường lại d được họ nhanh chóng kéo lê đường vào bàn nhậu, hàng quán trải ra khắp đường đi, chen lấn qua đám người ngồi ăn la liệt, cả ba cuối cùng cũng vào được vùng trung tâm của thành Tauran, một cái thang cao dẫn xuống vùng trũng hơn, có thêm nhiều sạp buôn bán khắp nơi, thấp thoáng có cả những kẻ cắp tí hon, lũ con nít chạy loạn lên rồi một bà cô mất vài đồng lẻ, có kẻ thì hô hào quát mắng inh ỏi, cứ thế mạnh ai nấy la, mạnh ai nấy nói, " Cái thành gì mà mất trật tự vậy."

Cryo gằn giọng nói, mắt anh đanh sắt lại như một lưỡi dao mà nhìn xuống dưới thang, " Mục tiêu chúng ta là ở kia kìa."

Ngài Gust chỉ tay về phía trước, một tòa tháp vuông cao, đâm từ thân ra vài cái tháp canh cũng trống trơn, cả ba đi xuống những bậc thang, tiến thẳng tới tháp chính trong thành, trên đường đi, họ bị những kẻ buôn bán xung quay khều mó, kẻ thì níu họ lại, chào mời những món vũ khí sắc lẹm, kẻ thì rêu rao thuốc tiên thuốc quý, thấp thoáng còn có kẻ kêu lớn tên Ragna đầy tôn sùng, mỗi lần có ai gọi lớn " Ngài Ragna."

Là những kẻ xung quanh lại đồng thanh hô theo " Vĩ đại. Vĩ đại." Xong họ cười phá lên rồi tiếp tục lôi kéo người khác.

Đi một đoạn dài, vượt qua đám người hô hào inh tai, họ đã đến trước tòa tháp lớn trong thành Tauran, trước cổng chỉ có một tên lính người thú, mặc giáp vải nham nhở như dân buôn ngoài kia, hắn thậm chí còn đang ngủ, Cryo đá lên người hắn một cái khiến hắn giật mình ngồi dậy, dù bộ lông vàng đốm của hắn có dày cỡ nào cũng không che được hết đôi mắt đỏ lòm vì rượu chè xuyên đêm, tên người báo ngáp ngắn ngáp dài, " Bọn ta đến gặp ngài Ragna."

Tên lính báo mắt nhắm mắt mở nghe ngài Gust nói, hắn chống tay lên đầu gối rồi lảo đảo đứng dậy, không nói một lời, hắn chỉ ngoắt ngoắt cái tay để họ đi theo.

Len qua con đường kế bê khu chính rồi lại đi ngược lên cầu thang, họ đi ra sau tòa tháp lớn, rời xa những tiếng la ó phía trước, đi lên cao phía sau, mọi người nói chuyện điềm tĩnh hơn đôi chút, nhưng những cái giọng ề à đó khiến những người tỉnh táo này cũng nhận ra đó là gì, nhiều kẻ nằm la liệt trong các ngóc ngách, trên những bậc thang, cả ba phải liên tục lách qua vài kẻ loạng choạng đi đứng va vấp, chứng kiến những khung cảnh như vậy nhưng ngài Gust chẳng nói gì, ánh mắt nâu đó vẫn hướng về phía tên người báo, Viktor theo sau, chốc chốc anh lấy tay che mũi khi một kẻ say mèn đi ngang qua, lâu lâu anh cũng ngoái lại nhìn Cryo, đôi mắt xanh ấy nghiêm nghị mà quan sát mọi thứ, nhưng cứ mỗi lần cái mùi rượu nồng nặc thoảng qua là ánh mắt đó lại chuyển sang khinh miệt.

Họ đi lên lại mặt đất, đến một con đường lớn, hai bên đường chỉ còn vài tên người thú, người lùn, chúng đang ngủ bên những gốc cây hoa giấy, có kẻ nằm lăn ra cả lối đi, nhưng đó chỉ như một đốm đen trong khu vườn, trước mắt họ là hàng ngàn, hàng vạn những nụ hoa xanh thẫm, thuôn dài như mũi giáo nhọn, vươn mình về phía trời cao, chúng như đang chờ đợi một điều gì đó.

Ở phía xa, có những cây bách tùng cổ thụ đứng nghiêm, giữa chúng là một tòa tháp gạch đen lạc loài, phía dưới chân nó là một cái lều nhỏ, mái lều xanh bay phấp phới, nhảy múa cùng tiếng đàn lute được chơi một cách cẩu thả.

Tiến đến gần, âm thanh hát hò rõ ràng hơn, vài tên người thú đang ca múa, có kẻ thì liên tục chạy bàn mời rượu, kẻ thì ăn uống không ngớt, chính giữa tất cả là sói xám, một bộ đồ quý tộc lấm lem rượu và đồ ăn, hắn nâng ly với bọn thuộc hạ xung quanh, những chiếc ly va vào nhau, sứt mẻ, có cái thì vỡ đôi, chúng chỉ cười phá lên rồi uống hết, " Thưa ngài ... ngài Ragna ... Ngài ... Có người muốn gặp.

"

Tên người báo loạng choạng chắp tay nói vọng vô, xong rồi quay lưng lảo đảo rời đi, Ragna với ánh mắt cam hướng về phía ba người, một thứ gì đó đột nhiên xuất hiện, chân Viktor chốc run lên, hai bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi khi chạm mặt ánh mắt cam ấy, vai anh hơi cụp xuống, cảm giác này anh đã từng trải, nhưng không gần như thế này, đánh mắt sang ngài Gust và Cryo, họ trông thẳng lưng, mắt nhìn thẳng, Cryo nghiêm nghị, đưa ánh mắt lướt một loạt hết những kẻ bên bàn với gương mặt lạnh băng, ngài Gust thì tay chắp sau lưng, khẽ nhịp ngón tay, " Ôi ! Chả phải là ngài Gust của thành Gò Sói sao ?"

Ragna nâng ly nói lớn, hắn cười hớn hở nhìn qua hai bên thuộc hạ, " Hôm nay ta có nhiều khách đến thăm nhỉ !"

Đám thuộc hạ hai bên hắn cười phá lên, chúng cụng ly, rượu đỏ vang khắp nơi, rồi tiếp tục uống cạn, âm nhạc hỗn loạn vẫn tiếp tục chơi, Ragna tiếp tục nói lớn ra " Kia chả phải là Cryo sao, mi đến làm rượu lạnh hơn phải không ?"

Lại là những tiếng cười lớn dai dẳng đầy khinh miệt, những chiếc ly mẻ va vào nhau, Ragna đưa sượt qua môi, rượu đỏ màu máu, hắn uống, mặt hắn đầy thỏa mãn, " Còn tên kia ..." Chốc Ragna dừng lại, ánh mắt cam chợt sắt lại, nhòm người nhìn về phía trước, " Tên nông dân ?"

Hắn đứng phắt dậy lên bàn, nhanh chân tiến về phía trước, hất văng chén dĩa, đá đổ cây đàn lute, chốc dừng lại để quan sát kĩ hơn, cái tên tóc đen mắt đen nói nhiều, " Vâng ... thưa ngài."

Viktor cố gắng bình tĩnh, anh nói chuyện hơi ngập ngừng, gương mặt rậm lông xám, chiếc mũi cao dài đưa gần sát mặt anh, hắn đi qua, đi lại, ra sau lưng, rồi về lại phía trước, " Có một tin đồn về người và ta đấy, ngươi biết không ?"

Ragna khẽ cười hướng về phía Viktor, giữ nhịp thở đều đặn, anh nhìn hắn, quan sát cái miệng lởm chởm những chiếc răng nanh sắt nhọn như chực chờ cào xé anh, rồi hắn phủi áo quay lưng đi, " Chúng bảo là mi đã ... đuổi được ta đi."

Ragna nhấn mạnh chữ " đuổi " với cái giọng méo mó, lũ thuộc hạ cũng bật lên vài tiếng cười khinh khỉnh nhìn về phía Viktor, " Ồ không đâu tên nông dân."

Ragna quay lại, ánh mắt chết chóc đó lại nhìn thẳng về phía anh, hai tai hắn thẳng đứng lên, nhọn hoắt, từng bước chậm rãi tiến lại gần, " Ta rút quân chỉ vì ta không còn hứng thú với cài thành đó thôi."

Một lần nữa, hắn dừng lại trước ba người, " Giết chúng bay mà không đứa nào chống trả thì còn gì vui, phải không ?"

Ragna từ từ đưa tay lên, móc vuốt sắt nhọn mọc ra, chúng hướng về phía Viktor một cách chậm rãi, dần ngang ngực anh ấy, ánh mắt cam sắt bén là chưa đủ, phía sau Viktor chốc lạnh lên, tiếng lách tách dưới chân họ kêu nhẹ, tay Cryo buông thả, từng hơi thở của Ragna trước mắt phì ra khói, nhưng hắn không quan tâm, gần hơn, rồi gần Viktor hơn, chợt bốp một tiếng lớn, tay hắn va vào tay ngài Gust, một cái bắt tay mạnh, " Vâng thưa ngài Ragna, ngài có vẻ biết rõ thuộc hạ Viktor của tôi nhỉ ?"

Ragna mắt trợn trừng nhìn ông sau cú bắt tay bất ngờ, móng tay hắn có chút siết lại, nhưng ánh nhìn đối diện hắn không lay chuyển, đôi mắt nâu đó nghiêm nghị dù tay đang rỉ máu, Ragna buông tay, hắn khẽ cười, " Vâng ngài Gust, không biết ngài đến đây có việc gì ?"

Ragna quay trở lại bàn, gác 1 chân lên trên, nâng ly rượu rồi uống cạn, " Ta nghĩ là ngài hiểu rõ vì sao chúng ta có mặt ở đây."

Ragna quay sang nhìn họ, ánh mắt cam mở to, chốc quay sang đám thuộc hạ rồi lại quay lại, " Các người, muốn liên minh với ta ?"

Hắn cười lớn, cười vang lên trời, đám thuộc hạ cũng hùa theo, tiếng cười lớn khanh khảnh vang khắp nơi, Ragna nhoài người qua sau bàn lấy ra một bao kiếm, rút trong đó ra là thanh gươm uốn lượn, trên thân chạm khắc hình rắn quấn tinh xảo, " Alaric ta còn từ chối, các ngươi có gì mà liên minh với ta ?"

Hắn ném cây gươm về phía trước, trượt dài dưới đất rồi dừng ngay trước ba người, thanh gươm sắc bén với vẻ đẹp riêng nó bị vứt đi không thương tiếc, " Sắt vụn, ta cho các ngươi đấy."

Ngài Gust cúi người, bình thản nhặt lên, vết thương rỉ máu chảy xuống cán kiếm, " Cảm ơn ngài vì món quà này."

Ông vừa nói vừa đưa cho Viktor cầm, thanh gươm lạnh ngắt, phản chiếu gương mặt lo lắng của anh trên lưỡi kiếm, Ragna quay lại, mắt hắn nghiêm lại quan sát, rồi lại sải bước về phía họ, " Tiện giờ ta cũng đang rảnh, hay thế này, thách đấu với ta một trận, nếu các ngươi thắng thì ta sẽ nghĩ đến chuyện liên minh với các ngươi, còn nếu thua, thì cút đi cho khuất mắt ta." Ragna dừng lại, không một âm thanh, chỉ còn tiếng gió cùng tiếng lá xào xạc chạy trên mặt đất, Ragna khẽ thở ra khói, hắn nhếch miệng cười, hướng ánh mắt sắt lẹm về phía ba người, vài vệt tuyết chốc chốc vỡ ra, lách tách theo mỗi bước đi của hắn, rồi dừng lại trước ánh mắt xanh nghiêm nghị, " Vậy mong ngài chỉ giáo.".

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free