12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 17: Chapter 17:
Trời lờ mờ sáng, ngài Gust cho ngựa ăn chập nữa là lên đường, Cryo sắp xếp lại đồ đạc để lên lưng chúng, Viktor dọn dẹp lại chỗ nằm của họ, tiện anh đưa mắt nhìn vào đám tro tàn ngay giữa, dùng cành cây ven đường khều khều vài cái, chỉ có tro gỗ khô vẫn còn đang ửng đỏ nhẹ nhàng lần cuối, không còn gì khác, thật khó hiểu, nhưng tình thế đang vội vã, anh dẹp hết những suy nghĩ vu vơ mà nhanh chóng dọn dẹp rồi lên ngựa, một lần nữa, cả ba thúc ngựa tiến đến thành Tauran.
Đi sâu vào trong rừng, len lỏi qua từng ngóc ngách, chim chóc lượn lờ qua những bóng cây, sóc chuột kêu chin chít hai bên đường, vượt ra khỏi cánh rừng, đường cỏ xanh xuất hiện, xa xa, một khinh thành to lớn sừng sững dưới đồi, một tòa tháp lớn nằm giữa, tường thành lớn vây quang, có các tháp canh được đặt đối xứng bốn góc thành, từ xa đã có thể thấy người xung quanh đông đúc, nhóm người lúc nhúc hai bên, nhảy nhót vui đùa thấy rõ, ngay giữa cổng vào là một đội quân lớn, mặc giáp trụ đen, khiên giáo đầy đủ, xếp một hàng dài, cờ hiệu bay phấp phới trải dài tới cuối đội quân, lá cờ có hình thanh gươm, đường lưỡi kiếm bo tròn xuống cán kiếm một cách tinh xảo, một dây leo như rễ cây thì cuộn quanh, chỉ ra vài ba cành hoa nhỏ, nhữ lá cờ xanh ngọc bay rợp trên đầu đội quân nom khoảng 500 người. "Không xong rồi, là quân Alaric."
Ngài Gust khựng người lại, nét mặt ông toát lên vẻ lo lắng thấy rõ, hành mi như chạm vào nhau, ông thở một cách nặng nhọc trước tình thế này, Cryo cắn chặt môi, ánh mắt giận dữ hướng về phía đám quân kia, Viktor chẳng thể nói gì, gương mặt thất vọng dường như buông bỏ là điều duy nhất anh có thể bộc lộ, vẻ chán nản lộ rõ trong đôi mắt đen đầy lo lắng.
Lấy cho mình những chiếc chăn lót nằm lấm lem đất cát, ngài Gust choàng qua sau người, che đi bộ đồ quý tộc mà ông đang mặc, lấy chút nước chà vào tay cho lấm lem rồi trét lên mặt, " Chúng ta sẽ trà trộn vào người dân, cần phải biết chuyện gì đang xảy ra."
Ngài còn tháo cả giày mà đi chân đất, Cryo nhìn về hướng binh lính đen ngòm sừng sững trước mắt đầy lo lắng, " Như vậy thật quá liều lĩnh thưa ngài, hãy đợi đến khi Alaric rời đi, chúng ta có thể vào thương lượng sau mà."
Viktor thấy ý Cryo cũng hợp lý, nhưng chợt thấy ánh mắt lo lắng của ngài Gust, trong lòng anh chợt bồn chồn theo, " Nếu đến sau khi liên minh đã hoàn thành, thì khác nào tự treo mình lên."
Ngài Gust nói, tay vẫn bốc nhúm cát phủi phủi lên người, thấy vậy Cryo không nói gì mà cũng nhanh chóng hành động theo, họ giờ đây không khác gì những người dân bình thường, gương mặt lấm lem, khoác trên mình chiếc khăn trải bụi bặm, tay chân dính đầy bùn đất vào các kẽ móng.
Lườn qua những người dân tò mò trước thành, thành Tauran chủ yếu là người thú và người lai, tộc người hay tộc khác họ không thấy được mấy người, tất cả họ đều đang bàn tán về quân đội đứng trước cổng, mỗi cái thúc người nhẹ là họ phải xin lỗi, cố gắng cúi đầu thấp mà chen lên trước, dần dần họ đã đến được trước đường chính, đội quân giáp đen giờ hiện rõ trước mặt họ, là tộc tiên, giáp họ đen bóng lấp lánh ánh sao giữa trời sớm, bo lấy cơ thể họ một cách tinh tế và sắc sảo, giáp vai nhỏ mà chắc chắn, tính linh hoạt như được đẩy lên tối đa cho những bộ giáp này, dắt bên hông mỗi người lính là những thanh kiếm tiên được mài dũa sắt bén, chạm khắc thêm những đường cong uốn lượn, tất cả đứng nghiêm nghị, mắt hướng về chiếc cổng chính đóng chặt, còn có cả những con ngựa được trang bị giáp sắt đầy đủ từ thân cho đến chân.
Xung quanh người dân tò mò xoi mói rồi so sánh, xong họ cười phá lên vì những trò đùa, người dân nơi đây không mảy may đến tình hình phương Bắc hiện tại.
Viktor đang quan sát những người lính thì bỗng họ dặm chân, xoay người hướng về phía anh, một nửa đội quân tách ra rồi tiến tới, nửa còn lại thì xoay mặt qua hướng ngược lại, tạo thành một con đường ở giữa, quân lính đã che hết tầm nhìn, Viktor vội vã lùi lại, chen chúc chui ra cuối con đường chính để nhìn rõ hướng cửa, cánh cổng lớn từ từ mở ra, người dân hai bên bỗng chốc dịu lại, họ không cười đùa lớn tiếng nữa.
Từ trong thành, chậm rãi bước ra một người đàn ông cao lớn, mái tóc vàng xõa dài đến lưng, gương mặt nghiêm nghị nhưng nhẹ nhàng, đôi tai nhọn hoắt hai bên, ánh mắt xanh nước chỉ hướng thẳng về phía đường đi, một bộ giáp đen lấp lánh như bao người lính tiên khác, khoác sau lưng là một chiếc áo choàng lông ánh xanh đen dưới nắng, từng bước sải dài đầy quyền lực, người dân xung quanh liên tục xì xào từ khi thấy người đó bước ra.
Alaric bước đi, mỗi bước đều toát lên vẻ của một người nắm quyền lực tối cao, rồi chợt sau lưng hắn, hai người lính, một người tiên và một người lùn bước theo sau, họ đang bị thương, nhiều vết bầm tím trên mặt, có cả hai thanh kiếm tiên đã gãy vụn được mang ra theo, có lẽ đã có một cuộc đối đầu ở trong thành, buổi gặp mặt của Alaric có vẻ là không suôn sẻ.
Đám đông bắt đầu có chút nhốn nháo, ai cũng muốn được nhìn thấy Alaric, họ bắt đầu chen lấn, xô đẩy nhau về cuối đường, Viktor đang đứng gần đường chính thì bỗng chốc, từ sau lưng anh, người dân chồm tới cùng sự hiếu kỳ khiến anh ngã nhào về phía trước, xô ngã một người lính mà lăn ra giữa đường chính, tất cả quân lính tiên quay lại, họ rút gươm, nâng thương một cách đồng loạt, chĩa mũi nhọn về phía người thanh niên mặt mày lấm lem bùn đất, một cái phủi tay, tất cả đồng loạt cất vũ khí, hành động diễn ra răm rắp mà đồng đều, Alaric tiến đến, Viktor không dám nhìn lên, một cảm giác bồn chồn chạy khắp người anh, hơi nghiêng đầu tìm kiếm, anh thấy ánh mắt bất lực của ngài Gust, rồi sự lo lắng trong đôi mắt xanh buồn của Cryo, " Ngươi không sao chứ chàng trai."
Alaric nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng một cách tinh tế so với một người lãnh đạo, không có bất kì cử chỉ khinh miệt hay đe dọa trong đấy khi thấy một người dân, Viktor gật đầu liên tục rồi từ từ đứng dậy, Alaric đưa tay chộp lấy cánh tay anh ấy để đỡ đứng thẳng lên, hơi giật mình, Viktor quay phắt nhìn lên, ánh mắt xanh biển sáng đập vào mắt anh, nó như hút cạn ý thức của Viktor, tâm trí anh trống rỗng, Alaric hơi nghiêng đầu, " Ta biết ngươi."
Viktor chợt tỉnh, vội vàng rút tay lại, anh liên tục đưa mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm một sự trợ giúp, " Ngươi là người đã đàm phán để Ragna rút lui."
Alaric vừa nói, ánh mắt xanh giờ như mắt đại bàng, đưa qua khắp người dân hai phía bên đường rồi quay trở lại nhìn Viktor, hắn vỗ vai anh nhẹ nhàng, gật đầu đầy khích lệ, " Làm tốt lắm."
Alaric khẽ nhếch môi, một nụ cười kì lạ biểu hiện trên gương mặt tiên tộc xinh đẹp của hắn khiến Viktor ớn người, hắn kéo người anh lại, sát vào tai, Alaric thì thầm, " Thử thuyết phục lần nữa xem sao."
Đẩy Viktor qua, Alaric bước đi, nhanh chóng lướt qua anh, quân lính hắn giặp chân, đều bước đi theo sau, không một âm thanh thừa trong đội quân, bóng lưng Alaric xa dần về phía con đường dài, để lại Viktor đứng thẩn người nhìn theo hắn.
Đám đông dần giải tán, ngài Gust cùng Cryo chạy nhanh đến chỗ Viktor đứng, ánh mắt anh ấy vẫn hướng về phía quân đội giáp đen đang xa dần, " Ngươi không sao chứ ?"
Gust nói, mắt nhìn từ trên xuống rồi lay mạnh vai Viktor, anh chốc chốc nhìn về phía trước rồi lại quay sang nhìn hai người, " Có vẻ họ đã thất bại."
Không trả lời câu hỏi của ngài Gust, ánh mắt anh như vẫn đang bị cuốn vào Alaric không rời, Gust phải lay người anh thêm cái nữa, " Chúng ta cũng có chuyện cần làm đấy Viktor."
Ánh mắt nghiêm nghị lại nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẩn thờ của Viktor, ông vội ngoắt đầu ra hiệu, anh thở một hơi mạnh rồi quay lại, hướng ánh nhìn về phía cổng thành Tauran đang mở, xung quanh người dân buôn bán tấp nập, sạp ngọc báu, sạp vũ khí, sạp ăn uống, giống như thành Droc mỗi sáng, nhưng nơi đây có chút khác lạ, quân lính trên các pháo đài quan sát không có một ai, gác cổng lớn cũng chỉ vài tên goblin nhỏ xíu đang chạy nhảy nhởn nhơ, cung thủ không có, lính gác không trang bị, thậm chí có những tên lính mặc giáp sáng đang nhậu nhẹt bên ngoài thành, kình thành của một vị tướng trong 12 kỵ sĩ trắng hùng mạnh của đức vua, mà quân lính lại bết bát, la cà ngoài thành, hình ảnh này khiến cả Cryo cũng nhăn mặt, cả ba bức nhanh, sải chân dài tiến vào thành Tauran.