12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 16: Chapter 16:
Đi gần đến chân tháp canh, Cryo bỗng ngưng ngựa, đưa mắt khẽ liếc nhìn lên trên tòa tháp, Viktor ngoái lại có chút tò mò, anh vừa tính hỏi tình hình thì Cryo lập tức đưa tay lên miệng, ngài Gust dừng ngựa, cả ba đứng yên, ngay bên dưới tòa tháp, " Chúng ta đang bị theo dõi."
Cryo nói nhỏ, rồi chỉ tay về phía trên nhưng vẫn ra hiệu không được nhìn lên, đi tiếp là quá rủi ro, có thể phía trước có bẫy, nhưng đã đi một quãng xa, đằng sau cũng có thể có mai phục, Viktor quan sát trước sau, rất khó để suy nghĩ khi có quá nhiều người cười nói, trời ban trưa thật nóng bức, chiếc bục ngay trước mắt anh kẽo kẹt tiếng bước chân, ba tên tù binh xuất hiện, đằng sau là đám đông hô hào phấn khích, phía trước là ba kẻ tội đồ, tiếng cười vang inh ỏi, tiếng nhai nhồm nhoàm bên tai, rồi tiếng vung kiếm, tiếng gào khóc, mùi tanh tưởi, Viktor nhắm chặt mắt, không đúng, có cái gì đó đang liên tục gõ vào đầu anh, có cái gì đó đang bới móc, chúng kéo ra những thứ ghê tởm nhất từ quá khứ, anh cố gắng tìm kiếm nó, nhưng những âm thanh hỗn tạp kia khiến anh không tập trung được.
Đi sâu vào bóng tối, anh cứ bước đi, bỏ lại những tiếng cười lớn phía sau, từng bước chân đặt lên sàn gỗ, lò sưởi lách tách kêu, rồi tiếng mưa rào ngoài cửa sổ, nó, thứ gì đó đã vào tới đây, tới một nơi mà anh yêu quý, nó ngồi đó, bên chiếc ghế bành gỗ, hình thù nó không rõ ràng, lẫn lộn màu sương sớm, rồi lại hòa với màu đen khói than, " Viktor ..." ai đó đang kêu anh, ngoái lại đằng sau, là con đường đen dài ngoằn vô tận, bóng dáng Mirai, Finn, Lanna, tất cả đều ở đó, phía đầu bên kia, " Viktor ..." tiếng sấm xa xa ngoài mưa, như đang ngay kế bên, anh ngoảnh lại, hình thù kỳ lạ kia đã biến mất, một đồng xu nằm ngay đó, trông thật cũ kỹ, chắc tiền xưa, anh nhặt lên, ngắm nghía nó trước ánh sáng nhẹ nhàng bên lò sưởi, thật đẹp, đồng xu cổ này chắc giá trị lắm, cất ở đâu được. " Viktor !"
Mắt mở to, miệng há hốc, ngài Gust đang đỡ anh ngay kế bên, mặt mày anh lấm tấm mồ hôi, mắt anh đảo qua lại, xung quanh anh thật hoang tàn và xơ xác, từ từ đứng dậy, Cryo cũng đang lồm cồm đứng dậy, " Hai ngươi không sao chứ ? " Ngài Gust hỏi, trong khi vẫn đang đỡ Viktor dây, nhìn gương mặt ngơ ngác của hai người đồng hành, ông mới thở phào nhẹ nhõm, họ không sao chỉ không biết chuyện gì vừa xảy ra, "Có thứ gì đó ... nó ở trong đầu thần ... những ký ức ..." Cryo ưỡn thẳng người, Viktor gật đầu đồng ý, anh đưa mắt lên nhìn ngài Gust, trông ông cũng như vừa trải qua một chuyện kinh khủng, gương mặt cũng tái nhợt và lắm lem, " Ký ức ... cả những thứ ... khác."
Viktor nhìn vào lòng bàn tay mình, không gì cả, không có thứ cổ xưa nào trong tay anh, " Phải, có kẻ nào đó đang sử dụng phép thuật trong tòa tháp này."
Ngài Gust vừa dứt lời, thì một tiếng gầm lớn xuất hiện trên đỉnh tòa tháp, vang cả trời, cả ngựa của họ cũng vung chân lên đầy hoảng loạn, " Thứ gì vậy ?"
Viktor hỏi lớn, tay chân anh loạng choạng lui về phía ngựa, " Dù nó là gì, có lẽ nó không được vui."
Gust nhìn về phía đỉnh tòa tháp, rồi quay lại lập tức ra hiệu tiến lên phía trước, " Chạy thẳng, đừng nhìn lại."
Cả ba người phóng nhanh, vượt qua những đống đá vỡ lởm chởm, phi nhanh qua những căn nhà mục nát, bụi lướt nhanh cùng gió, vù vù lách tách bên tai họ, xa dần, xa dần tòa tháp, vẫn vọng lại tiếng gầm lớn của thứ sinh vật ghê sợ trên tòa tháp, " Đừng đi ... của ta ... của ta của ta của ta của ta ... đừng đi ..." tiếng gầm lớn rõ chữ, khiến cả đống tàn tích Logu này như muốn đổ nhào thêm lần nữa, vượt qua những con hẻm nhỏ, cả ba người cuối cùng cũng thấy cổng sau của thành, cánh cổng đã mục nát, Ngài Gust thúc ngựa, đạp nó đổ xuống, vỡ tung lên, Viktor cùng Cryo vút theo sau, vượt qua những căn nhà đổ sập, phóng qua những bức tường xanh màu rong rêu, họ bỏ xa dần tòa tháp, chỉ còn văng vẳng tiếng khóc than của cái thứ ghê rợn trên tháp đó.
Cả ba người cứ chạy mãi, chạy mãi, rồi lại băng vào một khu rừng, một con đường đá, thứ duy nhất trong đầu họ bây giờ là phải chạy trước, chả mấy chốc phía sau chẳng còn lại gì ngoài một rừng cây.
Dừng lại bên bìa rừng, người ngựa đều đang thở không ra hơi, Viktor đứng không nỗi, anh ngồi ngã ra sau, té ngửa xuống đất, " cái thứ gì vậy."
Cryo nhìn ánh mắt về phía xa xăm hướng thành Logu, ngài Gust chỉ lắc đầu, rồi nhìn xung quanh xác định vị trí của cả ba, " Dù nó gì, tôi mong rằng khi chúng ta về thì nó đã đi rồi.
"
Viktor ngồi chống hai tay sau lưng, anh ngước mặt lên trời thở, nhìn sang ngài Gust, ông đang lẩm bẩm điều gì đó, Cryo cũng có chút quan sát ông, thấy cả hai nhìn mình, Gust lắc đầu nói, " Chúng ta lo chạy thoát thân quá, đi chệch hướng thành Tauran rồi."
Viktor nhăn mặt, anh buông tay ngã thẳng ra sau, nằm dài trên bãi cỏ, Cryo cũng chỉ biết thở dài lắc đầu, quá xui xẻo cho cả ba người, đường thông qua núi bị chặn, thành Logu thì có thứ quỷ dị, cả ba lại phải nghỉ đêm bên bìa rừng trước khi tiếp tục hành trình. Một đêm nữa kéo đến, chuyến đi đã chệch khỏi kế hoạch tận nửa ngày đường, cả ba người ngồi rầu rĩ bên đốm lửa, phía sau họ là rừng cây cao sâu hút, phía trước là đường đồi trải dài, ăn nhẹ một vài món khô, ánh mắt Cryo vẫn không rời nơi thành Logu đã khuất dấu. " Đó có thể là thứ gì chứ ?"
Cryo nói nhỏ, chỉ đủ trong vùng sáng lửa trại, Viktor cũng đưa ánh mắt nhìn về phía đó xa xăm, ngài Gust lắc đầu, " Có lẽ mọi thứ đã thay đổi nhiều, sau 13 năm trị vì của vua Louis đệ tứ.
Ông nhấp nhẹ bình nước khi nói hết câu, ánh nhìn của Cryo và Viktor quay lại đốm lửa, im lặng lắng nghe, " Hai ngươi không biết về thành là đúng, sự việc xảy ra đã lâu rồi."
Viktor hơi nghiêng nhìn Cryo, gương mặt nhợt nhạt chỉ chăm chăm nhìn vào đốm lửa, " cách đây 20 năm, có một cuộc chiến xảy ra ở thành Logu, Goblin nổi dậy."
Hơi khó hiểu, Viktor nhướn mày, goblin là lũ sinh vật nhỏ bé, đi theo bầy, và hiếu chiến, dục vọng bản thân là thứ duy nhất có trong cái đầu nhỏ bé đó, nhưng chúng không đủ thông minh để làm điều như ngài Gust vừa nói, nổi dậy là một thứ kỳ lạ, " Ta hiểu, hai ngươi bất ngờ với điều đó."
Ánh mắt Viktor thể hiện rõ, Cryo ngước lên để lắng nghe câu chuyện rõ hơn, " Chúng đã sử dụng đến những chất động, tẩm vào vũ khí, tẩm vào cung tên, tẩm vào đất, rồi khi mọi thứ đang dần mục nát, chúng trỗi dậy, chiếm lấy thành."
Một điều chưa từng được nhắc đến trong cuốn sách của Viktor, anh chỉ biết im lặng lắng nghe từng thứ đã thay đổi sau 20 năm, " Vua Louis đệ tam đã đưa quân tấn công, dù đánh bại được bọn goblin, nhưng đất đá, con đường, từng viên gạch nhỏ trong đó đã bị đầu độc nặng nề, khiến ngài phải sơ tán hết tất cả người dân, rời bỏ Logu, rời bỏ con mắt phương Bắc."
Gust nhìn về phía thành Logu xa xăm, ông thở dài khi nhìn lại về phía đốm lửa, " Có lẽ chúng ta đã bị đầu độc khi bước vào đấy, thật không ngờ, hơn 20 năm mà thứ chất độc ấy vẫn còn tồn tại."
Cả ba người im lặng, đó có thể là chất độc đã tác động đến họ, mọi người thở phào, " Nhưng mà, thưa ngài, làm sao goblin có thể làm được điều đó."
Viktor hỏi, Cryo cũng đồng ý với điều đó, cả hai tập trung lắng nghe, " Phải, chúng không thể làm được điều đó, đã có một kẻ, chỉ có một kẻ duy nhất trong đám goblin ấy, hắn đã dẫn dắt chúng.
Viktor trố mắt, một goblin đủ thông minh để lãnh đạo rồi xây dựng cả một đội quân, đầu độc, chiếm đoạt thành phố, nghe hết sức vô lý, nhưng tất đến từ lời nói của một người lý trí nhất, " Đến tận bây giờ, không ai có thể giải thích được, tên goblin đó đã làm thế nào."
Không khí im lặng lại bủa vây, chỉ còn tiếng lách tách bên lửa, rồi ngài Gust phủi tay, sáng mai tất cả phải tiếp tục đi sớm đến Tauran, thế là mọi người chuẩn bị nhanh chỗ ngủ cho đêm nay, gói ghém đồ đạc.
Viktor vẫn mãi suy tư về câu chuyện thành Logu, anh ngả lưng mà đầu vẫn chạy không ngớt, nó tròn xoay như bánh xe chạy, lởm chởm đường nét tinh xảo, dẹt và lạnh ngắt, chợt giật mình, tay anh đang mò mẫm trong túi áo, có thứ gì đó, một thứ đã nằm gọn trong túi từ bao giờ, nhẹ nhàng lấy ra, nằm lọt lỏm trong tay Viktor là một đồng xu, người anh chốc nóng bừng lên, mắt mở thao láo nhìn sâu vào nó, nằm im bất động trên tay anh, như cái cách anh ngồi im nhìn nó, trong túi áo anh, nhưng từ bao giờ, anh thấy nó trong ảo giác, nhưng đó là thứ chất động từ thành Logu gây nên, không thể là thật được, nhưng đồng xu trên tay anh là thật, nó tròn xoay, một mặt là hình ảnh nhà vua nào đó được chạm khắc tỉ mỉ và rõ ràng đường nét, mặt còn lại để số 8 to tướng, ngó sang hai người kia, họ đã nằm im thả mình vào giấc ngủ, dù bối rối và khó hiểu, anh phải làm gì với đồng xu, nhỡ may chuyện xui quẩy, anh vội ném đồng xu vào đốm lửa trại, lửa rực sáng lên nhanh chóng rồi dịu lại, không cảm thấy gì, Viktor yên tâm từ từ ngả mình, anh dần dần nhắm mắt lại, con gió đêm nhẹ nhàng hát ru.