12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 15: Chapter 15:
"Vậy là ba người sẽ đến gặp Ragna, không người bảo vệ sao ?" Đôi mắt vàng cam ngạc nhiên mở to, Mirai bưng khay đồ ăn mà phải vội đặt xuống sau khi nghe Viktor nói về chuyến đi, " Anh, ngài Gust và ngài Cryo, đừng nói tôi đây là ý của anh nhé ?"
Ánh mắt có chút nghi ngờ, gương mặt hất sang một bên của cô ấy trông như đang xỉa xói anh, chỉ ngồi nhịp dò cười mỉm, Viktor nhẹ gật đầu, kèm thêm cái nhíu mày, Mirai bất lực, cô lắc đầu nhìn anh, " Và ngài Gust đồng ý, ngài Jeff hay ngài Kal không nói gì sao ?"
Viktor vẫn im lặng lắc đầu nhìn cô, Mirai nhìn anh, hàng mi cô cong vút đầy vẻ khó hiểu trong đôi mắt ấy. " Chúng ta sẽ đến tình cờ và thiện chí nhất có thể."
Viktor nói nhẹ nhàng, tay anh lắc qua lại để miêu tả cái ý nghĩa thiện chí của mình, " Con hầu như tôi còn thấy nó nguy hiểm nữa ấy."
Mirai tay chống hông, giọng cô vẻ từ bỏ, cái tên thanh niên trước mắt cô thật sự làm một chuyện ngốc hết sức tả. " Cô đừng lo, chàng trai của cô không đi một mình đâu."
Ngài Gust nói vọng ra từ sau cửa, bước vào trong, Mirai kiễng chân chào, Viktor thì bật đứng nghiêm nghị lại, ngài Gust khẽ cúi đầu chào cả hai người, " Ăn nhanh đi, chúng ta sẽ khởi hành ngay."
Viktor trố mắt, anh nhìn Mirai, cô nhìn anh, " Sao ... vậy thưa ngài."
Ngài Gust nhin hai gương mặt ngơ ngác, ông khẽ cười rồi lắc đầu, " Chúng ta sẽ bất ngờ xuất hiện, vậy thì đi càng sớm càng tốt chứ sao, nào nhanh lên, mọi thứ đã chuẩn bị hết rồi."
Nói xong ngài Gust liền quay lưng bước đi, để lại Viktor mặt ngơ ngác, kế hoạch vừa mới định hình xong là triển khai ngay, Mirai huých một cái vào người anh, bừng tỉnh rồi vội ăn nhanh.
Trời ban chiều trong xanh, ba con ngựa đã được chuẩn bị sẵn, người bạn thân hôm nào giờ đang dậm chân chờ Viktor tiếp tục hành trình, ngài Gust và Cryo đã chuẩn bị xong, vọng từ phía sau là tiếng Viktor vội vã chạy ra, miệng anh vẫn còn đang nhai ngoàm miếng bánh mì cắn dở, anh chỉ biết rối rít cúi đầu xin lỗi hai người họ, xong cả ba bắt đầu cưỡi ngựa ra đến cổng thành Droc. " Sẽ mất hơn nửa ngày đường để đến được chỗ thành Tauran."
Ngài Gust nói, mắt hướng lên trời xanh, chút xám của buổi đêm đã bắt đầu xâm lấn, con đường phía trước còn xa khó mà dám chắc đưa họ sẽ đến trước sáng sớm hôm sau.
Cả ba thúc ngựa ra khỏi thành Droc, đi vào cánh rừng nơi Ragna từng rời đi, nhím chuột, thỏ nai đều đang về tổ, chúng ngoái lại đầy tò mò về ba người rời đi, rời khỏi nơi an toàn mà tiến vào rừng sâu khi trời đang tối dần.
Đi vào sâu, những thác nước nhỏ chảy róc rách, tiếng vỗ cánh bay rợp trời của chim chóc đang quay về tổ, khu rừng tối dần, những góc khuất ẩn hiện cao thấp, tầm nhìn vơi đi, và không khí trong rừng bắt đầu se lạnh lại, nếu cứ đi ở đây ngựa rất dễ bị sảy chân, Ngài Gust đánh sang trái, ngoắc tay chỉ hướng cho Viktor biết đường, Cryo bám sát theo sau bọn họ, cây cao thưa dần rồi chỉ còn lại vài bụi cây hoa nhỏ, ra khỏi rừng xanh âm u, họ đến một con đường dài, xung quanh đá lớn nằm lởm chởm nhiều phía, lát đát vài cây xanh lớn mọc xung quanh, dù nhiều đá lớn, nhưng giờ họ đã có thêm một người bạn đồng hành nữa, mặt trăng rọi sáng con đường họ đi, tiếng chân ngựa đạp đất phóng nhanh trên con đường đá, mọi thứ được soi sáng rõ mồn một khiến cả ba dễ dàng né khỏi những khối đá lớn ngán đường, nhưng con đường này cũng chỉ là tạm thời, rồi họ cũng đến đoạn phải quay lại rừng, ánh trăng có cố cũng không thể len lỏi qua hết được rừng cây lớn, nếu cứ tiếp tục đi thì chẳng tốt lành gì.
Chọn một cây lớn, ngài Gust ra hiệu dừng lại, cả ba sẽ nghỉ chân lại trong rừng, đến sáng sớm sẽ khởi hành đi tiếp.
Ngài Gust chỉnh đốn lại ngựa, buộc chúng vào một thân cây đủ chắc, Viktor lảo đảo nhặt nhạnh vài trái nhỏ, rơm cỏ để làm mồi nhóm lửa, Cryo thì nhanh chóng tìm ngay mấy mảnh cây khô, rồi chà sát chúng vào nhau đến khi bắt lửa, thổi phù nhẹ nhàng mà đầy chuyên nghiệp, ánh sáng nhỏ thức giấc, rồi chẳng mấy chốc một đốm lửa trại xuất hiện. " Ngươi đến từ đâu đấy Viktor ?"
Ngài Gust hỏi, cả ba người ngồi xung quanh đốm lửa trại nhỏ dưới thân cây lớn, Cryo đang nướng lên một số trái nhỏ, một ít thịt khô, " À vâng, tôi đến từ rừng Drovan, thưa ngài."
Viktor vừa đẩy đẩy mấy cành khô vào lửa vừa quay sang trò chuyện với Gust, anh không biết khu làng ở suốt gần 20 năm tên gì, anh chỉ có thể nói tên của khu rừng gần đó. " À à, lên trên con dốc, qua Cánh Đồng Sáng."
Gust nhìn vào ngọn lửa mà gật đầu, Viktor cũng khẽ xác nhận, Cryo đưa một cây xiên đã nóng hổi cho vị hầu tước, rồi một cây khác cho tên thanh niên kế bên, Viktor khẽ cảm ơn rồi nhận lấy, " Thưa ngài ... sao ngài ... biết rõ về nơi hẻo lánh như vậy, Cánh Đồng Sáng ấy."
Viktor hỏi ngài Gust, vẻ hơi nghiêng đầu, ông không trả lời ngay mà ngắm nhìn cây thịt xiên, " Ta từng làm một nhiệm vụ đi lên đó, truy tìm kẻ mang ngọc ..." Gust dừng lại, gương mặt ông hơi thẫn thờ đi nhìn vào vô định, cảm thấy như đã lỡ lời, ông gằn giọng lại, " Hắn đã bị bị bọn ta bắt được, hắn đã cố chạy qua Cánh Đồng Sáng vào ban trưa."
Vừa tận hưởng bữa ăn vừa kể chuyện, Viktor thì chỉ mải chăm chú nghe mà quên cả ăn, có gì đó không đúng trong câu chuyện, " Nhưng, buổi trưa ở Cánh Đồng Sáng là " ngai vàng của mặt trời" một lò thiêu, chạy qua đó chỉ làm tổn thêm sức của hắn.
" mọi thứ chốc hơi im bặt, Cryo cũng hơi khựng lại, anh không nghe ngài Gust đáp lại, gương mặt ông hơi suy tư điều gì đó, Viktor cũng cảm thấy lạ, cả hai người đều hướng ánh mắt về ông ấy, khẽ phì cười, ngài Gust quay lại cuộc trò chuyện, " Tình thế hiểm nghèo với hắn ... hắn có thể làm mọi thứ để thoát được, trộm mà." nói xong, Gust cho hết đồ ăn vào miệng, ăn một cách vội vã, chỉnh đốn lại chỗ nằm, ông nằm xuống ngay sau khi ăn xong, Viktor không hiểu lắm, ánh mắt đen anh hướng về Cryo như tìm một câu trả lời, mái tóc bạc chỉ rủ xuống, cặm cụi nấu thêm gì đó để ăn, cuộc trò chuyện kết thúc.
Khuya đêm lạnh hơi sương, ba chiếc chăn nhỏ che đi những con người đang trên hành trình khó khăn phía trước, vài ba con sóc ngang qua ngang lại cành cây cao, con người thường không ngủ lại rừng, có gì đó không đúng ở đây, và chúng sẽ chẳng bao giờ hiểu được thế lực nào đang đến gần.
Đốm lửa leo lắt cháy giữa rừng cây, bóng cây che phủ ánh sáng, chỉ còn leo lét vài đường trắng mờ ảo rọi xuống, Viktor không ngủ được, anh nằm đó, ngắm nhìn những cành cây đung đưa nhẹ nhàng, liệu kế hoạch của cả ba có thành công, Ragna sẽ đồng ý liên minh chứ, hay hắn sẽ giết cả ba khi xuất hiện, một nỗi sợ len lỏi vào lòng anh, dù anh tin vào kế hoạch, nhưng vẫn có những cảm giác lo lắng bồn chồn, có cách nào để hiểu được hắn, anh thầm nghĩ.
Hình như có động đất, người rung lắc dữ dội, giật mình mở mắt, trời đã tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu xuất hiện, Cryo lay Viktor dậy, ngài Gust đã chuẩn bị xong mọi thứ, nhanh chóng chuẩn bị hành lý, cả ba tiếp tục hành trình đến thành Tauran, băng qua cánh rừng, trở lại con đường đá, không khí trong lành, hơi sương lạnh cả mũi, theo cơn gió vút đi mỗi bước ngựa phi, chẳng mấy chốc họ đến một dãy núi cao phủ đầy mây trắng, theo chân ngài Gust đi men qua đoạn đường núi gồ ghề, xuống dốc rồi họ quặt qua phải, đống đá lởm chởm to lớn xuất hiện trước mắt họ. " Không, đường bị chặn rồi."
Ngài Gust ngưng ngựa, họ đứng trước một nơi từng là đường hầm giờ đã bị bịt kín bởi nhiều khối đá lớn nhỏ, " Cơn mưa lớn tuần trước có lẽ đã làm nơi này sạt lở."
Cryo nói vọng từ phía sau, Viktor bối rối nhìn xung quanh, một bên là đồi núi cao, một bên thì chỉ có đường cỏ trải dài, " Thần sẽ dùng sức mạnh để đẩy chúng ra."
Cryo nói, vội vã chạy lên trên, nhưng Ngài Gust đã ra hiệu không cần " Sẽ là quá lâu, chúng ta không biết tình trạng bên trong như thế nào."
Gust nói vọng từ trên xuống, ông ngước nhìn những khối đá lởm chởm với vẻ mặt thất vọng, Viktor nhanh chóng lật tấm bản đồ trong sách " Tinh túy ngàn hoa " ra xem, " Thưa ngài, ta có thể đi qua núi, sát bên là thành Logu rồi đi xuyên qua là đến Tauran."
Viktor ngước lên, vẻ mặt ngài Gust có chút do dự, ngoái ra đằng sau, Cryo cũng trông không khá khẩm hơn là bao, lại có gì đó mà cuốn sách cũ kỹ này không thể nói cho Viktor, " Phải, đó là con đường nhanh nhất bây giờ, chúng ta đi."
Gust nhanh chóng thúc ngựa, Viktor và Cryo cũng vội vàng theo sau.
Con đường cỏ trải rộng, lởm chởm vài bụi cỏ nhỏ ven đường, Viktor thúc ngựa lên chạy ngang ngài Gust, " Có chuyện gì với thành Logu sao thưa ngài." ngài Gust không trả lời ngay, ông lắc đầu thở dài, " Chiến tranh Viktor à, chiến tranh đã tàn phá nó, giờ Logu chỉ còn là đống hoang tàn."
Ông hướng ánh mắt nhìn xa xăm về phía trước, rồi chỉ tay ra đằng xa, thấp thoáng một hình thù dài cao chọc trời dần xuất hiện, " Đó là con mắt của phương Bắc." cao ráo và thẳng tắp, nhưng lại lỗ chỗ vài vết thủng rõ ràng từ đằng xa, từ từ rõ ràng hơn, bức tường thành to lớn dần xuất hiện, bị xô đổ gần một nửa, lộ rõ bên trong những căn nhà đổ nát thưa thớt, càng đến gần, vẻ tang thương càng hiện rõ nơi đây. " Trước nơi đây cũng tấp nập và hoành tráng như thành Droc vây, giờ thì ..." Ngài Gust dừng lại trước tường thành sụp đổ, vết tích của chiến tranh vẫn hằn rõ nơi đây, một thứ gì đó đã húc mạnh vào tường thành khiến mọi thứ vương vãi khắp nơi, những mũi tên bị ghim chặt, có những tấm khiên nứt vỡ, gươm giáo gãy vụn, chúng mắc kẹt trong những ngóc ngách đen rối, rồi bên trong những ngôi nhà gỗ đổ nát, họ dừng chân, vẫn hơi có xíu lưỡng lự, nhưng thời gian gấp rút, tất cả quyết định tiến vào trong.
Không khí trong thành im bặt, không một cơn gió, không một tiếng chim, tất cả chỉ có sự ngột ngạt ẩm mốc, phập phồng tiếng khăn treo bay trên những mái hiên vỡ vụn, khe khẽ bụi cát chạy sượt qua họ, ngước lên trên, tòa tháp cao phía trước Viktor thật âm u, những chiếc cầu thang dẫn lên cao lộ rõ trước ánh mặt trời, có bậc thì sứt mẻ, có bậc thì trống trơn, ba bóng hình nhỏ dần tiến sâu vào trong thành. Chúng nhỏ bé quá, không phải orc, không phải tiên, chả phải rồng, lũ phàm nhân, hai tên kia là con người, còn gã tóc trắng da nhợt kia, một titan, chúng dám đi vào đây, chúng đang vội vã, chúng đi đâu đó, chúng tìm gì đó, chúng có muốn nó, không, không thể có ai biết nó ở đâu, thế chúng có biết, chúng có biết không, con mắt phương Bắc nhìn chúng, len lỏi vào đầu chúng, khiến chúng khiếp đảm, khiến chúng khóc lóc, khiến chúng van xin, khiến chúng gục ngã.