12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 11: Chapter 11:
Hai người đi ra khỏi lâu đài trắng, lão Jef đã kêu người chuẩn bị ngựa trước cho cả hai, cả tuần không gặp lại, người bạn ngựa đen này vẫn khỏe mạnh khiến Viktor nhẹ lòng.
Mirai lên ngựa bắt đầu đi về hướng sảnh trung tâm thành Droc, Viktor cũng nhẹ thúc ngựa theo cô, trời ban trưa, nhưng thời tiết dạo đây se lạnh, gió thổi nhẹ, hất lên mái tóc đuôi ngựa của Mirai, Viktor theo sau, mắt anh lờ đờ ngắm nhìn.
Nhiều người dân đã ngừng buôn bán trên đường đi, họ hầu hết đã vô nhà nghỉ ngơi, chuẩn bị cho một đợt bán hàng buổi chiều, chủ yếu trên đường là những người nấu ăn thơm nức, những quán nước mát mẻ. " Thơm quá nhỉ."
Mirai nói, cô vừa đi vừa tận hưởng mùi hương bên đường, Viktor chỉ khẽ gật đầu, những con người vui vẻ tận hưởng buổi ăn trưa này trông thật khác với hôm ấy, những con mắt sôi sục không còn nữa, chỉ có sự ồn ào náo nhiệt của một buổi trưa tại chợ. ra khỏi bức tường thứ hai, Mirai rẽ qua hướng bên trái tường, rồi lại đi một đoạn, băng qua những ngôi nhà cao thấp chen lấn nhau, song dẫn tới một con dốc nhỏ, cả hai đi ngược lên hướng xa xa về phía thành, cây lớn mọc riêng lẻ, thảm cỏ xanh trải dài lên con dốc.
Lên đến trên con dốc, những ngôi nhà nhỏ khác bắt đầu xuất hiện, thưa thớt hơn, không xếp cao thấp san sát nhau như đoạn đường trước, không khí chợt yên bình, không tiếng rao mua bán, không người buôn chài kéo, khe khẽ tiếng gió, tiếng cười đùa nhỏ trong những căn nhà thưa, những đứa trẻ chơi đùa dưới bóng cây, có người dọn dẹp thảm cỏ xanh trước nhà, " Anh thấy sao về chỗ này Viktor."
Mirai hỏi, cô vừa nhướn mày vừa nhìn anh, ánh mắt vàng đăm chiêu, biểu cảm tự mãn hiện trên mặt cô, phải, cô đã dẫn anh đến một nơi yên bình hơn rất nhiều, tồn tại ngay bên trong thành Droc, anh chỉ khẽ mỉm cười với cô rồi gật đầu tán thành, Mirai cười đắc thắng, cả hai tiếp tục dạo bước đi cao hơn rồi xa hơn, ngoái đầu ra sau, lâu đài trắng giờ chỉ còn to hơn bàn tay Viktor, trông thật hoành tráng nhưng cũng thật cô đơn cho anh khi ở đấy, bỗng Mirai chầm chậm dừng lại, cả hai đã đến trước một căn nhà gỗ, trông cũng lẻ loi như những ngôi nhà khác xung quanh, một căn nhà hai lầu bằng gỗ, vẻ ngoài này có chút cũ kỹ nhưng lại có giác ấm cúng đến lạ, cả hai đưa ngựa vào chuồng ngay bên, kéo chiếc túi nặng xuống như cục đá lớn đè lên Viktor, anh xem ngã lần nữa, Mirai chỉ khẽ phì cười, cô không có ý định giúp anh ấy.
Vừa quay ra trước nhà, cánh cửa đã vội bật tung, một thằng bé người lai, nom cũng 10 tuổi, nhanh nhẹn phóng ra trước mặt họ, " Chị Mirai ! " buông ngay túi đồ xuống, Mirai ôm chầm lấy cậu bé, cả hai người cười lớn với nhau, " Finn ở nhà có ngoan không đó."
Mirai vừa cười tươi hỏi Finn, đôi tai mèo cam hơi cụp xuống vẫy vẫy cùng đôi mắt nâu xanh sáng của cậu lấp lánh, cậu gật đầu liên tục với chị, xong cả hai lại cười lớn vui vẻ, không cảm thấy gì là điều Viktor cảm thấy lúc này, một hình ảnh thật gia đình, thật ấm áp, nhưng tại sao anh không cảm thấy gì, chỉ đứng đó nhìn, nụ cười nhỏ bé, đôi mắt vàng cam mừng rõ, có gì đó như chích vào tay, chân, sau gáy, rồi trên má anh, bỗng im bặt, đôi mắt lấp lánh nhỏ bé hướng ra sau lưng chị, dáng người cao, gương mặt hơi hốc hác, một mái tóc đen hơi dựng ngược do đi gió, đôi mắt đen có nét buồn sâu, hai tay hơi run run do cái túi có vẻ hơi nặng thật, không nói gì, gương mặt Finn biến sắc, hai tai cụp dựng lên như một con mèo cảnh giác, " Chị Lanna ! Chị Lanna ! Chị Mirai đưa cái anh gì về trông ghê lắm !" Cậu hét lớn, đẩy vội Mirai đang đứng đó rồi chạy vô trong nhà, một gáo nước lạnh tạt vô cô và Viktor, trông ghê lắm có vẻ không được thân thiện, " Ê cái thằng kia !" Mirai quát lớn vào trong, cô quay sang nhìn Viktor với nụ cười hơi lệch, trông anh cũng chỉ nhướn mày nhìn lại cô, cả hai người ngượng ngùng đi vào nhà.
Viktor bước vào, căn nhà nhỏ nhắn nối liền với phòng bếp, mùi gỗ thông cũ đan xen cùng mùi món ăn đang nấu dở, ánh lửa lò sưởi nhảy múa thắp sáng căn nhà, một ngôi nhà nhỏ ấm áp.
Bên lò sưởi, trên chiếc ghế gỗ được lót tấm vải bông cũ, một cô gái đang ngồi đó, mái tóc dài cam xõa ngang lưng, chiếc mũi hồng vểnh lên, hai gò má cao với đường lông mèo mượt mà, đôi tai lớn khẽ rung rung, bộ lông vàng nhạt đầy vẻ điềm tĩnh có chút ấm áp, đôi mắt xanh ngọc nhìn vào những sợi đan đang đi qua lại bên đôi tay điểm xuyến đốm, mái tóc che một bên mặt trông cô thật sắc sảo, Viktor đứng khựng lại, khi ánh mắt ấy đưa về phía anh và Mirai, cô người mèo khẽ cười không tiếng động, nhưng đôi vai rung rung lên, một tiếng "khì khì" nhỏ bật ra, vừa chứa đựng sự tinh quái, vừa có vẻ bất lực trước hai người.
" Ôi chao !" Lanna cười, cô nói lớn hướng về phía Mirai, giọng điều đầy trêu chọc " Em gái nhỏ của tôi lại mang ai về nhà đây, một chàng trai à, thú vị thay." Lanna nghiêng đầu cười nhẹ nhàng, Mirai mặt ửng đỏ, cô lắc đầu liên tục rồi đẩy mạnh Viktor lên phía trước, với cái túi nặng trên tay, anh xem ngả nhào về phía trước một lần nữa, " Chị ! Đừng nói bậy ! Đây là ngài Viktor Wises, khách của ngài Jefrad đấy."
Lanna cười thành tiếng rồi vội lấy tay che miệng, Mirai vung tay dậm chân cố giải thích với chị mình, còn Viktor đứng đó im lặng, mặt anh hơi ửng hồng, nhìn cô chị rồi quay sang nhìn cô em, " cậu hẳn phải xui xẻo lắm đấy."
Lanna hơi nhướn người, đưa đôi mắt nhìn sâu vào Viktor, một sự sắc sảo ánh lên từ cô, len lỏi qua đôi mắt, mặt nóng hổi, cảm xúc lẫn lộn bên trong Viktor, mới phút chốc anh không cảm thấy gì, giờ đây cảm giác hồi hộp ùa về như nước lũ.
Cả ba có một cuộc trò chuyện rôm rả, nhưng một cái bụng nhỏ xíu đã kêu lên, Finn đang trốn sau ghế Lanna, bụng cậu bé reo lên ọc ọc, cậu không hiểu mấy người lớn đang nói gì, nhưng cậu hiểu cái bụng mình, mọi người quay sang nhìn, hai cô chị khẽ cười, " Mirai ! Em chuẩn bị đồ ăn ra bàn giúp chị nhé.
"
Lanna cười nhẹ nhàng nhìn về phía Mirai, một cách chuyên nghiệp Mirai kiễng chân như vẫn đang phục vụ ở lâu đài trắng, rôi cô đi thẳng vào bếp, " Cậu vô phụ em nó một tay nhé."
Viktor nhìn sang Mirai, cô ấy múc từng thìa súp ra bát, rồi quay sang vẩy tay kêu anh, về phía Lanna, cô quơ lấy một cây gậy rồi thúc vào hông anh, Viktor ngượng ngùng đi vào trong.
Một bát súp lớn với vài ổ bánh mì, một ít trái cây cũng được dọn lên chung, Mirai còn pha thêm một bình trà thảo mộc mang ra bàn, bữa ăn đã được chuẩn bị xong, vừa có bát của mình, Finn lập tức ăn nhanh, cậu húp súp liên tục, rồi lại chấm bánh mì ăn chung, Lanna và Mirai thì liên tục khuyên Finn ăn chậm lại, đồ ăn còn nhiều, đủ cho mọi người, xong họ cười nói, Finn khoe món súp này là do cậu nấu, tất nhiên là chị Lanna đã phải nếm và chỉ đạo hương liệu liên tục, Mirai thì kể về những người bán hàng ở trung tâm Droc, cuộc sống người hầu ra sao, nhìn họ, có gì đó len lỏi trong tâm trí Viktor, gia đình, nụ cười trẻ thơ, hương trà thảo mộc, rồi cô nhắc đến Viktor, nhìn sang anh, Mirai lại hơi nhăn mặt, " Phải phục vụ anh làm tôi không được về nhà cả tuần đấy."
Nghe thế Viktor hơi đỏ mặt, nhướn mày ngạc nhiên, rồi anh hơi cúi đầu xin lỗi cô, " Ai da, cậu không phải lo..." Lanna phủi phủi tay, cô cười hướng ánh mắt xanh về phía Mirai, " Em tôi nó thích vậy ấy, nó hay giúp người."
Mirai lại nhăn mặt, như thể những gì cô chị nói là không cần thiết phải kể, thấy gương mặt khó ưa đáng yêu của của cô em, Lanna lại quay sang cười với Viktor, " Cậu không biết đâu, con bé cũng hay đem người về giúp đỡ lắm."
Mirai lại đỏ mặt, cô lay lay Lanna như cầu xin chị ấy đừng nói nữa, Viktor nhìn hai người cười đùa với nhau, rồi anh khẽ cười, nhìn sang Finn, cậu đã ăn no và ngồi phè ra đó, đôi mắt có chút lim dim buồn ngủ, " Phải ... phải vậy không Finn ?"
Finn hơi giật mình lúng túng, cái anh trông thấy ghê này hỏi cậu, cậu nhìn sang hai cô chị, một cô thì cười nhẹ nhàng đồng ý, một cô thì lườm huyết ánh vàng sắt lẹm, " Đúng ... Đúng ạ, chị ấy đem mấy người về nhà luôn."
Finn vỗ lên đùi nói lớn, Mirai vò đầu bứt tai, mấy chuyện như vậy đâu có gì mà phải kể chứ, cô bối rối, trách móc cậu em, một cô gái khác hoàn toàn khi ở lâu đài trắng. Rồi cô chị Lanna tiếp tục kể, Mirai từng đưa nhiều người khác về nhà, người già, trẻ nhỏ, người hành hương lạc đường, người có những mất mát, cô giúp đỡ họ, một món ăn nhẹ như thắp sáng tâm hồn, một tách trà như gột rửa cả con người, song họ sẽ rời đi ngay, lan truyền về cô mèo tốt bụng, " Cậu biết Mirai mua đồ thường rẻ hơn người khác không ?" Lanna cười, cô nhướn mày nhìn Mirai khi nói chuyện với Viktor, Finn cũng hớn hở tiếp lời cô chị, " Em cũng được nữa nè."
Nhờ hương chị Mirai mà cậu em Finn cũng được mua hàng rẻ hơn khi đi chợ, Lanna khịt khịt cái mũi hồng đầy vẻ tự hào hai đứa em, " Sao, cậu thấy em gái tôi sao hả ?" Lanna chống tay ngang bàn, ánh mắt đăm chiêu nhìn Viktor, anh ửng đỏ mặt, ý đồ của Lanna lộ rõ như ban trưa khiến anh lúng túng ú ớ không trả lời được, Mirai đỏ mặt, cô đứng phắt dậy đầy ngượng ngùng, " Em ... em no rồi, Finn đi ngủ thôi" hướng ánh mắt về Finn như cầu cứu, nào cậu em có hiểu được, cái anh trông ghê ghê này thực cũng không ghê lắm, cậu đang có cuộc trò chuyện vui mà.
Finn lắc đầu, Mirai trợn mắt, Finn gật đầu, Mirai dọn dẹp bàn ăn rồi dắt tay cậu lên lầu. Trời dần chiều, không khí náo nhiệt trong nhà giờ nhường chỗ cho một sự im lặng ấm áp, tiếng lách tách nhảy múa trong lò sưởi thu hút ánh nhìn của Viktor, ngồi đối diện anh là Lanna, cô ngồi trên chiếc ghế bành, gương mặt trầm ngâm, đôi tay mềm mại khẽ vuốt ve chiếc khăn len đan dở trên đùi, ánh mắt xanh ngọc bình thản quan sát anh.
Không khí im lặng kéo dài thêm, Viktor cảm thấy khó xử hơn cả sự ồn ào ban trưa, rồi Lanna khẽ thở dài, cô lên tiếng, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn có chút trêu chọc, " Con bé lúc nào cũng vậy, ngượng đỏ cả tai khi có người khen nó."
Lanna vừa nói, tay cô vẫn mân mê chiếc khăn, Viktor không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, cô quay đầu nhìn anh, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, " Cậu, xui xẻo , trông cậu khá hơn rồi đấy."
Viktor ngạc nhiên nhìn Lanna, một cảm giác gai người ngay lòng ngực anh, một người nữa đang bóc tách anh theo cách riêng của cô ấy, ban sáng là cô em Mirai, ban chiều là cô chị Lanna.
Bộ đồ nông dân bình thường nhưng tươm tất, đôi mắt đen sâu với mái tóc đen ngắn, gương mặt hơi hốc hác đôi chút, nhưng có nét gì đó, một hình ảnh chợt hiện lên trong đầu Lanna, cô nhướn người về phía trước, nhìn kĩ Viktor một thể, " Phải rồi, cậu chính là người trên tường thành cùng ngài Jefrad."
Đôi mắt Lanna như phát sáng, cô nhận ra Viktor, khi mà người dân thành Droc tập trung đông đúc ngay lâu đài trắng, lúc đó cô cũng là một trong những người sơ tán quay về thành, cô không đến xem anh, nhưng trên đường về cô có để ý. " Lúc đó trông cậu khác lắm, đứng giữa gió trời lộng, vẻ ngại ngùng cúi chào đó tôi còn nhớ đấy."
Viktor chỉ khẽ cúi đầu cười nhẹ, anh lúc này rất khác, trong đầu toàn những thứ hình hài quỷ dị, Lanna im lặng nhìn anh, " Có gì đó đang dày vò cậu sao, Viktor."
Lanna khẽ cười nhẹ, ánh mắt xanh ngọc rọi vào anh, những cánh cửa cảm xúc đang dần được mở ra, một chút nghẹn ngào bên trong Viktor dâng lên, thêm một người lắng nghe, anh lại chìm sâu vào những khung cảnh đó, tiếng gào thét, van xin, rồi đến cười đùa khoái chí, tiếng nhai của lũ lợn, dòng thác đỏ.
" Nó ..." Rồi anh dừng lại, mỗi lần nhớ lại những điều đó làm anh khó nói, cả hai chợt im lặng, phút chốc tiếng mưa nhẹ nhàng rơi bên ngoài, lộp độp trên mái hiên nhà, không khí bên trong bỗng ấm hơn bao giờ hết, một cảm giác an toàn lan ra khắp người Viktor, anh nhìn lên, chạm vào gương mặt của cô mèo sắc sảo, vẻ thăm dò nhẹ nhàng trên đó đưa hết tâm hồn anh, nhẹ nhàng Lanna nói, " Tôi đang nghe đây."