Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 12: Chapter 12:

Tiếng rì rào bên ngoài, trắng mờ cả khung cửa sổ, Viktor ngồi đan tay vào nhau, trước ánh nhìn xanh ngọc của Lanna, cả hai im lặng chỉ có tiếng lách tách bên lò sưởi, hít một hơi thật sâu, Viktor nhắm mắt lại, anh để cho những khung cảnh trước đó chạy đến hiện tại, " Tôi ... Tôi thấy họ ..." anh bắt đầu kể, giọng ngập ngừng hơi run lên từ cổ họng, " họ ở mọi nơi ... dù tôi nhắm mắt hay mở mắt ... họ cào xé họ gào thét họ van xin rồi họ ... rồi họ cười ... thỏa mãn."

Viktor ngưng lại, đôi mắt sâu buồn thảm không dấu được sự kinh ngạc, mọi thứ cứ như mới hôm qua với anh, thở một hơi dài trấn an bản thân, anh nói tiếp " khi cái ... gươm ấy ... vung xuống ... ba hình thù quái dị ... rồi dòng thác đỏ tươi ... sau đó tất cả ... như chưa có gì xảy ra."

Mặt anh thẫn thờ, mắt anh hướng về lò sưởi, những đốm lửa oằn mình như đang cười cợt anh.

Tiếng mưa lớn dần, gió rít qua hiên nhà, gõ vào cửa lộc cộc, bầu trời tối sầm xuống, tất cả như một thứ hỗn tạp được giải phóng, va đập rồi bay vun vút, con người trước mắt Lanna cũng vậy, anh đã để nó tuôn ra, những thứ đầy nhớp nhúa từ sâu trong tâm hồn.

Tiếng lửa lách tách át đi tiếng mưa rào bên ngoài, không khí trong nhà im lặng mà ấm áp, yên bình, Lanna lặng im, ngắm nhìn chiếc khăn len bên tay, " Tôi cũng từng như vậy, có những thứ, tôi căm ghét, nhưng chúng vẫn quay lại, hằng đêm." ánh mắt xanh ngọc hướng về phía Viktor, nó không còn sáng, sắc sảo như ban trưa, giờ đây cũng trầm buồn như gió trời bên ngoài, cô im lặng, ngắm nhìn chàng trai ngồi đối diện, một câu chuyện, nhưng thật tối tăm và độc ác, bi quan sẽ lấn át cậu ấy, thực tế nhưng nhẹ nhàng hơn, sẽ ổn thôi, " Có những thứ chúng ta phải chấp nhận sống với nó chàng trai, đó là thực tế."

Cô vỗ nhẹ lên một bên chân phải, Viktor chợt nhướn mày, anh nhận ra, từ lúc đến đây, Lanna chưa từng rời khỏi ghế.

" Đôi lúc tôi đứng dậy, chỉ phút chốc thôi, tôi nghĩ mình có thể bế được Finn lên, đi chợ cùng Mirai, hay chí ít là tự nấu một bữa ăn."

Viktor im lặng, trong lòng anh có chút gì đó nghẹn lại, " Cái chân này đâu phải tự nhiên tôi có .. nhưng mà ... ."

Cô khẽ cười, sờ nhẹ lên đùi như đang an ủi chính bản thân mình khi nhìn vào vết thương lòng, ánh mắt nhẹ nhàng xuất hiện một sự kiên định cứng cáp hướng về Viktor, " Cậu đã làm một việc tuyệt vời Viktor à, cậu đã cứu cả trăm, ngàn người vô tội thành Droc này, họ nợ cậu."

Lanna đưa tay ra, Viktor đang nghẹn lòng suy tư thì phải rời khỏi ghế để tiến lại gần, cô cầm tay anh, nhìn sâu vào đôi mắt đen buồn bã ấy, " Cậu đã cứu Mirai."

Cô cười thành tiếng một cách nhẹ nhàng, căn phòng như bừng sáng sau lưng cô, Viktor như thấy cả bầu trời ngay trước mắt, " Đừng gánh vác nỗi đau của người khác nhé."

Lanna vỗ nhẹ vào tay Viktor xong cô buông hẳn, anh đứng đó, mặt hơi ửng hồng, mắt nhìn chằm chằm vào mái tóc cam suông dài, im lặng một cách kì lạ, ánh mắt xanh chạm với ánh nhìn của Viktor, Lanna thúc nhẹ vào người anh, " Đi làm gì đó đi chứ cái tên này."

Mặt cô nghiêm lại, Viktor chợt tỉnh, anh bối rối trước điều cô vừa nói, ngó nghiêng qua lại bên trong căn nhà nhỏ, " Phía sau nhà có một ít củi, ở nhà này ai cũng chân yếu tay mềm, phiền anh."

Lanna nghiêng đầu cười với Viktor, cô với Mirai rất giống nhau, bằng một cách nào đó cả hai sẽ có thể khiến người khác làm theo ý mình.

Viktor ra sau nhà, cơn mưa đã tạnh từ bao giờ, trời đã xanh trở lại, chim hót líu lo bên các cây cao quanh nhà, không khí buổi chiều mát lạnh, thơm mùi cỏ, thơm mùi gỗ, từng nhát bổ vung xuống, từng giọt mồ hôi lăn trên má, đám mây trắng mơ hồ trôi nhẹ nhàng, yên bình đến lạ thường.

Ngồi nghỉ sau nhà, trời có vẻ xanh hơn, cỏ có vẻ tươi hơn, chim ríu rít hơn mọi ngày, tận hưởng không gian trong trẻo sau khi làm việc mệt mỏi khiến con người thêm nhẹ nhàng, nhắm mắt trầm ngâm, từ trong nhà, cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, Finn bước ra, cậu thấy Viktor ngồi bên đống gỗ đặt chẻ đôi, xếp tương tất sau nhà, ngẩng mặt lên trời tận hưởng khoảng lặng yên bình, " Anh ơi."

Finn chỉ núp sau cửa nói vọng ra, Viktor nhẹ nhàng nhìn xuống, ánh mắt tròn nâu xanh đầy vẻ tò mò nhìn anh, pha lẫn thêm chút dè dặt trẻ thơ trong đấy.

Viktor phủi tay tiến lại gần, " Sao ấy Finn." nhưng cậu bé chỉ núp đó nhìn anh, gương mặt hơi có vẻ e ngại, Viktor có chút bối rối, sau lưng anh không có gì, sờ tay lên mặt cũng không, anh nhướn vai với Finn, cậu bé nhăn mặt nói " Chị Lanna nhờ anh đi chợ với em, nhưng ... " dừng lời, Finn bịt mũi, đôi tai mèo nhỏ rũ xuống, thấy phản ứng của cậu bé, Viktor phì cười nhẹ rồi nhìn xuống người anh, anh gật đầu đồng ý với hành động của cậu bé, phải rồi, anh vừa chẻ củi xong, người lấm lem vừa bùn với đất, " Cho anh hỏi phòng tắm ở đâu vậy em."

Viktor khẽ cười gượng hỏi Finn, cậu bé chỉ vô một căn phòng bên phải sau nhà, tay còn lại vẫn không quên vịn cái mũi nhỏ bé lại cho chắc.

Căn phòng gỗ đơn sơ, một thùng nước lớn để sẵn cùng cái gáo dừa bên trong, đơn giả nhưng sạch sẽ, thơm nhẹ mùi hoa Oải Hương, nước sau cơn mưa lạnh ngắt, Viktor sẽ rùng mình khi đội một gáo lên người, nhưng anh tận hưởng nó, rửa trôi đi những mệt mỏi mà anh tự mang, bước ra khỏi phòng trong bộ đồ tươm tất, cả thiên nhiên tươi mới đón chào anh.

Vừa vào trong nhà, Mirai đứng dựa tường chờ sẵn, chàng trai trước mặt giờ không còn có vẻ buồn sầu trong đôi mắt nữa, nét hốc hác còn đó, nhưng một bữa cơm ngon có lẽ là đủ, cô khẽ cười khi thấy anh, " Phiền anh đi chợ với Finn nhá."

Mirai với nụ cười nhếch miệng cùng ánh mắt nài nỉ hướng về phía Viktor, anh đồng ý rồi bước ra cửa chính. " Đi thôi nào, ngài Finn dẫn đường nhé."

Viktor vừa ra cửa nói vọng tới Finn đang đứng chờ sẵn, cái anh ban đầu còn thấy ghê, giờ đây trông thật rạng rỡ, thu hút ánh nhìn to tròn trẻ thơ của cậu, vỗ ngực tự tin, ngài Finn nhỏ bé xung phong đi trước.

Đoạn đường từ nhà đến chợ vắng vẻ, nơi đây ban chiều cũng không đông đúc là bao, vài người đi lại bên đường, vài người chăm ngựa ăn, vài người cày bừa trước nhà, " Vừa đi chợ, vừa nấu ăn, mình em làm hết thì giỏi đấy Finn.

"

Viktor mắt nhìn vu vơ, anh kiếm câu chuyện nhỏ để làm thân với cậu bé, Finn dạo bước chân nhỏ nhắn phía trước, cười tự hào, cậu nói vọng ra sau " chuyện nhỏ mà anh, em chạy ra chợ cái vèo mang đồ về, chị Lanna cần gì là em có mặt, em còn biết nấu súp nữa á, khuấy đều nè, lửa nhỏ nè, ... " Finn thao thao nói, cậu bé khoe ra những thành tích đầy vẻ vang của mình với Viktor, cậu còn biết giặt đồ, tìm cành cây nhóm lửa, dọn nhà, Finn thấy rất xứng là người đàn ông của gia đình.

Bỗng dừng lại, Viktor đứng nhìn Finn, cậu bé từ từ quay lại, tay chân ngang như cua bò, một ánh nhìn dò xét trên gương mặt nhỏ bé ấy hướng về anh, " Sao anh biết được hay vậy."

Finn chỉ về phía Viktor, sao anh ấy biết được cậu là người đi chợ, phụ chị nấu nướng, điều này thật vô lý với một người mới tới nhà hôm nay, Viktor cười nhìn cậu, thật đáng yêu khi đôi mắt tròn xoe ấy nhìn anh, " Chị Lanna bị bệnh, chị Mirai đi làm, thì ngài Finn đây phải là người đàn ông trong gia đình rồi."

Viktor cúi người nói với cậu, Finn nhảy cẫng lên vui sướng, đúng vậy cậu chính là người mạnh mẽ của gia đình nhỏ này, cả hai cười vui vẻ với nhau, Viktor như nhìn về phần nào của bản thân khi xưa.

Khu chợ trên khu đồi này khác chợ trung tâm thành, mọi người không tấp nập mua hàng, không mấy ai lôi kéo người mua hàng, sạp nào người đó bán, có lẽ hầu hết đều là người già nên họ không có sức để làm điều đó, đúng như Finn từng nói, đến chỗ hàng bán nào là mọi người đều bán giá rẻ hơn, cậu còn khoe với Viktor tiền còn dư tới vài đồng bạc, nhưng đồ mua hơi nhiều, anh phải xách phụ cậu bé nhiều thịt cá, gạo và rau củ, " nhà em ba người ăn nhiều vậy à Finn."

Viktor nhìn qua nhìn lại hai tay mình, cả hai đã chật ních chỗ, Finn quay lại ngơ ngác nói " Chị Lanna kêu anh ăn nhiều lắm, nên phải mua cho cả tuần."

Viktor ngạc nhiên, chưa nghĩ đến ý định ở lại nhà Mirai, vậy mà cô chị Lanna đã quyết định giúp anh ấy, cả cô chị lẫn cô em đều tự quyết, không cho anh kiệp suy nghĩ hay giải thích gì, không thể từ chối lòng tốt, cũng chưa thể đồng ý vì không được hỏi, anh bị đặt vào tình thế đã rồi.

Xách đồ lỉnh kỉnh về đến nhà, tay xách nách mang, Finn chạy vào khu bếp hớn hở xem Mirai đang nấu gì, Viktor thì loạng choạng đặt từng túi đồ bên bếp, Lanna ngồi lặt rau bên phòng khách, do không biết nấu ăn, nên Viktor ở nhà cũng như Finn, Mirai sai gì thì anh làm nấy, Lanna bảo gì thì anh nghe theo, loáng thoáng chả mấy chốc, một bữa ăn thịnh soạn đã được dọn ra bàn, có cơm, thịt, cá, canh, bình dị như đầy ấm áp, Lanna tiếp tục trêu chọc Mirai rồi chê cô nấu ăn dở, không kém cạnh chị mình, cô em cũng đâm chọt chị mình cái miệng không biết nếm, nhìn qua Finn, cậu bé chả màng gì hai cô chị mà lùa cơm liên tục, thịt cá gì cậu ăn hết không ngại, không khí gia đình thật sôi động, chốc chốc Viktor có nghĩ về khi xưa có những bữa cơm cùng bố, chén cơm trắng cùng miếng thịt nâu mềm, miếng cá vàng ươm cùng hương mặn thoang thoảng, tô canh nhỏ đầy ắp ra củ, không nói gì, anh chỉ tận hưởng cảm giác này thôi.

Xong bữa tối, Viktor chủ động phụ Mirai dọn dẹp bàn ăn, chàng trai mới sáng còn thấy ghê bây giờ đã năng nổ phụ giúp chủ nhà, Lanna chỉ nhìn cả hai người rồi cười nhẹ, đá mắt nhìn Finn, cậu bé ngồi bật ngửa ra sau, có lẽ đồ ăn ngon hơn những gì chị Lanna nói, khều nhẹ cậu, cô khẽ chồm lên chống tay vào ghế, Finn thấy chị hơi chồm người, cậu liền nhanh nhẹn đỡ tay chị đứng dậy, Viktor chợt dừng lại, Lanna đã đứng dậy, nhưng chân cô khập khiễng, một bên tay Finn đỡ, một bên tay chống gậy, " Bọn chị lên lầu nghỉ, hai đứa dọn giúp nha."

Lanna cười, nụ cười nhẹ nhàng tỏa nắng nhìn vào Viktor, cô bước từng bước xộc xệch lên lầu, Finn diều chị lên lầu chậm, nhẹ nhàng, từng bước từng bước một.

Viktor đứng đó, nhìn vào Lanna, nhìn vào Finn, bỗng anh bị huých vào tay, Mirai nghiêng đầu tò mò ánh nhìn của anh, Viktor chỉ lắc đầu nhẹ, cả hai quay trở lại với công việc dọn dẹp, Viktor chủ động rửa chén giúp Mirai, cô chỉ cần lau dọn bàn ghế thôi là xong, mọi thứ êm đẹp vậy với anh thì tốt quá, cái chén vỡ, Viktor lặng người, Mirai đứng hình, cả hai nhìn nhau, một sự ngượng ngùng bao trùm cả căn phòng, cô nhìn anh với ánh mắt phán xét của một cô mèo có chút coi thường đáng yêu, còn anh chỉ biết gãi đầu xin lỗi, rồi cả hai cười khúc khích với nhau, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

Mirai mang cho anh một ít chăn mền, một cái gối nhỏ, " Nếu anh cần gì thêm thì tôi ở phóng cuối trên lầu."

Nói rồi cô nhẹ quay người đi lên lầu, bước chân nhẹ nhàng, rồi cô dần khuất lên lầu.

Tiếng lò sưởi lách tách nhẹ kêu, tiếng gió trời khều cửa lộc cộng, trần nhà gỗ có những vết sần dọc thêu từng nếp đen nâu đan xen nhau, Viktor nhắm nghiềm mắt, không gì cả, chỉ một khoảng không trong mắt anh, sau bao lâu, Viktor cũng có được một giấc ngủ êm.

Bóng đen cao cao sừng sững trước mắt, hai cái sừng nhọn thấy rõ, rồi một trận đá lở, Viktor tỉnh dậy, Mirai đá anh, trời đã sáng chưng rồi mà anh còn ngủ, Lann đang ngồi trên ghế phía bên đối diện anh, còn Finn thì vẽ vời bên bàn, cả ba người chỉ cười lớn, thanh niên đầu tóc rối bù xù, mặt lấm lem ngái ngủ, anh vội vã đứng dậy khi thấy còn mình anh là người ngủ trong nhà, khiến cả ba chị em đều cười ngặt nghẽo.

Rồi ngày 2 ngày 3, Viktor đi chợ cùng Mirai, ngày 4 ngày 5, Lanna vỗ ngực tự hào với cái khăn len cô đan tặng anh, ngày 6 ngày 7, Finn vẽ bức tranh có cái anh thấy ghê trong đấy.

Dù ấm áp và an toàn, nhưng đây chỉ là nơi dừng chân, một nơi để Viktor đứng lại, nhìn lại bản thân, anh còn cả chặng đường dài phía trước, nhưng anh biết, chứng minh bản thân, khám phá trời sao là điều anh từng hướng đến, nhưng giờ có thêm một chỗ đầy quý báu, một góc quan trọng trong bức tranh mục tiêu của anh. Mirai chỉnh trang lại tóc tai, Viktor cầm sẵn những túi đồ bên cửa, cả hai cúi chào Lanna, đôi tai mèo lớn vẫy vẫy với gương mặt có chút tự mãn, cô khẽ cúi người chào, Finn ra tận ngoài cửa để tiễn hai người đi, lâu đài trắng vẫn hướng đó, sừng sững, nhưng chẳng có gì cả, chỉ có sự ấm áp là quanh quẩn trong đầu Viktor.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free