Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 10: Chapter 10:

Ngày 1 ngày 2, chim hót trong trẻo, ngày 3 ngày 4, gió thổi man mát còn mây trôi nhẹ, ngày 5 ngày 6, ngài Gust rời đi cùng Cryo do có việc cần giải quyết, ngày 7 rồi chủ nhật, sáng nay vẫn như bao ngày, mặt trời vừa ló là đã phải dậy, mái tóc cam rối xù cùng cái đầu nghiêng ngả, đôi mắt nhắm nghiềm dù người đã ngồi dậy, âm thanh sột soạt của những người khác khiến đôi tai mèo vểnh lên nghe ngóng.

Mirai nhẹ nhàng rời khỏi chiếc giường êm ái, buông bỏ chiếc chăn ấm áp, cô vươn mình cao dài rồi hít một hơi thật sâu, xong buôn cả người rủ xuống như một tấm khăn treo, cởi bỏ bộ váy ngủ trắng, cô vào phòng tắm, nước buổi sớm lạnh ngắt, Mirai tắm trong trạng thái co rúm hết người, bước ra khỏi phòng cô như con mèo bị phơi mưa, chuẩn bị đầu tóc gọn gàng, khoác lên mình bộ đồ hầu đen trắng, rồi trang điểm nhẹ nhàng, 3 cô hầu khác trong phòng cũng đã chuẩn bị xong xuôi, đúng lúc tiếng gõ cửa phòng vang lên, cô tiên người hầu trưởng đã đi gọi những người hầu khác bắt đầu chuẩn bị làm việc.

Hôm nay Mirai được phân câu đi chợ sáng giúp mọi người, cô hầu trưởng đưa 5 đồng bạc để mua đồ ăn sáng, Mirai ra chợ trước tường thành quý tộc, cô dạo bước nhanh nhẹn qua những căn nhà mái nghiêng nhỏ nhắn, những con hẻm nhỏ vẫn còn thưa thớt người qua, nhưng ở chợ mọi người đã tấp nập từ bao giờ, tiếng hô hào trào bán đồ tươi ngon vang khắp nơi, có mấy đứa trẻ cũng dậy sớm để phụ giúp cha mẹ buôn bán, cửa hàng rau xanh rồi gian hàng thịt cá, tất cả đều còn tươi mới. Dạo vòng chợ, chỗ nào Mirai ghé vào họ cũng nhận ra cô, một cô mèo cam đã mua hàng của họ trong suốt gần 3 năm, mua đồ ăn sáng là cô được mọi người bớt tiền chút đỉnh khi mua đồ của họ, dù cô có từ chối thì họ vẫn sẽ dúi lại tiền thừa vào tay cô. "

Này con, cái thanh niên trước giúp thành Droc mình đâu rồi ? " Một cô bán rau hỏi Mirai, cô ngước lên nhìn, đôi mắt vàng sáng nhìn thấy nét mặt tò mò của cô bán rau, cô lại cúi xuống lựa rau, ngập ngừng nói " Dạ, ngài ấy vẫn đang nghỉ ngơi á cô." Mirai kết thúc nhanh cuộc trò chuyện, lấy cớ phải chuẩn bị bữa sáng cho lão Jef, cô mau chóng rời đi, " Cũng một tuần rồi nhỉ, ..." Mirai vừa buồn miệng nói, cô sải bước nhanh về lại lâu đài trắng cùng túi đồ lỉnh kỉnh. Thầm nghĩ về những chén cháo chỉ vơi chút đỉnh, những món ăn ngon còn nguyên trên căn phòng đấy, người gì đâu mà lì lợm, không ăn thì sao có sức mà khỏe lại, Mirai nghiêng đầu qua lại, mắt cô nhắm nhẹ tỏ vẻ suy nghĩ, tai cô vẩy vẩy lên xuống, cái này là ngốc nghếch, hay là cứng đầu, cứ nhốt mình trong phòng như vậy thì chỉ có bệnh nặng hơn thôi, Mirai gật đầu, cô nhếch miệng cười tự đồng ý quan điểm bản thân.

Tiếng xào nấu lạo xạo trong bếp, đồ ăn bắt mắt và nhẹ nhàng đã được những người hầu còn lại chuẩn bị xong, một rổ trái cây, một tô canh súp, vài ổ bánh mì, Mirai chỉ việc sắp xếp mọi thứ lên bàn ăn lớn, cô chuẩn bị chén dĩa, dao nĩa đầy đủ trên bàn, bày trí một cách đối xứng và đẹp mắt, nhanh nhẹn lui đi khi lão Jef cùng gia đình xuống dùng bữa, cô còn một nhiệm vụ nữa, đó là căn phòng trên, một ly trà thảo mộc nâu đậm sẽ làm mọi người thư giãn nhỉ, hay trà trái cây mang đến tâm hồn tươi mới đầy khuây khỏa, Mirai nghĩ, cô chuẩn bị mọi thứ lên một chiếc khay, bước đi nhẹ nhàng lên những bậc thang trước sảnh, rẽ sang phải rồi dừng ngay trước cửa phòng đầu tiên, Mirai gõ nhẹ vào cửa, không ai trả lời, cô thở dài, " Tôi xin phép."

Mirai đẩy nhẹ cửa vào phòng, căn phòng tối mờ, ánh sáng leo lắt qua chiếc rèm bên khung cửa sổ, từng vết bụi mờ hòa với mùi ẩm mốc bay nhẹ trên không, chiếc chuông cùng cuốn sách bên bàn nằm đó, một lớp bụi mỏng ôm trọn cả cuốn sách, chiếc tủ áo đang mở toang, đồ đạc bị nhét lộn xộn vào chiếc túi đeo nhỏ vứt dưới chân giường, trên giường, hình người ngồi co rúm lại bên góc, chăn mền quấn khắp người, đắp cao che lên cả mũi, mấy cái gối được xếp xung quay như những cái tường thành nhỏ nhắn.

Mirai bước vào, cô không nói gì, đôi mắt nghiêm nghị tập trung vào công việc, " Tôi xin phép dọn phòng." Mirai cúi nhẹ người, khẽ kiểng chân, đôi mắt sâu đen trong góc giường nhìn cô, ánh sáng mờ ảo trong phòng khiến cô trông thật nhẹ nhàng, cảm xúc thật dễ chịu, song ánh mắt khẽ gật nhẹ. Được sự đồng ý, Mirai bung ngay tấm rèm che cửa sổ, cô mở toang nó ra, ánh sáng rọi thẳng vào căn phòng, bụi như bị kéo hết ra ngoài, gương mặt cô bừng sáng, vui vẻ chống một tay ngay hông rồi nói, " Như này phải thoải mái hơn không."

Mirai mỉm cười nhìn về phía Viktor, hai mắt anh nhắm hí hí nhìn cô, chói quá, ánh sáng đập vào bất ngờ anh không thấy gì, đôi mắt ngang như sợi chỉ, gương mặt xanh nhẹ với có vẻ hốc hác, anh trông như một con chuột già chục tuổi, cô xém phụt ra tiếng cười, nhưng nhanh chóng hạ giọng rồi tiếp tục công việc, chiếc túi đeo được lấy lên, đổ đống đồ nhét lộn xộn ra, những túi nước rỗng, vài đồng xu bạc, quần áo ngổn ngang, Mirai sắp xếp lại chúng, gọn gàng và ngăn nắp bên giường, xong cô ra ngoài lấy vào một cây chổi, một cây lau và một chiếc khăn, nhẹ nhàng quét đi những vệt bụi trong phòng, lau đi những vết bánh khô nham nhở trên bàn, hương trà thảo mộc thoang thoảng thật thoải mái, hình ảnh Mirai nhẹ nhàng dọn dẹp căn phòng trông thật yên bình.

Viktor chỉ ngồi đó, ngắm nhìn cô, trong lòng anh có đôi chút bồi hồi, nhưng có những suy nghĩ không thể nguôi được nơi anh, " Cô cảm thấy như thế nào khi ở đây, cô Mirai." Mirai vẫn tiếp tục dọn dẹp, lau chùi bàn ghế, lau chùi cuốn sách, cô nói " Tôi thấy ổn thưa ngài." Viktor khẽ cúi đầu, anh đã thấy những điều đáng sợ, nó dày vò anh, anh phải nói ra như thế nào. " Cô biết, ... về chúng, đúng chứ." Mirai ngưng dọn dẹp, cô đứng nghiêm lại hướng về Viktor, nhìn anh, cô khẽ nghiêng đầu, " Biết gì thưa ngài." Cô trả lời nhanh và dứt khoát, điều đó khiến Viktor bối rối, đưa tay bâng quơ rồi lại vuốt mặt, thở dài, anh nói, " Những buổi, .

.. tiễn đưa, đám đông reo hò, những con người ... tôi ... tôi chẳng biết nữa. "

Viktor nói, giọng anh hơi run, thở dài rồi rồi xoa trán, mắt anh nhìn vào góc nhà trên cao rồi nhìn xuống, tránh nhìn trực tiếp vào Mirai, cô đứng nhìn anh, một người đang bối rối và hồi hộp, cố gắng nói ra điều mình muốn chia sẻ, muốn được lắng nghe, một cô bé cũng từng như vậy, Mirai nhìn thấy cô ấy, khi muốn xin một điều gì đó với lão Jef cô bé ấy cũng hay vậy. Mirai đem đống cây lau ra ngoài, cô phủi phủi chiếc váy ở ngoài cửa, quay vào trong rồi ngồi lên giường, kế bên Viktor, " Tôi đang nghe đây." Mirai thẳng người, cô không nhìn Viktor, hai tay đặt hờ lên đùi, lạnh lùng mà đầy chuyên nghiệp, nhưng tai cô ấy vẩy vẩy liên tục, rất muốn nghe, nhưng phải thật thanh lịch.

Viktor chồm dậy, anh chui ra khỏi lâu đài chăn, ngồi kế bên Mirai, mắt anh vẫn chỉ nhìn xuống chân, anh bắt đầu kể, từ lúc mới đến thành Droc, cuộc thương thảo thành công trước Ragna, rồi được người dân tung hô, xong đến buổi luyện tập, nhà tù, song sắt, tiếng gào thét, rồi buổi tiễn đưa, người dân reo hò, dòng thác đỏ. Mirai không nói gì, Viktor vẫn cúi gầm, môi anh nín chặt, " Sau tất cả, ngài tính trở về ?" Viktor thả lỏng, Mirai có lẽ hiểu được điều anh ấy muốn bây giờ, anh muốn trở về lại làng, ngôi làng không tên, nơi có cha, có bà danni, những cuốn sách, thật yên bình và đẹp đẽ.

" À! tôi hiểu ý ngài rồi,..." Mirai đứng phắt dậy, cô vỗ tay nhẹ hai cái, quay sang nhìn Viktor, ánh mắt vàng cam như sáng lên rọi thẳng vào trong lòng anh, " Ngài muốn đi ra chỗ vắng vẻ hơn đúng không ?" Không đúng lắm, cũng đúng là làng anh vắng vẻ hơn thành Droc rất nhiều, nhưng ý Viktor không phải như vậy, chưa kịp giải thích thì Mirai đã nói tiếp, " Tôi biết một chỗ vắng vẻ ở thành Droc này thưa ngài, ồ ngài sẽ rất thích đấy, không ồn ào, không đông đúc." Viktor bị áp đảo, anh không nói lại Mirai, cô hiểu sai hoàn toàn ý anh, nhưng có thật như vậy, ánh mắt cô vẫn rất chắc chắn nhìn vào Viktor, " Thật bất ngờ là tầm trưa nay tôi sẽ về đó đây, ngài đi cùng luôn cho tiện nhá."

Viktor ậm ừ, đây đâu phải là ý của anh, nhưng anh không thể nói lại cô, xong ý Mirai cô ấy tự quyết, thế là trưa nay tự nhiên Viktor có hẹn cùng cô ấy đến một nơi nhẹ nhàng vắng vẻ, cô còn hối anh chuẩn bị đồ, khi nào đến trưa anh cứ xuống nhà, Mirai sẽ đợi anh sẵn ở dưới chân lầu, Viktor ngồi đợt ra, anh không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng tay anh thì đang bắt đầu lựa đồ bỏ vô túi.

Mirai xuống nhà, rẽ vào góc bên phải cầu thang lớn, đi sâu vào trong là phòng làm việc của lão Jef, cô phủi phủi chiếc tạp dề lần nữa, ngẩn cao người rồi nhẹ nhàng gõ cửa, lão Jef cho mời vào, lão đang ngồi bên một chiếc bàn gỗ, có mớ giấy tờ nằm lẫn lộn lên nhau, " Thưa ngài, trưa nay tôi xin phép được về, tầm tuần sau tôi lên lại ạ." Mirai khẽ cúi đầu, lão Jef đang cặm cụi viết gì đó nhưng vẫn trả lời cô, " Được chứ, cô đã chưa về nhà cả tuần nay rồi." Mirai kiễng chân, đóng cửa phòng rồi lui đi, cô quay lại phòng bếp, các chị em người hầu khác đang bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, xắn tay áo vào giúp mọi người, Mirai nhanh nhẹn lấy món này, cho cái kia vào chỗ nọ.

"Cái ngài trên kia sao rồi em." Cô hầu người thú hỏi Mirai, chưa kịp trả lời thì cô hầu trưởng đã hỏi thêm, " Cũng cả tuần nay ngài ấy chỉ ở trong phòng rồi nhỉ ?". Mirai gật đầu đồng ý với cô hầu trưởng, " Em mới gặp ngài ấy có một lần là không thấy ngài ấy nữa luôn." Một cô hầu khác nói, Mirai thấy có vẻ cô là người hầu gặp Viktor nhiều nhất ở đây, kể cả những người làm vườn cũng chỉ thấy anh dạo 2 đến 3 lần khi đi cùng lão Jef, cô đã lên gặp anh suốt một tuần liên tục, một ngày 3 lần, lần nào Viktor cũng chỉ nằm im không nói gì, nhưng hôm nay mọi thứ đã tốt hơn, cuộc tán gẫu ngắn nhanh chóng kết thúc, mọi người mau chóng quay lại làm việc, chẳng mấy chốc giờ trưa đã đến.

Mirai về phòng chung, cởi bọ bộ đồ hầu đầy vướng víu, cô tắm nhanh, rửa trôi đi nét mệt mỏi buổi sáng, sửa soạn lại đầu tóc, sắp xếp túi đồ gọn gàng, rồi thêm một túi nữa, quá nhiều đồ để mang đi. Viktor bỏ đồ vào túi, quần sao, túi nước cạn, tiền bạc, sách, chúng giờ trông thật gọn, thậm chí anh vẫn có thể cho thêm 1 quyển sách vào nữa nếu có. Bước xuống dưới lầu, có lẽ lão Jef nên biết, lão cũng đã cho anh ở nhờ khoảng thời gian qua, ít nhất cũng nên cảm ơn lão một tiếng, anh ghé qua phòng ăn, lão Jef đang đứng chọn rượu trong quầy cùng ông quản gia, " Thưa ngài ... cảm ơn ngài đã cho tôi ở nhờ ..."

Viktor nói chuyện ngập ngừng, hai tay anh đan vào nhau, uốn éo, Lão Jef nhìn sang, thấy Viktor đã chuẩn bị túi, đầu tóc tươm tất, bộ quần áo nông dân cũ chỉnh tề, gương mặt có chút hốc hác nhưng nom vẫn tỉnh táo, khác hẳn với cái cảnh ban trưa khi đó mà lão nhớ. "

Hay ăn trưa xong rồi ngươi hẳn đi." Lão Jef đề nghị, tay đưa bình rượu ngon lại lên kệ, xong lão quay lại hướng về phía Viktor, anh nhướn người ra phía sau, " Xin lỗi ngài ... tôi ... tôi có hẹn với cô ấy rồi." Nhướn mày nhìn Viktor, lão Jef hiểu ngay, ông cười phì một tiếng rồi đưa tay mời anh đi, Viktor cũng cúi người chào lão, anh quay lại hướng cầu thang lớn, đứng ngay đó là Mirai, mái tóc cam búi ngược đuôi ngựa, trên người là bộ váy nâu xanh bình dị khác hẳn với bộ đồ hầu kỷ luật của cô, hai túi đồ được để ngay bên chân.

Viktor vừa đi đến chỗ, Mirai liền ném cho anh ôm một cái túi đồ nặng chịch khiến anh muốn té nhào, " Con trai phải thế chứ." Mirai cười đắc thắc, hai cái tai mèo lại vẫy vẫy, xong xách cái tụi nhỏ đi qua anh, Viktor không nói gì, anh nhìn cô bước đi thoai thoải, kẽ cười phì thành tiếng, nhanh chóng theo cô ra cửa lớn. Các người hầu khác từ trong bếp lén nhìn ra theo, lão Jef trong phòng ăn cùng ông quản gia cũng nghiêng người ngó qua cửa, Viktor trông không biết có ổn không.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free