(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 95: 1 vs 2 : Cabal thách thức
...và với ba lá bài này trên sân, tôi có thể Synchro Triệu Hồi Trishula, Dragon of the Ice Barrier!"
Seto khoanh tay trước ngực, mỉm cười khi em trai anh đưa ba quái thú Ice Barrier xuống Nghĩa Địa nhằm triệu hồi Trishula. Trishula là một quái thú mạnh, gần như có thể sánh ngang với Blue-Eyes, và anh đã bắt đầu suy nghĩ cách đánh bại con rồng này nếu phải đối mặt với em trai bé bỏng của mình. Anh biết bản thân mình sẽ xoay sở được, nhưng đối với kẻ mà Mokuba chọn làm đối thủ, sức mạnh của quái thú Ice Barrier có lẽ đã vượt quá tầm hắn ta.
"Và khi được triệu hồi, nó cho phép tôi loại bỏ một lá bài trên tay, trên sân hoặc dưới mộ của anh. Sanwitch chính là mục tiêu đầu tiên của tôi!"
"KHÔNG!" Đối thủ của Mokuba thét lên. "Nếu thế thì ta sẽ chẳng còn quái thú nào bảo vệ Điểm Gốc nữa!"
Kaiba cười khẩy. "Mokuba chẳng cần đến Trishula cũng thừa sức đánh bại tên này... thằng bé đang phô diễn sức mạnh." Anh cảm thấy tự hào về người em trai. "Đúng vậy, chiến thắng áp đảo như thế này sẽ khiến mọi đối thủ sau này của em phải run sợ ngay cả trước khi em triệu hồi quái thú đầu tiên."
Đối thủ của Mokuba bị hạ gục. Kaiba nhìn em trai mình ăn mừng chiến thắng đầu tiên: "Tuyệt vời! Em làm được rồi!"
"Làm tốt lắm," Kaiba nói, bước tới và đưa tay ra. "Thẻ định vị và lá bài hiếm nhất của ngươi... Mà xét theo giá trị bộ bài của ngươi, có lẽ thằng bé nên đòi đôi giày của ngươi thì hơn, chúng còn đáng giá hơn chút đấy." Tên bài thủ càu nhàu, ném thẻ định vị và lá bài phép cho Kaiba, rồi trừng mắt nhìn hai anh em.
"Có vấn đề gì?" Kaiba hỏi.
"Không công bằng chút nào!" Bạn của kẻ thua cuộc lên tiếng. "Ngươi lừa chúng ta, khiến chúng ta nghĩ thằng nhóc đó chỉ là đứa gà mờ, nhưng thực ra ngươi lại đưa cho nó toàn bài hiếm."
"Ngươi nghĩ vì sao Battle City chỉ dành cho những bài thủ được mời chứ? Bởi vì ta muốn giảm thiểu tỷ lệ xuất hiện những kẻ thua cuộc vô dụng như các ngươi, những kẻ chỉ biết viện cớ sau khi thất bại. Và ngươi nghĩ chỉ cần những lá bài hiếm là sẽ giành được chiến thắng ư?" Kaiba quăng cả vali bài cho hắn: "Chứng minh cho ta xem!"
"Anh hai..." Mokuba nói khẽ, rồi lại im lặng trước vẻ quả quyết của anh mình.
Tên bài thủ mở chiếc vali của Kaiba, mắt sáng lên thèm thuồng khi thấy toàn những lá bài hiếm. Kaiba thầm hy vọng mấy lá bài sẽ không bị dính nước miếng của hắn ta. "Chà... nhìn tất cả những thứ này!"
"Hãy tạo ra một bộ bài từ những lá bài trong đó. Ngươi muốn làm kiểu gì cũng được... nếu giành chiến thắng, ngươi sẽ có quyền lấy toàn bộ chiếc vali này."
Gã cười sung sướng: "Kekeke... Với những lá bài này, ta chắc chắn sẽ vô địch Battle City!"
"Vậy sao?" Kaiba hỏi, rồi đưa bộ bài vào Đĩa Thi Đấu, chờ gã chọn các lá bài. "Ta đã thử dùng Obelisk đấu với máy tính, nhưng đó không phải là một trận đấu thực sự. Đây sẽ là bài kiểm tra đối với ta, xem ta có thực sự là chủ nhân của lá bài Thần này không!"
Quá tập trung vào trận đấu, cả Kaiba và Mokuba đều không nhận ra cảnh báo của hệ thống rằng Edwin, Yugi và Renard đã biến mất.
_____________________________________________________
"Cô là ai?" Pharaoh hỏi, cùng lúc đó tôi chăm chú nhìn kẻ chắc chắn không phải Arkana đang sung sướng tột độ. "Tại sao cô muốn bọn ta tới đây?"
"Ta là ai?" Người phụ nữ hỏi, nghiêng đầu một cách kỳ dị, như thể vừa tự bẻ cổ mình. "Ta là nhà ảo thuật Cabal, ta xuất hiện ở đây để sửa chữa sai lầm. Ta sẽ giành lấy Dark Magician từ Yugi Muto và xé rách Endymion của Edwin Chaos. Chỉ có thể có một chủ nhân thực sự của ma thuật, một chủ nhân của Dark Magician: Ta!"
"Chẳng lẽ Arkana lại chuyển giới?" Tôi thầm nghĩ. Nhưng nhìn người phụ nữ này, tôi lập tức bác bỏ khả năng đó. Arkana tóc đen, còn cô ta tóc ngắn màu vàng. Tôi có thể thay đổi cốt truyện, chứ giới tính thì...
"Chỉ có bậc thầy về ma thuật mới có thể hiểu rõ về sức mạnh của Dark Magician. Ngươi nhìn nó đã là không tôn trọng rồi, chứ đừng nói đến việc sử dụng nó." Cabal nói với Yugi bằng giọng ghê tởm. "Ngươi sẽ không bao giờ sử dụng toàn bộ tiềm năng của Dark Magician." Cô ta quay sang tôi: "Còn ngươi... ngươi cho rằng Endymion là pháp sư tối thượng trong khi sự thật là nó chỉ xứng đáng liếm dép cho Dark Magician."
Tôi ngao ngán: "Vậy thôi sao? Cô kéo chúng tôi tới đây chỉ vì lý do nhảm nhí này?"
"Ta thề ta sẽ băm nhỏ Endymion trước mặt ngươi, đảm bảo ngươi không bao giờ dùng nó được nữa."
"Đủ rồi, Cabal!" Pharaoh lên tiếng.
"Ta hiểu Yugi. Ta biết ngươi khó chịu thế nào khi có một bài thủ khác sử dụng lá bài yêu thích của ngươi. Ta cũng cảm thấy vậy khi ngươi sử dụng Dark Magician. Chẳng bao lâu nữa, sự khó chịu này sẽ chấm dứt!" Cô ta dang rộng hai tay và ánh đèn bật sáng, cho thấy chúng tôi đang ở trong đấu trường mà Arkana từng thách đấu Yugi trong truyện. "Ta thách thức cả hai bọn ngươi! Người thắng sẽ giành lấy Dark Magician từ kẻ thua cuộc!"
"Còn tôi chắc đứng đây đánh cho vui à?" tôi hỏi.
"Ngươi thắng, ngươi sẽ được giữ lại lá bài Endymion thảm hại đó."
"Phần thưởng giá trị quá nhỉ." Tôi chán nản.
"Và ngươi sẽ làm gì nếu bọn ta từ chối?" Renard tham gia. "Ở đây là ba đấu một đấy."
"Ngươi có thể thử," Cabal nhạo báng, "nhưng như vậy càng chứng tỏ ngươi không có tư cách của một bài thủ."
"Chết tiệt, như vậy là đủ khiến Pharaoh..." tôi lẩm bẩm.
"Tôi chấp thuận, Cabal!" Pharaoh xác nhận.
"Tại sao mình không ngạc nhiên nhỉ?" tôi gắt gỏng.
Renard nhìn tôi. "Cậu thi đấu?"
"Tôi thi đấu. Anh nên rời khỏi sân vì tôi dám chắc ả này sẽ không cho anh tham gia, bởi anh không sử dụng pháp sư (Spellcaster). Xuống đi để tôi 'bán hành' cho con điên này."
"Rõ, thưa đội trưởng."
"Luật chơi rất đơn giản," Cabal nói, tay thoăn thoắt xáo bài. "Hai người các ngươi đại diện cho một người duy nhất. Mỗi người có 2000 Điểm Gốc. Ta có 4000 Điểm Gốc và sẽ đánh sau từng người các ngươi. Trận đấu này sẽ là minh chứng rằng các ngươi không phải là bậc thầy ma thuật. Bậc thầy chỉ có một..."
"Được thôi, Cabal, nhưng nếu cô nghĩ rằng chúng tôi sẽ để cô thắng thì nhầm to."
Cabal nhếch mép cười: "Ta nghĩ là không. Ta có mệnh lệnh đặc biệt từ cấp trên để biến trận đấu này trở nên thực sự đáng xem."
Pharaoh mở to mắt: "Ý cô là cô nhận lệnh từ kẻ khác để biến trận đấu này trở sự đáng xem ư?"
Tôi nhìn Pharaoh: "Cậu không cần nhắc lại lời cô ta đâu, điều đó quá rõ ràng rồi."
"Câm mồm, không ai hỏi ngươi!"
Tôi bực bội: "Đéo thích! Làm gì được nhau?"
Cabal chỉ lườm tôi trước khi dậm chân, một cái bàn nhô lên khỏi bục mà chúng tôi đang đứng. "Giờ thì, lấy bộ bài ra!"
"Đừng hòng giở trò, Cabal," Pharaoh cảnh báo.
"Ta giở trò hay không, liệu ngươi có nhận ra không? Liệu ngươi có nhận ra đó là thủ thuật của ta, hay ta thực sự sở hữu ma thuật?"
"Dù cách nào đi chăng nữa, nếu cô giở trò, cô sẽ phải trả giá." Pharaoh quả quyết, đặt bộ bài lên bàn, Cabal cũng làm theo. Còn tôi thì không, tiếp tục xáo bài. Tôi biết Arkana đánh dấu Dark Magician nên hắn luôn biết cách để nó xuất hiện trên đầu bộ bài, nhưng Cabal không làm trò này, cô ta khác biệt.
"Tại đây, ta sẽ dạy cho các ngươi một bài học... cái giá phải trả sẽ đắt hơn nhiều so với việc mất đi một lá bài." Cabal quả quyết.
Pharaoh và tôi giờ bị kéo lùi về phía sau bởi chiếc băng chuyền gắn dưới sàn. Renard hét lên một tiếng thất thanh khi thấy hai người bọn tôi bị cùm kẹp chặt chân và có một chiếc hộp bên dưới mỗi chúng tôi. Nhưng đáng ngại hơn là tiếng cưa máy kêu vù vù trong không khí, phát ra từ vị trí chúng tôi đang đứng.
"Edwin!" Renard toan bước lên thì bị Cabal giơ tay cản lại, vài tia laser xuất hiện trước mặt anh ta.
"Nếu là ta thì ta sẽ không làm thế. Bước qua tia laser này coi như ngươi can thiệp vào trận đấu, khiến tên lừa đảo kia thua cuộc. Kết cục của hắn là trở thành tàn phế!" Cabal lấy tay che miệng cười khúc khích.
"Cô điên rồi!" Pharaoh lên tiếng.
"Đúng! Ta điên!" Cabal nói với ánh mắt điên loạn. "Ta điên vì những kẻ như các ngươi dám làm ô uế thanh danh của Dark Magician! Và ta đảm bảo rằng các ngươi sẽ phải trả giá! Ngày hôm nay sẽ ám ảnh các ngươi cả đời!"
"Ờ... đéo." tôi nói, đá cái cùm chân sang một bên.
"Bằng... cách nào?" Cabal ngạc nhiên.
"Một ảo thuật gia tài giỏi không bao giờ tiết lộ bí mật của mình," tôi nhếch mép cười.
"Ngươi đừng hòng, chỉ có một người giỏi nhất và đó chắc chắn không phải là ngươi!" Cabal ngừng lại, hít một hơi thật sâu. "Không quan trọng! Ta vẫn sẽ đánh bại ngươi. Yugi Muto vẫn bị mắc kẹt!"
Tôi nhìn qua Pharaoh, người vừa khẽ lắc đầu một cách tinh tế. Cậu ta biết Chìa Khóa Ngàn Năm của tôi có thể mở bất kỳ ổ khóa nào, nhưng cậu ta muốn chiến đấu với Cabal để tìm ra kẻ đứng sau cô ta. Và Pharaoh sẽ không tin đấy là Marik nếu không có bằng chứng xác thực.
Đồng nghĩa là bọn tôi mắc kẹt với trò chơi điên khùng này của cô ta.
Cô ta giờ tràn ngập hận thù với bọn tôi đến mức không thèm giải thích cách thoát ra khỏi cái bẫy này sau khi kết thúc trận đấu... mặc dù điều đó không quan trọng, vì tôi sẽ cứu cậu ta.
Thay vào đó, Cabal tuyên bố: "Bây giờ, bức màn đã được kéo lên, người chơi đã sẵn sàng, và đã đến lúc bắt đầu buổi biểu diễn!"
______________________________________________
Tristan gật đầu, tắt Đĩa Thi Đấu, Machina Fortress dần dần biến mất. Kiểm tra cẩn thận bộ bài của mình, cậu bước tới chỗ đối thủ. "Trận đấu hay lắm, anh bạn," cậu nói, đưa tay ra.
"Chỉ có thể nói thế nếu cậu thắng thôi, anh bạn." Đối thủ của Tristan nói, dù vậy nhưng không hề cay cú ăn thua gì, nắm chặt tay Tristan. Cậu thực sự mừng vì không muốn ai cũng như tên khốn Weevil, người luôn tức tối sau khi thua một trận đấu. Đó là một trận đấu suýt soát, và Tristan là người chiến thắng cuối cùng nhờ vài lá bài ma thuật. "Phần thưởng của cậu," đối thủ của Tristan đưa cho cậu một tấm thẻ định vị cùng lá bài Snake Rain. "Bị loại khỏi Battle City lại còn mất lá bài này. Haizz, tôi còn hy vọng mình trụ lại lâu hơn chút."
Tristan cau mày nhìn xuống lá bài ma thuật. Cậu hiểu rằng không phải ai cũng có thể tiến xa tại Battle City, nhưng cậu không thích phá hỏng bộ bài của anh chàng này chỉ vì mình vừa giành chiến thắng. Đối thủ của cậu thực sự giỏi với vài combo độc đáo. "Nghe này... tôi có ý kiến này," Tristan giơ lá bài lên. "Tôi đổi lá bài này lấy bữa trưa."
Điều đó khiến đối thủ của anh giật mình: "Thật... nghiêm túc sao?"
"Đúng vậy, thú thật Snake Rain không giúp ích gì cho bộ bài của tôi và giờ tôi đang rất đói."
"À... vâng, chắc chắn rồi! Chắc chắn!" Đối thủ của cậu mừng rỡ. "Cảm ơn!"
"Không thành vấn đề," Tristan nói. "Tôi hứa sẽ không ăn quá đà đâu."
Anh chàng kia cười: "Thoải mái đi, tôi ăn bằng phần ăn của ba người nên mình cậu không làm lõm ví của tôi được đâu."
Khi hai người đi khỏi, Tristan không nhận ra rằng Joey đang quan sát cậu từ phía bên kia đường. Chàng trai tóc vàng thở dài và đi về hướng khác.
"Trời ạ, trận vừa xong Tristan thực sự chơi tốt," Joey nghĩ, đá vào chiếc lon bên đường. "Và mình thay vì đứng đó cổ vũ cậu ấy thì lại đứng cách xa. Mình không biết cậu ấy sẽ phản ứng thế nào nếu thấy mình." Joey thở dài. "Sao mọi chuyện lại trở nên thế này. Yugi là bạn thân nhất của mình, nhưng Tristan là người bạn mình quen lâu nhất. Và mình đã đối xử với cậu ấy như rác rưởi." Cậu tiếp tục thở dài, đút tay vào túi. "Mình không thể tập trung giải quyết ổn thỏa chuyện với cậu ấy, nhất là trong giải đấu này. Mình cần thêm thẻ định vị!" Joey ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiên quyết. "Đợi đến lúc giải đấu kết thúc, Tristan và mình sẽ ngồi xuống giải quyết mọi chuyện cho rõ ràng!"
Hy vọng là vậy.
________________________________________
"Bọn ngươi có hiểu làm thế nào một ảo thuật gia thực thụ bắt đầu buổi biểu diễn của họ không?" Cabal nói, giơ lên một lá bài. "Tất cả bắt đầu bằng điều đơn giản. Những kẻ yếu đuối, kém cỏi thường cố gắng phô trương, tạo ra cảnh tượng hoành tráng nhằm che đậy những thất bại của chúng. Nhưng một ảo thuật gia thực thụ, một bậc thầy trong ngành? Họ không cần làm vậy." Cô ta đặt một quái thú phòng thủ. "Màn hay để sau."
"Có thể, Cabal," Pharaoh nói, nhìn vào các lá bài trên tay. "Nhưng đây không phải chương trình ảo thuật. Đây là một trận đấu bài ma thuật, và bài thủ thực thụ biết khi nào nên chơi chậm hoặc khi nào nên chơi lớn." Cậu đặt một lá bài trong thế phòng thủ trước khi kích hoạt ma pháp: "Soul Servant! Lá bài này cho phép tôi đặt một Dark Magician hoặc một lá Bẫy, Ma Pháp liên quan tới Dark Magician lên trên cùng bộ bài." Cậu lướt nhìn qua bộ bài rồi đặt Dark Magician lên trên. "Và tôi kết thúc lượt của mình."
"Bắt chước ta rồi sao, Yugi?" Cabal nhạo báng. "Các nhà ảo thuật luôn ghét những kẻ không nghĩ ra được trò của riêng chúng." Cô ta lại đặt một quái thú phòng thủ khác rồi nhanh chóng kết thúc lượt.
"Cabal đã sẵn sàng triệu hồi Dark Magician của cô ta," Yugi nhắc nhở bạn mình.
"Đúng vậy. Tớ hy vọng Edwin có thể ngăn cô ta lại."
"Lượt tôi," Edwin nói, xem xét những lá bài trên tay. "Tôi bắt đầu bằng cách úp một lá bài trên sân, đồng thời triệu hồi Breaker the Magical Warrior lên sân!" Hiệp sĩ thần bí mặc giáp xuất hiện, vung kiếm.
Cabal chế giễu: "Hắn còn không phải pháp sư. Chỉ là một tên chiến binh hèn kém học lỏm được vài câu thần chú."
"Cô biết đấy, cô tự cho bản thân cái quyền phán xét người khác không phải là một việc hay ho gì," Edwin chế nhạo. "Nó nói lên nhiều điều về cô và cái tôi mong manh của cô hơn bất cứ điều gì khác."
"Mỏng manh? Ta không mỏng manh! Ta có quyền tuyên bố ai là bậc thầy của ma thuật và ai là kẻ giả mạo!"
Edwin chỉ tay về phía mấy cái cùm vô dụng đang mở toang: "Cô quên tôi vừa thoát khỏi cái bẫy chết người kia rồi sao? Anh quay sang Renard: "Mọi người đều chứng kiến, phải không?""
"Ít nhất là tôi thấy, ả ta chắc không quan sát được đâu. Cái mặt nạ kia che hết tầm nhìn rồi, đội trưởng."
"Có lý," Edwin quay lại sân đấu. "Giờ thì... Breaker, tấn công lá bài úp đầu tiên của cô ta!" Kiếm sĩ nhảy về phía trước, vung kiếm cắt đôi lá bài, để lộ Mystic Tomato.
"Mystic Tomato bị tiêu diệt cho phép ta triệu hồi một Mystic Tomato khác thay thế trực tiếp từ bộ bài." Một quả cà chua nhếch nhác khác xuất hiện trên sân.
"Tệ rồi," Pharaoh lẩm bẩm. "Với hai quái thú trên sân, lượt tiếp theo cô ta có thể triệu hồi Dark Magician ngay khi cô ta bốc được lá bài đó."
"Giờ ta tuyên bố màn biểu diễn chuyển sang giai đoạn hai!" Cabal lên tiếng.
"Tôi ghét mấy câu ẩn dụ," Edwin la lên.
"Ta kích hoạt Dark Magic Circle, cho phép ta xem ba lá bài trên cùng. Nếu một trong số chúng là Dark Magician hoặc liên quan tới Dark Magician, ta có thể thêm nó lên tay." Cô ta rút ra ba lá bài trên cùng và bắt đầu cười khúc khích trong hân hoan.
"Tôi cho rằng đó không phải là tiếng cười vui vẻ," Edwin càu nhàu.
"Đây là sự diệt vong của các ngươi! Ta hiến tế Mystic Tomato cùng lá bài úp Doll of Demise để triệu hồi DARK MAGICIAN!"
Hai con quái vật biến mất khỏi chiến trường, thay vào đó xuất hiện một Dark Magician với tông màu đỏ rực. Hắn ta liếc nhìn Yugi và Edwin đầy khó chịu, khinh bỉ, như thể chán ghét sự thật rằng mình phải đối mặt với hai người này.
"Dark Magician của cô ta... không giống của bọn mình," Yugi nói thầm.
"Tớ đồng ý. Dark Magician của chúng ta không tràn ngập trong bóng tối, hận thù như thế này. Chính cô ta đã biến Dark Magician này thành ra như vậy."
"Đợi đã..." Yugi nói, mắt mở to. "Dark Magic Circle..."
Pharaoh nhớ ra khi Yugi nhắc tới: "Với lá bài đó, khi Dark Magician được triệu hồi trên sân..."
Cabal đã nói: "Và với sự xuất hiện của Dark Magician, Dark Magic Circle có thể giải phóng luồng năng lượng ma thuật để loại bỏ một quái vật khỏi sân. Ta tin rằng, ta sẽ bắt đầu với ngươi, Yugi Muto!" Vòng tròn ma thuật nhấp nháy. "Không còn gì bảo vệ ngươi, Dark Magician của ta sẽ lấy đi toàn bộ Điểm Gốc lẫn đôi chân của nhà ngươi!"
Mọi nội dung trong chương này đều là tác phẩm sáng tạo của truyen.free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.