(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 68: Aiden Order
"Vãi, mình vừa nhận ra mình rất thích mấy trò phạm tội này," tôi tự nhủ. Tôi vừa rời một cửa hàng mà không thu thập được chút thông tin hữu dụng nào, chỉ khiến túi tiền đầy lên. À nhân tiện, đây là cửa hàng chuyên bán thuốc gây ảo giác cực mạnh (bọn chúng tưởng tôi đến thu tiền bảo kê...). Họ rất tích cực hợp tác, trả lời mọi câu hỏi chúng tôi đưa ra, khiến tôi hơi ái ngại khi nhận tiền, nhưng họ bảo đã quá quen với điều này rồi.
Những người khác diễn rất đạt. Giỏi nhất là Yuri, từng có kinh nghiệm nằm vùng khi còn là lính mới, cô nhanh chóng dọa các chủ cửa hàng một cách dễ dàng. Tristan, với kinh nghiệm từng cùng Joey đi bắt nạt bạn học, kết hợp với vóc dáng cao to, đã khiến không ít người sợ vãi ra quần. Tôi lo nhất là Tea vì cô ấy quá mềm lòng, nhưng đến khi một ông chủ cửa hàng cứ lảng tránh câu hỏi của tôi thì cô ấy quát lão ta một trận hồn bay phách lạc, đến tôi còn giật mình. Sau đó, Tea phải lập tức quay mặt đi vì xấu hổ, nhưng vậy là quá đủ rồi. Kết quả là bọn tôi vừa có tiền vừa có thông tin về Domino.
Nhưng không quá nhiều.
Thành phố Domino cơ bản là một phiên bản của New York những năm 1950-1970, với một loạt các băng đảng hoạt động tại đây. Tất cả các băng nhóm này liên kết với nhau tạo thành những băng đảng lớn mạnh hơn, và các băng đảng lớn mạnh đó lại bắt tay với những kẻ có quyền lực. Mỗi con phố đều có nhóm nhỏ bận rộn tranh giành quyền kiểm soát. Hầu hết những cửa hàng tồn tại được vài tháng trở lên đều thuộc về một băng đảng nào đó. Ví dụ, bạn muốn mở cửa hàng sách? Tuyệt vời… hãy tham gia Black Cobras và chúng sẽ đảm bảo cửa hàng của bạn không bị thiêu rụi. Nếu muốn tồn tại lâu hơn, khoảng một năm? Hãy gia nhập Knives, băng đảng mà nhóm Cobras đang phục vụ. Chúng có thể xóa sổ Cobras trong vài ngày nếu có thành viên nào đó láo xược hay có ý đồ khôn lỏi.
Tất cả các băng nhóm đều muốn leo lên vị trí cao nhưng không thể, chúng bị khóa chặt lại ở vị trí của mình theo một cách rất... Johnny Wick. Chúng ta có tòa thị chính thối nát, thuê các băng đảng làm công việc kinh doanh bẩn thỉu cho mình. Nữ hoàng phương Tây là một người phụ nữ tên là Margaret… rõ ràng cô ấy giả vờ chỉ là một người thích giao lưu, uống rượu, tiệc tùng, nhưng thực chất lại là người nắm quyền phương Tây của Domino và kiểm soát mọi thứ ra vào thành phố. Phía Đông có hai băng đảng nhỏ hơn, liên tục tranh giành quyền cai trị lẫn nhau. Phía Nam do Harpooner kiểm soát, còn Phía Bắc là một mớ hỗn độn.
Người tốt duy nhất ở đây có lẽ chỉ có bố nuôi của Kaiba. Tuy vậy, tập đoàn Kaiba không nằm trong địa phận của Domino. Họ chỉ có thể ủng hộ thời gian và tiền bạc cho những người khó khăn. Kẻ thì quý mến, kẻ thì đơn giản là lợi dụng họ.
Ngoài ra còn vài kẻ quyền lực đứng trên đỉnh thành phố Domino, nhưng người tôi chú ý nhất là tên Vua. Theo lời kể, hắn mới xuất hiện có vài năm, mà đã nhanh chóng đánh chiếm, giành lấy cả thành phố. Phương pháp của hắn khiến tôi lo ngại: sử dụng bài ma thuật. Hắn cử những tay sai đắc lực đi chiêu mộ những kẻ khuất phục hoặc rút linh hồn những người chống đối. Joey và Serenity là một phần trong tổ chức của Vua; những đống xác chất chồng trong bệnh viện là mệnh lệnh của hắn. Tại sao hắn lại muốn linh hồn của mọi người? "Nguyên liệu" là cách Serenity gọi những linh hồn này. Không ai rõ mục đích thực sự của hắn. Vua và đám thân tín điều hành tất cả sòng bạc, casino, quán bar từ hợp pháp đến bất hợp pháp ở đây.
"Hai người ổn chứ?" Tôi hỏi khi chúng tôi đi xuống phố. Tea hoàn toàn mất bình tĩnh còn Tristan ngập tràn bối rối.
"Cậu cảm thấy thế nào khi biết mình đã chết trong một vũ trụ khác?" Tristan càu nhàu. Chủ cửa hàng cuối cùng tiết lộ rằng Tristan Taylor ở vũ trụ này đã bị giết bởi Joey để khẳng định mình là trợ thủ số một của Nhà Vua… ít nhất là trong một khoảng thời gian.
"Thuyết đa vũ trụ," tôi nói với cậu ta.
"Hả?"
"Trong một vũ trụ, chúng ta là vua cả một cõi. Ở một vũ trụ khác, chúng ta nghèo khó. Ở một vũ trụ khác, chúng ta không tồn tại vì cha mẹ chưa từng gặp nhau, và trong một vũ trụ khác nữa, con cá không bao giờ có can đảm trèo lên cạn nên cuộc sống như chúng ta biết cũng sẽ không bao giờ xuất hiện. Lo lắng về những chuyện như vậy ư? Vô nghĩa cả thôi."
"Vậy thì... tất cả đều vô nghĩa?" Tea hỏi.
"Ngược lại, tất cả đều có nghĩa vì không gì là không thể. Mọi lựa chọn của em đều dẫn đến các con đường khác nhau... không có cái gọi là định mệnh hết. Vũ trụ có thể kéo em vào con đường tốt nhất dành cho nó, nhưng nếu em kháng cự đủ mạnh, em có thể làm bất cứ điều gì mình muốn."
"Thế cậu muốn gì?" Yuri hỏi tôi.
"Về nhà." Thành thật mà nói, câu nói này khiến tôi khó chịu vì bản thân còn mơ hồ về ý nghĩa thực sự của nó. Về Domino ư? Hay là nơi thực sự thuộc về tôi? Giờ thì nơi quái nào mới là nhà của tôi nữa chứ? "Tiếp theo, chúng ta đến sòng bạc. Nhưng lưu ý, nếu thấy bất kỳ khuôn mặt quen thuộc nào mà mấy người gọi là bạn... thì hãy chạy thật nhanh."
"Tại sao?" Yuri hỏi.
"Nhà Vua. Thu thập linh hồn. Joey. Trò chơi thẻ bài...? Khá rõ ràng vị vua là ai."
"...anh không thể nghĩ Yugi là Vua!" Tea nói, hơi to so với sở thích của tôi.
"Các manh mối đều phù hợp," tôi nói với Tea.
"Không phải Yugi," cô bướng bỉnh nói.
Tristan nhanh chóng can thiệp. "Ừ, không phải Yugi CỦA BỌN MÌNH. Đây không phải là Yugi của chúng ta, phải không?"
"Không hề. Chỉ là một con quái vật đội lốt Yugi thôi." Tôi lắc đầu. "Thật khó khăn nhưng hãy luôn nhắc nhở bản thân điều đó. Nó giống như người ngoài hành tinh quyết định bắt chước bạn của mọi người sau khi giết họ."
Tea hít một hơi trước khi gật đầu. "Phải rồi... vậy là chúng đang thiếu tôn trọng bạn bè của chúng ta khi mang khuôn mặt và sử dụng tên của họ, thật kinh khủng."
"Chính xác."
"Vậy chúng ta sẽ đánh bại chúng."
Tôi cười, hài lòng vì cuối cùng Tea đã nhập cuộc rồi. "Được rồi, chúng ta sẽ làm chút việc tốt... chút việc xấu... nhưng tất cả sẽ ổn thôi. Tin tôi đi, tôi không thích lấy tiền bảo kê nhưng chúng ta cần phải sống chứ."
"Hiện tại Yugi có khả năng rút linh hồn... liệu có khôn ngoan khi tiến thẳng đến một sòng bạc của hắn?" Yuri thắc mắc.
"Miễn là nhanh thì mọi việc không có vấn đề gì đâu," tôi trả lời với cái nhún vai.
"Không cần làm đến mức đó đâu, thưa quý ông," một giọng nói vang lên phía sau lưng chúng tôi, giọng nói méo mó, mang đầy vẻ chế nhạo. Tôi liền quay lại và nhận ra con đường đã trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại mỗi tên này. Một người đàn ông mặc đồ xám, đeo kính bảo hộ, đội mũ lưỡi trai rộng vành và đeo một chiếc mặt nạ giống Bane để che đi những nét đặc trưng của mình. Từ cái cách hắn ta nhìn chằm chằm vào tôi, tôi có thể xác định ngay là gã này như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. "Nếu các bạn muốn biết thông tin về Nhà Vua, tôi rất sẵn lòng cung cấp."
"Ngon ăn ghê," tôi khô khan nói. "Với một mức giá."
"Với một mức giá," người đàn ông tuyên bố trước khi cúi đầu thấp và sâu. "Giáo sư, cố vấn của Đức Vua Domino. Anh là?"
"Ác Quỷ Hộ Vệ," tôi nói đơn giản. Nếu hắn không cho tôi biết tên thật thì tôi cũng làm như vậy. Tôi tự hỏi ai có thể ở dưới bộ trang phục đó. Kaiba ư? Cha dượng của cậu ta là một anh hùng trong thế giới này, và tôi có thể hình dung Seto chính là vị giáo sư này, làm việc dưới quyền Yugi chứ không phải là đối thủ của cậu ấy. Đó cũng có thể là Pegasus, xét đến sự tinh tế và cảm giác kịch tính mà giáo sư mang lại. Chết tiệt, với danh hiệu đó, hắn ta cũng có thể là giáo sư Hawkins.
Tôi không thích đi sâu vào những thứ mình không biết một cách mù quáng.
"Quả là một biệt danh thú vị. Anh nghĩ nó có vẻ quá tầm với anh không?"
"À không, tôi cảm thấy vậy là khiêm tốn rồi," tôi đáp trả, khéo léo ra hiệu những người còn lại lùi ra phía sau. Họ chưa thể chạy, nhưng không thể đứng giữa ranh giới này được, ngoài ra tôi là người duy nhất an toàn với mấy trò điều khiển tâm trí. Tôi không biết linh hồn mình có an toàn hay không, nhưng cảm giác của tôi là có. Khi tôi sử dụng Chìa Khóa Ngàn Năm trên đầu, tôi đã bảo vệ linh hồn mình.
"Ồ, anh quả là thú vị... bạn đồng hành của anh cũng thú vị không kém." Giáo sư tiến lên một bước, ra hiệu về phía những người khác. "Tôi thấy ít nhất hai trong số những người đã chết đang ở đây." Đầu tiên, hắn chỉ vào Tristan rồi đến Tea, trước khi tập trung vào Yuri. "Cô... cô sẽ là người đặt rất nhiều câu hỏi."
"Làm thế chó nào mày lại giống hệt tao?" Yuri nói... đó không phải Yuri đứng cạnh tôi.
"Không..." Yuri thì thầm khi bản sao của cô ấy di chuyển đến đứng cạnh giáo sư, trong bộ đồng phục của cảnh sát trưởng.
Trong thực tại này, cô ta là kẻ biến chất đứng đầu lực lượng cảnh sát Domino.
"Tao đã hỏi mày câu hỏi," Yuri xấu xa ra lệnh, tiến lên một bước, cơ mặt của cô ta trở nên cứng đơ khi trừng mắt nhìn Yuri đang kinh hoàng của chúng ta. "Tại sao mày trông giống tao?"
"Thực ra thì cô trông giống chị ấy," Tea nói, cảm thấy căng thẳng khi đối mặt với ai đó đang công kích chị gái của mình. "Chỉ... tệ hơn thôi."
"Tea," Yuri xấu xa nói với vẻ thích thú, dừng lại gần và xem xét 'cô em gái' một cách cẩn thận. "Tao thấy mày cuối cùng cũng c�� chút can đảm. Thật kỳ lạ… mày luôn là một kẻ hèn nhát. Luôn tìm lối thoát như kẻ hèn nhát. Trông mày khác hẳn so với lần cuối chúng ta gặp nhau…"
Xét đến việc giáo sư kể rằng tôi đang đi cùng hai người đã chết, thì Tea ở thế giới này hẳn đã làm bạn với giun rồi. Tôi hô to: "Này! Mối đe dọa thực sự ở đây, tập trung vào!" Tôi búng ngón tay, biết rằng mình là thằng ngốc vì chế nhạo ai đó có thể giết mình. "Người của tôi không liên quan đến cô."
"Đó là mối bận tâm của tao khi chúng đang mang khuôn mặt của người đã chết." Yuri xấu xa nói, tay bắt đầu lấy dùi cui ra đe dọa. "Không biết máu của mày có khác máu tao không đây."
"Lần cuối cùng tôi kiểm tra, tĩnh mạch cô ấy không bị thối nát như con hàng trước mặt."
"Nếu là tôi thì tôi không nói vậy trước mặt cô ta đâu, ý kiến tồi đấy," giáo sư khuyên nhủ.
"Lần này tớ thực sự đồng ý với tên mặt nạ," Tristan rít lên.
"Chết mất thôi, tôi làm vậy nhằm thu hút chú ý của chúng giúp mấy cậu chạy trốn, còn đứng ì ra đấy làm cảnh gì?" Tôi gầm gừ đáp trả.
"Bọn em sẽ không bỏ anh lại đâu," Tea khẳng định. Ôi tình bạn chết tiệt.
Tuy nhiên, Yuri đang bận nhìn chăm chú vào phiên bản độc ác của mình như thể đó là tấm gương trong nhà gương vui nhộn. "Vậy... cô đã hy sinh những gì để đạt được quyền lực như hiện tại? Cô đã từ bỏ bao nhiêu phẩm giá và lòng tự trọng của mình chỉ để có thể trở thành con chó săn đứng đầu?"
"Phẩm giá là thứ mà những người giàu có tạo ra để khiến người nghèo chìm sâu trong vũng lầy," Yuri xấu xa phản pháo. "Danh dự? Luật pháp? Mày nghĩ đó là những quyền cơ bản sao? Ồ, tao từng đối phó với những loại người như mày rồi, những kẻ bước vào nghĩ rằng chúng có thể làm rung chuyển hệ thống và thay đổi nó để nó hoạt động theo một phong cách thảm hại, cao quý nào đó, giống như tất cả những kẻ cặn bã trong khu ổ chuột nghĩ rằng nó nên làm như vậy. Không nhận hối lộ, không đập những kẻ nói xấu mày, luôn hỗ trợ đồng nghiệp ư. Thật dễ thương… cho đến khi mày nhận ra đó là cách thế giới vận hành thật sự."
"Đó là cách cô nghĩ vậy."
"Không, đó là cách thế giới vận hành. Nếu những người trên phố nếu không muốn bị như vậy thì chúng đã nổi dậy từ lâu. Bọn chúng đông hơn toàn bộ cảnh sát theo tỷ lệ 100 chọi 1. Chúng có thể xông vào trụ sở cảnh sát nhằm giết hết chúng ta. Nhưng chúng sẽ không… bởi vì điều đó sẽ là hành động vì số đông, mà trên thực tế, ai cũng chỉ vì bản thân mình. Ngay cả khi chúng làm thế… nếu ngày mai tao bị loại bỏ và một hệ thống mới được đưa ra… nó rồi cũng sẽ trở nên thối nát như cũ mà thôi. Bởi vì đó là bí mật mà mày không muốn thừa nhận: con người cực kỳ tồi tệ. Tất cả các quy tắc, luật lệ, những lời bàn tán về danh dự… chúng là những thứ được tạo ra bởi những kẻ có quyền lực để giữ cho xã hội vận hành theo ý muốn của họ." Yuri xấu xa nhếch mép cười, đôi mắt lóe lên vẻ chiến thắng. "Tao quyết định rằng tao nên là người đưa ra các quy tắc."
"Vậy hãy làm đúng chức trách," Yuri bực bội nói.
"Vậy hãy làm cho đúng. Đéo ai quan tâm đến làm cho đúng."
"Vì vậy, cô vươn lên đứng đầu nhằm thay đổi mọi th��� và sau đó quyết định rằng hệ thống đó nên tiếp tục hoạt động." Yuri lắc đầu. "Bây giờ ai là kẻ hèn nhát?"
Khuôn mặt của Yuri xấu xa biến sắc vì giận dữ. Ôi… có vẻ như Yuri của tôi đã chạm vào đúng chỗ ngứa. "TAO KHÔNG PHẢI KẺ HÈN NHÁT!" Cô ta tiến lên một bước nhưng tôi đứng ra chặn cô ấy, vẫy tay.
"Tôi không nghĩ vậy, lùi lại," tôi nói với nụ cười tự mãn. "Tôi còn chưa nói xong, ra chỗ khác chơi, được không?"
"Mày nghĩ có thể ra lệnh được cho tao?"
"Ờ... không... nhưng dám cá tên kia có thể." Tôi gật đầu về phía giáo sư. "Anh bạn đây chịu trách nhiệm đúng không? Dù cô có tỏ vẻ thế nào thì cô vẫn không phải người to nhất. Cô dưới trướng Nhà Vua nhỉ? Nếu Nhà Vua muốn bọn tôi chết thì bọn tôi không còn đứng ở đây nữa... Nhà Vua muốn chúng tôi sống, hẳn ngài ấy hiếu kỳ với mấy người chúng tôi. Cất cái dùi cui đi, cầm nó mà phang là có người thăng thiên gặp thẳng Chúa thay vì gặp Vua đấy. Vì vậy, giáo sư—" tôi nhìn về phía người đàn ông mặc đồ xám "—xích con chó này lại!"
"Mày—"
"Đủ rồi," giáo sư lên tiếng với giọng ngọt ngào đến giả tạo. "Cô biết hắn nói đúng. Bệ hạ muốn chúng ta mang Ác Quỷ Hộ Vệ về cho ngài ấy... và tôi hình dung hắn sẽ không chịu theo về nếu chúng ta làm hại bạn bè hắn. Vì vậy, cứ đứng sau lưng ta ra vẻ hung dữ tùy thích, nhưng hãy để người có đầu óc thực sự làm việc."
Yuri xấu xa quay về phía tên mặt nạ, run lên vì giận dữ và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhất, tôi thực sự nghĩ rằng cô ta sẽ tấn công hắn. Nhưng tiếp đó, cô ta ngoan ngoãn đi về đằng sau gã, không quên lườm chúng tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.
Tôi không nói một lời nào cả. Ôi, có rất nhiều lời chế nhạo nảy ra trong đầu tôi. Những trò đùa, những lời lăng mạ, châm chọc dành cho người phụ nữ mang khuôn mặt giống Yuri. Tôi tức giận vì sau những lần tiếp xúc với Yuri, đây hẳn là cơn ác mộng đối với cô ấy. Rằng cô ấy sẽ giống như bố mình, trở thành một phần của hệ thống hèn hạ được tạo ra để đàn áp, lợi dụng hơn là giúp đỡ mọi người, tất cả nhân danh lòng tham. Tôi muốn nói với cô ấy là mọi chuyện sẽ ổn thôi, nhưng phiên bản Yuri này giống như một cái tát thẳng vào mặt cô ấy.
Tôi im lặng, không nói lời nào, thậm chí không nhìn thẳng vào Yuri đó. Người này chỉ là con tốt, tôi muốn nhắm đến ông trùm thực sự, đó là cách tốt nhất để công kích hạng người này.
"Vậy thưa giáo sư," tôi thản nhiên nói, hành động như thể chúng tôi là đồng nghiệp tình cờ gặp nhau trong phòng giải lao, "anh nghĩ sao về tất cả những điều này?"
Người đàn ông mặc đồ xám quan sát tôi cẩn thận rồi nói: "Mấy người đến từ một thế giới khác, phải không? Một không gian giống như thế giới này nhưng khác. Không phải nhân bản hay ma thuật gì cả... mấy người đến từ thế giới liền kề với chúng ta." Hắn dừng lại, quan sát tôi một lần nữa. "Tại sao ngươi lại ở đây, Ác Quỷ Hộ Vệ? Trở thành anh hùng? Người giải phóng? Hay Kẻ chinh phục?"
"Tôi chỉ là một người đang cố gắng trở về nhà," tôi thành thật nói. "Tôi cùng các bạn của tôi không gặp vấn đề gì khi rời bỏ tất cả những điều này và quay về chiều không gian của mình."
"Thật ư?" Giáo sư nói, tò mò. "Đơn giản thế thôi."
"Đơn giản thế thôi. Thế giới này có những quy tắc riêng của nó... không phải việc của tôi mà áp đặt đạo đức của tôi lên nó."
"Nhảm nhí," Yuri xấu xa ngắt lời, giáo sư giơ tay ra hiệu cho cô ta im lặng.
"Ta tin," kẻ đeo mặt nạ cuối cùng nói. Ngay cả khi giọng nói méo mó, tôi nhận thấy hắn ngạc nhiên. "Ta hoàn toàn tin," giáo sư lặp lại. "Thật kỳ lạ. Đó là điều cuối cùng ta nghĩ anh sẽ nói, ta không ngại nói với anh điều này. Ta nghĩ chắc chắn rằng anh hẳn có ý tưởng ngu ngốc về ý định giải phóng thế giới này. Kẻ thù của chúng ta luôn luôn cố gắng tìm đồng minh nhằm lật đổ chúng ta. Ta cho rằng mấy người là nỗ lực khác của bọn chúng trong nỗ lực kiểm soát quyền lực, áp đặt lý tưởng của chúng lên thế giới. Nhưng anh không quan tâm đến điều đó chút nào… anh chỉ muốn về nhà."
"Đúng vậy," tôi nói, nghĩ thêm trong đầu, "sau đó khóa chặt không gian của chúng tôi để mấy người không thể tiến vào và xâm lược."
Giáo sư thở dài. "Thật đáng tiếc khi chúng ta gặp nhau ở tình huống này. Nếu mấy người tìm thấy tôi trước, im lặng hơn một chút, ta sẽ giúp mấy người an toàn về nhà."
"Ngươi tốt vậy sao?" Tôi hỏi, khoanh tay trước ngực, nói rõ rằng tôi không tin anh ấy.
Giáo sư gật đầu. "Đúng thế. Nhưng màn ra mắt ấn tượng của anh lại khiến Nhà Vua cực kỳ thích thú. Ngài ấy muốn dẫn kẻ dễ dàng đánh bại Serenity Wheeler về. Nhà Vua muốn gì... ngài ấy sẽ có bằng được." Giáo sư nhún vai bất lực. "Thế nên—"
"Thế nên," tôi trả lời. "Muốn tôi đơn giản là đi gặp trùm của mấy người?"
"Không, không, không... anh không dễ dàng làm theo như vậy đâu." Hắn chỉ ngón tay vào tôi, giễu cợt. "Làm trận đấu bài đi, đó là cách giải quyết mọi thứ ở thế giới này. Tất nhiên không phải vì linh hồn của anh... Ta nhắc lại. Bệ hạ muốn gặp mặt anh. Đây đơn giản là một trận đấu quyết định xem anh có đi theo ta hay không. Không hơn không kém."
"Thú vị," tôi nói trước khi gật đầu. "Được."
"Tuyệt vời!" Giáo sư vừa nói vừa búng ngón tay. Một trong những sĩ quan của Yuri xấu xa, người mà tôi chợt nhận ra đã ẩn nấp trong bóng tối, mang đến cho giáo sư một Duel Disc. Hắn rút bộ bài của mình ra và xáo nó. "Ta tự hỏi, Ác Quỷ... anh đã nhận ra chưa?"
"Nhận ra gì?"
"Ai đang ở ngay trước mặt rồi." Nói xong, giáo sư đưa tay lên bỏ mũ ra, đặt lên chiếc ghế đá gần đó, rồi nắm lấy mắt kính và tháo nó ra, lộ ra đôi mắt màu xam xám. Vài sợi tóc vàng sẫm rơi ra khỏi chiếc mặt nạ khi hắn đang cởi nó ra, bấm vài cái chốt, tiếng tách kêu lên, rũ bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ, để lộ khuôn mặt thật của hắn ta.
"Ôi Chúa ơi," Tea thì thầm.
"Đó là—?" Tristan thở hổn hển.
"Không thể nào," Yuri nói.
"Thật luôn," tôi khẽ trả lời, tự hỏi làm thế nào mà tôi không đoán ra được hắn là ai, mặc dù có vết sẹo quanh miệng chứ không phải râu, nhưng lại có một khuôn mặt rất quen thuộc.
Khuôn mặt tôi.
Giới thiệu giáo sư Aiden Order.
Chaos của Trái Đất 2.
Hãy cùng truyen.free khám phá những thế giới văn học kỳ thú qua bản dịch này.