(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 28: sói và sư tử
Yugi và Bakura nhìn sang Renard một lượt trước khi anh bước đến chỗ cả nhóm, rồi ngồi xuống bên cạnh đống lửa trại đang cháy. Những người còn lại đều đã ngủ say. Mai và Tea nằm chung một lều, Edwin và Mokuba cũng vậy. Còn Joey và Tristan thì phàn nàn lều quá chật nên đành nằm ngủ bên ngoài; Joey lẩm bẩm nói mơ đủ thứ trong vài phút.
Riêng hai chàng trai mang bảo vật ngàn năm thì biết rõ rằng bản thân họ lúc này không tài nào chợp mắt được. Bakura kể cậu đã ngủ li bì vài ngày khi bị chiếc vòng tròn điều khiển, còn Yugi thì cảm thấy tràn đầy năng lượng sau những sự việc diễn ra trên hòn đảo. Cậu chưa thể nhắm mắt cho đến khi đánh bại Pegasus và giải cứu ông nội.
"Anh Edwin sao rồi ạ?" Yugi hỏi Renard, người vừa tháo găng tay vừa đưa tay về phía ngọn lửa trại để sưởi ấm.
"Cậu ta ổn rồi, không có gì đáng ngại." Renard nhẹ nhàng đáp. "Ngọn lửa mới chỉ cháy vào bộ đồ ngủ nên da không bị bỏng nặng. Cứ giữ băng gạc trên người cậu ta vài ngày là ổn, không để lại sẹo đâu."
"Không thể tin được là Pegasus lại không có nhân viên y tế nào hỗ trợ những người tham gia chẳng may bị thương." Bakura lắc đầu nói. "Đây là một hòn đảo tự nhiên mà... Mọi người có thể gặp phải đủ thứ tai nạn ở đây."
"Tớ nghĩ Pegasus quan tâm đến những thứ khác hơn là sự an toàn trong giải đấu này." Yugi thành thật nói.
"Phải thừa nhận rằng, ngay khi được mời tham gia giải đấu này, tôi đã biết nó khác xa mọi giải đấu mà tôi từng tham gia." Renard xua tay. "Giải đấu bình thường hiển nhiên có cấu trúc rõ ràng như vòng bảng, vòng loại trực tiếp, nhánh thắng nhánh thua... Còn ở đây thì hoàn toàn ngẫu nhiên, cho phép người tham gia tự do chọn lựa đối thủ, khám phá hòn đảo, dùng trí thông minh để sống sót. Tổng hòa những yếu tố ấy khiến tôi vô cùng hứng thú."
"Tại sao vậy?" Bakura hỏi.
Renard thở dài. "Tôi đã quá tuổi để chơi bài ma thuật. Không riêng gì trò này mà còn tất cả các thể loại tương tự. Khi làm một việc gì đó liên tục trong một khoảng thời gian dài, sẽ dễ khiến mọi thứ trở nên nhàm chán. Tôi tự hỏi đó có phải là lý do tại sao lại xuất hiện những tên như PaniK không, chính sự tẻ nhạt đến phát chán đã biến hắn thành ra thế, chỉ để tìm kiếm cảm giác mạnh. Khi Pegasus mời tôi tới giải đấu này, tôi thực sự tò mò. Tôi phải thú nhận, cảm giác buồn chán đã khiến tôi mù quáng quên đi những hiểm nguy tiềm ẩn của mọi thứ... và cả con người đứng sau thao túng tất cả."
"Pegasus phải trả giá cho những việc hắn làm." Yugi nói khẽ.
"Đồng ý." Renard dõng dạc. "Tôi xin lỗi vì không thể bù đắp những gì đã xảy ra với mọi người." Anh đứng dậy, đeo lại găng tay. "Vai trò của tôi trong giải đấu điên rồ này đã đến hồi kết."
"Kết thúc? Ý anh là sao?" Bakura ngạc nhiên. "Anh không định ở lại đến khi giải đấu kết thúc ư?"
"Không, ở đây không còn gì níu kéo tôi lại nữa." Renard nháy mắt với nụ cười tự tin. "Pegasus rất cần tôi nên đã chấp nhận một số yêu cầu phi lý mà tôi đưa ra. Sáng mai tôi sẽ dạo một vòng quanh đảo, để chắc chắn rằng không có thêm PaniK thứ hai xuất hiện nữa, sau đó tôi sẽ tới lâu đài trò chuyện với Pegasus, một buổi trò chuyện mà ông ta chắc chắn sẽ không hề thích thú." Anh chỉ về phía bên trái. "Phía đông lâu đài có một vịnh nhỏ, nơi thuyền riêng của tôi neo đậu... nếu mọi người có chuyện chẳng lành và muốn rút lui nhanh chóng, hãy đến đó tìm tôi. Tôi đã đánh dấu vị trí này trên bản đồ của Edwin." Anh cúi chào hai cậu thanh niên. "Chúc buổi tối tốt lành, hẹn gặp lại tất cả mọi người."
Nói rồi, Renard đi thẳng vào rừng, nhanh chóng khuất dạng. Bakura và Yugi nhìn nhau, khẽ mỉm cười.
"Quả là một con người kỳ lạ nhỉ?" Bakura lên tiếng.
"Kỳ lạ nhưng tốt bụng." Yugi đáp. "Tốt hơn hầu hết những người trên đảo này."
"Tớ biết cậu và Joey đã phải trải qua vài trận đấu, nhưng những đối thủ cậu gặp lại tệ hại đến mức đó sao?"
"Tớ ghét phải nói điều này nhưng đúng là như vậy." Yugi nhìn vào ngọn lửa trại. "Đối thủ đầu tiên của tớ là Weevil Underwood."
"Nhà vô địch Nhật Bản?" Bakura hỏi. Yugi gật đầu, Bakura mỉm cười. "Tớ rất muốn xem trận đấu đó, đối thủ đầu tiên của cậu khá mạnh đấy chứ."
"Tớ nghĩ Weevil thành công như vậy là nhờ mánh khóe hơn là kỹ năng của bản thân. Hắn vứt 5 lá Exodia của tớ xuống biển và sau đó dụ bọn tớ đến một địa điểm thi đấu có lợi cho hắn."
"Hừm... Còn ai nữa?"
"Sau đó Joey đã đấu với Mai và đó là một trận đấu khó khăn."
"Vậy à! Nhưng hiện tại... cô ấy có vẻ thân thiện với tất cả."
"Đều nhờ Edwin. Theo như Tea nói, hai người họ biết nhau từ trước."
"Cậu nghĩ họ..." Bakura phỏng đoán.
"Tớ chưa từng nghĩ vậy." Yugi lắc đầu nói. "Ít nhất là trước khi cô ấy hôn Edwin. Tuy nhiên, anh ấy cũng bị giật mình như tất cả mọi người." Yugi nghĩ thầm. "Tớ nghĩ họ là bạn, những người bạn thật sự tốt. Mai cần bạn bè, cô ấy có vẻ đã đơn độc trong thời gian dài." Bakura lẩm bẩm gì đó khiến Yugi thắc mắc.
"Gì vậy?"
"Những gì Edwin đã nói... nó đột nhiên có ý nghĩa hơn rất nhiều." Cái nhìn chăm chú của Yugi khiến Bakura hơi ngượng. "Khi bọn mình trở lại sau trận đấu với PaniK, tớ cảm ơn anh ấy vì đã cho bọn tớ ở lại cùng anh ấy. Tớ nói rằng bản thân đã gây ra nhiều rắc rối cho mọi người nhưng tớ thực sự biết ơn khi được ở cùng mọi người. Tớ... tớ quá quen với việc ở một mình rồi Yugi." Đến lượt Bakura nhìn vào ngọn lửa. "Nhưng Edwin nói với tớ rằng 'không ai trên đời sinh ra phải sống trong đơn độc'. Anh ấy nói vậy với tớ, nhưng tớ lại nghĩ anh ấy muốn ám chỉ Mai... hoặc có lẽ, chính là ám chỉ bản thân anh ấy thì đúng hơn."
"Vậy ư?" Yugi thầm nghĩ. "Đó là lý do tại sao Edwin cư xử kỳ lạ như vậy? Giống như mình, anh ấy lớn lên không có bạn bè? Nhưng thay vì kết bạn, anh ấy lại chọn cách đả kích mọi người để tự vệ?"
"Cậu nghe thấy gì không?" Bakura nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của Yugi. Cậu thanh niên quay đầu nhìn ra biển, nhận ra đúng là vậy, tiếng động ngày càng lớn dần, đó là tiếng động cơ.
Sau đó, cậu nhìn thấy ánh đèn chiếu xuống mặt biển tĩnh lặng, tiếng cánh quạt xé gió và cậu nhận ra đó là một chiếc trực thăng. Đến gần hơn, xuất hiện logo của tập đoàn Kaiba.
"Cái quái quỷ gì thế này?" Bakura tự hỏi, còn Yugi đã chạy tới lều.
"Hả, cái gì vậy?" Joey rên rỉ, dùng tay che mắt khi ánh đèn pha từ chiếc trực thăng đang bay ngay trên đầu họ rọi thẳng vào nhóm. Joey bực bội thốt lên. "Thôi đi, tắt nó đi, để tôi ngủ một chút sau một ngày mệt mỏi chứ!"
"Ôi lại gì nữa đây?" Mai phàn nàn bước ra khỏi lều, Tea theo sau với khuôn mặt ngái ngủ. Edwin tiếp theo gầm gừ, chửi thề khi bị đánh thức, nhưng riêng Mokuba thì cười toe toét thích thú khi chiếc trực thăng hạ cánh và người lái bước ra.
"Anh hai!" Mokuba hét lên, chạy thật nhanh tới ôm chầm lấy anh của mình. Kaiba nhìn xuống, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đầu em trai mình, một nụ cười nở trên môi. Không chút chế nhạo, chế giễu trong nụ cười đó... đơn giản là nụ cười nhẹ nhõm khi thấy em trai mình bình an vô sự. "Em biết anh sẽ tới! Em biết anh sẽ tìm thấy bọn em! Thấy chưa anh Edwin?"
"Ờ, nhóc nói đúng rồi." Edwin bước tới.
"Anh hai, đây là anh Edwin. Anh ấy đã cứu em khỏi một tên giả làm anh!"
"Anh biết mọi thứ." Kaiba trả lời, nụ cười của anh ta đã tắt.
Yugi bất ngờ thấy ảo ảnh. Tại nơi Kaiba và Edwin đang đứng, Yugi bỗng thấy hiện lên hình ảnh một con sư tử đực gầy guộc, lén lút rình rập, chỉ chực chờ cơ hội là lao vào cắn xé tàn bạo; cùng một con sói to lớn như gấu, đôi mắt dò xét đầy cảnh giác. Ở chính giữa là một con sư tử con, chưa nhận ra rằng hai kẻ kia không phải đang cùng nhau săn mồi, mà là đang dò xét lẫn nhau xem liệu đối phương có phải là mối đe dọa tiềm tàng hay không.
“Chuyện này sẽ thú vị lắm đây,” Yugi lặng lẽ nghĩ.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được gìn giữ cẩn trọng.