(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 26: Kết cục bất ngờ
"Trời ạ, nguy to rồi!" Joey lo lắng khi Renard đặt một lá bài xuống sân và kết thúc lượt. "Thật... tệ hại!"
"Nhưng tớ vẫn tin Yugi sẽ có cách chiến thắng." Tea trấn an.
"Không, cậu ấy không thể."
"Mai?" Tea ngạc nhiên.
Mai chỉ lắc đầu. "Mấy người không thấy sao? PaniK không phải bài thủ bình thường... hắn ta là một thế lực. Cùng với Renard hỗ trợ, mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn. Không có cách nào thắng được bộ đôi này... chúng ta thua rồi. Yugi không thể làm gì hơn."
"MAI!" Edwin hét vào Mai, khiến mọi người xung quanh giật mình. "Tôi nghĩ đến lúc mọi người dừng tập trung vào Yugi, chờ cậu ta làm anh hùng mà quên mất tôi vẫn còn ở đây!"
Mai không thể ngẩng đầu lên. "Edwin... Tôi xin lỗi vì đã kéo anh vào mớ hỗn độn này. Khiến anh phải đối mặt với—"
"Cô muốn nói PaniK à?" Edwin nhìn gã to xác và cười khẩy. "Thằng khốn này có gì đáng sợ đâu. Có mỗi trò tâm lý chiến xài đi xài lại. Mấy trò rác rưởi đấy vô tác dụng với tôi. Tôi nhìn thấu hết mấy cái trò vặt vãnh đấy. Hãy để tôi giúp cô vượt qua nỗi kinh hoàng mà hắn gieo rắc vào tâm trí, và nhắc nhở cô đây là một trò chơi đánh bài, trận đấu chỉ kết thúc khi điểm gốc bằng 0."
"Đúng!" Mokuba hô hào. "Thể hiện đi anh Edwin!"
Tristan gật đầu. "Đúng vậy! Yugi từng ở trong tình cảnh còn nguy hiểm hơn và cậu ấy vẫn giành chiến thắng! Thế này chưa là gì cả!"
"Cho tên quái dị ấy nếm mùi thất bại đi!" Joey hét.
"Hai người có thể làm được!" Tea kêu lên.
Mai nhắm mắt thở dài. Họ không—
Một tiếng guitar vang lên trong không khí khiến Mai giật bắn mình khi thấy Edwin kết nối điện thoại vào sân đấu, tiếng nhạc mạnh mẽ xuyên qua màn đêm u ám.
"Mày... mày làm gì?" PaniK hỏi, chỉ để thấy Edwin xoay lưng về phía hắn... Anh ta bắt đầu vừa bốc bài vừa hát.
Anh ta không phải người hát hay, nhưng sự tự tin của anh ta thể hiện khiến Mai ngạc nhiên và không thể rời mắt. Edwin trông thật sự lố bịch với bộ đồ ngủ, nhưng anh ta không quan tâm. Hơn nữa, anh ta còn phải đối mặt với PaniK và cả một người khác dường như mạnh hơn cả hắn... và Edwin vẫn hát.
Anh ấy hát khi đối mặt với kinh hoàng và sợ hãi.
Kẻ khiến tâm trí cô run rẩy, hoảng loạn... giờ đang bất lực trước Edwin, khi anh ấy nhạo báng, chế nhạo mọi thứ hắn cố gắng đạt được.
Edwin giơ một quân bài lên, cười sung sướng. Anh đặt nó xuống và một tia sáng bùng nổ, quân át chủ bài Endymion xuất trận. Nó tỏa ra luồng năng lượng khiến Fandora chao đảo, các con quái vật của PaniK gầm lên run sợ, bóng tối một lần nữa bị thổi bay đi. Mai theo dõi, cô dần dần đứng lên khi Edwin gửi lá bài Tremendous Fire xuống Mộ Địa, làm quyền trượng của Endymion phát sáng bởi ma thuật huyền bí.
Endymion chĩa quyền trượng vào Castle of Dark Illusions, khiến PaniK phẫn nộ. Tòa lâu đài hoàn toàn sụp đổ, rơi xuống đất cùng với tiếng nhạc. (PaniK: 1402)
Mai bắt đầu cảm thấy có gì đó bên trong mình, cô bắt đầu reo hò, nụ cười rạng rỡ trở lại trên khuôn mặt. "Chính xác là như vậy Edwin! Anh đã đánh sập nó!"
Tea phản ứng chậm một giây sau khi tòa lâu đài bị hủy, để lộ ra những con quái vật. "Yeah! Chúng không đáng sợ chút nào và hắn ta cũng vậy!"
"Giỏi lắm, Ed!" Joey cổ vũ.
Mokuba và Tristan hét cuồng nhiệt, còn Bakura vỗ tay.
Edwin cúi đầu cảm ơn khán giả khi âm nhạc kết thúc, anh nhắm về phía Renard. "Đến lúc phải đối phó với anh Renard! Endymion tiêu diệt Donpa!"
"Tôi kích hoạt 'Thu Nhỏ' (Shrink), giảm một nửa sức tấn công của Endymion trong lượt này!" Renard tuyên bố. Tuy nhiên, vẫn không thể ngăn cản Endymion tiêu diệt một thành viên của đoàn Fur Hire trên thuyền Fandora. (Renard: 850)
Mặc dù vậy, Mai không hề bị lay động. Cô ấy biết rõ trong tim mình, Edwin sẽ thắng. "Cố lên Edwin! Hạ gục bọn chúng! Cho chúng biết tay!"
"Cô muốn tự xử lý hắn không?" Edwin hỏi.
Mai nghĩ về lời đề nghị trước khi đồng ý. "Có!"
Cô không còn sợ hãi nữa.
Cô muốn tái đấu với PaniK.
________________________________________
Có người không hài lòng với hành động của Edwin. "Edwin, tôi hiểu anh muốn làm gì," Yami Yugi nói, "nhưng anh đã quá vội vàng. Tôi đang nhằm đánh bại PaniK một lần và mãi mãi, bằng chuỗi combo mà giờ, do sự vội vàng của anh—"
"Thôi khỏi, chiến thuật của cậu đã gãy đổ từ lúc mất 'Curse of Dragon' rồi," Edwin nói, và Pharaoh thấy ánh mắt soi xét của bài thủ lớn tuổi. Trong khoảnh khắc đó, cậu biết... Edwin đã tìm ra chiến lược của cậu. Cậu mới chỉ lộ 2 lá bài trong 5 bước, và Edwin biết. "Giờ không phải lúc tranh luận ai đúng hay sai mà là lấy lại số sao của Mai. Sau đó hãy cãi— Khoan, muốn làm gì thì hãy làm vào sáng mai, bây giờ tôi quá mệt rồi, nhanh nhanh hạ hai tên này để đi ngủ."
"Mình ghét thừa nhận nhưng anh nói đúng." Pharaoh thầm nghĩ. "Hiện tại, Edwin ít xấu xa hơn hai kẻ kia, tập trung loại bỏ Eliminator."
"Nhất là PaniK!" Yugi thầm nói khi gã Eliminator to lớn triệu hồi Reaper of the Cards và tuyên bố phá hủy Swords of Revealing Light.
Yami Yugi cười tự mãn. "Đoán lại đi PaniK." Cậu lật lá bài bẫy lên. "Ngươi thành ra kích hoạt lá bài phép 'Vòng Tròn Giam Cầm' (Spellbinding Circle)! Vòng tròn xuất hiện khóa chặt Reaper, làm giảm thêm 700 điểm tấn công."
"Yeah, Yug!" Joey hò hét.
"Quá tuyệt vời!" Bakura bổ sung.
Renard xen vào. "Tôi e rằng cậu ăn mừng hơi sớm." Anh ta bỏ một lá bài xuống Mộ Địa. "Bằng cách bỏ đi một Fur Hire, Wiz của tôi có thể vô hiệu hóa 'Vòng Tròn Giam Cầm', bảo vệ Reaper!"
PaniK cảm thấy bị xúc phạm. "Tao không cần mày giúp! Tao tự xử lý nó!"
"Tin ta đi, ta không muốn giúp ngươi. Ta làm vậy vì không muốn hai chọi một."
"Mày nghĩ mày giỏi hơn tao?"
"Nghĩ ư? Ta chắc chắn giỏi hơn ngươi!"
Edwin liếc nhìn Pharaoh. "Chúng ta đâu có cãi nhau như thế, phải không?"
"Không hề." Pharaoh trả lời.
"Tốt."
Yami Yugi gật đầu trước khi triệu hồi lá bài từ tay. "Xuất hiện đi Gaia, the Fierce Knight! Hãy tấn công Wiz của Renard!" Kỵ sĩ lao lên, nhảy vọt lên con tàu Fandora, đâm xuyên qua Wiz. Các quái thú Fur Hire thể hiện sự giận dữ. "Tốt, nhưng chưa đủ. Cái cách Renard giữ vẻ mặt không chút biến sắc thật đáng lo ngại. Anh ta hẳn đang chuẩn bị thứ gì đó." Cậu nhìn sang Edwin. "Hình như Edwin đoán được."
"Chúng ta sẵn sàng phản công." Yugi nhìn xuống những lá bài trên tay. "Nhưng không có cái nào có tác dụng..."
"Nhưng..." Yami Yugi nhận ra, "chúng ta không chỉ sử dụng những gì đang có." Hai người bắt đầu chia sẻ ý nghĩ, họ nhanh chóng úp một lá bài bên cạnh Swords of Revealing Light và kết thúc lượt.
"Cậu Chaos," Renard nói với một nụ cười, khi dùng Fandora để triệu hồi thêm một Fur Hire. "Tôi muốn cảm ơn cậu về trận đấu này. Giờ tôi hiểu tại sao Pegasus lại chú ý tới cậu như vậy. Cậu... không giống những người khác. Tôi nghĩ vào một thời điểm khác, chúng ta có thể hợp sức đánh bại mọi đối thủ. Tiếc rằng số phận lại đưa chúng ta đối đầu nhau. Nên tôi ban cho cậu thất bại như một chiến binh thực thụ. Tôi triệu hồi Bravo, Fighter Fur Hire, nhờ đó cho phép tôi triệu hồi đặc biệt Dyna, Hero Fur Hire. Với 5 quái thú Fur Hire trên sân, tôi có thể kích hoạt hiệu ứng cuối cùng của Fandora: The Final Assault!" Toàn bộ quái thú Fur Hire rời bỏ con tàu.
"Tôi dùng Fandora đâm vào Endymion và loại cậu khỏi trận đấu này." Anh nhắm mắt, khẽ mỉm cười. "Trận đấu rất hay, cậu nên tự hào về điều đó."
Cùng lúc đó, con tàu thẳng tiến về phía Endymion.
"Không!" Mokuba kêu lên.
"Hết! Hết thật rồi!" Tristan buồn rầu.
Edwin... mỉm cười.
"Tôi chờ mãi!"
Renard mở to mắt.
"Nhìn đây! 'Bảng Phản Hồi Thần Bí' (Mystical Refpanel)!"
Fandora bất ngờ đụng phải một chiếc gương khổng lồ, con tàu liền bị hút vào bên trong.
"Lá bài bẫy này cho phép tôi chuyển hướng hiệu ứng của phép thuật lên bất kỳ người chơi nào trên sân. Thôi nào, PaniK, hãy làm người tốt một lần đi!" Chiếc gương được chỉnh hướng về phía hắn ta. "Màn u ám đầy rẫy những nỗi kinh hoàng... nhưng nó không vĩnh cửu. Ngày mới sẽ đến! Mặt trời sẽ thiêu trụi những thứ bẩn thỉu xấu xa!"
"Đừng mà!" PaniK hét lên, bất lực nhìn con tàu bắt đầu bốc cháy, lao thẳng vào đám quái vật. "Chạy đi, chạy đi!"
"Đừng hòng!" Yami Yugi tuyên bố. "Ta sử dụng 'Thanh Gươm Tiết Lộ Ánh Sáng' để khóa chặt ngươi, không có đường trốn thoát đâu!" Cậu ta nhìn Edwin gật đầu cảm ơn.
"Ánh sáng... ta không chịu được ánh sáng!" PaniK rên rỉ.
"Những kẻ bắt nạt: phô trương sức mạnh, đe dọa mọi người chỉ để che đậy bản chất hèn nhát, rỗng tuếch của bản thân!" Pharaoh nói đồng thời với Edwin. "Ôi dào, đồ nhát cáy!"
Fandora phát nổ, tiêu diệt toàn bộ quái vật bóng tối. (PaniK: 0000)
"Nhìn bọn họ đi!" Tristan cổ vũ. "Yugi và Edwin vừa quét sạch tên PaniK đáng ghét khỏi trận đấu!"
"Cố lên Edwin! Cố lên Yugi!" Tea, Mai và Mokuba gào lên khản cả cổ.
"Trận đấu chưa kết thúc!" Pharaoh tuyên bố. "Tôi sử dụng lá bài phép 'Graverobber'! Nó cho phép tôi lấy bất kỳ lá bài nào từ Mộ Địa, trừ của tôi. Và tôi chọn 'Tremendous Fire' của Edwin!" Graverobber đào nó lên. "Edwin..." Anh ta giật mình nhìn Yami Yugi. "Tôi sẽ không nhắm vào anh đâu."
Edwin trừng mắt nhìn một cái, rồi bật cười khúc khích. "Coi như tôi đáng bị thế này đi." (Renard: 000)
"Không... không thể như vậy!" PaniK gầm lên, ôm chặt lấy đầu. "Ta là PaniK! Là hiện thân của nỗi sợ hãi! Không ai có thể đánh bại ta!"
"Mọi cơn ác mộng đều phải kết thúc, mọi bóng tối đều tan biến." Yami Yugi bình tĩnh nói.
Edwin chế giễu. "Nói dễ hiểu, bỏ ngay trò vớ vẩn này và trở thành người đàn ông đi." Bàn đấu bắt đầu hạ xuống đất, Edwin bước ra khỏi nhưng dừng lại khi thấy Renard bước tới. "Trận đấu tuyệt vời. Thành thật mà nói, nếu không phải nhờ Yugi hạ gục Wiz thì có lẽ tôi đã thua dưới tay anh rồi."
"Dù khác với thực tế, trận đấu đã kết thúc và không thể thay đổi kết quả." Renard cười. "PaniK có thể không chấp nhận sự thật, nhưng tôi thì có, giỏi lắm Edwin Chaos." Edwin và Renard bắt tay nhau không do dự.
"Anh cũng vậy. Chơi tốt lắm!"
"KHÔNG... KHÔNG!" PaniK gào rú, nhảy lên bàn thi đấu quen thuộc của hắn. "Bọn mày... bọn mày nghĩ có thể đánh bại tao? Đánh bại bóng tối ư? Được... tao sẽ cho chúng mày ăn mừng chiến thắng ở địa ngục!"
"Cái con mẹ!" Edwin kêu lên.
Yami Yugi chỉ có thể kinh hoàng nhìn những súng phun lửa được giấu trong khu vực bàn đấu của Edwin, sau đó phóng lửa ngay chỗ Edwin và Renard đứng. Cậu có thể nghe tiếng mọi người hét lên vì sốc, nhưng cậu chỉ có thể đứng nhìn khung cảnh địa ngục này. Joey định kéo Edwin ra thì bị Tristan ngăn lại, còn Tea ôm chặt Mokuba, che chắn cho thằng bé ngay cả khi cô đang khóc. Mai bước tới một bước, khuỵu xuống, đưa tay vào khoảng không.
"Giờ đến lượt mày!" PaniK bấm nút khác, súng phun lửa xuất hiện bên bàn đấu của Yugi. Ngay lập tức trò chơi ngàn năm lóe sáng với năng lượng thần bí, lập tức đẩy lùi ngọn lửa. Yami Yugi thấy sức mạnh của bảo vật ngàn năm tràn ngập trong huyết quản.
"Edwin nhận xét đúng về ngươi." Pharaoh lạnh lùng nói. "Tôi nghĩ rằng có thể dạy ngươi một bài học bằng lời nói, nhưng xem ra ngươi chỉ hiểu một điều duy nhất."
"Làm... làm thế nào!" PaniK hốt hoảng nhìn ngọn lửa xoáy quanh sân đấu. "Ta... ta là PaniK! Hiện thân của kinh hoàng!"
"Ngươi là tên rác rưởi, thích làm tổn thương người khác để thỏa mãn bản thân." Pharaoh đáp trả. "Ngươi muốn thấy sự kinh hoàng... ĐÂY LÀ KINH HOÀNG! 'Nghiền Nát Tâm Trí' (Mind Crush)!" Cậu đưa tay ra và PaniK thậm chí còn không thể kêu gào, ánh sáng xoay xung quanh hắn khiến hắn tan biến thành tro bụi. Khoảnh khắc cậu rời khỏi sân đấu, cậu thở hổn hển. "Edwin..."
"Cứu!"
"Renard," Yugi nghĩ, còn Pharaoh quay ra bên kia sân đấu thấy Renard đang quỳ xuống, dùng áo khoác dập mấy ngọn lửa nhỏ. Bên cạnh anh ta, người đang cố gắng cởi bỏ bộ đồ bị cháy, khuôn mặt đỏ bừng là—
"ANH EDWIN!" Tea bế Mokuba lên lao tới với tốc độ ánh sáng. Yami Yugi nhảy xuống khỏi sân đấu cùng mọi người đến chỗ Renard, người đang kiểm tra vết thương cho Edwin.
"Khi ngọn lửa bùng lên, cậu đã đẩy tôi ra nhưng rồi lại vấp ngã. May mà tôi kịp kéo cậu thoát ra."
"Vừa kịp," Edwin càu nhàu, tay anh ta đỏ ửng. "May không bị bỏng trực tiếp, bỏng ở cái nơi rừng rú này thì chết chắc."
"Tốt hơn bị chiên giòn!" Joey quỳ xuống, quàng tay Edwin qua cổ, giúp anh ta đứng dậy. "Dựa vào tớ, anh bạn! Mọi người sẽ đưa cậu về trại để cứu chữa ngay lập tức. Ăn uống và nghỉ ngơi... như lời "bác sĩ" Joey yêu cầu!"
"Cậu có băng gạc hay gì không?" Tristan hỏi. "Tớ đã học một lớp Y học thể thao vào học kỳ trước, tớ sẽ lo việc băng bó."
"Cảm ơn mọi người." Edwin trả lời lí nhí. Pharaoh có thể nhìn thấy cảm xúc thật của Edwin, không còn vẻ đùa cợt, cộc lốc thường ngày. "Renard... cảm ơn."
"Không có gì, đừng quên chúng ta đã cứu nhau đấy." Renard vỗ vai Edwin rồi quay sang Mai. "Nhìn PaniK tự làm nhục bản thân và bị trả giá, càng khiến tôi muốn làm việc này với niềm tự hào." Anh gỡ toàn bộ 9 ngôi sao trên găng tay. "Mai Valentine, Yugi Moto và Edwin Chaos đã giành lại những thứ này cho cô. Khi chứng kiến PaniK thi đấu, tôi cho rằng cô đáng lẽ không thể đánh mất chúng ngay từ đầu... nhưng tôi rất vui khi trả lại cho cô."
Mai nhận lấy những ngôi sao với một nụ cười nhẹ nhõm, trân trọng chúng khi cô đeo vào vòng tay, rồi nhìn về phía Yami Yugi. "Yugi, cậu và Edwin đã dạy cho tôi rất nhiều điều trong trận đấu đó. Tôi đã thấy cách PaniK hành động và cách cậu đối phó hắn ta... và điều đó khiến tôi nhận ra mình đã sai lầm. Khi chúng ta đối mặt tại trận chung kết, tôi sẽ cho cậu một trận đấu sòng phẳng."
"Tôi rất mong chờ điều đó." Yami Yugi mỉm cười, hài lòng vì cậu đã giúp một người thành công.
"Đừng nghĩ tôi sẽ nương tay." Mai hóm hỉnh. "Tôi đâu có tốt lành đến thế, tôi vẫn phải giữ gìn danh tiếng của mình chứ." Cô quay sang Edwin. "Edwin—"
"Không có gì đâu mà Mai," anh nói, giọng mệt mỏi. "Đó là vinh dự của tôi." Anh mỉm cười, đầu khẽ cúi xuống, hít vào thở ra chậm rãi.
"Nhưng..."
Trước sự bất ngờ của mọi người, Mai bước tới, dùng ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm anh lên và đặt lên môi anh một nụ hôn dịu dàng.
"Anh đúng là một quý ông, hệt như em đã tưởng tượng," cô nói khi rời ra. "Khi em còn nhỏ."
Sau đó, cô rời đi, để lại Edwin mở to mắt ngơ ngác nhìn cô.
_________________________________
Tôi ngớ người nhìn Mai rời đi. Những lời nói ấy vẫn văng vẳng bên tai, và cảm giác môi cô ấy chạm vào môi tôi vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi tin rằng mình vừa "phá đảo" cốt truyện thêm một lần nữa theo cách không ngờ tới.
Chết tiệt...
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động hơn bao giờ hết.