(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 110: Những kẻ khốn cùng
27 phút 10 giây. 27 phút 17 giây. 27 phút 10 giây... 25 giây...
"Cậu im ngay!" Crowler khó chịu gắt.
"27 phút 52 giây..."
"Ta sẽ không đấu với cậu," Crowler chịu hết nổi, lườm Joey một cái đầy tức giận.
"Tại sao thế, ông bạn? Sợ thua à?"
"Thua? Trận này ta sẽ thắng dễ dàng, ta biết chính xác đường đi nước bước của cậu."
"Thế cơ á?" Joey khoái chí hỏi, khoanh tay trước ngực, rồi lè lưỡi, nhướn mày thách thức. "Cá là ông không đoán được tôi làm thế đâu."
"Cậu..." Crowler cạn lời. "Ta không ám chỉ ta biết trước mấy trò hành động ngu ngốc của cậu. Ta đang đề cập đến... không sao diễn tả nổi... kỹ năng đấu bài của cậu." Ông ta bắt đầu đi vòng quanh Joey, đưa tay ra và lướt nhẹ ngón tay dọc theo vai của cậu thiếu niên như một quản gia đang kiểm tra xem đồ nội thất đã sạch bóng chưa. "Ta có thể dự đoán toàn bộ những gì cậu làm nếu chúng ta đánh một trận. Cậu sẽ triệu hồi một vài con quái thú mà cậu tin là khá mạnh nhưng chỉ xét về chỉ số tấn công, sử dụng một đến hai lá bài cạm bẫy và tin tưởng đó là một chiến thuật táo bạo, rồi cuối cùng lúng túng khi phải mạo hiểm vào một canh bạc." Ông ta lắc đầu. "Trò này chỉ có tác dụng với những người mới chơi, nếu gặp những bài thủ thực thụ, cậu sẽ thất bại nhanh chóng. Thế nên, tôi không có hứng thú đấu bài với kẻ kém cỏi như cậu."
Crowler quay đầu bỏ đi.
"Tôi đoán... ông sẽ làm như vậy, đồ hèn nhát."
"Không... cậu th���c sự không thể," Crowler nói miễn cưỡng.
Joey nhếch mép cười, không còn đuổi theo sau Crowler nữa. "Chỉ giỏi nói."
"Đúng là chỉ giỏi nói thôi!" Crowler dừng bước.
"Đúng. Ông cứ ba hoa rằng không đấu với tôi là vì tôi kém cỏi, là vì làm mất thời gian của ông, nhưng sự thật là đấu với tôi sẽ là một thử thách khó nhằn. Ông không dám đặt mình vào thế khó, vì ông sợ thua cuộc."
"Ta không hiểu cậu đang nói nhảm cái gì," Crowler quay lại.
"Ông bạn, tôi từng chạm trán với những đối thủ giỏi." Tâm trí Joey lướt qua những đối thủ cậu từng đối đầu. "Có kẻ thực sự đáng ghét, nhưng tôi phải thừa nhận hắn có kỹ năng." Khuôn mặt kiêu ngạo của Kaiba hiện lên. "Có những người tôi vẫn luôn muốn đuổi kịp." Hình ảnh Edwin với Yugi hiện lên. "Rồi có người cho tôi thấy họ cực giỏi... và sau đó dạy tôi cách để giỏi như vậy." Hình ảnh ông Muto đánh bại Joey một cách thuyết phục rồi giải thích từng bước một. "Cuối cùng là loại người như ông. Những kẻ như ông thì không thiếu, luôn khoác lác về việc bản thân giỏi giang ra sao, nhưng sự thật thì chỉ là mạnh mồm mà thôi."
Crowler nheo mắt nhìn chằm chằm vào Joey. "Cái gì?"
"Ông thao thao bất tuyệt rằng mình giỏi giang đến thế nào, tôi không có cửa đánh với ông nhưng hai ta đều biết một sự thật rằng, ông chẳng có chút kỹ năng nào. Ông đơn giản chỉ là kẻ mạnh mồm để không ai dám thách đấu với ông."
"Cậu... dám nói ta không có... kỹ năng?"
"Ông bạn có thể có chút kỹ năng," Joey nói, xoa mũi. "Chỉ là... kém xa tôi."
Crowler run lên vì giận dữ trước khi kích hoạt duel disc. "Ta sẽ vùi dập cậu rồi giành lấy vé vào vòng chung kết."
"Như thế mới đúng," Joey lùi lại. "Đã đến lúc đấu bài rồi!"
__________________________________________________
"Amazoness Queen! Tấn công kết thúc trận đấu!"
Yuri nhướn mày khi quái thú của Mai hạ gục đối thủ của cô (người sử dụng Thunder Dragon). Việc Mai chiến thắng không phải là bất ngờ, đúng hơn là Mai lại mất nhiều thời gian hơn bình thường.
"Cô nhận thấy ít nhất ba lần cậu ấy có thể kết thúc trận đấu," Yuri nghĩ khi Mai lấy thẻ định vị và lá bài hiếm nhất của đối thủ, một lá bài ma pháp nào đó, Yuri không chắc lắm. "Giờ cậu ấy cũng không tận hưởng sự tán thưởng của đám đông như cậu ấy thường làm... Chết tiệt, Selene đang gây phiền phức cho Mai quá nhiều."
"Yay," Mai cố tạo ra chút vui vẻ giả tạo trong giọng nói của cô. "Đây là tấm thẻ thứ năm của tớ, tới lượt của cậu kiếm thẻ định vị."
"Tớ không cần, cậu biết mà," Yuri trả lời. "Tớ tham gia giải đấu chỉ để dễ dàng bảo vệ cậu mà thôi."
"Và nó không có gì liên quan đến việc lo lắng về những gì tớ sẽ làm với cậu nếu chúng ta gặp nhau trong trận chung kết?" Mai trêu chọc.
"Không hề," Yuri trả lời rồi cả hai cùng rời đi. "Khá ngạc nhiên là cậu không khoe khoang với mọi người là cậu có thể là bài thủ đầu tiên giành được năm tấm thẻ định vị. Để xem..." Yuri lấy điện thoại ra kiểm tra. "Ừm... cậu là người đầu tiên."
"Tất nhiên!" Mai nói và Yuri tự hỏi liệu Mai đang cố tỏ ra tự tin vì bản thân hay vì muốn cả thế giới thấy điều đó. "Ai đứng thứ hai?"
"Tea."
"...Tea?" Mai nói, suýt vấp phải chân mình, cô đã rất sốc trước tiết lộ này.
"Ừ," Yuri trả lời. "Con bé có năm thẻ định vị. Vừa thắng xong. Tiếp theo thì có rất nhiều người có bốn tấm thẻ như Kaiba, Yugi, Joey Wheeler—oh!" Yuri mỉm cười. "Edwin vừa có thêm hai tấm thẻ."
"Hmm, tớ cho rằng tớ cần phải... trêu anh ấy," Mai nói, nụ cười của cô ấy ngập ngừng trong giây lát.
"Mai," Yuri nói, nắm lấy tay bạn mình. "Thôi đi."
"Thôi gì?"
"Cứ làm như mọi chuyện vẫn ổn," Yuri nói.
"Mọi chuyện—"
"Không, không hề ổn chút nào," Yuri kiên quyết. "Tớ có thể nhận ra... cậu đang rất hoảng loạn vì những gì vừa mới xảy ra." Cô nắm chặt tay bạn cô. "Không sao hết Mai, cậu không cần tỏ ra cứng rắn. Nếu cậu muốn la hét hoặc khóc hoặc cuộn mình thành một quả bóng... cứ làm đi. Có tớ đây."
"Tớ không thể."
"Tại sao?"
"Vì các cậu cũng đâu có ổn!" Mai kêu lên, khiến vài người gần đó nhảy dựng lên và liếc nhìn cô. Thái độ bình tĩnh của Mai đã tan vỡ và cô ấy giờ đang nắm chặt đầu. "Mọi người cứ hành động như thể không có gì xảy ra là hoàn toàn bình thư��ng! Edwin nói với tớ rằng anh ấy vẫn tin tưởng tớ như thế nào!"
"Cậu... không muốn Edwin bình tĩnh như vậy?"
"Tớ muốn các cậu hoảng loạn! Tớ là nữ thần! Một phần của nữ thần! Hoặc một nữ thần bị xóa ký ức, và nếu cô ta đưa hết ký ức ấy trở lại trong đầu tớ thì chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu tớ trở thành Selene? Hay tớ với cô ta hợp nhất? Tớ không biết! Và tớ nhìn mọi người bình tĩnh đón nhận sự việc thì tớ cũng cảm thấy mình phải như vậy mặc dù sự thật tớ đang phát điên."
Yuri lặng lẽ dẫn Mai đến một chiếc ghế dài, ngồi xuống cùng cô. "Cậu có muốn tớ nói rằng tớ đang hoảng loạn?"
"...Không," Mai thút thít. "Nếu cậu làm thế thì tớ phải mạnh mẽ và giả vờ như mọi thứ đều ổn."
"Như cậu bây giờ?"
"Chính xác!" Mai thốt lên. "Tớ... tớ không biết phải làm gì! Tớ không biết phải cảm thấy thế nào. Mọi thứ... mọi thứ không thể trở lại như xưa, và tớ rất tức giận với các cậu khi cứ quan tâm, hỗ trợ và bình tĩnh đến vậy."
Yuri thở dài rồi vòng tay qua Mai, cho cô ấy tựa đầu vào mình. "Bọn tớ phát hoảng. Không phải vì Selene." Mặt cô méo xệch. "Được rồi, vì Selene. Nhưng vì cậu nhiều hơn. Bọn tớ lo lắng cho cậu nhưng lại không biết giúp cậu ra sao. Nhưng làm ơn hãy hiểu rằng... bọn tớ cũng lo lắng."
"Ngoại trừ Edwin," Mai nói. "Tớ hơi ghét anh ấy vì chấp nhận mọi thứ quá đỗi bình tĩnh."
_______________________________________________
Tôi hét lên, để ma thuật từ Bảo vật Ngàn năm tuôn trào ra khỏi cơ thể. Mắt tôi sáng rực màu vàng và cảm giác như có dung nham nóng chảy chảy rần rật trong huyết quản, ngay cả khi dây thần kinh vẫn cảm nhận sự lạnh giá của ma thuật bóng tối.
"Đúng rồi, đội trưởng, xả mọi thứ ra đi." Renard bình tĩnh đứng ngoài nhà kho, quan sát tôi.
"Fucking Selene! Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt!" Tôi gầm lên.
"Tôi không chắc liệu việc "fuck" cô ta sẽ giải quyết được mọi vấn đề hay chỉ làm mọi chuyện tệ hơn."
"FUCK!" Tôi cầm bàn ghế quăng quật khắp nơi. "Tôi cố gắng tránh những thứ thần thoại nhảm nhí ngay khi nhận ra mình ở thế giới này. Tôi đơn giản chỉ muốn sống vui vẻ, tận hưởng đấu b��i, tránh trở thành trung tâm mọi thứ! Thay vào đó... mẹ nó... thay vào đó, tôi trở thành cổ đông của hai tập đoàn lớn nhất thế giới, bị ép trở thành chủ nhân của Bảo vật Ngàn năm, không chỉ hẹn hò với cô gái quyến rũ nhất thế giới, mà cô ấy còn là một nữ thần đang lên kế hoạch biến tôi thành một vị thần bất tử. Giờ lại còn lòi ra cả một hội kín được thành lập bởi kiếp trước của tôi!"
"Cậu không phải là người từ thế giới này?"
"Vâng vâng, tôi không sinh ra thế giới này, không ai quan tâm!"
"Tôi hơi quan tâm."
"Và tôi muốn biết tại sao anh là phiên bản người của Don Carnage nhưng tôi đã học cách không hỏi mấy câu hỏi này."
Renard chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. "Tôi... tôi cho anh thêm vài phút nữa."
"Cảm ơn," tôi nói, thở hổn hển. "AAAAAAAAAAAA!"
__________________________________________________
Marik giảm tốc, sang số khi rẽ vào một con hẻm. Hắn ghét lái xe trong thành phố vì hắn phải giảm tốc, còn hắn muốn cảm giác gió phả vào mặt, nắng rọi vào lưng. Đó là hai thứ mà cha hắn cướp đi của hắn, nhưng giờ hắn có thể l��m vậy bất cứ khi nào hắn muốn, tuy nhiên hắn phải hạn chế vì nhiệm vụ của bản thân.
"Tất cả những gì ta muốn là tự do. Thoát khỏi xiềng xích của Pharaoh, của cha ta ngay từ khi lọt lòng. Và để làm như vậy... ta lại tự xiềng xích chính mình." Hắn lắc đầu khi giảm tốc, tìm một chỗ đỗ xe hoàn hảo. Hắn không ch���c c�� thể quay lại lấy xe không, nhưng hắn muốn đảm bảo cái xe được an toàn. Đó là thứ đầu tiên hắn có cho riêng bản thân, khi hắn giải thoát mình khỏi nhà tù mà Pharaoh đã giam giữ hắn. Một thứ không có liên quan gì đến thời cổ đại của Ai Cập. Cảm giác bỏ lại nó là sai và hắn thực sự hy vọng rằng sẽ tìm lại được nó.
Hắn dựng tóc gáy cảnh giác, quay người lại, chĩa thẳng Quyền trượng Ngàn năm vào chỗ tối nhất của con hẻm. Xét đến, trời đang sáng như này, lẽ ra chỗ đó không nên tối như thế. Chắc chắn đây không phải là bóng tối tự nhiên.
"Ngươi còn chặng đường dài phải đi, hỡi tên trông giữ mộ," một giọng nói bước ra khỏi bóng tối.
"Còn ngươi thật ngu ngốc nếu tin rằng cái trò đó sẽ khiến ta sợ hãi," Marik nói khi nhìn vào hình bóng xuất hiện từ trong bóng tối. "Lũ người Anh... lũ thực dân các ngươi đã cướp lấy những thứ thuộc về bọn ta bao nhiêu lần rồi?" Hắn lắc đầu một cách thích thú. "Những gì ngươi tin là sức mạnh vĩ đại nào đó đều tầm thường với ta. Bởi vì ta là... Marik."
"Hah, cái thứ ngươi coi là tầm thường đó là tạo vật yêu thích nhất của ta," người đàn ông tóc trắng, chủ nhân của Vòng tròn Ngàn năm, nói, khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm Marik, cười nham hiểm. "Ngươi nghĩ ngươi là chủ nhân của Quyền trượng Ngàn năm? Rằng ngươi hiểu được nó? Ta đã có mặt ở nơi nó được rèn ra, tên đầy tớ."
"Cứ cho là ngươi tạo ra nó, liệu ngươi đủ sức lấy lại nó từ tay ta?" Marik thách thức, tay nắm chặt Quyền trượng, chờ xem kẻ bí ẩn này có thực sự đoạt nó từ tay hắn không. Nhưng tên tóc trắng vẫn đứng yên làm Marik thêm phần tự tin. "Vậy xem ra dù ngươi có tạo ra Quyền trượng Ngàn năm... ngươi không phải chủ nhân của nó."
Ma thuật bóng tối bắt đầu tỏa ra từ người Marik. "Nói cho ta biết... ngươi là ai? Ta rất muốn biết tên ngươi trước khi ta đưa linh hồn ngươi xuống địa ngục rồi dùng xác thịt ngươi để giúp ta đánh bại Pharaoh." Người kia không nói gì. Marik liền hành động. "Vậy thì cứ thế đi!" Quyền trượng Ngàn năm bắn ra năng lượng hắc ám.
...Chỉ để bị thanh niên tóc trắng mở cổng không gian, hút hết đòn t���n công.
Marik ngay lập tức hiểu điều gì sắp xảy ra, nhìn xung quanh, bắt gặp một cánh cổng khác mở ra, nhanh chóng nhảy sang một bên né đòn.
"Ngươi sẽ không tin ta nếu ta tiết lộ ta là ai, tên giữ mộ," hình bóng nói, cuối cùng bước ra ánh mặt trời. "Trên thực tế, nếu ngươi biết ta là ai thì ngươi sẽ kinh hoàng bỏ chạy mà ta thì không cho phép chuyện đó xảy ra. Ngươi... cần ta." Hắn dừng lại, cố nén sự sỉ nhục tột cùng khi phải nói ra câu tiếp theo, "và ta cần ngươi. Thế nên ta cho phép ngươi gọi ta bằng cái tên của thân xác này, Bakura."
"Bakura?" Marik nói, nhấm nháp từ đó trên đầu lưỡi chỉ để tạm dừng, nhận định lại những gì chủ nhân của Vòng tròn Ngàn năm nói, "trùng sinh?"
"Con người," Bakura trả lời. "Hiểu biết của ngươi thật nông cạn. Sao ta có thể tái sinh khi ta chưa bao giờ chết?"
"Ta đếch quan tâm tới việc ngươi tái sinh hay gì. Cho ta một lý do tại sao ngươi ở đây, hoặc tại sao ta cần lắng nghe những gì ngươi nói."
"Bởi vì chúng ta mong muốn những điều giống nhau."
"Và đó là?"
"Điều đầu tiên quan trọng nhất, tiêu diệt Pharaoh. Ngươi muốn trả thù... ta muốn Trò chơi Ngàn năm của hắn. Chia rẽ, chúng ta thất bại—" Lần này Bakura không tỏ vẻ khó chịu với sự thật hiển nhiên. Marik cũng cảm thấy khó chịu không kém khi liên tục thất bại trước Pharaoh vô danh. "Nhưng cùng nhau, chúng ta sẽ tiễn hắn xuống địa ngục. Ta có thể cung cấp cho ngươi thứ để đánh bại hắn." Hắn thò tay vào cánh cổng không gian hắn vừa tạo ra, lấy ra một bộ bài. "Đây là bộ bài trắng, Marik. Vào thời tổ tiên của các ngươi, đây là cách sử dụng Trò chơi Bóng tối. Ngươi không mua chúng từ cửa hàng... các ngươi tạo ra 'bộ bài' bằng chính khả năng của mình. Ta đã làm như vậy... giờ ta cho ngươi một cơ hội tương tự. Tập trung vào những lá bài trắng này, nó sẽ hình thành những lá bài ngươi muốn. Sức mạnh của bộ bài phụ thuộc hoàn toàn vào ngươi."
Nói xong, Bakura cẩn thận đặt bộ bài lên thùng rác rồi lùi lại từng bước, hắn hiểu rõ Marik sẽ không dễ dàng tin tưởng hắn mà cầm lấy bộ bài.
"Ta cho ngươi công cụ để đánh bại kẻ thù chung của chúng ta. Tất cả những gì ta yêu cầu là Trò chơi Ngàn năm."
Marik cau mày. "Còn ngươi ngồi không hưởng lợi?"
"Khỏi lo lắng, ta sẽ đích thân tìm Pharaoh. Ta có thể thắng hắn, nhưng có thêm nhiều lựa chọn hơn khi đối phó với kẻ thù thì không bao giờ là thừa."
"Hừm," Marik lẩm bẩm. "Ta thừa nhận... ta nghĩ giống ngươi." Hắn nhìn vào bộ bài trống rồi nhìn sang Bakura. "Nói cho ta biết... ngươi nói chúng ta có nhiều mục tiêu giống nhau. Mục tiêu còn lại của ngươi là gì?"
"Vùi dập thằng khốn nạn: Edwin Chaos."
"Ta đang làm điều đó."
"Ngươi sẽ thất bại," Bakura khẳng định. "Bởi vì ngươi đánh giá thấp hắn ta... giống như ta lúc trước."
Marik nổi giận, "Hắn thì là cái thá gì chứ? Và giờ với bộ bài này..." Marik cầm thử một lá bài lên, tập trung, nhếch mép cười khi thấy hình ảnh Ra's Servant hiện lên trên lá bài.
"Ta nhắc ngươi nếu ngươi chưa biết. Hắn là hiện thân của Endymion, tình yêu của Selene! Cô ta sẽ can thiệp nếu hắn gặp nguy hiểm."
"Ngươi biết cách ngăn chặn cô ta? Giết cô ta?"
"Cô ta là thần, đồ ngu! Ngươi còn dễ hút cạn nước đại dương hơn là giết cô ta!"
"Vậy ngươi có cách gì?"
"Cách duy nhất đánh bại Selene: đưa cô ta chính xác những gì cô ta muốn."
Bản quyền của đoạn trích này được bảo lưu bởi truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.