Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 1: Thế giới mới

Khi tỉnh dậy, tôi thực sự hết hồn. Phòng ngủ của tôi vốn chỉ có một chiếc giường lớn, tủ quần áo, kệ tivi, tủ đầu giường, thế là đủ. Nhưng giờ đây, tôi đang ở trong căn phòng nhỏ xíu như hộp bánh quy tại một nơi hoàn toàn xa lạ. Tôi thường xuyên đến nhà bố nên đã quen với việc thức dậy ở một căn phòng không phải của mình, nhưng không đến mức tồi tệ như thế này. Bộ đồ ngủ còn kỳ lạ hơn, đúng kiểu một công tử nhà giàu thời xưa hay mặc trong phim hoạt hình. Dù không muốn chút nào, nhưng tôi biết mình chẳng có lựa chọn nào khác.

Tiếng xe cộ ồn ào bên ngoài khiến tôi lại gần cửa sổ. Mở ra, khung cảnh quen thuộc đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là đường chân trời trải dài vô tận của một thành phố Nhật Bản. Những tòa nhà chọc trời xen lẫn các công trình thấp bé hơn, nhà kho ở xa xa và những công viên rải rác khắp nơi. Bên trái, một giao lộ thương mại tấp nập xe cộ, với những bảng quảng cáo điện tử nhấp nháy, phô bày các tiện ích công nghệ mới nhất từ Industrial Illusions... và tập đoàn Kaiba.

"Ôi, chuyện quái gì thế này?" tôi lẩm bẩm, nhận ra mình đã bị cuốn vào một thứ mà bản thân chưa bao giờ mong muốn: xuyên không.

Trở lại phòng, tôi vội vã tìm đến phòng vệ sinh, soi mình trong gương. Tôi thực sự bối rối. Bạn đã bao giờ tự hỏi mình sẽ trông như thế nào nếu là một nhân vật hoạt hình chưa? Tôi thì có. Mặt tròn, mắt xanh xám, tóc vàng, dáng người cao ráo. Cằm của tôi giờ đây cũng vuông vức hơn trước một chút. Đôi mắt to hơn, ánh nhìn dữ dội hơn, không còn những đường viền xám tôi vẫn thường thấy ở tròng đen. Làn da hoàn hảo... không một tì vết. Cánh tay không một chút tàn nhang hay nốt ruồi, đôi chân dài miên man. Quan trọng nhất là mái tóc vàng sẫm, điểm xuyết thêm những vệt đỏ chạy dọc. Ít ra thì cũng chỉ ngang tầm Kaiba thôi, chứ không đến mức "ngộ nghĩnh" như Yugi hay Joey.

"Trông thật ngớ ngẩn, đúng là thảm họa thời trang xuyên không."

Lục ví trong ngăn tủ đầu giường, tôi tìm thấy một tấm bằng lái xe quốc tế (ít nhất là vẫn lái được ô tô) và chăm chú nhìn vào bức ảnh "anime hóa" của mình. Ngày tháng năm sinh vẫn y nguyên, chỉ có năm sinh là khác, khiến tôi trẻ ra sáu tuổi, giờ mới 22. Tôi "có gốc gác" từ Michigan, Hoa Kỳ, với cái tên Edwin Chaos.

Tôi nhắm mắt, thở dài. "Mình chấp nhận chuyện này quá dễ dàng." Đã kẹt ở đây rồi, chẳng còn cách nào khác ngoài việc thay đồ và bắt đầu khám phá cái thế giới chết tiệt này.

Tôi cầm điện thoại lên, có vài ứng dụng, ít nhất là vẫn nghe nhạc được.

Mặc xong quần áo, tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần rời khỏi căn phòng.

_____________________________________________________________

Kipling Chaos, một người đàn ông khoảng 50 tuổi với mái tóc đuôi ngựa màu xám, đôi mắt nâu ấm áp và khuôn mặt tròn trịa, ngẩng đầu khỏi tờ báo, dịch chuyển chiếc xe lăn để nhìn rõ hơn xung quanh. "A, cháu trai, lại đây ăn sáng nào."

"Chào chú," Edwin đáp, tiến đến bếp lấy một hộp ngũ cốc đổ ra bát rồi trộn cùng sữa. "Hôm nay chúng ta có kế hoạch gì không ạ? Thám hiểm hay tìm Pharaoh Ai Cập chẳng hạn?"

"Không có gì như vậy cả," Kipling đáp, xoay xe lăn để cái chân bó bột thò ra phía trước. Trong khi đó, Edwin tự rót cho mình một ly nước cam trước khi ngồi xuống và ăn ngũ cốc bằng tay không. "Cháu ăn trông thật mất vệ sinh."

Edwin hỏi. "Vậy kế hoạch của chú là gì?"

"Chú biết cháu cảm thấy buồn chán kể từ khi đến đây," Kipling nói với một nụ cười. "Chú khuyến khích cháu nghỉ một năm sau khi tốt nghiệp đại học, đến làm việc tại đài truyền hình của chú, Chaos Communications, và cùng cháu đi tham quan khắp Domino. Thế mà, ngay trước ngày cháu đến, chú lại gặp tai nạn gãy chân."

"À, về chuyện đó... làm thế nào chú có thể gãy chân chỉ vì dẫm phải một tờ giấy gói kẹo?"

"Ha! Thôi nào, đừng nhắc đến chuyện đó nữa."

"Cháu hỏi nghiêm túc đấy."

"Chú biết cháu đã thay chú làm rất tốt mọi việc. Cháu cũng mong có nhiều báo cáo hơn và ít công việc văn phòng hơn. Cháu đúng là vị cứu tinh của chú, chú rất cảm kích."

"Không có gì đâu ạ." Edwin mỉm cười.

"Chú đã nghĩ cách để thưởng cho cháu, và chú nghĩ mình đã biết cách. Nói cho chú biết này... cháu từng nghe nói về bài ma thuật chưa?"

"Thẻ bài, đúng không ạ?"

"Chính xác. Chú biết nó chưa phổ biến ở Mỹ, nhưng ở Nhật Bản, nó đã từ một trò chơi bình thường trở thành một hiện tượng văn hóa! Ai ai cũng dường như đang chơi nó mỗi ngày."

"Ồ! Cháu sẽ xem xét, dù sao cũng đang ở đây mà."

Kipling cười toe toét và cầm một chiếc hộp lớn đặt ngay cạnh bát ngũ cốc. "Này, cháu sẽ chơi nó sớm hơn dự kiến đấy. Cháu thấy đấy, chú cũng tự chơi trò này. Bắt đầu từ hai năm trước, chú chơi cho vui lúc trên đường đi phỏng vấn. Đến khi trò chơi bùng nổ vào năm ngoái, chú thực sự nghiện nó. Qua vài giải đấu, chú cũng gây dựng được chút tên tuổi cho bản thân. Mấy tháng qua chú không chơi để chuẩn bị mọi thứ cho chuyến thăm của cháu."

"Cháu xin lỗi," Edwin thật thà nói.

"Không cần tự trách bản thân đâu-"

"Nhưng vì cháu mà chú không được chơi, cháu xin lỗi." Anh nhanh chóng trả lời.

"Cháu quan trọng hơn bất kỳ trò chơi nào, cháu là gia đình của chú. Điều đó có ý nghĩa hơn rất nhiều so với... bất cứ thứ gì trên thế giới này."

"Cháu biết," Edwin lẩm bẩm. "Cháu biết."

Kipling mỉm cười rồi mở hộp. "Trong vài tháng qua chú không thể chơi, nhưng không có nghĩa mọi người đã quên chú. Chú vừa nhận được lời mời từ Industrial Illusions, công ty sản xuất bài ma thuật. Có vẻ họ đang chuẩn bị tổ chức một giải đấu nào đó."

Edwin rõ ràng đang chăm chú lắng nghe, khiến Kipling vui mừng. Ông nhận ra cháu trai mình dù mới chỉ nghe qua đã rất tập trung, càng khiến ông muốn chia sẻ nhiều hơn.

"Ý chú là, đ��y là một giải đấu rất đặc biệt. Ngài Maximillian Pegasus, tác giả của bài ma thuật, đã gửi lời mời đến tất cả các tên tuổi lớn, mời họ đến hòn đảo riêng của ông ta. Ông ta gọi đó là 'Duelist Kingdom'."

"Cái tên nghe thật kêu."

"Giải thưởng còn lớn hơn thế. Danh hiệu Vua Trò Chơi cùng 3 triệu đô la tiền thưởng cho nhà vô địch. Chú nghĩ Pegasus mời chú tham gia với tư cách là người phỏng vấn hơn là đấu thủ."

"Hừm," Edwin lướt qua bức thư. "Lời mời được gửi vào tối qua và nói rằng con tàu sẽ rời bến vào tối mai. Cháu không chắc có bao nhiêu người tham gia, nhưng chắc chắn những ai không ở Nhật Bản lúc này thì bó tay rồi."

"Đúng ý chú."

Edwin xoa cằm. "Hoặc Pegasus lên một kế hoạch tổ chức giải đấu tệ hại, hoặc có điều gì đó khiến hắn không thể chờ đợi."

Kipling gật đầu đồng tình. "Chú cũng đã nghĩ đến điều tương tự. Đó là lý do tại sao chú muốn xem những gì sắp diễn ra trên hòn đảo đó."

"Vậy cháu sẽ đẩy chú đi sao?" Edwin hỏi.

Kipling xua tay cười. "Không, theo lời mời, giải đấu diễn ra trên toàn b�� hòn đảo. Xe lăn của chú không đi nổi, chú muốn cháu đi thay chú."

"Hừm, mọi chuyện trùng hợp ghê," Edwin lẩm bẩm, Kipling không hiểu gì. "Xuyên không đến thế giới này, tham gia cuộc phiêu lưu, hành trình của người hùng..." Edwin đồng ý. "Vâng, cháu sẽ đi thay chú. Bây giờ cháu cần phải đi mua bài."

Hiểu được ý cháu mình, Kipling rời bàn ăn. Mười phút sau, ông quay lại với chiếc hộp nhỏ và đặt nó vào tay Edwin. "Cháu không cần mua đâu, cầm lấy, đây là bộ bài của chú."

"Chú chắc chứ?" Edwin hỏi, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. "Ý cháu là..."

"Chú không thể dùng nó... nhưng có thể giao nó cho người chú tin tưởng. Hãy cứ đến hòn đảo, đi chơi một chuyến. Tệ nhất là cháu có thêm một kỷ niệm và làm một bài phỏng vấn, làm rõ xem có điều gì mờ ám không. Pegasus không cho phép sử dụng camera trên đảo, nhưng cháu có thể viết và báo cáo sau khi trở về. Nếu thực sự có danh hiệu Vua Trò Chơi, đó sẽ là tin sốt dẻo." Ông cười cười vỗ vai Edwin. "Và ai biết được... cháu của chú lại vô địch thì sao?"

"Cũng có khả năng," Edwin trả lời, lướt qua các lá bài. "Ít nhất thì cháu biết rằng với bộ bài này... cháu có thể làm được."

_____________________________________________________

Bộ bài này quá dở!

Tôi ngồi trên giường, xem hết từng lá bài và liên tục lắc đầu. "Ngay cả với luật đấu bài "tiền sử" của Duelist Kingdom, bộ bài này cũng chẳng có tí "hope" nào cả." Tôi rút thêm một lá bài khác, cảm giác ngao ngán hiện rõ. "Chú nghĩ cháu sẽ thắng nổi ai với lá Spark này chứ? Ôi trời ơi, tiêu rồi!"

Tôi đứng dậy đi đi lại lại, vò đầu bứt tai để giữ đầu óc tỉnh táo. Ở Duelist Kingdom kiểu gì cũng sẽ gặp mấy tên quái dị, chơi gian lận. Còn Pegasus thì cử ra ngoài mấy tên thợ săn để loại bỏ những người yếu kém. Không mua bổ sung bài thì kiểu gì cũng tạch ngay trong ngày đầu tiên.

"Mà khoan, mình đâu có định vô địch giải đấu..." Tôi tự nhủ. "Chờ đã... mình *có thể* vô địch, nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì không nên. Yugi phải là người chiến thắng. Trừ khi tôi muốn phá hỏng cốt truyện rồi để Zorc hủy diệt thế giới này. Tôi dừng lại, tự hỏi lòng rằng có nên lấy trò chơi ngàn năm rồi quăng mẹ nó xuống đáy biển để giải quyết tất cả vấn đề không. Hình như là không được, trong truyện, Vòng Tròn Trí Tuệ Ngàn Năm bằng cách nào đó luôn luôn trở về với Bakura. Yugi bắt buộc phải thắng. Nhưng điều đó không có nghĩa tôi là một đứa "chip hôi" chỉ đứng nhìn."

Nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi bắt đầu suy nghĩ về mọi thứ, phân vân không biết giải đấu này vận hành ra sao. Có bốn người vào chung kết từ các trận đấu trên đảo... ngoại trừ Kaiba? Nhưng tại sao Pegasus lại không bắt anh ta đấu với những người khác? Vì có năm người? Điều đó không giống phong cách của Pegasus chút nào. Hắn ta thích chơi đòn tâm lý và hủy hoại mọi người. Buộc Joey và Kaiba chiến đấu với nhau, biết rằng cả hai đang chiến đấu vì một người thân trong gia đình... đúng là một tên khốn bệnh hoạn!

Tôi quay lại giường, nằm xuống đọc cuốn sách luật của giải đấu, từng trang một, mất đến mười phút. Tôi tìm thấy một điều thú vị: "Mọi bài thủ đấu với nhau trên toàn bộ hòn đảo... Ai có mười Ngôi Sao sẽ được phép tiến vào lâu đài... Khoan đã... Người đầu tiên tiến vào lâu đài ở sảnh thi đấu sẽ có quyền thách đấu. Bốn người tiếp theo phải đấu với nhau để tìm ra người có quyền thách đấu thứ hai. Nếu cả hai đánh bại ngài Pegasus thì sẽ tổ chức trận đối đầu cuối cùng." Mẹ nó... ra là vậy. Kaiba hoàn toàn có thể giành lấy khoản tiền này. Nhưng Pegasus không nói cho anh ta... và tôi dám cá rằng Yugi và những người khác cũng thế! Keith rõ ràng là không có cuốn sách này rồi. Pegasus chắc đang cười vào mặt tất cả mọi người vì chẳng ai chịu đọc luật cả.

Bỏ cuốn sách sang một bên, tôi bắt đầu tính toán. "Có năm suất vào vòng chung kết. Trong đó, ba trong năm người khởi đầu với hai Ngôi Sao. Hai người cần mười Ngôi Sao và ba người cần tám Ngôi Sao. Điều đó có nghĩa là tổng cộng có ít nhất 44 Ngôi Sao trong lâu đài. Không rõ mấy tên thợ săn như Panik, Paradox và tên hề gớm ghiếc có được phát sao không. Nếu không tính chúng ra thì có khoảng hơn 22 người tham gia. Chỉ cần chơi đúng cách với hai Ngôi Sao có sẵn, tôi có thể kiếm đủ mười Ngôi Sao để tiến vào lâu đài mà không cần kết bạn, quen biết bất kỳ ai."

Tôi nhìn chằm chằm xuống lá bài quái vật Dark Grey một cách chán nản.

"Nhưng không phải với bộ bài này." Tôi quyết chí phải đi mua sắm thêm nhiều lá bài nữa. Tôi bắt đầu bỏ đi những lá vô dụng và bất ngờ thấy ở dưới đáy hộp đựng bài: "Crusader of Endymion. Breaker the Magical Warrior. Defender the Magical Warrior..." Tôi đặc biệt chú ý khi thấy lá bài cuối cùng: "Endymion, The Master Magician." Hmmmmmmmmm, hiệu ứng đầu tiên không sử dụng được vì thiếu lá bài môi trường. Bù lại, ở Duelist Kingdom có thể triệu hồi quái vật cấp cao mà không cần hiến tế. Hiệu ứng thứ hai là vứt bỏ một lá bài phép để hủy bất kỳ lá bài nào trên sân. Tôi mỉm cười mãn nguyện, vì thời này rất ít lá bài có thể phá hủy bài bẫy lẫn bài phép. Toon World đã khiến Yugi và Kaiba phải đau đầu vô cùng, nhưng với Endymion, mọi việc trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc người tôi.

Tôi đánh rơi lá bài và thở hổn hển, tay phải giật lùi lại trong khi tay trái buông chiếc hộp xuống giường. Tôi nhìn chằm chằm vào Endymion, nó chỉ nằm yên ở đó. Không có ma thuật, không có tiếng kêu hay tiếng gọi từ thế giới khác. Chỉ là... một thẻ bài. Tôi chạm vào nó lần nữa.

Lần này tôi ép bản thân không lùi lại. Tôi cầm nó lên, một luồng năng lượng ấm áp bao trùm cơ thể, một cảm giác chưa bao giờ có trước đây.

Mọi bài thủ đều có lá bài đặc trưng: Yugi với Dark Magician, Kaiba với Blue-Eyes, Joey với xúc xắc hay máy đánh bạc, Jaden với Neos hay Elemental HERO, Zane với Cyber Dragon...

"Mày không còn thuộc về chú tao nữa. Giờ mày là của tao."

Năng lượng trong lồng ngực tôi gầm lên hưởng ứng.

Đây có phải là "Trái tim của những lá bài" không?

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi bạn tìm thấy những câu chuyện cuốn hút nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free