(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 175: Anh Thai Quỷ
Trong màn đêm vô tận, tiếng bước chân càng lúc càng nhanh.
Không để Trần Huyền Cơ và Ngô Phục phải đợi lâu, họ rất nhanh đã nhìn thấy người phát ra tiếng bước chân.
Tuy nhiên, do khoảng cách còn khá xa, họ không thể nhìn rõ diện mạo, chỉ thấy đó là một nam và một nữ.
Hai người kia cũng đã trông thấy họ, bởi trong màn đêm tăm tối, ánh sáng Linh hỏa thực sự rất nổi bật.
Người còn chưa đến, âm thanh của nam tử đã vang lên:
- "Hai vị đồng đạo phía trước, xin hãy ra tay giúp đỡ chúng ta. Sau khi vượt qua hoạn nạn này, chắc chắn sẽ có hậu tạ."
Trước lời nói của nam tử, Trần Huyền Cơ và Ngô Phục không hề đáp lời, vẫn cứ lặng lẽ đứng đó quan sát.
Giờ phút này, ánh mắt của họ đều dán chặt về phía sau cặp nam nữ.
Ở nơi đó, một luồng khí tức khủng bố cũng đang tiếp cận về phía này, hơn nữa, tốc độ còn cực kỳ nhanh chóng.
Song, khi cặp nam nữ không thấy hai người kia đáp lời, trên mặt thoáng hiện vẻ lưỡng lự, nhất thời không biết phải làm gì.
Lăn lộn giang hồ đã lâu, cả hai tự nhiên cũng có con mắt nhìn người.
Nhìn qua vẻ ngoài của hai người Trần Huyền Cơ, liền biết họ là hạng người không dễ trêu chọc. Nếu tùy tiện tiếp cận mà không được cho phép, rất dễ khiến đối phương sinh lòng địch ý.
Đến lúc đó, trước sau đều bị địch vây công, tình thế của họ sẽ càng thêm nguy hiểm.
Nhưng nếu đổi hướng ngay bây giờ, e rằng đã không còn kịp nữa, yêu quỷ phía sau nhất định sẽ đuổi kịp.
Nghĩ đến con yêu quỷ đó, cặp nam nữ không khỏi rùng mình, quả thật quá đỗi khủng bố. Phải biết rằng đội ngũ ban đầu của họ không chỉ có hai mà là năm người, đặc biệt trong đó có hai vị Ngưng Nguyên cảnh, số còn lại đều là Luyện Huyết cảnh tam đoạn.
Kết quả là vừa đụng độ không lâu, đã có ba người ngã xuống, chỉ còn vợ chồng họ thành công trốn thoát.
Song, mặc dù trốn thoát, nhưng trên người cũng đã chịu thương thế, thực lực Ngưng Nguyên cảnh của nam tử cũng khó mà phát huy hoàn toàn, chỉ còn cách chạy trối chết.
Tuy nhiên, họ không ngờ quanh đây cũng có người hạ trại, sau khi phát hiện ánh lửa liền lập tức chạy tới.
- "Tướng công, hai kẻ kia hình như không có ý định giúp đỡ, giờ chúng ta phải làm sao?"
Đột nhiên, nữ tử vào lúc này nhỏ giọng nói.
Bên cạnh, sắc mặt nam tử âm trầm, một lát sau liền trở nên hung ác, nói: - "Đã không giúp, vậy thì cứ để họ thay chúng ta cản yêu quỷ lại."
Nữ tử nghe xong cũng gật đầu, không có ý kiến gì, dù sao tính mạng vợ chồng họ vẫn quan trọng hơn.
Còn chuyện kết thù về sau thế nào, cứ sống sót trước đã rồi tính tiếp.
Đã quyết định, hai vợ chồng cũng không thay đổi hướng đi, vẫn xông thẳng về phía trước, đồng thời còn gia tăng tốc độ.
Đối với ý đồ bất chính của hai kẻ này, Trần Huyền Cơ và Ngô Phục cũng không hề hay biết.
Họ lúc này vẫn đang quan sát con yêu quỷ phía xa. Mặc dù đã đoán trước đây chỉ là một con tam giai, nhưng họ cũng không hề buông lỏng cảnh giác.
Trên đời, nào ai đoán được chữ ngờ.
Không để họ đợi lâu, rất nhanh đã thấy bóng dáng con yêu quỷ.
Đó là một con yêu quỷ có hình dáng như người, với bộ tóc dài bù xù và gương mặt nữ tử. Làn da nó màu xanh, móng tay dài ngoằng, đen kịt. Đặc biệt, hai hốc mắt không có con ngươi, thay vào đó là máu lệ trào ra.
Tuy nhiên, điểm đáng chú ý nhất của con yêu quỷ này vẫn là cái bụng phồng to, nhìn qua có thể so với phụ nữ sắp đến ngày sinh nở.
Vừa nhìn thấy con yêu quỷ này ngay tức khắc, sắc mặt Ngô Phục bên cạnh lập tức biến đổi, trở nên cực kỳ nghiêm trọng.
Trần Huyền Cơ tự nhiên cũng chú ý tới, nhưng chưa kịp mở miệng, đã nghe Ngô Phục quát lên.
- "Chạy nhanh!"
Lời vừa dứt, Ngô Phục đã dẫn đầu xoay người bỏ chạy.
Tốc độ của Ngô Phục cực nhanh, cơ hồ đã bộc phát hết tất cả lực lượng, cả người tựa như viên đạn pháo bắn đi, chớp mắt đã biến mất khỏi chỗ.
Trần Huyền Cơ mặc dù không hiểu chuyện gì, song tốc độ cũng không hề kém cạnh.
Hơn ba mươi nghìn cân lực lượng bộc phát, mặt đất nổ tung, cả người hắn cũng biến mất theo.
Nhìn thấy cảnh tượng này, hai vợ chồng kia đang tới rất gần, sắc mặt nhất thời cứng đờ, nhưng hơn hết vẫn là kinh hãi trước tốc độ của đối phương, quá nhanh.
Không đợi họ kịp phản ứng, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng nữ nhân cười khanh khách.
Nghe được tiếng cười, hai vợ chồng sắc mặt tái mét vì tuyệt vọng.
Tiếng cười này họ không hề xa lạ, chính là của con yêu quỷ đã tập kích đội ngũ của họ.
Biết bản thân không ph��i là đối thủ của yêu quỷ, họ vốn định mượn hai người Trần Huyền Cơ ngăn cản một hai, nhưng không ngờ phút cuối đối phương lại xoay người bỏ chạy.
Chẳng lẽ hai kẻ này cũng bị con nữ thai quỷ đó dọa chạy?
Không phải chứ, từ tốc độ của hai người kia có thể nhìn ra, cảnh giới không thấp hơn Ngưng Nguyên cảnh nhị đoạn, thậm chí đã khai mở hai chân khiếu huyệt, làm sao có thể dễ dàng bị một con tam giai trung cấp dọa sợ như vậy.
Đáng tiếc giờ phút này có nghĩ nhiều cũng không giải quyết được vấn đề gì, bởi tiếng cười của yêu quỷ đã càng lúc càng gần.
Ban nãy họ có thể trốn thoát được cũng là nhờ đồng đội ngăn cản thay, đồng thời mượn nhờ cao giai phù lục.
Hiện tại, tác dụng của phù lục đã sắp hết, tự nhiên sẽ dễ dàng bị yêu quỷ đuổi kịp.
Cảm giác được nữ thai quỷ đã đến sát sau lưng, sắc mặt nam tử âm trầm đến cực điểm.
Giờ phút này, trong đầu nam tử không ngừng vang lên bốn chữ “ta không muốn chết” thôi thúc khát vọng cầu sinh, khiến đồng tử nam tử tràn ngập tơ máu.
Suy nghĩ không ngừng, cuối cùng nam tử dường như đã có quyết tâm.
Nhìn sang nữ nhân bên cạnh, nam tử đột nhiên bất ngờ tấn công, bàn tay hóa thành chưởng đánh vào lồng ngực nữ tử.
Quá bất ngờ, cộng thêm khoảng cách quá gần, nữ tử chỉ có thực lực Luyện Huyết cảnh đỉnh phong tự nhiên không kịp tránh né, lập tức bị đánh trúng, bay ngược ra sau.
Mà nam tử, sau khi ra tay cũng không quay đầu nhìn lại, vẫn cứ lao nhanh về phía trước.
Không chạy được bao xa, phía sau đã vang lên tiếng nữ tử chửi bới:
- "Ân Hoành, ơn nghĩa vợ chồng mười năm mà ngươi đối xử với ta như vậy sao, ngươi còn không bằng cả súc sinh."
- "Ta đúng thật là có mắt không tròng, đã nhìn lầm ngươi."
- "Ta nguyền rủa ngươi, chết cũng không an lành…"
Nhưng không đợi nữ tử nói hết lời, thay vào đó là một tiếng hét thảm.
Tiếng hét thê lương vang vọng núi rừng, xé toạc màn đêm yên tĩnh, khiến người ta phải rợn tóc gáy.
Song, tất cả điều này nam tử đều làm như không nghe thấy gì, vẫn tranh thủ quãng thời gian ngắn ngủi này để chạy trốn, hắn cũng không muốn chết.
Không biết chạy bao lâu, nam tử lúc này lựa chọn một gốc cổ thụ để dừng chân.
Không phải hắn không muốn chạy nữa mà thật sự không thể chạy nổi nữa. Trên người có thương thế, cộng thêm việc duy trì tốc độ cao đã khiến sức lực của hắn cạn kiệt rất nhanh.
Hơn nữa, sở dĩ hắn dám dừng chân là bởi vì tiếng cười sau lưng đã không còn nghe thấy nữa.
Dù vậy, nam tử cũng không dám chủ quan, nhanh chóng lấy ra một tấm Ẩn Khí phù dán lên người, đồng thời ẩn nấp thật kỹ trên cây.
Cứ như vậy, nam tử nín thở, ngưng thần dưỡng sức, cầu nguyện cho trời nhanh sáng.
Nhưng khoảng mười phút sau, nam tử đột nhiên cảm giác có giọt nước rơi trúng đỉnh đầu. Chẳng lẽ trời muốn mưa?
Song, ngay trong nháy mắt, nam tử lập tức phủ định, bởi hắn cảm giác giọt nước này đặc hơn bình thường, đồng thời còn có mùi tanh giống mùi máu.
Sắc mặt tái mét, nam tử cố gắng ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy trên đỉnh đầu của hắn, nữ thai quỷ không biết đã xuất hiện từ lúc nào, cả người nó treo ngược lên cành cây tựa như con dơi.
Mà rơi trúng đầu của hắn cũng không phải giọt nước, ngược lại chính là máu từ hốc mắt n��� thai quỷ chảy ra rơi xuống.
Trong khoảnh khắc, nam tử cùng nữ thai quỷ mặt đối mặt.
Chỉ thấy nữ thai quỷ đột nhiên cười lên khanh khách, cả người rung bần bật, theo đó lúc nhúc giòi bọ rơi lả tả.
Đứng trước thời khắc sinh tử, nam tử phản ứng cực nhanh, lập tức xoay người bỏ chạy, thế nhưng đã muộn. Từ cái bụng trướng lớn của nữ thai quỷ, một cánh tay của đứa bé phá thủng mà ra, mang theo khí tức khủng bố chấn nhiếp khiến nam tử không thể nhúc nhích.
Tiếp đến lại là một tiếng hét thảm vang vọng núi rừng:
- "Không…"
Cùng lúc đó, cách nơi đó một khoảng cách rất xa.
Trên một tảng đá lớn, Trần Huyền Cơ và Ngô Phục, sau khi chạy không ngừng nghỉ, cuối cùng cũng dừng lại ở đây.
Nghe được phía sau loáng thoáng tiếng hét thảm vọng lại, Trần Huyền Cơ khẽ híp mắt.
Lại nhìn về phía Ngô Phục, Trần Huyền Cơ rốt cuộc không nhịn được nói: - "Ngô Phục huynh, rốt cuộc là có chuyện gì, tại sao lại đột nhiên bỏ chạy gấp gáp như vậy?"
Sở dĩ Trần Huyền Cơ nghi hoặc, cũng bởi vì lúc đó hắn dùng Thông Linh Chung dò xét qua, ngoại trừ con yêu quỷ tam giai trung cấp kia cũng không phát hiện thêm con yêu quỷ cấp cao nào khác.
Chẳng lẽ thực sự có con yêu quỷ am hiểu ẩn giấu khí tức, ẩn nấp gần đó?
Hay chính là con nữ thai quỷ đó có gì đặc biệt?
Rất nhiều suy nghĩ thoáng qua trong đầu Trần Huyền Cơ, các khả năng cơ bản đều được liệt kê ra.
Đứng trước ánh mắt nghi ngờ của Trần Huyền Cơ, Ngô Phục cũng không giấu diếm mà giải thích:
- "Huyền Cơ huynh có lẽ không biết, con nữ thai quỷ kia chính là một con yêu quỷ hiếm gặp, tên gọi Anh Thai Quỷ."
- "Sở dĩ gọi như vậy là bởi vì cái thai trong bụng nó. Đây là vật cực kỳ khó lường, càng nuôi dưỡng lâu, thai nhi sẽ càng mạnh mẽ, một khi xuất sinh, thực lực đều vô cùng khủng bố."
- "Giống như con Anh Thai Quỷ chúng ta vừa gặp kia, thực lực là tam giai trung cấp. Không biết cái thai đã ấp ủ bao lâu, nhưng nếu ta đoán không sai, cái thai trong bụng kia kém nhất cũng phải đạt tứ giai trở lên."
Một bên nghe, Trần Huyền Cơ khẽ hít vào một hơi khí lạnh.
Vậy mà còn có loại yêu quỷ này, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói tới, quả thật không thể tưởng tượng nổi.
- "Nếu như Ngô Phục huynh nói, những con Anh Thai Quỷ này nếu sống hàng trăm, hàng nghìn năm, vậy cái thai trong bụng nó chẳng phải đạt tới thất giai trở lên sao?"
- "Về nguyên tắc là vậy, nhưng cũng không hẳn như vậy. Yêu quỷ cũng giống như chúng ta, muốn đột phá cảnh giới càng cao thì càng khó khăn. Trừ khi sinh ra đã là cảnh giới đó, bằng không, tỉ lệ thành công gần như chỉ có một phần trăm mà thôi."
- "Cũng đúng, nếu như yêu quỷ dễ dàng đột phá như vậy, nhân tộc chúng ta cũng khó mà tồn tại nổi."
Trò chuyện thêm một lát, Trần Huyền Cơ và Ngô Phục đã lại lên đường.
Mặc dù biết di chuyển trong đêm là chuyện cực kỳ nguy hiểm, nhưng họ không thể không làm vậy.
Ai mà biết được con Anh Thai Quỷ đó có để mắt tới họ hay không. Một khi bị đuổi kịp, đối mặt với một con yêu quỷ tứ giai chưa rõ thực lực, thậm chí còn cao hơn, họ chỉ có con đường chết.
Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ và biên tập, đảm bảo trải nghiệm đọc tốt nhất.