Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 174: Mật Khố, Sơn Tặc Thanh Kình.

Bên ngoài, thời gian đã vào buổi trưa.

Trương Định đã ra ngoài từ lâu, lúc này đang dẫn theo binh lính dưới trướng đứng chờ sẵn ở cửa động.

Trông Trương Định, thần sắc anh ta khá tốt, không còn vẻ nhợt nhạt như lúc trước. Vết thương ở bả vai cũng đã được băng bó, có thể nói thương thế đã thuyên giảm đáng kể.

Thế nhưng không để mọi người phải đợi lâu, rất nhanh, hai bóng người đã xuất hiện từ trong hang động.

Khi dần tiến lại gần, diện mạo hai người cũng dần hiện rõ, không ai khác chính là Trần Huyền Cơ và Ngô Phục.

Đứng đợi đã lâu, vừa thấy hai người, Trương Định lập tức bước tới tươi cười nói: —Hai vị huynh đệ vất vả rồi. Hôm nay nếu không có hai vị tương trợ, Trương Định ta sợ rằng đã thành người thiên cổ rồi.

—Trương ca quá lời. Chỉ là tiện tay mà thôi, quả thật không đáng nhắc tới. —Trần Huyền Cơ cũng mỉm cười đáp lại.

—Huyền Cơ huynh đệ khiêm tốn. —Trương Định cười khổ lắc đầu, rồi với gương mặt kiên nghị nói: —Trương Định ta là người có ơn tất báo. Hôm nay ta thiếu hai vị một món nợ ân tình, sau này, nếu có việc cần đến, ta nhất định sẽ không từ chối.

Sau đó trò chuyện thêm một lát, Trương Định liền mời hai người vào lều uống rượu.

Đối với việc này, cả Trần Huyền Cơ và Ngô Phục đều thẳng thắn từ chối, lấy cớ rằng họ còn có nhiệm vụ khác cần gấp rút trở về.

Nghe vậy, Trương Định đương nhiên không dám giữ lại, tự mình tiễn hai người một đoạn.

Rời khỏi mỏ quặng tinh xa, Trần Huyền Cơ cùng Ngô Phục theo lối cũ trở về. Trên suốt đoạn đường này, cả hai đều không nói một lời, cứ thế giữ im lặng.

Chớp mắt, trời đã lại trở tối.

Đến tối, họ cũng không tiếp tục đi đường nữa mà lựa chọn một chỗ thoáng đãng để hạ trại.

Ngọn linh hỏa cháy bập bùng, ánh sáng xanh biếc xua tan một khoảng bóng tối xung quanh.

Cạnh ngọn linh hỏa còn có một đống lửa bình thường đang cháy đỏ, bên trên đang quay một con thú rừng không rõ tên. Đây là do Trần Huyền Cơ và Ngô Phục tiện tay bắt được trên đường đi.

Linh hỏa ngoài tác dụng xua đuổi yêu quỷ ra, nó không có tác dụng nào khác, càng không thể dùng để nấu nướng, vì nó không hề có nhiệt độ.

Lúc này, Trần Huyền Cơ cùng Ngô Phục ngồi đối diện nhau, bầu không khí có chút trầm lặng.

Thế nhưng bầu không khí này rất nhanh bị phá vỡ, Trần Huyền Cơ là người lên tiếng trước:

—Ngô Phục huynh, chuyện chúng ta nói ban sáng sao rồi?

Đối với chuyện Ngô Phục muốn nhờ mình, Trần Huyền Cơ cũng kh��ng khỏi đôi chút tò mò, không biết rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến đối phương bỏ qua trứng quỷ diện trùng quý giá kia.

Dù tò mò là thế, nhưng Trần Huyền Cơ cũng đã có suy đoán riêng của mình.

Trước mắt chỉ có hai trường hợp: một là liên quan tới sinh tử, hai là liên quan đến lợi ích.

Tuy nhiên trong hoàn cảnh này, hắn nghiêng về trường hợp thứ hai hơn, bởi nếu liên quan đến sinh tử, Ngô Phục sẽ không tìm một kẻ chỉ có cảnh giới Ngưng Nguyên như hắn.

Ngồi đối diện, Ngô Phục khẽ ngẩng đầu mỉm cười nói: —Huyền Cơ huynh không nhắc thì ta cũng đang định nói. Chuyện cũng không có gì to tát lắm, chẳng qua là muốn mời huynh tham gia khám phá một mật khố mà thôi.

—Ồ! Không biết mật khố này lai lịch như thế nào?

—Cũng không giấu giếm Huyền Cơ huynh, mật khố này chính là của sơn tặc Thanh Kình để lại từ năm mươi năm trước. Ta cũng tình cờ nhặt được bản đồ mật khố này trong một lần.

Đáng tiếc, mật khố này nằm ở nơi xa xôi hiểm trở, bên trong lại có vô số cơ quan nguy hiểm trùng điệp, một mình ta khó lòng lấy được, cho nên mới muốn mời Huyền Cơ huynh hợp tác.

Một bên lắng nghe Ngô Phục nói, Trần Huyền Cơ trầm ngâm không lập tức đáp lại.

Sơn tặc Thanh Kình, Trần Huyền Cơ chưa bao giờ nghe qua, nhưng điều đó cũng dễ hiểu, dù sao cũng là chuyện đã xảy ra năm mươi năm về trước.

Năm mươi năm, đây chính là thời gian của một đời người, rất nhiều chuyện cũng vì thế mà bị lãng quên.

Tuy nhiên đám sơn tặc Thanh Kình này có lẽ tiếng tăm không nhỏ, bằng không, mật khố bọn chúng để lại sẽ không khiến Ngô Phục phải đỏ mắt đến vậy.

Lại nói, giờ phút này Trần Huyền Cơ đột nhiên hiểu ra mục đích Ngô Phục mời hắn đi làm nhiệm vụ chém giết quỷ diện trùng. Hiển nhiên là Ngô Phục muốn thăm dò thực lực của hắn, và việc có quỷ diện trùng cái cũng là do đối phương cố ý giấu giếm.

Mà Ngô Phục nhìn Trần Huyền Cơ trầm ngâm, lập tức nói tiếp:

—Nếu Huyền Cơ huynh đang lo lắng về vấn đề an nguy thì có thể yên tâm. Lần này thăm dò mật khố, ta đã chuẩn bị rất đầy đủ. Hơn nữa, ngoài hai người chúng ta, ta còn mời thêm bốn người khác, t���t cả đều là tu sĩ Ngưng Nguyên cảnh.

Một khi thành công lấy được mật khố, chiến lợi phẩm sẽ được chia đều cho tất cả mọi người, Huyền Cơ huynh không cần lo bị thua thiệt.

Lời nói của Ngô Phục mang theo sức cám dỗ cực lớn, quả thực khiến người ta khó mà từ chối.

Đương nhiên Trần Huyền Cơ cũng không ngoại lệ, hắn cũng đã động lòng. Đây chính là một mật khố.

Để Ngô Phục phải đỏ mắt như vậy, bên trong chắc chắn cất giữ rất nhiều đồ vật quý giá. Một khi lấy được, số tài nguyên ấy đủ để một yêu võ giả tu luyện trong một thời gian dài.

Dù là vậy, Trần Huyền Cơ cũng tự kiềm chế, không lập tức đồng ý.

Hắn cần thêm thời gian để xác thực chuyện này, ai mà biết được đây có phải là cái bẫy hay không.

Mật ngọt chết ruồi!

Đối mặt với ánh mắt mong chờ của Ngô Phục, Trần Huyền Cơ bình tĩnh đáp:

—Chuyện này Ngô Phục huynh cho ta chút thời gian suy nghĩ, không quá lâu. Ba ngày sau, chúng ta gặp nhau ở Kim Vân tiệm trà, ta sẽ đưa cho huynh câu trả lời.

Nghe câu trả lời của Trần Huyền Cơ, Ngô Phục sắc mặt vẫn mỉm cười như cũ, không hề thay đổi, dường như đã nằm trong dự liệu của hắn.

Mặc dù tiếp xúc với nhau không lâu, nhưng Ngô Phục cũng hiểu phần nào tính cách của Trần Huyền Cơ, có thể dùng hai từ để hình dung, đó là cẩn thận.

—Chuyện này cũng chưa vội, Huyền Cơ huynh cứ chậm rãi suy nghĩ.

Vừa nói, Ngô Phục lại lấy từ trong ngực áo ra một viên tinh hạch cùng một tờ giấy gấp kỹ càng đưa ra:

—Đây là tinh hạch của quỷ diện trùng đực và phương pháp nuôi dưỡng, khống chế quỷ diện trùng. Theo như đã ước định, phần thưởng của nhiệm vụ lần này là của ta, còn trứng quỷ diện trùng thì thuộc về Huyền Cơ huynh.

Nhìn những thứ đặt trước mắt, Trần Huyền Cơ khẽ nhíu mày.

Hắn không ngờ Ngô Phục lại thẳng thắn đến vậy, việc còn chưa đồng ý mà đã đưa hết thù lao.

Không lập tức nhận lấy, Trần Huyền Cơ cười như không cười nói: —Nghe có vẻ Ngô Phục huynh rất chắc chắn ta sẽ đồng ý tham gia.

—Hahaha! Không có gì là chắc chắn cả. Chẳng qua mấy thứ này giá trị không quá lớn, nếu Huyền Cơ huynh không tham gia thì cũng không sao, coi như là quà kết giao mà thôi. —Ngô Phục bình tĩnh nói, giống như thật sự không để ý.

Nhìn Ngô Phục với vẻ đầy ẩn ý, Trần Huyền Cơ cuối cùng cầm lấy tinh hạch cùng tờ giấy cất đi.

Đồ tốt từ trên trời rơi xuống, ngu gì không cầm.

Còn chuyện sau đó có đồng ý tham gia hay không, còn cần hắn trở về xác thực về sơn tặc Thanh Kình đã.

Lại trò chuyện thêm một lát, sau đó Trần Huyền Cơ cùng Ngô Phục bắt đầu dùng bữa. Con thú rừng kia rất nhanh đã bị họ ăn sạch sẽ.

Sau khi ăn xong, ai nấy đều ngồi xuống nghỉ ngơi, dưỡng thần.

Càng về đêm không khí càng lạnh, kèm theo đó là từng trận gió rít.

Trong màn đêm vô tận, yêu quỷ hoành hành, có con đi đơn độc, có con kết thành đàn đi tìm con mồi.

Hai người Trần Huyền Cơ tự nhiên cũng không tránh khỏi việc bị để ý. Tuy nhiên, e ngại khí tức của hai người cùng ngọn Linh hỏa, bọn chúng cũng không dám tùy tiện tiếp cận quá gần.

Thế nhưng yêu quỷ vô số, cũng có vài con làm liều mạng, kết quả không cần phải nói cũng biết.

Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã tới nửa đêm.

Cũng đúng vào lúc này, cách chỗ hai người Trần Huyền Cơ không quá xa đột nhiên truyền đến tiếng người hét thảm, ngay sau đó là âm thanh của những cuộc tranh đấu.

Hiển nhiên, nơi đó có người hạ trại và đồng thời cũng gặp phải sự tập kích của yêu quỷ.

Cũng trong tức khắc, Trần Huyền Cơ cùng Ngô Phục mở bừng mắt đứng dậy, nắm lấy binh khí cảnh giác.

—Chậc chậc! Đêm nay sợ rằng lại là một đêm khó ngủ rồi. —Nhìn về hướng có tiếng tranh đấu truyền ra, Ngô Phục thở dài một hơi nói.

Trần Huyền Cơ đứng bên cạnh không nói gì, chỉ yên lặng quan sát.

Tuy nhiên trên thực tế, Trần Huyền Cơ đã âm thầm sử dụng Thông Linh Chung để dò xét về phía đó.

Khoảng cách từ chỗ Trần Huyền Cơ tới nơi tranh đấu không quá xa, chỉ khoảng hai cây số đường chim bay. Với khả năng dò xét của Thông Linh Chung, hắn rất nhanh đã tiếp cận được.

Trên đường dò xét, Trần Huyền Cơ phát hiện ra rất nhiều loại khí tức yêu quỷ. Trong phạm vi này, ngoại trừ một con yêu quỷ tam giai, còn lại đều là nhất nhị giai, hắn không quá bận t��m.

Mà con yêu quỷ tam giai này có vị trí vừa vặn ngay chỗ xảy ra tranh đấu, hiển nhiên, nó chính là đầu nguồn của trận tập kích này.

Đã rõ ràng mọi chuyện, trong lòng Trần Huyền Cơ cũng thả lỏng đôi chút.

Chỉ là yêu quỷ tam giai còn chưa đủ uy hiếp hai người bọn hắn, phải tới một con tứ giai thì may ra mới đáng để chú ý.

Liếc nhìn sang phía Ngô Phục, sắc mặt đối phương vẫn cực kỳ bình tĩnh như cũ.

Trần Huyền Cơ suy đoán Ngô Phục một là tự tin vào thực lực cùng năng lực bảo mệnh của bản thân, hai là cũng sở hữu bảo vật dò xét giống như hắn.

Cứ như vậy, cả hai chỉ đứng tại chỗ theo dõi tình hình biến hóa, không ai có ý định đi tới thăm dò. Lo chuyện bao đồng chưa bao giờ là việc yêu thích của bọn họ.

Thế nhưng mọi chuyện không phải lúc nào cũng như ý muốn, phiền phức thì thường tự tìm đến.

Cả hai đứng tại chỗ không lâu, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân đang tiến lại phía này, hơn nữa còn không phải một mà là ít nhất hai người trở lên.

Càng trùng hợp hơn nữa chính là tiếng bước chân này còn vừa đúng với phương hướng xảy ra tranh đấu.

Nhất thời, Trần Huyền Cơ cùng Ngô Phục đưa mắt nhìn nhau, cả hai tự nhiên đã có suy đoán của riêng mình.

—Đêm nay có trăng có sao, nghe có vẻ khá thích hợp để chém giết.

Mọi quyền lợi về bản dịch này thuộc về đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free