Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 162: Thẩm Vấn

Tin tức về Trần Huyền Cơ rất nhanh được báo lên cấp trên.

Tuy nhiên, điều khiến Trần Huyền Cơ kinh ngạc là hắn không bị triệu tập ngay lập tức, mà ngược lại, được lệnh trở về nghỉ ngơi chờ đợi.

Trước khi trở về phòng, Trần Huyền Cơ phải trải qua một đợt kiểm tra thân thể nghiêm ngặt, để xem có yêu quỷ giải dạng hay ký sinh trong người không.

Đối với việc này, Trần Huyền Cơ không chút ý kiến, rất tự nguyện hợp tác.

Kết quả, hắn tất nhiên đã dễ dàng vượt qua.

Về tới trong phòng, việc đầu tiên Trần Huyền Cơ làm là sử dụng Tịnh Thân phù thanh tẩy cơ thể. Sau đó, hắn không phải tu luyện mà là lên giường nằm ngủ.

Trong năm ngày vừa qua, hắn gần như không hề chợp mắt, cộng với việc phải di chuyển cường độ cao và chiến đấu kịch liệt, ngay cả với thể chất cường tráng như hắn cũng cảm thấy kiệt sức.

Cũng bởi vậy, Trần Huyền Cơ vừa nằm xuống đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Giấc ngủ kéo dài suốt một ngày hai đêm, đến sáng ngày thứ ba Trần Huyền Cơ mới thức giấc.

Cảm nhận sự mệt mỏi trong cơ thể tan biến, thay vào đó là tinh lực dồi dào, khoan khoái. Trần Huyền Cơ đứng dậy khẽ vươn vai, những tiếng xương khớp kêu răng rắc không ngớt.

Sau đó, Trần Huyền Cơ vệ sinh cá nhân rồi mặc y phục Chiến Yêu đường đi ra ngoài.

Buổi sáng sớm, không khí trong lành, trên mấy cây ăn quả trước sân, đàn chim hót líu lo.

Dưới ánh nắng ấm áp, Trần Huyền Cơ bước nhanh về đại sảnh Chiến Yêu đường.

Lệnh bài thân phận đã mất, việc cấp bách trước mắt tất nhiên là phải làm lại, bằng không sau này làm việc gì cũng sẽ vô cùng bất tiện.

Quen đường quen lối, Trần Huyền Cơ rất nhanh đã tới nơi.

So với Nhiệm Vụ đường, Chiến Yêu đường nơi này không náo nhiệt bằng, có rất ít người qua lại.

Trần Huyền Cơ đối với việc này cũng không quá để ý. Đến nơi, hắn liền đi thẳng tới bàn làm việc. Người trực ban là một thanh niên trẻ tuổi tầm hai tư, hai lăm, gương mặt trắng trẻo khá ưa nhìn.

Gặp có người đến chỗ mình, đang viết gì đó, thanh niên ngẩng đầu lên, đồng thời mỉm cười nói: – Vị huynh đệ này, ta có thể giúp gì cho ngươi?

Đáp lại, Trần Huyền Cơ khẽ mỉm cười thân thiện, sau đó không chút vòng vo nói thẳng mục đích đến đây.

Thanh niên nghe xong sắc mặt nhất thời trầm ngâm, một lát sau mới mở miệng nói: – Chuyện này trước mắt ta sẽ báo cáo lên cấp trên xử lý. Nếu không có vấn đề gì, khoảng ba ngày nữa huynh đệ quay lại là được.

– Vậy ta xin đa tạ. – Trần Huyền Cơ mỉm cười chắp tay làm lễ.

Nói rồi, Trần Huyền Cơ xoay người rời đi, không có ý định nán lại lâu hơn.

Hắn cũng không quá kinh ngạc, dù sao quy củ của Trấn Yêu Ti vốn nghiêm ngặt, lệnh bài thân phận này không phải cứ muốn là có được.

Trước đó cũng đã nghe nói qua, quá trình tương đối phức tạp, cần trải qua rất nhiều vòng điều tra và xét duyệt.

Rời khỏi đại sảnh Chiến Yêu đường, Trần Huyền Cơ một mạch trở về chỗ ở của mình.

Điều này không chỉ vì không có lệnh bài thân phận thì khó ra vào Trấn Yêu Ti, mà quan trọng hơn, Trần Huyền Cơ hiện tại cũng đang bị giám sát, phải chờ sự việc đội bảy bị tiêu diệt điều tra xong xuôi.

Thời gian bao lâu thì hắn không rõ, chỉ mong đừng dây dưa tới mình.

Nhất là Trần Huyền Cơ còn dính dáng khá sâu vào sự việc này, viên tinh hạch yêu quỷ ngũ giai kia vẫn còn trong tay hắn, tựa như củ khoai nóng bỏng tay.

Về đến phòng, Trần Huyền Cơ liền ngồi xuống bàn, bắt tay vào việc vẽ phù.

Hiện tại nhiệm vụ đã kết thúc, cuộc sống tiếp theo lại quay về quỹ đạo cũ: vẽ phù, kiếm tinh nguyên, mua đan dược, tu luyện.

Nếu chưa đột phá Ngưng Nguyên Cảnh, Trần Huyền Cơ quyết sẽ không rời khỏi Bích Thủy Thành.

Thời gian thoi đưa, thoáng cái đã hai ngày trôi qua.

Vào buổi trưa ngày thứ hai, khi Trần Huyền Cơ đang ngồi vẽ phù trong phòng, bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Trần Huyền Cơ buông phù bút xuống, sắc mặt khẽ lộ vẻ kinh ngạc, nhưng nghĩ đến điều gì đó, hắn không chậm trễ, lập tức đứng dậy đi ra mở cửa.

Chỉ thấy bên ngoài đứng một nam tử trẻ tuổi, trên người mặc y phục Chiến Yêu đường.

Không đợi Trần Huyền Cơ mở miệng, nam tử đã lên tiếng trước với giọng điệu khá lạnh nhạt: – Ngươi là Trần Huyền Cơ, ta phụng lệnh Hồng tiêu đầu mời ngươi đi một chuyến, mong ngươi hợp tác.

Trần Huyền Cơ nghe vậy, sắc mặt không chút biến sắc, vẫn duy trì nụ cười nói: – Thì ra là phụng lệnh của Hồng tiêu đầu, vậy xin huynh đệ dẫn đường.

Chuyện này Trần Huyền Cơ đã đoán trước được, nên hắn không quá bất ngờ hay nói nhiều lời.

Thấy Trần Huyền Cơ ngoan ngoãn phối hợp như vậy, sắc mặt nam tử hơi giãn ra.

Đồng thời trong lòng không khỏi khen thầm một tiếng: "Thức thời".

Tuy nhiên, bề ngoài nam tử vẫn giữ giọng điệu lạnh lùng, nói: – Đi theo ta.

Nói rồi, nam tử dứt khoát xoay người rời đi.

Phía sau, Trần Huyền Cơ lập tức nối bước theo. Cứ như vậy, cả hai rất nhanh rời khỏi khu tập thể, hướng về đại sảnh Chiến Yêu đường.

Trên đường đi, vẻ ngoài Trần Huyền Cơ vẫn bình tĩnh như thường, không chút lo lắng nào, ngược lại còn có chút chờ mong muốn biết ngoài hắn ra, người còn sống sót kia là ai.

Hắn tự hỏi không biết đối phương có nhìn thấy bí mật của mình hay không? Đối phương thoát khỏi hang động khi nào? Là địch hay là bạn?

Thế nhưng mặc kệ thế nào, hắn muốn tránh cũng không thể tránh được, chi bằng cứ thẳng thắn đối mặt, "xe đến đầu cầu ắt có lối đi".

Suốt quãng đường, Trần Huyền Cơ và nam tử không nói chuyện với nhau, bầu không khí khá trầm lặng.

Mà Trần Huyền Cơ cũng không hề thử trò chuyện với nam tử, bởi từ thái độ của đối phương, hắn đã nhận ra đây là một kẻ khá kín kẽ, khó mà moi được thông tin gì.

Không lâu sau, hai người đã đến đại sảnh Chiến Yêu đường.

Đến đây họ không dừng lại, cả hai tiếp tục rẽ trái, rồi đi thẳng lên lầu hai, cuối cùng dừng lại ở cuối hành lang.

Đúng lúc này, cánh cửa căn phòng bên cạnh đột nhiên mở ra, từ trong đó bước ra một người thanh niên trẻ tuổi.

Nhìn thấy người thanh niên này, Trần Huyền Cơ khẽ nhíu mày, trong lòng không khỏi kinh ngạc, bởi hắn nhận ra đây chính là Ngô Phục – thành viên đội bảy, người đã từng cùng hắn làm nhiệm vụ chung.

– Quả nhiên là hắn…

Ban đầu Trần Huyền Cơ cũng đã có chút suy đoán, nhưng không dám khẳng định chắc chắn, thật không ngờ lại đúng là hắn.

Sở dĩ có suy đoán như vậy là bởi đối phương đã để lại cho hắn ấn tượng rất sâu, gắn liền với hai chữ "nguy hiểm".

Am hiểu ẩn nhẫn, giỏi che giấu thực lực, loại người này không bao giờ đơn giản.

Mà Ngô Phục lúc này cũng nhận ra Trần Huyền Cơ, hai mắt trừng lớn, sắc mặt khó che giấu nổi sự kinh ngạc, dường như hắn không hề hay biết chuyện Trần Huyền Cơ còn sống.

Cứ như vậy, cả hai mắt đối mắt, nhất thời thất thần.

Tuy nhiên, cả hai rất nhanh thanh tỉnh bởi giọng nói của nam tử bên cạnh: – Trần Huyền Cơ, ngươi đi vào đi, Hồng tiêu đầu đang đợi ở bên trong.

Nghe vậy, Trần Huyền Cơ thu lại suy nghĩ, khẽ gật đầu, sau đó không chút do dự đi vào trong phòng.

Cùng lúc đó, nam tử tiến lên nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi đứng bên ngoài như thể canh gác.

Còn Ngô Phục cũng nhanh chóng rời đi, không nói một lời nào.

Trong căn phòng nhỏ, mùi hương thơm thoang thoảng lan tỏa khắp nơi.

Trần Huyền Cơ sau khi tiến vào, đập vào mắt đầu tiên là một chiếc bàn làm việc bằng gỗ đàn hương, bên trên đặt các loại sổ sách cùng với một ấm trà.

Kỳ lạ là, ấm trà dù không có bếp lửa đun nóng nhưng lại đang sôi, những lá trà xanh không ngừng cuộn tròn lên xuống.

Hồng tiêu đầu lúc này đang ngồi ngay ngắn trên ghế, áo bào đen phẳng phiu, tay vẫn đang đảo chén trà.

Ẩn chứa trong không khí là một luồng uy áp bao trùm khiến người ta hít thở không thông.

– Trần Huyền Cơ kính chào Hồng tiêu đầu đại nhân.

Trần Huy���n Cơ chủ động ôm quyền nói.

Mà Hồng tiêu đầu lúc này cũng đưa mắt nhìn lại, sắc mặt lạnh nhạt, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.

Nâng ly trà lên, Hồng tiêu đầu nhấp một ngụm trà thưởng thức.

Ngay khi ly trà vừa đặt xuống, không khí đột nhiên vang lên tiếng "Oanh!" trầm thấp, tiếp đó một luồng uy áp khổng lồ tựa như thủy triều ập đến, đè nặng lên đỉnh đầu Trần Huyền Cơ.

Đối mặt với luồng uy áp này, sắc mặt Trần Huyền Cơ trắng bệch, hai chân bắt đầu khẽ run rẩy, dường như không chút sức chống cự nào.

Tuy nhiên, đây chẳng qua là Trần Huyền Cơ cố tình giả vờ, bởi uy áp của Đan Thai Cảnh vẫn chưa đủ để nghiền ép hắn.

Tuy nhiên, Trần Huyền Cơ không khỏi cảm thán thực lực của Hồng tiêu đầu, uy áp quá mức khủng bố, đã gần tiếp cận với Hợp Thể cảnh, quả không hổ danh là đệ nhị cao thủ của Chiến Yêu đường.

Không biết đã trải qua bao lâu, luồng uy áp này mới dần dần thu liễm lại.

Hồng tiêu đầu ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Huyền Cơ, rồi nói: – Hãy kể lại một lượt những gì ngươi biết và đã trải qua cho ta nghe.

– Dạ đại nhân! – Trần Huyền Cơ cung kính đáp, sau đó đem câu chuyện đã được biên soạn sẵn kể ra.

Câu chuyện này tất nhiên đã được biên soạn tỉ mỉ, trong đó bảy phần thật, ba phần giả.

Phần thật là tất cả những gì đã trải qua trước khi mất ý thức, còn phần giả chính là quá trình Trần Huyền Cơ làm sao thoát chết.

– Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, may mắn thuộc hạ kịp thời kích hoạt tứ giai phù lục Vạn Lý Thổ Hành phù nên mới thành công thoát chết một mạng.

Sau khi kể xong mọi chuyện, Trần Huyền Cơ liền im lặng chờ đợi.

Hồng tiêu đầu một bên nghe, sắc mặt không chút biến hóa, vẫn đang đảo trà thưởng thức.

Một lát sau, Hồng tiêu đầu mới đột nhiên mở miệng nói: – Được rồi, ngươi trở về đi.

Nghe được lời này, Trần Huyền Cơ trong lòng kinh ngạc, cứ thế là xong rồi sao?

Nghĩ là vậy nhưng hắn sắc mặt vẫn tỏ ra hết sức căng thẳng, âu lo, không dám thả lỏng chút nào.

– Vậy thuộc hạ xin cáo lui.

Trần Huyền Cơ chắp tay nói.

Sau đó hắn nhanh chóng mở cửa rời đi, d��ng vẻ như vừa được ân xá.

Ngay khi Trần Huyền Cơ rời đi không lâu, trong phòng đột nhiên vang lên một giọng nói khàn khàn:

– Lời kể này không hoàn toàn là sự thật.

Toàn bộ nội dung truyện thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free