Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 161: Về Thành

Trên bầu trời, cơn mưa đã dần dần nhỏ đi chỉ còn rả rích vài hạt.

Theo đó, mặt trăng cũng dần dần lộ diện, ánh sáng yếu ớt của nó chiếu xuống đại địa.

Dưới ánh trăng mờ ảo, một thân ảnh với tay phải cầm đao, chống xuống mặt đất, lung lay gắng gượng duy trì.

Mà thân ảnh này không phải ai khác, chính là Trần Huyền Cơ.

Song, bộ dạng của hắn lúc này cực k�� thê thảm, nhìn qua tựa như một huyết nhân từ địa ngục, khắp người đều tràn đầy máu tươi.

Đây là do hắn đã vận dụng yêu kỹ gia tăng lực lượng quá mức, khiến cho da thịt, cơ bắp bị xé rách.

Dù vậy, ánh mắt Trần Huyền Cơ lại không hề có chút đau đớn hay sợ hãi, vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, dường như tất cả những thứ này đối với hắn chẳng đáng là gì.

Nhìn về phía trước mặt không xa, nơi đó đang nằm một bộ thi thể đã cháy đen.

Dưới ngọn lửa thiêu đốt cực hạn của nhị giai yêu võ binh, nữ quỷ tam giai hạ cấp cuối cùng đã không chịu nổi, biến thành kết quả như hiện tại.

Thế nhưng Trần Huyền Cơ biết rằng, mối nguy vẫn chưa kết thúc tại đây.

Quả nhiên, rất nhanh hắn đã nghe thấy xung quanh có tiếng xao động, thậm chí còn có tiếng gầm gừ rên rỉ.

Thông qua cảm ứng từ Thông Linh chung, rất nhiều yêu quỷ ẩn nấp lộ rõ khí tức, hiển nhiên bọn chúng đã bị máu tươi của Luyện Huyết cảnh yêu võ giả hấp dẫn đến.

Không ngồi yên chờ chết, Trần Huyền Cơ rút hắc thiết đao ra, sau đó lao về phía Xa Ô lộ.

Mặc dù trước đó bị thương rất nặng, nhưng nhờ khả năng khôi phục kinh người, đến hiện tại thực lực của hắn miễn cưỡng đã đạt tới ba, bốn phần. Nghe qua thì không nhiều, song cũng đủ để Trần Huyền Cơ chống đỡ, bởi thực lực yêu quỷ xung quanh cũng không quá mạnh.

Và đúng lúc Trần Huyền Cơ vừa động, một con yêu quỷ nhất giai đã ẩn nấp trên cây từ lâu lập tức tấn công.

Đây là một con Huyết Tâm quỷ. Nó có tốc độ cực nhanh, loáng cái đã nhảy tới đỉnh đầu Trần Huyền Cơ, móng vuốt sắc bén vươn ra chộp xuống.

Thế nhưng, chưa kịp để móng vuốt nó hoàn toàn rơi xuống, một đạo hàn quang đã lóe lên.

Phốc!

Nhìn lại, con Huyết Tâm quỷ đã bị chặt làm đôi, vết chém kéo dài từ lòng bàn tay cho tới bả vai bên kia, máu tươi văng tung tóe.

Trước cảnh này, Trần Huyền Cơ cũng không quay đầu lại nhìn, vẫn cứ thế lao nhanh về phía trước.

Tuy nhiên, chưa đi được bao xa, đã lại có yêu quỷ xông ra chặn đường.

Ánh mắt Trần Huyền Cơ lóe lên sát khí dày đặc, hắc thiết đao trong tay không chút do dự vung vẩy, chém giết toàn bộ yêu quỷ ngăn cản phía trước.

Mặc dù thực lực không còn toàn thịnh, nhưng chém giết yêu quỷ nhất giai với hắn vẫn vô cùng dễ dàng.

May mắn thay, vị trí Trần Huyền Cơ chiến đấu với nữ quỷ cách Xa Ô lộ không quá xa. Hắn rất nhanh đã thành công chạy về tới đó, sau đó gắng gượng vận dụng huyết hỏa đốt cháy Linh Hỏa củi.

Bản thân Linh Hỏa củi vốn đã bất phàm, nước mưa rất khó làm hỏng. Dưới sự kích thích của huyết hỏa nóng bỏng, nó lập tức bùng cháy trở lại.

Nhất thời, không gian tăm tối lạnh lẽo bị xua tán đi một phần, lộ ra hơi ấm.

Đám yêu quỷ cấp thấp theo đuổi Trần Huyền Cơ cũng ngừng bước, song chúng không hề rời đi, ngược lại còn kịch liệt xao động bên ngoài Xa Ô lộ.

Dù vậy, Trần Huyền Cơ cũng không dám thả lỏng, tay phải vẫn nắm chặt chuôi đao đề phòng.

Hắn biết đám yêu quỷ này sẽ không dễ dàng bỏ qua. Hiện tại, hắn phải tranh thủ từng giây phút để khôi phục, cố gắng chống đỡ đến khi trời sáng.

Theo thời gian, bên ngoài yêu quỷ xao động càng lúc càng kịch liệt.

Cuối cùng, có một con yêu quỷ nhất giai đỉnh phong không chịu nổi, xông vào. Vừa lại gần, nó lập tức bị một đao bổ chết.

Song, cái chết của con yêu quỷ này không những không dọa sợ những con khác, ngược lại còn kích thích yêu tính của bọn chúng, khiến mấy con khác nhao nhao nhảy xổ vào tấn công.

Trần Huyền Cơ hít sâu một hơi, Phi Phong đao pháp được hắn thi triển đến cực hạn.

Đao quang lấp lóe tựa như lưỡi hái tử thần đòi mạng. Chỉ cần yêu quỷ vừa tiến vào phạm vi hai mét quanh thân hắn sẽ lập tức bị trảm sát, không thể tổn thương chủ thể mảy may.

Ngay cả khi không có huyết khí và yêu kỹ gia trì, lực lượng thể chất của Trần Huyền Cơ vẫn cực kỳ đáng gờm, không hề kém cạnh yêu quỷ nhị giai chút nào.

Không những vậy, với đao pháp tinh diệu của Trần Huyền Cơ, những con yêu quỷ dưới nhị giai đỉnh phong thậm chí không phải đối thủ của hắn.

Một đợt lại một đợt, yêu quỷ không ngừng xông vào Xa Ô lộ.

Trần Huyền Cơ ai đến cũng đón, càng chiến càng mạnh, càng chiến càng điên cuồng.

Số lượng yêu quỷ bị hắn chém giết đã không thể đếm xuể, trong đó không thiếu những con nhất giai và nhị giai, chúng cơ hồ trải đầy Xa Ô lộ, máu xanh thấm đẫm mặt đất.

Đối mặt với đông đảo yêu quỷ, Trần Huyền Cơ cũng phải chịu không ít vết thương, thương thế chồng chất thương thế, nhưng hắn dường như không biết đau đớn, mặc cho máu tươi tiếp tục nhuộm đỏ thân thể.

Cứ như vậy, mãi cho đến khi trời sáng, thế công của yêu quỷ mới ngừng lại.

Đến lúc này, Trần Huyền Cơ cũng đã sức cùng lực kiệt. Hai tay hắn cầm đao chống xuống đất, gắng gượng duy trì để không ngã, toàn thân run lẩy bẩy, miệng không ngừng thở gấp, ánh mắt hoa lên.

Trần Huyền Cơ có thể chiến đấu đến hiện tại đều dựa vào ý chí kiên cường, tay chân hắn đã sớm mất đi cảm giác.

- "Không gì hơn cái này." Trần Huyền Cơ cười gượng, lẩm bẩm như tự chế giễu.

Sau đó, một đoạn thời gian Trần Huyền Cơ vẫn duy trì trạng thái đứng yên, không nhúc nhích.

Mà Trần Huyền Cơ cho dù muốn nhúc nhích cũng không được, cơ thể hắn đã không còn tí sức lực nào. Hiện tại, chỉ cần một con yêu quỷ nhất giai cũng đủ khiến hắn không thể đánh lại.

May mắn là cũng không có con yêu quỷ nào bén mảng đến, dường như chúng bị khí tràng của chiến trường chấn nhiếp.

Mãi cho đến trưa, Trần Huyền Cơ cuối cùng cũng có thể động.

Khôi phục được một chút khí lực, việc đầu tiên hắn làm là nhanh chóng rời đi khỏi chỗ này, tránh việc máu tươi quá nồng đậm ở đây thu hút yêu quỷ tam giai.

Đi đến cách đó một dặm, Trần Huyền Cơ mới quyết định dừng lại nghỉ ngơi, tranh thủ khôi phục sức lực.

Cứ như vậy, thời gian thoáng chốc đã bất tri bất giác trôi đến nửa chiều.

Trải qua nửa ngày tĩnh dưỡng, thực lực Trần Huyền Cơ cũng đã khôi phục được khoảng bốn phần, đủ để hắn tự vệ.

Đến đây, hắn liền không tiếp tục nán lại. Trần Huyền Cơ đeo tay nải cùng bó Linh Hỏa củi lên, tiếp tục lên đường, quá trình này đều là đi bộ, không hề ra sức chạy.

Không biết đã đi bao lâu, Trần Huyền Cơ dựa vào trí nhớ những nơi đã đi qua trước đó để tìm tới một con suối nhỏ. Nơi này cách Xa Ô lộ không quá xa, chưa tới nửa dặm.

Ở đây, Trần Huyền Cơ lập tức tắm rửa, gột sạch máu tanh trên người, thay vào y phục mới. Tiếp đó, hắn dùng hồ lô đúc đầy nước rồi mới rời đi.

Thấm thoắt, thời gian đã lại trôi qua ba ngày.

Cách Bích Thủy Thành hơn một dặm về phía đông, bóng dáng Trần Huyền Cơ xuất hiện tại nơi này.

Nhờ việc hắn không ngừng nghỉ đi đường, cuối cùng cũng đã thành công trở về.

Trong ba ngày này, hắn cũng không tiếp tục gặp phải yêu quỷ tam giai tập kích, một đường thông thuận, cho nên mới trở về đúng như dự kiến.

Nhìn về phía xa, tường thành sừng sững tựa như một ngọn núi lớn, Trần Huyền Cơ hít một hơi thật sâu cảm khái.

Sau đó, hắn rất nhanh bình phục tâm tình, bước chân tăng tốc đi về phía cổng thành.

Bên ngoài cổng thành, không khí vẫn náo nhiệt như mọi lần, người ngựa và thương đội ra vào nườm nượp không dứt, trong đó không thiếu yêu võ giả.

Sau khi đi tới, Trần Huyền Cơ liền theo thông lệ xếp hàng, không bộc lộ thân phận Trấn Yêu Ti.

Đợi giao nộp tinh nguyên xong, Trần Huyền Cơ thành công tiến vào trong thành. Đến đây, h��n cũng không đi dạo lòng vòng, một mạch trở về Trấn Yêu Ti.

Tại cổng đông Trấn Yêu Ti, ngày hôm nay A Đại và Nguyễn Sửu phụ trách canh gác.

Công việc canh gác tương đối nhàm chán, để giết thời gian, cả hai vừa đứng gác vừa tán gẫu.

Cũng ngay lúc này, một bóng người từ phía xa đi đến, chính là Trần Huyền Cơ.

Đang tán gẫu, hai người thấy vậy liền đưa mắt nhìn qua. Khi thấy rõ gương mặt Trần Huyền Cơ, họ khẽ giật mình, ánh mắt khó giấu vẻ trấn kinh.

- "Huyền Cơ huynh đệ?"

Trong đó, A Đại càng không nhịn được thốt lên.

Làm nhiệm vụ gác cổng nhiều năm, cả hai quen thuộc rất nhiều thành viên của Trấn Yêu Ti, Trần Huyền Cơ cũng không ngoại lệ, thậm chí còn chào hỏi qua không ít lần.

Mà chuyện Chiến Yêu Đường ra ngoài làm nhiệm vụ càn quét thì tự nhiên họ cũng rõ ràng, tuy nhiên…

- "Huyền Cơ huynh đệ, ngươi thật là còn sống hay đã chết? Nếu chết rồi thì đừng hiện hồn về trêu bọn ta, chúng ta gan nhỏ lắm."

Đứng cạnh A Đại, Nguyễn Sửu rút đao hăm dọa nói.

Nhìn bộ dáng cảnh giác của bọn họ, Trần Huyền Cơ thoáng chốc ngơ người ra, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh.

Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ Trấn Yêu Ti đã biết tin tức đội bảy bị đoàn diệt?

Thế nhưng không thể nào! Ngoại trừ ta, còn có ai sống sót trở về báo cáo được? Hay là Trấn Yêu Ti vẫn luôn theo dõi động tĩnh của bọn họ?

Nhất thời, vô số suy nghĩ hiện ra trong đầu Trần Huyền Cơ.

Sau một lát, Trần Huyền Cơ hít một hơi thật sâu, nhìn hai người trước mặt thăm dò: - "Ta vẫn còn sống, không biết lời hai vị huynh đệ nói là có ý gì?"

Đối diện, A Đại và Nguyễn Sửu nghe được lời này liền đưa mắt nhìn nhau.

Xác định Trần Huyền Cơ vẫn còn sống, cả hai không những không thả lỏng, ngược lại còn càng thêm chấn kinh.

- "Ực! Vừa hôm qua, trong đội bảy của các ngươi có một người trở về. Nghe đồn, người đó báo cáo chuyện đội bảy các ngươi gặp phải yêu quỷ cao giai và bị đoàn diệt."

Trong hai người, A Đại đứng ra, nuốt một ngụm nước bọt rồi nói.

Mà những lời này lọt vào tai Trần Huyền Cơ lại như sấm giữa trời quang. Thế mà, ngoài hắn ra, còn có người kh��c thành công sống sót trở về?

Người đó rốt cuộc là ai?

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free