Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 150: Nhện Quỷ Sào Huyệt 2

Sau khi trở về Thạch Hi Thôn, Ngô Sinh lập tức báo cáo tin tức.

Nghe xong, Lục Huỳnh trầm mặc giây lát.

Tiếp đến, Lục Huỳnh triệu tập tất cả các Ngưng Nguyên cảnh cùng nhau bàn bạc đối sách. Trong quá trình này, rất nhiều ý kiến được đưa ra, tạo nên tranh cãi. Cuối cùng, mọi người thống nhất tạm thời theo dõi diễn biến, đồng thời thăm dò kỹ càng tình hình. Nếu như bên trong thực sự có yêu quỷ cao giai mạnh mẽ ẩn nấp, họ sẽ báo cáo lên cấp trên để xử lý.

Lục Huỳnh quyết định như vậy bởi ông ta tự tin vào con át chủ bài trong tay mình. Chỉ cần không phải yêu quỷ đỉnh phong tứ giai hoặc ngũ giai, bọn họ khó mà bị diệt đoàn. Hơn nữa, từ tình hình trước mắt, con yêu quỷ kia hẳn không phải ngũ giai, nếu không thì bọn họ đã sớm bỏ mạng rồi.

Khi đã có quyết sách, Lục Huỳnh nhanh chóng triển khai. Đầu tiên, ông cử người bí mật theo dõi động tĩnh của đám nhện quỷ xung quanh sào huyệt của chúng.

Sau hai ngày, không phát hiện điều gì dị thường, Lục Huỳnh chọn ra năm người có yêu kỹ thám thính giỏi nhất, đồng thời tự mình dẫn đội đi tới sào huyệt của nhện quỷ.

Đến nơi, Lục Huỳnh bắt đầu cho người cẩn thận dò xét tình hình bên trong sào huyệt.

- “Hiểu Minh, Tả Đức, hai người phụ trách thăm dò sự phân bố và số lượng nhện quỷ quanh đây.”

- “Chu Văn An, Nguyễn Trường, hai người phụ trách theo dõi động tĩnh của nhện quỷ.”

- “Còn Trần Khánh Dư, nhiệm vụ của ngươi là quan trọng nh���t, dò xét tình hình bên trong sào huyệt, ta sẽ ở đây bảo vệ ngươi.”

Nghe xong lời phân phó của Lục Huỳnh, năm người đồng thanh hô “Rõ!”.

Tiếp đến, ngoại trừ Trần Khánh Dư, bốn người còn lại nhanh chóng tản ra làm nhiệm vụ.

Lúc này, tại chỗ chỉ còn lại Lục Huỳnh và Trần Khánh Dư.

- “Được rồi, chúng ta hiện tại tiếp cận sào huyệt thêm một chút, như vậy sẽ dễ dàng dò xét hơn.”

Vừa nói, Lục Huỳnh vừa từ trong ngực lấy ra một lá phù đưa cho Trần Khánh Dư.

- “Đây là Ẩn Khí phù, có thể trợ giúp yêu võ giả ẩn giấu khí tức, ngươi mau sử dụng đi.”

Tiếp nhận phù, Trần Khánh Dư không dám chậm trễ, lập tức kích hoạt rồi dán lên người.

Đến đây, Lục Huỳnh mang theo anh ta cẩn thận từng li từng tí tiếp cận sào huyệt của nhện quỷ.

Càng gần sào huyệt, số lượng nhện quỷ ngày càng đông đúc, gần như có mặt ở khắp mọi nơi. Sợ đánh động rắn, hai người cũng không dám tiếp cận quá gần, chỉ lựa chọn một vị trí tương đối gần sào huyệt nhưng ít nhện quỷ hơn để dừng lại.

Mặc dù nơi này còn cách sào huyệt khá xa, nhưng với yêu kỹ đặc thù của Trần Khánh Dư, anh ta vẫn có thể dò xét một cách miễn cưỡng.

Chỉ thấy Trần Khánh Dư lúc này hai bàn tay mở rộng đưa ra phía trước, đôi mắt nhắm nghiền. Không lâu sau, từ lòng bàn tay anh ta bạch quang lấp lóe, một con xuyên sơn giáp màu trắng nhanh chóng ngưng tụ ra rồi rơi xuống đất. Con xuyên sơn giáp này chỉ to cỡ một con mèo, nhưng lại sinh động như thật.

- “Đi!”

Ý niệm của Trần Khánh Dư khẽ động, theo đó con xuyên sơn giáp lập tức hành động. Mang đặc tính của xuyên sơn giáp, con xuyên sơn giáp trắng nhanh chóng đào đất, hơn nữa tốc độ lại cực nhanh, thoáng chốc đã chui sâu xuống lòng đất.

Cứ như vậy, con xuyên sơn giáp một mạch đào đất tiến về phía sào huyệt, mất khoảng nửa giờ đã thành công xâm nhập.

Sau khi tiến vào trong động đá, con xuyên sơn giáp lại nhanh chóng biến hóa, biến thành một con nhện nhỏ. Yêu kỹ của Trần Khánh Dư chính là ý niệm ngưng hình, có thể biến thành bất cứ thứ gì. Đáng tiếc, bởi vì cảnh giới còn quá thấp, những vật ngưng tụ ra có kích thước không lớn và cũng không quá mạnh, chỉ tạm thời thích hợp để do thám.

Dưới sự khống chế ý niệm của Trần Khánh Dư, con nhện nhỏ bò lên mặt đất, men theo vách động tiến sâu vào bên trong. Giờ phút này, trong động tồn tại rất nhiều nhện quỷ, từ nhất giai đến tam giai đều có, tuy nhiên lại không có một con nào phát hiện ra sự tồn tại của con nhện nhỏ, vẫn như cũ mải miết vận chuyển thức ăn.

Theo con nhện nhỏ càng tiến vào sâu, ánh sáng càng lúc càng yếu, cuối cùng chỉ còn một màu tối tăm. Tuy nhiên, Trần Khánh Dư không nhìn thông qua mắt của con nhện nhỏ, mà dựa vào tinh thần cảm giác. Thứ này giống như thần thức nhưng đã được đơn giản hóa rất nhiều, khiến cảm nhận về vật thể thường khá mơ hồ và khoảng cách cũng rất ngắn.

Hang động rất sâu, con nhện nhỏ đi rất lâu vẫn chưa tới đáy. Vì bản thân chỉ có cảnh giới Luyện Huyết, yêu kỹ của Trần Khánh Dư còn hạn chế, không thể khống chế quá xa. Thế nhưng dưới ánh mắt chăm chú của Lục Huỳnh, Trần Khánh Dư chỉ có thể cắn răng dốc sức tiếp tục thăm dò, gương mặt anh ta sớm đã ướt đẫm mồ hôi.

Không phụ lòng mong đợi, đúng lúc yêu kỹ của Trần Khánh Dư sắp đạt đến cực hạn thì anh ta cuối cùng cũng đến được đáy động. Thông qua tinh thần cảm giác, anh ta nhanh chóng cảm nhận được hoàn cảnh xung quanh.

Ấn tượng đầu tiên của Trần Khánh Dư là nơi này rất rộng lớn, ước chừng vài trăm mét, tiếp đó là v�� số kén nhện trải đầy dưới mặt đất. Bên trong những cái kén đó đều là những con yêu quỷ còn sống, đây chính là thành quả săn bắt của đám nhện quỷ.

Vì khoảng cách cảm nhận có hạn, để cảm nhận rõ hơn, Trần Khánh Dư đã điều khiển con nhện nhỏ di chuyển. Tuy nhiên, con nhện nhỏ vừa di chuyển được một đoạn không xa thì đột nhiên dừng lại trước một cái kén.

So với những cái kén khác, cái kén này khổng lồ hơn không biết bao nhiêu lần, đồng thời sợi tơ cũng trắng hơn rất nhiều, nhìn qua tựa như những sợi thủy tinh đan vào nhau. Không chỉ vậy, vào lúc này, Trần Khánh Dư còn cảm nhận được từ cái kén một luồng uy áp kinh khủng, khiến tim anh ta đập thình thịch, chân tay run rẩy.

Dường như bị ảnh hưởng bởi luồng uy áp này, con nhện nhỏ lập tức vỡ tan. Đồng thời, Trần Khánh Dư đang đứng bên ngoài hang động, lúc này đã gần đến giới hạn chịu đựng, đột nhiên ngã quỵ xuống, miệng thở dốc không ngừng.

- “Như thế nào?” Nhìn thấy bộ dáng này của anh ta, Lục Huỳnh nhanh chóng đỡ lấy anh ta và hỏi thăm.

Trần Khánh Dư nghỉ ngơi một lát, sau khi khôi phục bình tĩnh liền kể lại tất cả những gì mình đã chứng kiến.

Đứng bên cạnh, sắc mặt Lục Huỳnh không ngừng biến đổi khi nghe kể. Cuối cùng, dường như nghĩ ra điều gì đó, trong mắt ông ta lóe lên tinh quang.

- “Đi, chúng ta trở về.”

Không chần chừ thêm nữa, Lục Huỳnh nhanh chóng gọi bốn người còn lại cùng nhau trở về.

Sau khi về tới Thạch Hi Thôn, Lục Huỳnh liền triệu tập tất cả Ngưng Nguyên cảnh một lần nữa để bàn bạc, quá trình kéo dài hơn một giờ.

Đợi khi các vị Ngưng Nguyên Cảnh quay về đội, một tin tức được lan truyền. Đó chính là ngày mai bọn họ sẽ tiến đánh sào huyệt của đám nhện quỷ. Đối với chuyện này, mọi người trong Chiến Yêu đường không quá kinh ngạc, gần như ai nấy đều đã chuẩn bị tinh thần từ trước.

Đội ngũ của Trần Huyền Cơ cũng vậy, lúc này đang trò chuyện cùng Ngô Sinh.

- “Các ngươi cố gắng dưỡng sức thật tốt, giữ vững tinh thần, trận chiến ngày mai e rằng không dễ dàng, ta không mong ai trong chúng ta sẽ phải bỏ mạng.” Ngô Sinh thở dài nói.

Nghe hắn nói nh�� vậy, tám người Trần Huyền Cơ nhìn nhau, mỗi người mang một cảm xúc khác nhau. Từ sắc mặt và lời nói của Ngô Sinh, họ cũng đoán được phần nào, e rằng đúng như suy đoán từ trước, bên trong thật sự có yêu quỷ tứ giai. Thế nhưng dù biết là vậy thì cũng có thể làm gì được. Lục Huỳnh cùng các vị Ngưng Nguyên Cảnh đã đưa ra quyết định, những người cấp dưới như họ chỉ có thể tuân lệnh. Hơn nữa, Lục Huỳnh lần này dám tiến công, khả năng cao là đã có tính toán kỹ lưỡng, cho nên điều tốt nhất họ có thể làm vào ngày mai chính là bảo vệ bản thân, đừng để mất mạng.

- “Ngô tiểu đội trưởng yên tâm, mạng chúng ta lớn lắm, không dễ chết như vậy đâu.”

- “Hahaha! Đúng vậy, chẳng qua chỉ là vài con nhện cỏ, vài nhát đao là tiêu diệt gọn thôi.”

- “Đợi xong nhiệm vụ lần này trở về, chúng ta nhất định phải no say một bữa, đi lâu như vậy ta sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Để xua tan bầu không khí nặng nề, mọi người bắt đầu mở lời trêu đùa.

. . .

Thời gian thoi đưa, một đêm chớp mắt đã trôi qua.

Sáng sớm, tất cả mọi người của Chiến Yêu Đường đã tập hợp từ rất sớm, không khí khẩn trương đến tột độ. Đúng như dự đoán, Lục Huỳnh lúc này đứng ở phía trước nhất, bắt đầu nói vài lời khích lệ sĩ khí. Phía dưới, mọi người một bên lắng nghe, một bên đồng thanh hô hào.

Sau một hồi, cảm thấy đã ổn, Lục Huỳnh mới dẫn tất cả mọi người tiến về sào huyệt của nhện quỷ.

Chưa đầy nửa giờ, đoàn người đã đến một khoảng đất trống, nơi đây chỉ còn cách sào huyệt của nhện quỷ chưa tới một dặm, có thể nói là đã rất gần. Mà đến đây, Lục Huỳnh cũng ra lệnh cho tất cả dừng lại, sau đó bắt đầu bố trí trận hình.

Giống như lần trước cùng nhện quỷ chiến đấu, mọi người lại một lần nữa được chia làm hai vòng: cận chiến tầm gần và công kích tầm xa. Tuy nhiên lần này có một chút khác biệt, đó chính là đội ngũ chín người của Trần Huyền Cơ và Hoàng Thường không được xếp trận, ngược lại bị điều ra bên ngoài. Điều này khiến họ cảm thấy rất khó hiểu.

Lúc này, chín người Trần Huyền Cơ đưa mắt nhìn về phía Ngô Sinh, thân là tiểu đội trưởng, đối phương chắc chắn biết rõ mọi chuyện. Đối mặt với ánh mắt của họ, Ngô Sinh khẽ ho khan một tiếng nhỏ giọng nói: - “Quên nói với các ngươi, lần này công kích sào huyệt nhện quỷ chúng ta đóng vai trò quan trọng nhất, đó chính là dẫn dụ nhện quỷ.”

Hắn vừa dứt lời, sắc mặt tám người Trần Huyền Cơ liền đen lại. Thậm chí Hoàng Thường vào lúc này còn không nhịn được chửi thề một tiếng, trong lòng cảm thấy cực kỳ bất công. Tại sao lại là họ, lần nào nhiệm vụ nguy hiểm cũng có phần của họ. Lần trước thăm dò còn chưa đủ nguy hiểm hay sao, lần này lại còn đi dẫn dụ yêu quỷ, thật chẳng khác nào muốn mạng họ. Tuy nhiên, dù khó chịu là vậy, cũng không một ai dám lên tiếng phản đối, chỉ có thể nuốt sự bất mãn vào trong.

Xong bọn hắn không biết, sở dĩ đội ngũ của họ lúc nào cũng nhận nhiệm vụ nguy hiểm không phải do Lục Huỳnh cố ý nhắm vào, mà chính là do Ngô Sinh chủ động nhận lấy. Đương nhiên Ngô Sinh sẽ không đem chuyện này nói ra, sống để bụng, chết mang theo.

Nội dung này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free