(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 149: Nhện Quỷ Sào Huyệt 1
Đoàn người của Chiến Yêu Đường không nghỉ ngơi được bao lâu, bầu trời đã bắt đầu hửng sáng.
Theo như kế hoạch đã bàn, đội của Ngô Sinh cùng với một đội khác tách nhau ra để làm nhiệm vụ thám thính.
Với công việc này, Trần Huyền Cơ và Hoàng Thương đương nhiên không hề tình nguyện, bởi xác suất gặp nguy hiểm rất cao.
Thế nhưng không còn cách nào khác, bọn họ đành phải bất đắc dĩ đi theo Ngô Sinh.
Sau khi ra ngoài thôn, đội của họ cùng đội ngũ còn lại liền chủ động tách ra, mỗi đội thám thính một sườn núi.
Nhóm của Trần Huyền Cơ lựa chọn phía bên trái, khi tiến vào trong rừng, cả chín người lập tức nâng cao cảnh giác đến mức tối đa, không dám lơ là dù chỉ một chút.
Mặc dù Ngô Sinh chưa từng nói gì, nhưng mọi người ở đây cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên cũng đoán được phần nào.
Nghĩ đơn giản một chút, nếu là bình thường, bọn họ cũng không cần phải cố kỵ nhiều đến thế, chỉ cần đến nơi là lập tức ra tay đồ sát, dùng tốc độ nhanh nhất để dọn dẹp yêu quỷ.
Nhưng lần này Lục Huỳnh lại không làm vậy, ngay ngày đầu tiên đã phái bọn họ đi thám thính, hiển nhiên nơi này phải ẩn chứa điều gì đó cực kỳ nguy hiểm, cho nên mới khiến cho vị Ngưng Nguyên Cảnh đỉnh phong Lục Huỳnh phải kiêng dè.
Quay trở lại trong rừng, nhóm Trần Huyền Cơ sau khi tiến vào cũng không gặp phải đợt tập kích nào.
Đám nhện quỷ chiếm cứ quanh đây dường như đã biến mất, một đường đi t��i gần như bình yên vô sự, ngay cả một con yêu quỷ cũng không gặp phải.
Tuy nhiên, điều này lại không khiến mọi người thả lỏng, ngược lại càng khiến họ thêm căng thẳng.
Phải biết, sự bình yên thường là báo hiệu cho một cơn bão sắp tới, nơi đây e rằng cũng không ngoại lệ.
Cứ như vậy, mọi người càng đi càng sâu, vừa đi vừa không quên cẩn thận dò xét xung quanh.
Trên đường đi, nếu vô tình gặp phải yêu quỷ, bọn họ cũng không ra tay chém giết, trừ khi bất đắc dĩ, dù sao nhiệm vụ lần này của bọn họ là thám thính, không phải dọn dẹp.
Đi được một lúc lâu, trong đội rốt cuộc có người không nhịn được mở lời hỏi:
- "Ngô tiểu đội trưởng, ngươi nói chuyến này chúng ta phải dò xét cái gì, phải chăng quanh đây đang ẩn núp một hang ổ yêu quỷ lợi hại nào đó, hay là một hung địa?"
Theo tiếng nói vừa vang lên, Trần Huyền Cơ và những người còn lại lập tức đưa mắt nhìn về phía Ngô Sinh, sự nghi hoặc ấy cũng chính là điều mà họ đang thắc mắc.
Từ đầu đến giờ, bọn họ đều chỉ tự suy đoán trong lòng, không có gì ch��c chắn.
Đối với sự nghi hoặc của mọi người, Ngô Sinh cũng không quay đầu lại, thản nhiên đáp lời: - "Ta cũng không quá rõ ràng, tuy nhiên có thể nói với các ngươi, nơi đây khả năng cao có yêu quỷ cao giai lui tới."
Dù đã có suy đoán trước, nhưng nghe câu trả lời này vẫn khiến mọi người giật mình.
Nhưng không đợi bọn họ nói gì, Ngô Sinh đã một lần nữa lên tiếng, giải thích suy đoán của bản thân.
Đám nhện quỷ thống trị quanh đây cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài. Bọn chúng gần như có một hệ thống phân chia rất rõ ràng, người ta thường nói một núi không thể có hai hổ, yêu quỷ cũng giống như vậy, nơi nào có yêu quỷ bầy đàn, nơi đó chắc chắn sẽ chỉ có một con đầu lĩnh.
Hơn nữa, đợt tập kích tối hôm qua cũng không chỉ có nhện quỷ nhất nhị giai, trong đó còn có không ít tam giai, hơn nữa còn có đến ba đầu đạt tới tam giai đỉnh phong.
Mà nếu xét theo lẽ thường, ba đầu nhện quỷ này sẽ không hòa hợp đến vậy, đặc biệt còn cùng nhau tổ chức bầy đàn công kích. Hiển nhiên phía sau đám nhện quỷ này chắc chắn có một ��ầu nhện quỷ cao giai hơn đang thống lĩnh.
Để thống lĩnh được đông đảo yêu quỷ như vậy, con nhện quỷ cao giai đó cấp bậc chắc chắn không thấp, ít nhất cũng phải là tứ giai.
Nghe đến đây, trong đội có người lập tức đưa ra câu hỏi đầy nghi hoặc: - "Nếu thật có tứ giai yêu quỷ, sao chúng ta không nhanh chóng rời đi, ngược lại còn mạo hiểm dò xét như vậy chứ?"
Tứ giai yêu quỷ, đây chính là tồn tại có thể sánh ngang với cường giả Đan Thai cảnh.
Bọn họ chuyến này ra ngoài làm nhiệm vụ cũng không có Đan Thai cảnh tọa trấn, cao nhất chỉ có Ngưng Nguyên Cảnh đỉnh phong, một khi đối mặt, gần như đoàn diệt là điều không thể nghi ngờ.
Giờ phút này, trong đội mọi người đột nhiên cảm thấy Lục Huỳnh đưa ra quyết định không hề sáng suốt.
Thậm chí không ít người còn có ý định rút lui, tuy nhiên thấy Ngô Sinh không có ý đó cũng chỉ có thể cắn răng đi theo, với thực lực của bọn họ, một khi tách ra sẽ rất khó sống sót trở về Bích Thủy thành.
Nhưng trái ngược với đại đa số người, Trần Huyền Cơ lúc này có chút hiểu ra ẩn ý trong lời nói của Ngô Sinh.
Yêu quỷ cấp bậc càng cao, trí thông minh sẽ càng cao. Đến cấp bậc tứ giai, yêu quỷ đã có thể sánh ngang với đứa trẻ khoảng tám đến mười tuổi, thậm chí có một số ít yêu quỷ bẩm sinh còn thông minh hơn bình thường, việc biết bày mưu tính kế cũng không phải là chuyện lạ.
Nhìn từ đợt tập kích tối hôm qua, đây giống như là một trận thăm dò, hiển nhiên con yêu quỷ đó muốn thử xem trong bọn họ có ẩn chứa cao thủ hay không.
Cuối cùng mục đích này nó đã đạt được, nhưng một vấn đề lớn lại được đặt ra, tại sao nó lại không xuất trận chém giết bọn họ.
Với thực lực của tứ giai yêu quỷ, việc chém giết bọn họ dễ dàng tựa như thái rau cắt dưa.
Đến đây có thể đặt ra hai giả thuyết: thứ nhất, đầu tứ giai yêu quỷ này đang kiêng kỵ điều gì đó nên mới không xuất thủ; thứ hai là khả năng cao nó đang bị thương hoặc bị một vấn đề không rõ trói buộc, không thể tự mình tới đây.
Giữa hai giả thuyết này, Trần Huyền Cơ càng nghiêng về giả thuyết thứ hai hơn.
Lục Huỳnh, Ngô Sinh và những người khác cũng vì nghĩ như vậy, cho nên mới đánh liều để bọn họ ra ngoài dò xét.
Quả nhiên dự đoán này không sai, từ sáng đến giờ Trần Huyền Cơ và đồng đội không gặp phải con nhện quỷ nào là bằng chứng rõ ràng nhất.
Đây rất có thể là do con nhện quỷ đầu lĩnh đó ra lệnh, để cho thuộc hạ tránh xa bọn họ.
Dù sao đêm hôm qua, Chiến Yêu Đường đã biểu hiện ra không dễ chọc. Nếu không có tứ giai ra tay, cơ bản không thể làm gì được bọn họ, ngay cả dùng số lượng cũng không được.
Quay trở lại hiện thực, đối mặt với những thắc mắc của những người khác trong đội, Ngô Sinh cũng không che giấu mà tường tận nói ra, kết quả cũng không khác gì suy đoán của Trần Huyền Cơ.
Đám người theo đó cũng như hiểu ra, không còn tiếp tục đặt ra câu hỏi.
Ba mươi phút nữa trôi qua, nhóm Trần Huyền Cơ không biết đã đi được bao xa.
Đột nhiên vào lúc này, Ngô Sinh, người đi ở phía trước, giơ tay ra hiệu cho tất cả dừng lại, sau đó cùng nhau ẩn nấp sau những tán cây.
Chỉ thấy cách bọn họ một đoạn khá xa, đang có mấy con yêu quỷ giao chiến.
Trong đó kẻ đi săn lần này là khoảng chục con nhện quỷ nhất giai, đối thủ của chúng là một con yêu quỷ nhất giai có bộ dáng giống báo, toàn thân đã thối rữa, phần lưng còn mọc ra gai nhọn.
Thế nhưng, cuộc chiến đấu không diễn ra được bao lâu, rất nhanh đã kết thúc.
Con báo quỷ kia mặc dù có thể trạng to lớn hơn, nhưng so với mười đầu nhện quỷ nhất giai phối hợp ăn ý, tự nhiên không phải đối thủ.
Kết quả con báo quỷ này cũng không bị giết chết, mà bị nhện quỷ dùng sợi tơ quấn chặt lại rồi mang đi.
Chứng kiến một màn này, Trần Huyền Cơ, Ngô Sinh và chín người đều lộ rõ vẻ kinh ngạc trên mặt.
Tuy nhiên, điều kinh ngạc ở đây không phải là yêu quỷ tự giết lẫn nhau, mà là đám nhện quỷ này không giết chết báo quỷ, ngược lại giữ cho nó còn sống rồi mang đi.
Giờ phút này, trong đầu tất cả mọi người đều đột nhiên nổi lên một suy đoán.
- "Đi, chúng ta âm thầm theo sau đám nhện quỷ này." Ngô Sinh nhỏ giọng nói.
Dứt lời, chín người lập tức đuổi theo đám nhện quỷ, không dám chậm trễ chút nào.
Để tránh đánh cỏ động rắn, chín người cũng không dám tiến quá gần, vẫn giữ khoảng cách vừa phải như cũ.
Cứ như vậy, bọn họ theo đám nhện quỷ đó dần dần hướng lên núi. Trên đường đi thậm chí còn bắt gặp đám nhện quỷ khác cũng mang theo con mồi còn sống lên núi.
Không biết đã đi bao lâu, chín người Trần Huyền Cơ rất nhanh dừng bước.
Khu vực trước mắt bọn họ đã xuất hiện rất nhiều nhện quỷ, ngay cả nhện quỷ nhị giai cũng có.
Thế nhưng có một đặc điểm chung chính là, chúng đều kết thành đàn và mang theo con mồi là những đầu yêu quỷ còn sống lên núi.
Từ vị trí của nhóm Trần Huyền Cơ, lúc này cũng đã có thể nhìn thấy mục đích của bọn chúng, đó là một cái động đá rất lớn, rộng khoảng hai mươi mét, nằm ngay ở một bãi đá lởm chởm.
Điều khiến mọi người giật mình là, xung quanh động đá có rất nhiều nhện quỷ thủ vệ, trong đó không thiếu nhện quỷ nhị giai, thậm chí nhện quỷ tam giai cũng có mấy đầu.
- "Trời ạ, đây chính là sào huyệt của đám nhện quỷ này!"
Tiếp đến, chín người không hẹn mà cùng đồng loạt lui về phía sau, không tiếp tục lưu lại.
Bọn họ đến đây thì nhiệm vụ cơ bản đã hoàn thành, có thể báo cáo lên cấp trên.
Muốn tiếp tục thăm dò sâu hơn đó là quyết định của Lục Huỳnh, chín người bọn họ giờ phút này có cho thêm lá gan cũng không dám trêu chọc sào huyệt nhện quỷ.
Nói đùa ư? Đây chính là sào huyệt nhện quỷ, bên trong không biết có bao nhiêu con nhện quỷ, hơn nữa còn ẩn chứa tồn tại tứ giai.
Đến thì chậm, rời đi thì nhanh.
Thoáng chốc, bóng dáng chín người đã biến mất trong rừng, đồng thời lấy tốc độ nhanh nhất để trở về Thạch Hi Thôn.
Bản chuyển ngữ này do truyen.free độc quyền phát hành.