Xin Chào Bác Sĩ Thời - Chương 3:
Trước đây Lão Lưu đã từng nói với tôi, "Con người mà cô thể nhìn thấy ma quỷ, trừ người có mắt âm dương cực kỳ đặc biệt ra thì chỉ có thể là người sắp chết."
Rốt cuộc là Thời Cố thuộc loại nào? Thời Cố ngủ rất lâu.
Mãi cho đến khi bầu trời nhuộm màu tối sầm mới tỉnh lại.
Tôi đang ngồi xếp bằng trong phòng khách vừa cắn hạt dưa vừa xem TV, thấy Thời Cố đi ra thì đứng dậy, "Anh tỉnh rồi à?"
"Sao cô vẫn còn ở đây?"
Tôi giả vờ như không nghe thấy giọng điệu đuổi khách của anh ta, nhếch mép đưa một nắm hạt dưa qua, "Tôi mua đấy. Đây là món đặc sản ở cõi âm, ăn thử không?"
Thời Cố làm lơ bàn tay đưa ra của tôi, đi thẳng đến phòng khách, vừa vặn nhìn thấy màn hình TV đang sáng lên.
Anh ta hơi ngạc nhiên "Ma mà cũng xem phim kinh dị à?"
"Tôi thích xem phim ma cà rồng." Tôi nhếch miệng, "Anh nhìn mà xem, đồng loại ở nước ngoài có quần áo đẹp biết bao, chẳng như chúng tôi.." Tôi cúi đầu nhìn cái áo choàng đen nhạt nhẽo của mình, cực kỳ ghét bỏ, "Thời đại nào rồi mà vẫn còn phải mặc áo choàng đen, đúng là đồ nhà quê."
Thời Cố nhìn tôi bằng ánh mắt "một lời khó nói hết", đi vào phòng bếp rót nước, "Nói đi, bám theo tôi đến tận đây để làm gì?"
Cuối cùng cũng vào vấn đề chính rồi. Tôi tiến lại gần, "Bác sĩ Thời, tôi xin chính thức tự giới thiệu, tôi là Mộng Tam, Thần Chết phụ trách công tác dẫn hồn ở khu vực này. Hôm nay dương thọ của cô gái được anh làm phẫu thuật vốn dĩ đã cạn rồi, hồn phách nên được tôi dẫn đi."
Tôi quan sát sắc mặt của Thời Cố. Anh ta không lộ ra bất kỳ sự kinh ngạc hay sợ hãi nào, dường như đã biết thừa.
Tôi tiếp tục, "Nhưng anh đã cứu cô ấy. Tôi biết y thuật của anh vô cùng cao siêu. Nhưng tục ngữ nói rất hay: "Sống chết có số, phú quý tại trời". Anh làm chuyện trái ý trời như vậy, có phải là hơi không ổn không?"
"Nếu họ đã được cứu sống rồi thì sao có thể gọi là trái ý trời."
Tôi há hốc miệng, không biết phải đốp như thế nào.
"Nhưng chuyện này không hợp lý, sổ sinh tử đã viết rõ dương thọ rồi thì làm sao tùy ý thay đổi được?"
"Tôi không phải Thần Chết, không quản được đến dương thọ hay âm thọ gì của các người."
Thời Cố đặt cốc nước xuống, đôi mắt màu nâu sẫm nhìn thẳng về phía tôi, "Cô có trách nhiệm của cô, tôi cũng có.
Chúng ta đều có nghĩa vụ riêng, nước sông không phạm nước giếng, không phải là chuyện tốt ư?"
Nghe thì cũng hợp lý đấy, nhưng sao tôi cứ thấy sai sai ở đâu ấy nhỉ?
Thời Cố ngồi lên sofa tôi vừa ngồi, tắt TV chậm rãi nói: "Nếu không có vấn đề gì khác thì cô có thể đi. Nhân quỷ thù đồ (Người và quỷ không chung đường), tôi không thể giữ cô lại quá lâu được."
Tôi cau mày đi ra ngoài, một lát sau mới phản ứng lại, "Không đúng, rõ ràng là anh can thiệp vào công việc của tôi mà! Tôi bị anh giữ lại không đi nổi đây, sao lại bảo không can thiệp lẫn nhau? Thế là thế nào?"
"Bị tôi giữ lại?" Thời Cố nhíu mày, ngoắc tay gọi tôi.
Tôi tiến lại gần, nghe thấy anh ta nói: "Liệu có phải là cô tài nghệ không tinh… nên mới bị tôi kéo chân?"
?
Anh có thể mắng tôi, nhưng không thể nghi ngờ năng lực của tôi! 🙂
Tôi há miệng định phản bác nhưng lại không nghĩ ra cách nào để chứng minh nghiệp vụ của bản thân, chỉ có thể phủi mông phẫn nộ rời đi.
Thật tức chết bổn Thần Chết mà!!!
Ông cha ta từng bảo "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."
Sau khi trở về âm gian, tôi lập tức lục tìm thông tin cá nhân của Thời Cố.
Kết quả thật sự khiến tôi thất vọng.
Chẳng tra ra được gì cả.
Không thể nào!
Tôi lật lại hai lần nữa nhưng kết quả vẫn vậy.
"Lão Lưu, có phải hệ thống của chúng ta xảy ra vấn đề gì không?"
Lão Lưu lại gần tìm giúp tôi mấy lượt, lắc đầu, "Theo tôi thấy, lai lịch của người này không vừa đâu, tôi khuyên cô đừng nên chọc vào thì hơn."
"Tôi đâu có muốn chọc anh ta, bây giờ là anh ta đang chọc tôi đấy chứ!"
Trong khu vực quản lý của tôi chỉ có một bệnh viện lớn, bây giờ lại có một pho tượng thần sống. Chỉ dựa vào một mình anh ta mà đã giảm tỷ lệ tử vong còn một nửa rồi! Cứ tiếp tục như vậy, sang năm tôi không thể hoàn thành chỉ tiêu, không thể đầu thai mất.
"Cùng lắm thì cô cũng như mấy người ở thành phố M, làm thêm hai năm nữa. Dù sao cũng đã ở đây một trăm năm rồi, đến lúc đó chúng ta cùng đầu thai, không chừng tương lai còn có thể làm hàng xóm đấy."
"Tôi không thể làm thêm hai năm, như vậy thì không kịp mất!"
Lão Lưu nghe vậy thì lấy làm lạ, "Cô vội vàng đầu thai như thế để làm gì?"
"Tôi từng hẹn ước với một người, một trăm năm sau sẽ đầu thai."
Lão Lưu bật cười, "Nhất định là cô nhớ lầm rồi. Trước khi vào nghề mình đều uống canh Mạnh Bà cả rồi mà, làm sao mà cô nhớ lời hứa lời hẹn gì được. Liệu có phải là cơn mộng mị gì không đấy?"